Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 307: "Cô ta, là do cậu tìm về đây đúng không?"

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Nội dung đại khái nói đến những bài đăng trên mạng tấn công siêu thị Kiệt Tuyết mấy ngày trước, tất cả đều là do siêu thị Đường Thị muốn gây rắc rối cho siêu thị Kiệt Tuyết nên đã ngấm ngầm thuê đám thủy quân đến bịa đặt, tung tin đồn nhảm...   Sau khi ghi lại, Tần Kiệt xem qua một lượt từ đầu đến cuối, không có vấn đề gì, anh rất hài lòng.    "Bây, bây giờ, cậu có thể thả tôi ra được chưa?", Đường Ba khẽ hỏi.    "Còn một chuyện nữa vẫn chưa làm mà, cậu vội gì chứ?", Tần Kiệt nói.    "Còn hả? Không phải đã nói xong rồi sao? Sao vẫn còn? Rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện nữa hả!", Đường Ba muốn khóc.    Mãi vẫn chưa kết thúc.    Cậu ta rất buồn bực.     "Đừng nóng vội, chuyện cuối cùng có ích cho cậu!", Tần Kiệt cười nói.    "Có ích cho tôi?", Đường Ba cau mày, rõ ràng là không tin.    Cái tên Tần Kiệt đểu cáng này, còn có thể làm chuyện tốt cho cậu ta sao?    Nghe có vẻ không đáng tin cậy cho lắm.    Bốp bốp~     "Vào đi!"    Ngay sau đó, Tần Kiệt vỗ vỗ tay, có một người từ bên ngoài đi vào.    Là một người phụ nữ.    Người phụ nữ mặc rất ít.    Lúc đi lại, cô ta ưỡn ẹo nũng nịu.    Rất gợi cảm.    Xa xa, trên người cô ta tỏa ra một hương thơm rất riêng, gợi lên d*c v*ng h*m m**n của con người.    Ngửi một lần liền muốn đến gần hơn nữa.    Đường Ba cũng không ngoại lệ.    Cậu ta dán mắt nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang đi tới.    Mới đầu ánh sáng sáng hơi mạnh, cậu ta không nhìn rõ mặt.    Dần dần cậu ta đã nhìn rõ.    Cô ta là một người phụ nữ rất xinh đẹp và vô cùng quyến rũ.    Trong lúc giơ tay nhấc chân, cô ta còn mang theo vẻ s*x*, gợi cảm.    Đường Ba đã bị mê hoặc ngay lập tức.    Nhưng giây tiếp theo cả người cậu ta lại trở nên choáng váng.    Bởi vì cậu ta biết người phụ nữ này.    Không, chính xác mà nói, cậu ta không phải là biết người phụ nữ này, mà là đã từng gặp qua cô ta.    Hơn nữa cậu ta còn lợi dụng người phụ nữ này.    Bởi vì người phụ nữ này chính là cô gái làng chơi mà cậu ta đã lấy ảnh trên mạng sau đó cắt ghép rồi thuê Bayou về tạo bài đăng giả vu oan cho Tần Kiệt.    "Là, là cô!"    Sau khi Đường Ba nhớ ra liền kinh ngạc.    Cậu ta có làm sao cũng không ngờ rằng, cậu ta chỉ ngẫu nhiên cắt ghép ảnh cô gái, lợi dụng cô ta để viết một bài báo.    Không ngờ, cô gái làng chơi đó thực sự xuất hiện trước mặt cậu ta.    Thật là trùng hợp.    Đột nhiên, cậu ta nhận ra điều gì đó rồi nhìn về phía Tần Kiệt.    "Cô ta, là do cậu tìm về đây đúng không?"    "Ha ha, đúng vậy, là tôi tìm về đây đó! Sao? Thích không?", Tần Kiệt cười hỏi.    "Cậu, cậu tìm cô ta về đây để làm gì?", Đường Ba khó hiểu.    "Cậu cứ nói thích hay là không thích ra xem nào?", Tần Kiệt hỏi.    "Người thì khá đẹp đó, nhưng tiếc rằng cô ta không phải là phụ nữ đứng đắn, nghiêm túc!", Đường Ba nói.    "Ồ, hóa ra cậu coi thường cô ta!", Tần Kiệt nhún nhún vai: "Vậy tôi chỉ có thể chúc cậu may mắn!"    "Chúc tôi may mắn? Cậu có ý gì?", trực giác mách bảo Đường Ba rằng, câu nói của Tần Kiệt còn có hàm ý khác.    "Ha ha, cậu lợi dụng cô ta, cậu nói xem tôi có ý gì?", Tần Kiệt nói.    "Tôi không hiểu, cậu..."    Bịch~  Cô gái làng chơi đấm một quyền lên người cậu ta. 

