Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 321: Tần Kiệt có hơi phiền não.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Tần Kiệt ngẩn người.    Tô Nhuệ có ý gì vậy chứ?    Cô ấy vốn là người mà anh muốn giới thiệu cho Châu Phàm, sao giờ lại quấn lấy anh thế này?    Chẳng lẽ Châu Phàm không có sức hấp dẫn gì à?    “Đấy, anh xem, vừa nói đến chủ động là giám đốc Tần im re! Đúng là mất hứng mà!”, đầu dây bên kia, Tô Nhuệ trách móc.     “Khụ khụ~”.     Tần Kiệt ho khan vài cái: “Giám đốc Tô, nam nữ khác biệt, vẫn nên…”    “Tôi không ngại!”, Tô Nhuệ cắt ngang.    “…”    Tần Kiệt thầm nghĩ, cô không sợ nhưng tôi sợ, có quỷ mới biết đến nhà cô, cô sẽ làm gì tôi.    Đến lúc đó ngáo ngáo bị cô ăn sạch, lại còn phải chịu trách nhiệm với cô nữa.     Tôi không có ngu vậy đâu.    “Khụ khụ~”.    Tần Kiệt lại ho khan vài tiếng: “Giám đốc Tô, nói chuyện chính đi”.    “Tôi đang nói chuyện chính đó chứ! Giám đốc Tần, nói một câu thôi, tối nay anh có đến nhà tôi hay không? Tôi đã nói với anh rồi đấy, tôi vừa mua một cái giường nước cho tình nhân! Nằm lên đó hệt như ngâm mình trong bồn tắm, thú vị lắm đấy!”    “Chỉ cần động một cái là có thể nảy lên! Rất thích hợp! Anh mà đến, chỉ cần nhìn một cái thôi, đảm bảo anh sẽ thích nó ngay, đến đây đi!”    Lời của cô ấy nghe vô cùng hấp dẫn.    Nói thật, cả người Tần Kiệt đã bắt đầu nóng lên rồi, nhưng anh là người đàn ông ngay thẳng chính trực, sao có thể làm chuyện xằng bậy được.    “Khụ khụ, giám đốc Tô, đùa vậy đủ rồi!”, Tần Kiệt nhắc nhở Tô Nhuệ.    Nếu cô mà còn nói thêm nữa, chắc anh bốc hỏa mất.    Anh cũng sắp chịu không nổi rồi.    “Ha ha, chọc anh chơi thôi, anh tưởng thật à? Ai rảnh rỗi đi mua giường nước đặt trong nhà làm gì? Có mua thì mua một cái giường đỏ thẫm có phải hay hơn không!”, Tô Nhuệ nở nụ cười.    “Tại sao lại là đỏ thẫm?”, Tần Kiệt có hơi khó hiểu.    “Chẳng lẽ anh vẫn còn là… Thật à?”, giọng Tô Nhuệ có chút kinh ngạc.    “…”    Tần Kiệt không đánh mà khai.    Khụ khụ~    “Giám đốc Tô, không đùa với cô nữa đâu!”, Tần Kiệt cảm thấy rất bất đắc dĩ: “Nói chuyện chính đi! Tôi có việc muốn nói!”    “Được rồi, không đùa với anh nữa! Giám đốc Tần, có phải anh định hỏi tôi về chuyện ký tên không?”, Tô Nhuệ hỏi.    “Ừm, đã ký hết rồi chứ?”, Tần Kiệt hỏi.    “Gần hết, còn thiếu hai chữ nữa!”, Tô Nhuệ nói.    “Hiệu suất rất nhanh!”    “Tôi làm nhanh như vậy, có phải giám đốc Tần nên thưởng cho tôi không?”, Tô Nhuệ hỏi với vẻ mong chờ.    “Cô muốn tôi thưởng gì?”, Tần Kiệt hỏi lại.    “Tôi muốn…”, Tô Nhuệ dừng một chút: “Nghe nói gần đây có một nơi tên là Thang Trì, suối nước nóng rất tốt, tôi muốn anh dẫn tôi đi tắm suối nước nóng!”    Tần Kiệt: “…”    Tắm suối nước nóng?    Nghĩa là phải mặc áo tắm hai mảnh?    Nhớ đến dáng người của Tô Nhuệ, rất đẹp, nếu mặc áo tắm hai mảnh chắc chắn sẽ càng thêm mê người.    Nhưng Thang Trì cách thành phố Hán hơn một 160 cây số, đột nhiên đi đến đó, biết nói sao với Tần Tuyết đây?    Tần Kiệt có hơi phiền não.    “Giám đốc Tần, có được hay không thì anh cũng phải nói một tiếng đi chứ!”, Tô Nhuệ nói.    “Hả, chuyện này à… Được thì được, tuy nhiên phải chọn ngày tốt mới được!”, Tần Kiệt nói.    “Lại còn xem ngày, để hôm nào tôi đi chùa Quy Nguyên xin một ngày là được chứ gì?", Tô Nhuệ nói.    “Ừ, được! Cứ làm theo lời cô đi!”, Tần Kiệt bất đắc dĩ, chỉ có thể đáp ứng.    “Oh yeah, tuyệt quá! Tôi biết ngay là giám đốc Tần sẽ đồng ý mà! Chờ tin tốt của tôi nhé!”  

