“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 252: Điểm ấn tượng ban đầu của anh sẽ rất cao.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Vì thế, anh còn hỏi Châu Phàm rằng Lưu Tuấn Mai có biết việc này không? Châu Phàm lắc đầu, nói tạm thời không rõ. Vì không muốn đánh rắn động cỏ, cũng không để trong lòng Lưu Tuấn Mai có gánh nặng, Tần Kiệt bảo Châu Phàm im lặng, âm thầm theo dõi nội gián để thu thập bằng chứng rồi sẽ nói với Lưu Tuấn Mai vào thời điểm thích hợp, sau đó sẽ đối phó với nội gián. Phòng tài vụ thuộc quyền quản lý của Tần Kiệt, anh đã nói như vậy thì Châu Phàm còn có thể nói gì, chỉ đành nghe theo. Ba người, mỗi người anh một câu, tôi một câu, nói mãi rồi lại nói đến Tôn Triêu Dương. Tần Kiệt gọi điện thoại cho Tôn Triêu Dương, ông ta nói rằng đã chọn được ba khách mời đặc biệt, hỏi Tần Kiệt còn muốn mời mấy người. Tần Kiệt suy nghĩ một lát rồi bảo Tôn Triêu Dương tìm thêm hai người nổi tiếng nhưng không ở trong giới thể thao để góp vui. Tôn Triêu Dương hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Sau khi kết thúc cuộc điện thoại. Tần Kiệt lại dặn dò Tô Nhuệ, bảo Tô Nhuệ nhất định phải đem hết khả năng của cô ra để xử lý tốt việc anh xin trở thành người cầm đuốc Olympic. Việc này vô cùng quan trọng, không thể sơ suất. Sau khi có được lời hứa của Tô Nhuệ, Tần Kiệt lại bàn bạc với Châu Phàm về chi tiết các hoạt động tiếp theo, v.v, nói chuyện đến tối thì anh mới trở về trường học. Hai ngày sau. Anh nhận được điện thoại của Tôn Triêu Dương. Ông ta nói rằng đã tìm được hai khách mời ngoài giới thể thao rồi, chỉ cần đợi sự kiện bắt đầu. Tần Kiệt hài lòng. Anh gọi cho Tô Nhuệ. Tô Nhuệ nói với Tần Kiệt về đơn xin trở thành người cầm đuốc Olympic, bây giờ đã bước vào vòng loại. Bên trên sẽ phái người bí mật điều tra và sang lọc các thí sinh, chỉ cần đủ tiêu chuẩn để lọt vào vòng trong thì cơ hội sẽ rất cao. Sau khi nghe xong những lời này, Tần Kiệt coi như yên tâm rồi. Bên trên muốn điều tra thì điều tra. Dù sao thì anh cũng không sợ. Ngược lại, anh cho rằng nếu điều tra ra thì anh rõ ràng có lợi thế hơn Đường Ba. Đường Ba rõ ràng là con nhà giàu, nhưng anh thì không. Anh tay không lập nghiệp, làm dự án thu hồi phế liệu trong khuôn viên trường, giúp trường học hỗ trợ sinh viên nghèo. Anh cũng đã làm một số việc thiện trong đợt tuyết lớn năm ngoái, đã giành được sự ủng hộ của những người có cùng chí hướng và người dân vùng Nam Hồ. Tất cả những cái đó đều là công lao, là tiếng thơm, đều là điểm cộng. Sau khai giảng năm nay, anh lại tiếp nhận nghiệp vụ đại lý của chuyển phát nhanh Thần Thông, liên kết ba trường đại học thành một liên minh, lập ra một đội ngũ kinh doanh trong khuôn viên của ba trường, hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, mở rộng sự giúp đỡ cho sinh viên nghèo. Những điều này đều là tiếng thơm rành rành ra. Đường Ba kia muốn so sánh với anh sao? Ngoài việc là công tử nhà giàu ra thì cậu ta đã làm được gì? Ở trường đã làm những gì? Toàn những việc tầm thường vô nghĩa. Một sinh viên tầm thường, so với Tần Kiệt thì kém xa. Chỉ với những việc này, Tần Kiệt yên tâm đợi bên trên điều tra. Điểm ấn tượng ban đầu của anh sẽ rất cao. Còn về Đường Ba, hehe, xin mời đứng sang một bên. Nghĩ đến đây, Tần Kiệt bỗng nghĩ ra một chuyện. Nếu đã là người cầm đuốc Olympic thì cần xem xét đến phương diện danh tiếng và ảnh hưởng. Thế thì thời gian tới anh sẽ tiếp tục nỗ lực trong phương diện này, không ngừng tạo ra danh tiếng tốt cho bản thân, tăng thêm ấn tượng tốt của bên trên đối với anh. Nhưng làm thế nào mới được đây? Đây là câu hỏi cấp bách nhất bây giờ của Tần Kiệt.
