Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 328: Còn muốn chơi lại mình sao?

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  “Cái này...”, Tôn Ngọc Phương không biết nói sao.    Cô ta chỉ lo tính toán lợi ích của mình.    Cô ta căn bản không mấy quan tâm siêu thị Kiệt Tuyết làm ăn thế nào.    “Sao vậy? Hiện tại cô mới thấy 150 ngàn tệ nhiều thế nào rồi sao? Cô Tôn, việc này, em thật sự không làm được, cô vẫn nên nhờ cao nhân khác giúp đi! Em đi trước đây”, Tần Kiệt muốn rời đi.    Tôn Ngọc Phương đương nhiên không muốn.     “Bạn học Tần Kiệt, em nói cũng đúng, là do tôi suy nghĩ không thấu đáo. Nhưng em cứ nghĩ mà xem, trường Đại học Công nghiệp Hồ của chúng ta tổng cộng có hơn 30 ngàn giảng viên và sinh viên!”    “Có nhiều người như vậy, nếu siêu thị Kiệt Tuyết đứng ra tài trợ thì có phải sẽ tạo ra được quy mô quảng cáo lớn không?”    “Tiêu tốn 150 ngàn tệ để 30 ngàn người biết đến siêu thị Kiệt Tuyết, vậy cũng tính là có lời rồi đúng không?”    Tần Kiệt đột nhiên cảm thấy người phụ nữ Tôn Ngọc Phương này thật đúng là ngốc nghếch. Cô ta ngồi trong văn phòng đã lâu tuyệt nhiên không biết tình hình bên ngoài thế nào.     Đối với những chuyện gần đây cũng không hiểu rõ.    Thật đúng là buồn cười.    Cô ta cũng khờ dại, ngây thơ quá rồi.    “Cô Tôn, có chuyện này chắc cô không biết rồi!”, Tần Kiệt nói.    “Là chuyện gì vậy?”, Tôn Ngọc Phương hỏi.    “Siêu thị Kiệt Tuyết giờ đã rất nổi tiếng ở Đại học Công nghiệp Hồ, Hoa Nông, còn ở cả đại học Công nghệ nam Hoa Hạ nữa. Không cần tài trợ thì ba ngàn người ở Đại học Công nghiệp Hồ đã biết siêu thị Kiệt Tuyết ở đâu, buôn bán gì rồi”.    “Cô nói xem người ta còn cần bỏ ra 150 ngàn tệ tài trợ cái gì nữa không? Cô cho em một lí do hợp lí, chỉ cần hợp lí không cần cô nói em sẽ lập tức làm ngay!”    “Cái này...”    Tôn Ngọc Phương cũng ngơ ngẩn cả người.    Đúng nha.    Kể từ khi siêu thị Kiệt Tuyết khai trương vào năm ngoái đã phát tờ rơi quảng cáo vào tận trong khuôn viên trường Đại học Công nghiệp Hồ rồi.    Sau đó vào lúc tuyết rơi, siêu thị Kiệt Tuyết cũng làm chút việc tích cực.    Khiến người trong khu vực Nam Hồ đều biết đến.    Gần đây siêu thị Kiệt Tuyết bị người ta công kích.    Danh tiếng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, mọi người cũng biết.    Hiện tại không chỉ Đại học Công nghiệp Hồ mà đến cả thành phố Hán e là không ai không biết đến.    Cần gì phải bỏ ra 150 ngàn tệ tài trợ cho cuộc thi tranh biện của Đại học Công nghiệp Hồ để lấy tiếng nữa chứ?    “Sao vậy? Cô không còn gì để nói nữa sao?”, Tần Kiệt nở nụ cười.    Còn muốn chơi lại mình sao?    Khi con người ta sống trên đời nhưng lại để uổng phí cả một đời.    “Cô Tôn, cứ suy nghĩ thêm nhé, em đi trước đây!”    “Không được!”, Tôn Ngọc Phương chạy đến cản lại, ngăn trước mặt không cho Tần Kiệt rời đi.    “Em nói này cô Tôn, cô rốt cuộc muốn thế nào đây? Em cũng đã nói rất rõ ràng với cô rồi, cô còn muốn sao nữa?”, Tần Kiệt cũng cạn lời với Tôn Ngọc Phương.    Lần đầu tiên anh cảm thấy người phụ nữ Tôn Ngọc Phương này đáng ghét đến vậy.    “Em nói 150 ngàn tệ quá nhiều, hay như này đi, giảm xuống một chút, 120 ngàn tệ thì sao?”, Tôn Ngọc Phương lại hỏi.    “Cô Tôn, cô vẫn nên đi tìm người khác đi! Chuyện này, em không thể tiếp nhận nổi!”, Tần Kiệt không muốn nhắc đến nữa.    “Bạn học Tần Kiệt em nghĩ cho lớp mình chút đi, em không nghĩ đến việc đóng góp cho trường học chúng ta một chút được sao?”    Tần Kiệt nói: “Không phải em không muốn, nhưng con số quá lớn! Em thật sự không thể đáp ứng được!”    “Bạn học Tần Kiệt, vậy em nói xem, bao nhiêu là hợp lí?”, Tôn Ngọc Phương hỏi lại.  