Tần Kiệt ngẩn người.  

 

 

Tô Nhuệ có ý gì vậy chứ?  

 

 

Cô ấy vốn là người mà anh muốn giới thiệu cho Châu Phàm, sao giờ lại quấn lấy anh thế này?  

 

 

Chẳng lẽ Châu Phàm không có sức hấp dẫn gì à?  

 

 

“Đấy, anh xem, vừa nói đến chủ động là giám đốc Tần im re! Đúng là mất hứng mà!”, đầu dây bên kia, Tô Nhuệ trách móc.   

 

 

“Khụ khụ~”.  

 

 

 

Tần Kiệt ho khan vài cái: “Giám đốc Tô, nam nữ khác biệt, vẫn nên…”  

 

 

“Tôi không ngại!”, Tô Nhuệ cắt ngang.  

 

 

“…”  

 

 

Tần Kiệt thầm nghĩ, cô không sợ nhưng tôi sợ, có quỷ mới biết đến nhà cô, cô sẽ làm gì tôi.  

 

 

Đến lúc đó ngáo ngáo bị cô ăn sạch, lại còn phải chịu trách nhiệm với cô nữa.  

 

 

 

Tôi không có ngu vậy đâu.  

 

 

“Khụ khụ~”.  

 

 

Tần Kiệt lại ho khan vài tiếng: “Giám đốc Tô, nói chuyện chính đi”.  

 

 

“Tôi đang nói chuyện chính đó chứ! Giám đốc Tần, nói một câu thôi, tối nay anh có đến nhà tôi hay không? Tôi đã nói với anh rồi đấy, tôi vừa mua một cái giường nước cho tình nhân! Nằm lên đó hệt như ngâm mình trong bồn tắm, thú vị lắm đấy!”  

 

 

“Chỉ cần động một cái là có thể nảy lên! Rất thích hợp! Anh mà đến, chỉ cần nhìn một cái thôi, đảm bảo anh sẽ thích nó ngay, đến đây đi!”  

 

 

Lời của cô ấy nghe vô cùng hấp dẫn.  

 

 

Nói thật, cả người Tần Kiệt đã bắt đầu nóng lên rồi, nhưng anh là người đàn ông ngay thẳng chính trực, sao có thể làm chuyện xằng bậy được.  

 

 

“Khụ khụ, giám đốc Tô, đùa vậy đủ rồi!”, Tần Kiệt nhắc nhở Tô Nhuệ.  

 

 

Nếu cô mà còn nói thêm nữa, chắc anh bốc hỏa mất.  

 

 

Anh cũng sắp chịu không nổi rồi.  

 

 

“Ha ha, chọc anh chơi thôi, anh tưởng thật à? Ai rảnh rỗi đi mua giường nước đặt trong nhà làm gì? Có mua thì mua một cái giường đỏ thẫm có phải hay hơn không!”, Tô Nhuệ nở nụ cười.  