Nội dung đại khái nói đến những bài đăng trên mạng tấn công siêu thị Kiệt Tuyết mấy ngày trước, tất cả đều là do siêu thị Đường Thị muốn gây rắc rối cho siêu thị Kiệt Tuyết nên đã ngấm ngầm thuê đám thủy quân đến bịa đặt, tung tin đồn nhảm...  

 

Sau khi ghi lại, Tần Kiệt xem qua một lượt từ đầu đến cuối, không có vấn đề gì, anh rất hài lòng.  

 

 

"Bây, bây giờ, cậu có thể thả tôi ra được chưa?", Đường Ba khẽ hỏi.  

 

 

"Còn một chuyện nữa vẫn chưa làm mà, cậu vội gì chứ?", Tần Kiệt nói.  

 

 

"Còn hả? Không phải đã nói xong rồi sao? Sao vẫn còn? Rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện nữa hả!", Đường Ba muốn khóc.  

 

 

Mãi vẫn chưa kết thúc.  

 

 

Cậu ta rất buồn bực.  

 

 

 

"Đừng nóng vội, chuyện cuối cùng có ích cho cậu!", Tần Kiệt cười nói.  

 

 

"Có ích cho tôi?", Đường Ba cau mày, rõ ràng là không tin.  

 

 

Cái tên Tần Kiệt đểu cáng này, còn có thể làm chuyện tốt cho cậu ta sao?  

 

 

Nghe có vẻ không đáng tin cậy cho lắm.  

 

 

Bốp bốp~  

 

 

 

"Vào đi!"  

 

 

Ngay sau đó, Tần Kiệt vỗ vỗ tay, có một người từ bên ngoài đi vào.  

 

 

Là một người phụ nữ.  

 

 

Người phụ nữ mặc rất ít.  

 

 

Lúc đi lại, cô ta ưỡn ẹo nũng nịu.  

 

 

Rất gợi cảm.  

 

 

Xa xa, trên người cô ta tỏa ra một hương thơm rất riêng, gợi lên d*c v*ng h*m m**n của con người.  

 

 

Ngửi một lần liền muốn đến gần hơn nữa.  

 

 

Đường Ba cũng không ngoại lệ.  

 

 

Cậu ta dán mắt nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang đi tới.  

 

 

Mới đầu ánh sáng sáng hơi mạnh, cậu ta không nhìn rõ mặt.  

 

 

Dần dần cậu ta đã nhìn rõ.  

 

 

Cô ta là một người phụ nữ rất xinh đẹp và vô cùng quyến rũ.  

 

 

Trong lúc giơ tay nhấc chân, cô ta còn mang theo vẻ s*x*, gợi cảm.  

 

 

Đường Ba đã bị mê hoặc ngay lập tức.  

 

 

Nhưng giây tiếp theo cả người cậu ta lại trở nên choáng váng.  

 

 

Bởi vì cậu ta biết người phụ nữ này.  

 

 

Không, chính xác mà nói, cậu ta không phải là biết người phụ nữ này, mà là đã từng gặp qua cô ta.  

 

 

Hơn nữa cậu ta còn lợi dụng người phụ nữ này.  

 

 

Bởi vì người phụ nữ này chính là cô gái làng chơi mà cậu ta đã lấy ảnh trên mạng sau đó cắt ghép rồi thuê Bayou về tạo bài đăng giả vu oan cho Tần Kiệt.  

 

 

"Là, là cô!"  

 

 

Sau khi Đường Ba nhớ ra liền kinh ngạc.  

 

 

Cậu ta có làm sao cũng không ngờ rằng, cậu ta chỉ ngẫu nhiên cắt ghép ảnh cô gái, lợi dụng cô ta để viết một bài báo.  

 

 

Không ngờ, cô gái làng chơi đó thực sự xuất hiện trước mặt cậu ta.  

 

 

Thật là trùng hợp.  

 

 

Đột nhiên, cậu ta nhận ra điều gì đó rồi nhìn về phía Tần Kiệt.  

 

 

"Cô ta, là do cậu tìm về đây đúng không?"  

 

 

"Ha ha, đúng vậy, là tôi tìm về đây đó! Sao? Thích không?", Tần Kiệt cười hỏi.  

 

 

"Cậu, cậu tìm cô ta về đây để làm gì?", Đường Ba khó hiểu.  

 

 

"Cậu cứ nói thích hay là không thích ra xem nào?", Tần Kiệt hỏi.  

 

 

"Người thì khá đẹp đó, nhưng tiếc rằng cô ta không phải là phụ nữ đứng đắn, nghiêm túc!", Đường Ba nói.  

 

 

"Ồ, hóa ra cậu coi thường cô ta!", Tần Kiệt nhún nhún vai: "Vậy tôi chỉ có thể chúc cậu may mắn!"  

 

 

"Chúc tôi may mắn? Cậu có ý gì?", trực giác mách bảo Đường Ba rằng, câu nói của Tần Kiệt còn có hàm ý khác.  

 

 

"Ha ha, cậu lợi dụng cô ta, cậu nói xem tôi có ý gì?", Tần Kiệt nói.  