 “Cái này...”, Tôn Ngọc Phương không biết nói sao.  

 

 

Cô ta chỉ lo tính toán lợi ích của mình.  

 

 

Cô ta căn bản không mấy quan tâm siêu thị Kiệt Tuyết làm ăn thế nào.  

 

 

“Sao vậy? Hiện tại cô mới thấy 150 ngàn tệ nhiều thế nào rồi sao? Cô Tôn, việc này, em thật sự không làm được, cô vẫn nên nhờ cao nhân khác giúp đi! Em đi trước đây”, Tần Kiệt muốn rời đi.  

 

 

Tôn Ngọc Phương đương nhiên không muốn.  

 

 

 

“Bạn học Tần Kiệt, em nói cũng đúng, là do tôi suy nghĩ không thấu đáo. Nhưng em cứ nghĩ mà xem, trường Đại học Công nghiệp Hồ của chúng ta tổng cộng có hơn 30 ngàn giảng viên và sinh viên!”  

 

 

“Có nhiều người như vậy, nếu siêu thị Kiệt Tuyết đứng ra tài trợ thì có phải sẽ tạo ra được quy mô quảng cáo lớn không?”  

 

 

“Tiêu tốn 150 ngàn tệ để 30 ngàn người biết đến siêu thị Kiệt Tuyết, vậy cũng tính là có lời rồi đúng không?”  

 

 

Tần Kiệt đột nhiên cảm thấy người phụ nữ Tôn Ngọc Phương này thật đúng là ngốc nghếch. Cô ta ngồi trong văn phòng đã lâu tuyệt nhiên không biết tình hình bên ngoài thế nào.  

 

 

 

Đối với những chuyện gần đây cũng không hiểu rõ.  

 

 

Thật đúng là buồn cười.  

 

 

Cô ta cũng khờ dại, ngây thơ quá rồi.  

 

 

“Cô Tôn, có chuyện này chắc cô không biết rồi!”, Tần Kiệt nói.  

 

 

“Là chuyện gì vậy?”, Tôn Ngọc Phương hỏi.  

 

 

“Siêu thị Kiệt Tuyết giờ đã rất nổi tiếng ở Đại học Công nghiệp Hồ, Hoa Nông, còn ở cả đại học Công nghệ nam Hoa Hạ nữa. Không cần tài trợ thì ba ngàn người ở Đại học Công nghiệp Hồ đã biết siêu thị Kiệt Tuyết ở đâu, buôn bán gì rồi”.  

 

 

“Cô nói xem người ta còn cần bỏ ra 150 ngàn tệ tài trợ cái gì nữa không? Cô cho em một lí do hợp lí, chỉ cần hợp lí không cần cô nói em sẽ lập tức làm ngay!”  

 

 

“Cái này...”  

 

 

Tôn Ngọc Phương cũng ngơ ngẩn cả người.  

 

 

Đúng nha.  

 

 

Kể từ khi siêu thị Kiệt Tuyết khai trương vào năm ngoái đã phát tờ rơi quảng cáo vào tận trong khuôn viên trường Đại học Công nghiệp Hồ rồi.  

 

 

Sau đó vào lúc tuyết rơi, siêu thị Kiệt Tuyết cũng làm chút việc tích cực.  

 

 

Khiến người trong khu vực Nam Hồ đều biết đến.  

 

 

Gần đây siêu thị Kiệt Tuyết bị người ta công kích.  

 

 

Danh tiếng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, mọi người cũng biết.  

 

 

Hiện tại không chỉ Đại học Công nghiệp Hồ mà đến cả thành phố Hán e là không ai không biết đến.  