 

 

“Tại sao lại là đỏ thẫm?”, Tần Kiệt có hơi khó hiểu.  

 

 

“Chẳng lẽ anh vẫn còn là… Thật à?”, giọng Tô Nhuệ có chút kinh ngạc.  

 

 

“…”  

 

 

Tần Kiệt không đánh mà khai.  

 

 

Khụ khụ~  

 

 

“Giám đốc Tô, không đùa với cô nữa đâu!”, Tần Kiệt cảm thấy rất bất đắc dĩ: “Nói chuyện chính đi! Tôi có việc muốn nói!”  

 

 

“Được rồi, không đùa với anh nữa! Giám đốc Tần, có phải anh định hỏi tôi về chuyện ký tên không?”, Tô Nhuệ hỏi.  

 

 

“Ừm, đã ký hết rồi chứ?”, Tần Kiệt hỏi.  

 

 

“Gần hết, còn thiếu hai chữ nữa!”, Tô Nhuệ nói.  

 

 

“Hiệu suất rất nhanh!”  

 

 

“Tôi làm nhanh như vậy, có phải giám đốc Tần nên thưởng cho tôi không?”, Tô Nhuệ hỏi với vẻ mong chờ.  

 

 

“Cô muốn tôi thưởng gì?”, Tần Kiệt hỏi lại.  

 

 

“Tôi muốn…”, Tô Nhuệ dừng một chút: “Nghe nói gần đây có một nơi tên là Thang Trì, suối nước nóng rất tốt, tôi muốn anh dẫn tôi đi tắm suối nước nóng!”  

 

 

Tần Kiệt: “…”  

 

 

Tắm suối nước nóng?  

 

 

Nghĩa là phải mặc áo tắm hai mảnh?  

 

 

Nhớ đến dáng người của Tô Nhuệ, rất đẹp, nếu mặc áo tắm hai mảnh chắc chắn sẽ càng thêm mê người.  

 

 

Nhưng Thang Trì cách thành phố Hán hơn một 160 cây số, đột nhiên đi đến đó, biết nói sao với Tần Tuyết đây?  

 

 

Tần Kiệt có hơi phiền não.  

 

 

“Giám đốc Tần, có được hay không thì anh cũng phải nói một tiếng đi chứ!”, Tô Nhuệ nói.  

 

 

“Hả, chuyện này à… Được thì được, tuy nhiên phải chọn ngày tốt mới được!”, Tần Kiệt nói.  

 

 

“Lại còn xem ngày, để hôm nào tôi đi chùa Quy Nguyên xin một ngày là được chứ gì?", Tô Nhuệ nói.  

 

 

“Ừ, được! Cứ làm theo lời cô đi!”, Tần Kiệt bất đắc dĩ, chỉ có thể đáp ứng.  

 

 

“Oh yeah, tuyệt quá! Tôi biết ngay là giám đốc Tần sẽ đồng ý mà! Chờ tin tốt của tôi nhé!”  