Vì thế, anh còn hỏi Châu Phàm rằng Lưu Tuấn Mai có biết việc này không?
Châu Phàm lắc đầu, nói tạm thời không rõ.
Vì không muốn đánh rắn động cỏ, cũng không để trong lòng Lưu Tuấn Mai có gánh nặng, Tần Kiệt bảo Châu Phàm im lặng, âm thầm theo dõi nội gián để thu thập bằng chứng rồi sẽ nói với Lưu Tuấn Mai vào thời điểm thích hợp, sau đó sẽ đối phó với nội gián.
Phòng tài vụ thuộc quyền quản lý của Tần Kiệt, anh đã nói như vậy thì Châu Phàm còn có thể nói gì, chỉ đành nghe theo.
Ba người, mỗi người anh một câu, tôi một câu, nói mãi rồi lại nói đến Tôn Triêu Dương.
Tần Kiệt gọi điện thoại cho Tôn Triêu Dương, ông ta nói rằng đã chọn được ba khách mời đặc biệt, hỏi Tần Kiệt còn muốn mời mấy người.
Tần Kiệt suy nghĩ một lát rồi bảo Tôn Triêu Dương tìm thêm hai người nổi tiếng nhưng không ở trong giới thể thao để góp vui.
Tôn Triêu Dương hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ.
Sau khi kết thúc cuộc điện thoại.
Tần Kiệt lại dặn dò Tô Nhuệ, bảo Tô Nhuệ nhất định phải đem hết khả năng của cô ra để xử lý tốt việc anh xin trở thành người cầm đuốc Olympic.
Việc này vô cùng quan trọng, không thể sơ suất.
Sau khi có được lời hứa của Tô Nhuệ, Tần Kiệt lại bàn bạc với Châu Phàm về chi tiết các hoạt động tiếp theo, v.v, nói chuyện đến tối thì anh mới trở về trường học.
Hai ngày sau.
Anh nhận được điện thoại của Tôn Triêu Dương.
Ông ta nói rằng đã tìm được hai khách mời ngoài giới thể thao rồi, chỉ cần đợi sự kiện bắt đầu.
Tần Kiệt hài lòng.
Anh gọi cho Tô Nhuệ.
Tô Nhuệ nói với Tần Kiệt về đơn xin trở thành người cầm đuốc Olympic, bây giờ đã bước vào vòng loại.
Bên trên sẽ phái người bí mật điều tra và sang lọc các thí sinh, chỉ cần đủ tiêu chuẩn để lọt vào vòng trong thì cơ hội sẽ rất cao.
Sau khi nghe xong những lời này, Tần Kiệt coi như yên tâm rồi.
Bên trên muốn điều tra thì điều tra.
Dù sao thì anh cũng không sợ.
Ngược lại, anh cho rằng nếu điều tra ra thì anh rõ ràng có lợi thế hơn Đường Ba.
Đường Ba rõ ràng là con nhà giàu, nhưng anh thì không.
Anh tay không lập nghiệp, làm dự án thu hồi phế liệu trong khuôn viên trường, giúp trường học hỗ trợ sinh viên nghèo.
Anh cũng đã làm một số việc thiện trong đợt tuyết lớn năm ngoái, đã giành được sự ủng hộ của những người có cùng chí hướng và người dân vùng Nam Hồ.
Tất cả những cái đó đều là công lao, là tiếng thơm, đều là điểm cộng.
Sau khai giảng năm nay, anh lại tiếp nhận nghiệp vụ đại lý của chuyển phát nhanh Thần Thông, liên kết ba trường đại học thành một liên minh, lập ra một đội ngũ kinh doanh trong khuôn viên của ba trường, hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, mở rộng sự giúp đỡ cho sinh viên nghèo.
Những điều này đều là tiếng thơm rành rành ra.
Đường Ba kia muốn so sánh với anh sao?
Ngoài việc là công tử nhà giàu ra thì cậu ta đã làm được gì? Ở trường đã làm những gì? Toàn những việc tầm thường vô nghĩa.
Một sinh viên tầm thường, so với Tần Kiệt thì kém xa.
Chỉ với những việc này, Tần Kiệt yên tâm đợi bên trên điều tra.
Điểm ấn tượng ban đầu của anh sẽ rất cao.
Còn về Đường Ba, hehe, xin mời đứng sang một bên.
Nghĩ đến đây, Tần Kiệt bỗng nghĩ ra một chuyện.
Nếu đã là người cầm đuốc Olympic thì cần xem xét đến phương diện danh tiếng và ảnh hưởng.
Thế thì thời gian tới anh sẽ tiếp tục nỗ lực trong phương diện này, không ngừng tạo ra danh tiếng tốt cho bản thân, tăng thêm ấn tượng tốt của bên trên đối với anh.
Nhưng làm thế nào mới được đây?