 

 

"Tôi không hiểu, cậu..."  

 

 

Bịch~  

Cô gái làng chơi đấm một quyền lên người cậu ta. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Nội dung đại khái nói đến những bài đăng trên mạng tấn công siêu thị Kiệt Tuyết mấy ngày trước, tất cả đều là do siêu thị Đường Thị muốn gây rắc rối cho siêu thị Kiệt Tuyết nên đã ngấm ngầm thuê đám thủy quân đến bịa đặt, tung tin đồn nhảm...   Sau khi ghi lại, Tần Kiệt xem qua một lượt từ đầu đến cuối, không có vấn đề gì, anh rất hài lòng.    "Bây, bây giờ, cậu có thể thả tôi ra được chưa?", Đường Ba khẽ hỏi.    "Còn một chuyện nữa vẫn chưa làm mà, cậu vội gì chứ?", Tần Kiệt nói.    "Còn hả? Không phải đã nói xong rồi sao? Sao vẫn còn? Rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện nữa hả!", Đường Ba muốn khóc.    Mãi vẫn chưa kết thúc.    Cậu ta rất buồn bực.     "Đừng nóng vội, chuyện cuối cùng có ích cho cậu!", Tần Kiệt cười nói.    "Có ích cho tôi?", Đường Ba cau mày, rõ ràng là không tin.    Cái tên Tần Kiệt đểu cáng này, còn có thể làm chuyện tốt cho cậu ta sao?    Nghe có vẻ không đáng tin cậy cho lắm.    Bốp bốp~     "Vào đi!"    Ngay sau đó, Tần Kiệt vỗ vỗ tay, có một người từ bên ngoài đi vào.    Là một người phụ nữ.    Người phụ nữ mặc rất ít.    Lúc đi lại, cô ta ưỡn ẹo nũng nịu.    Rất gợi cảm.    Xa xa, trên người cô ta tỏa ra một hương thơm rất riêng, gợi lên d*c v*ng h*m m**n của con người.    Ngửi một lần liền muốn đến gần hơn nữa.    Đường Ba cũng không ngoại lệ.    Cậu ta dán mắt nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang đi tới.    Mới đầu ánh sáng sáng hơi mạnh, cậu ta không nhìn rõ mặt.    Dần dần cậu ta đã nhìn rõ.    Cô ta là một người phụ nữ rất xinh đẹp và vô cùng quyến rũ.    Trong lúc giơ tay nhấc chân, cô ta còn mang theo vẻ s*x*, gợi cảm.    Đường Ba đã bị mê hoặc ngay lập tức.    Nhưng giây tiếp theo cả người cậu ta lại trở nên choáng váng.    Bởi vì cậu ta biết người phụ nữ này.    Không, chính xác mà nói, cậu ta không phải là biết người phụ nữ này, mà là đã từng gặp qua cô ta.    Hơn nữa cậu ta còn lợi dụng người phụ nữ này.    Bởi vì người phụ nữ này chính là cô gái làng chơi mà cậu ta đã lấy ảnh trên mạng sau đó cắt ghép rồi thuê Bayou về tạo bài đăng giả vu oan cho Tần Kiệt.    "Là, là cô!"    Sau khi Đường Ba nhớ ra liền kinh ngạc.    Cậu ta có làm sao cũng không ngờ rằng, cậu ta chỉ ngẫu nhiên cắt ghép ảnh cô gái, lợi dụng cô ta để viết một bài báo.    Không ngờ, cô gái làng chơi đó thực sự xuất hiện trước mặt cậu ta.    Thật là trùng hợp.    Đột nhiên, cậu ta nhận ra điều gì đó rồi nhìn về phía Tần Kiệt.    "Cô ta, là do cậu tìm về đây đúng không?"    "Ha ha, đúng vậy, là tôi tìm về đây đó! Sao? Thích không?", Tần Kiệt cười hỏi.    "Cậu, cậu tìm cô ta về đây để làm gì?", Đường Ba khó hiểu.    "Cậu cứ nói thích hay là không thích ra xem nào?", Tần Kiệt hỏi.    "Người thì khá đẹp đó, nhưng tiếc rằng cô ta không phải là phụ nữ đứng đắn, nghiêm túc!", Đường Ba nói.    "Ồ, hóa ra cậu coi thường cô ta!", Tần Kiệt nhún nhún vai: "Vậy tôi chỉ có thể chúc cậu may mắn!"    "Chúc tôi may mắn? Cậu có ý gì?", trực giác mách bảo Đường Ba rằng, câu nói của Tần Kiệt còn có hàm ý khác.    "Ha ha, cậu lợi dụng cô ta, cậu nói xem tôi có ý gì?", Tần Kiệt nói.    "Tôi không hiểu, cậu..."    Bịch~  Cô gái làng chơi đấm một quyền lên người cậu ta. 

Chương 307: "Cô ta, là do cậu tìm về đây đúng không?"