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Tần Kiệt ngẩn người.    Tô Nhuệ có ý gì vậy chứ?    Cô ấy vốn là người mà anh muốn giới thiệu cho Châu Phàm, sao giờ lại quấn lấy anh thế này?    Chẳng lẽ Châu Phàm không có sức hấp dẫn gì à?    “Đấy, anh xem, vừa nói đến chủ động là giám đốc Tần im re! Đúng là mất hứng mà!”, đầu dây bên kia, Tô Nhuệ trách móc.     “Khụ khụ~”.     Tần Kiệt ho khan vài cái: “Giám đốc Tô, nam nữ khác biệt, vẫn nên…”    “Tôi không ngại!”, Tô Nhuệ cắt ngang.    “…”    Tần Kiệt thầm nghĩ, cô không sợ nhưng tôi sợ, có quỷ mới biết đến nhà cô, cô sẽ làm gì tôi.    Đến lúc đó ngáo ngáo bị cô ăn sạch, lại còn phải chịu trách nhiệm với cô nữa.     Tôi không có ngu vậy đâu.    “Khụ khụ~”.    Tần Kiệt lại ho khan vài tiếng: “Giám đốc Tô, nói chuyện chính đi”.    “Tôi đang nói chuyện chính đó chứ! Giám đốc Tần, nói một câu thôi, tối nay anh có đến nhà tôi hay không? Tôi đã nói với anh rồi đấy, tôi vừa mua một cái giường nước cho tình nhân! Nằm lên đó hệt như ngâm mình trong bồn tắm, thú vị lắm đấy!”    “Chỉ cần động một cái là có thể nảy lên! Rất thích hợp! Anh mà đến, chỉ cần nhìn một cái thôi, đảm bảo anh sẽ thích nó ngay, đến đây đi!”    Lời của cô ấy nghe vô cùng hấp dẫn.    Nói thật, cả người Tần Kiệt đã bắt đầu nóng lên rồi, nhưng anh là người đàn ông ngay thẳng chính trực, sao có thể làm chuyện xằng bậy được.    “Khụ khụ, giám đốc Tô, đùa vậy đủ rồi!”, Tần Kiệt nhắc nhở Tô Nhuệ.    Nếu cô mà còn nói thêm nữa, chắc anh bốc hỏa mất.    Anh cũng sắp chịu không nổi rồi.    “Ha ha, chọc anh chơi thôi, anh tưởng thật à? Ai rảnh rỗi đi mua giường nước đặt trong nhà làm gì? Có mua thì mua một cái giường đỏ thẫm có phải hay hơn không!”, Tô Nhuệ nở nụ cười.    “Tại sao lại là đỏ thẫm?”, Tần Kiệt có hơi khó hiểu.    “Chẳng lẽ anh vẫn còn là… Thật à?”, giọng Tô Nhuệ có chút kinh ngạc.    “…”    Tần Kiệt không đánh mà khai.    Khụ khụ~    “Giám đốc Tô, không đùa với cô nữa đâu!”, Tần Kiệt cảm thấy rất bất đắc dĩ: “Nói chuyện chính đi! Tôi có việc muốn nói!”    “Được rồi, không đùa với anh nữa! Giám đốc Tần, có phải anh định hỏi tôi về chuyện ký tên không?”, Tô Nhuệ hỏi.    “Ừm, đã ký hết rồi chứ?”, Tần Kiệt hỏi.    “Gần hết, còn thiếu hai chữ nữa!”, Tô Nhuệ nói.    “Hiệu suất rất nhanh!”    “Tôi làm nhanh như vậy, có phải giám đốc Tần nên thưởng cho tôi không?”, Tô Nhuệ hỏi với vẻ mong chờ.    “Cô muốn tôi thưởng gì?”, Tần Kiệt hỏi lại.    “Tôi muốn…”, Tô Nhuệ dừng một chút: “Nghe nói gần đây có một nơi tên là Thang Trì, suối nước nóng rất tốt, tôi muốn anh dẫn tôi đi tắm suối nước nóng!”    Tần Kiệt: “…”    Tắm suối nước nóng?    Nghĩa là phải mặc áo tắm hai mảnh?    Nhớ đến dáng người của Tô Nhuệ, rất đẹp, nếu mặc áo tắm hai mảnh chắc chắn sẽ càng thêm mê người.    Nhưng Thang Trì cách thành phố Hán hơn một 160 cây số, đột nhiên đi đến đó, biết nói sao với Tần Tuyết đây?    Tần Kiệt có hơi phiền não.    “Giám đốc Tần, có được hay không thì anh cũng phải nói một tiếng đi chứ!”, Tô Nhuệ nói.    “Hả, chuyện này à… Được thì được, tuy nhiên phải chọn ngày tốt mới được!”, Tần Kiệt nói.    “Lại còn xem ngày, để hôm nào tôi đi chùa Quy Nguyên xin một ngày là được chứ gì?", Tô Nhuệ nói.    “Ừ, được! Cứ làm theo lời cô đi!”, Tần Kiệt bất đắc dĩ, chỉ có thể đáp ứng.    “Oh yeah, tuyệt quá! Tôi biết ngay là giám đốc Tần sẽ đồng ý mà! Chờ tin tốt của tôi nhé!”  

Chương 321: Tần Kiệt có hơi phiền não.