Đây là câu hỏi cấp bách nhất bây giờ của Tần Kiệt.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Vì thế, anh còn hỏi Châu Phàm rằng Lưu Tuấn Mai có biết việc này không? Châu Phàm lắc đầu, nói tạm thời không rõ. Vì không muốn đánh rắn động cỏ, cũng không để trong lòng Lưu Tuấn Mai có gánh nặng, Tần Kiệt bảo Châu Phàm im lặng, âm thầm theo dõi nội gián để thu thập bằng chứng rồi sẽ nói với Lưu Tuấn Mai vào thời điểm thích hợp, sau đó sẽ đối phó với nội gián. Phòng tài vụ thuộc quyền quản lý của Tần Kiệt, anh đã nói như vậy thì Châu Phàm còn có thể nói gì, chỉ đành nghe theo. Ba người, mỗi người anh một câu, tôi một câu, nói mãi rồi lại nói đến Tôn Triêu Dương. Tần Kiệt gọi điện thoại cho Tôn Triêu Dương, ông ta nói rằng đã chọn được ba khách mời đặc biệt, hỏi Tần Kiệt còn muốn mời mấy người. Tần Kiệt suy nghĩ một lát rồi bảo Tôn Triêu Dương tìm thêm hai người nổi tiếng nhưng không ở trong giới thể thao để góp vui. Tôn Triêu Dương hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Sau khi kết thúc cuộc điện thoại. Tần Kiệt lại dặn dò Tô Nhuệ, bảo Tô Nhuệ nhất định phải đem hết khả năng của cô ra để xử lý tốt việc anh xin trở thành người cầm đuốc Olympic. Việc này vô cùng quan trọng, không thể sơ suất. Sau khi có được lời hứa của Tô Nhuệ, Tần Kiệt lại bàn bạc với Châu Phàm về chi tiết các hoạt động tiếp theo, v.v, nói chuyện đến tối thì anh mới trở về trường học. Hai ngày sau. Anh nhận được điện thoại của Tôn Triêu Dương. Ông ta nói rằng đã tìm được hai khách mời ngoài giới thể thao rồi, chỉ cần đợi sự kiện bắt đầu. Tần Kiệt hài lòng. Anh gọi cho Tô Nhuệ. Tô Nhuệ nói với Tần Kiệt về đơn xin trở thành người cầm đuốc Olympic, bây giờ đã bước vào vòng loại. Bên trên sẽ phái người bí mật điều tra và sang lọc các thí sinh, chỉ cần đủ tiêu chuẩn để lọt vào vòng trong thì cơ hội sẽ rất cao. Sau khi nghe xong những lời này, Tần Kiệt coi như yên tâm rồi. Bên trên muốn điều tra thì điều tra. Dù sao thì anh cũng không sợ. Ngược lại, anh cho rằng nếu điều tra ra thì anh rõ ràng có lợi thế hơn Đường Ba. Đường Ba rõ ràng là con nhà giàu, nhưng anh thì không. Anh tay không lập nghiệp, làm dự án thu hồi phế liệu trong khuôn viên trường, giúp trường học hỗ trợ sinh viên nghèo. Anh cũng đã làm một số việc thiện trong đợt tuyết lớn năm ngoái, đã giành được sự ủng hộ của những người có cùng chí hướng và người dân vùng Nam Hồ. Tất cả những cái đó đều là công lao, là tiếng thơm, đều là điểm cộng. Sau khai giảng năm nay, anh lại tiếp nhận nghiệp vụ đại lý của chuyển phát nhanh Thần Thông, liên kết ba trường đại học thành một liên minh, lập ra một đội ngũ kinh doanh trong khuôn viên của ba trường, hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, mở rộng sự giúp đỡ cho sinh viên nghèo. Những điều này đều là tiếng thơm rành rành ra. Đường Ba kia muốn so sánh với anh sao? Ngoài việc là công tử nhà giàu ra thì cậu ta đã làm được gì? Ở trường đã làm những gì? Toàn những việc tầm thường vô nghĩa. Một sinh viên tầm thường, so với Tần Kiệt thì kém xa. Chỉ với những việc này, Tần Kiệt yên tâm đợi bên trên điều tra. Điểm ấn tượng ban đầu của anh sẽ rất cao. Còn về Đường Ba, hehe, xin mời đứng sang một bên. Nghĩ đến đây, Tần Kiệt bỗng nghĩ ra một chuyện. Nếu đã là người cầm đuốc Olympic thì cần xem xét đến phương diện danh tiếng và ảnh hưởng. Thế thì thời gian tới anh sẽ tiếp tục nỗ lực trong phương diện này, không ngừng tạo ra danh tiếng tốt cho bản thân, tăng thêm ấn tượng tốt của bên trên đối với anh. Nhưng làm thế nào mới được đây? Đây là câu hỏi cấp bách nhất bây giờ của Tần Kiệt.