 

 

Cần gì phải bỏ ra 150 ngàn tệ tài trợ cho cuộc thi tranh biện của Đại học Công nghiệp Hồ để lấy tiếng nữa chứ?  

 

 

“Sao vậy? Cô không còn gì để nói nữa sao?”, Tần Kiệt nở nụ cười.  

 

 

Còn muốn chơi lại mình sao?  

 

 

Khi con người ta sống trên đời nhưng lại để uổng phí cả một đời.  

 

 

“Cô Tôn, cứ suy nghĩ thêm nhé, em đi trước đây!”  

 

 

“Không được!”, Tôn Ngọc Phương chạy đến cản lại, ngăn trước mặt không cho Tần Kiệt rời đi.  

 

 

“Em nói này cô Tôn, cô rốt cuộc muốn thế nào đây? Em cũng đã nói rất rõ ràng với cô rồi, cô còn muốn sao nữa?”, Tần Kiệt cũng cạn lời với Tôn Ngọc Phương.  

 

 

Lần đầu tiên anh cảm thấy người phụ nữ Tôn Ngọc Phương này đáng ghét đến vậy.  

 

 

“Em nói 150 ngàn tệ quá nhiều, hay như này đi, giảm xuống một chút, 120 ngàn tệ thì sao?”, Tôn Ngọc Phương lại hỏi.  

 

 

“Cô Tôn, cô vẫn nên đi tìm người khác đi! Chuyện này, em không thể tiếp nhận nổi!”, Tần Kiệt không muốn nhắc đến nữa.  

 

 

“Bạn học Tần Kiệt em nghĩ cho lớp mình chút đi, em không nghĩ đến việc đóng góp cho trường học chúng ta một chút được sao?”  

 

 

Tần Kiệt nói: “Không phải em không muốn, nhưng con số quá lớn! Em thật sự không thể đáp ứng được!”  

 

 

“Bạn học Tần Kiệt, vậy em nói xem, bao nhiêu là hợp lí?”, Tôn Ngọc Phương hỏi lại.  

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  “Cái này...”, Tôn Ngọc Phương không biết nói sao.    Cô ta chỉ lo tính toán lợi ích của mình.    Cô ta căn bản không mấy quan tâm siêu thị Kiệt Tuyết làm ăn thế nào.    “Sao vậy? Hiện tại cô mới thấy 150 ngàn tệ nhiều thế nào rồi sao? Cô Tôn, việc này, em thật sự không làm được, cô vẫn nên nhờ cao nhân khác giúp đi! Em đi trước đây”, Tần Kiệt muốn rời đi.    Tôn Ngọc Phương đương nhiên không muốn.     “Bạn học Tần Kiệt, em nói cũng đúng, là do tôi suy nghĩ không thấu đáo. Nhưng em cứ nghĩ mà xem, trường Đại học Công nghiệp Hồ của chúng ta tổng cộng có hơn 30 ngàn giảng viên và sinh viên!”    “Có nhiều người như vậy, nếu siêu thị Kiệt Tuyết đứng ra tài trợ thì có phải sẽ tạo ra được quy mô quảng cáo lớn không?”    “Tiêu tốn 150 ngàn tệ để 30 ngàn người biết đến siêu thị Kiệt Tuyết, vậy cũng tính là có lời rồi đúng không?”    Tần Kiệt đột nhiên cảm thấy người phụ nữ Tôn Ngọc Phương này thật đúng là ngốc nghếch. Cô ta ngồi trong văn phòng đã lâu tuyệt nhiên không biết tình hình bên ngoài thế nào.     Đối với những chuyện gần đây cũng không hiểu rõ.    Thật đúng là buồn cười.    Cô ta cũng khờ dại, ngây thơ quá rồi.    “Cô Tôn, có chuyện này chắc cô không biết rồi!”, Tần Kiệt nói.    “Là chuyện gì vậy?”, Tôn Ngọc Phương hỏi.    “Siêu thị Kiệt Tuyết giờ đã rất nổi tiếng ở Đại học Công nghiệp Hồ, Hoa Nông, còn ở cả đại học Công nghệ nam Hoa Hạ nữa. Không cần tài trợ thì ba ngàn người ở Đại học Công nghiệp Hồ đã biết siêu thị Kiệt Tuyết ở đâu, buôn bán gì rồi”.    “Cô nói xem người ta còn cần bỏ ra 150 ngàn tệ tài trợ cái gì nữa không? Cô cho em một lí do hợp lí, chỉ cần hợp lí không cần cô nói em sẽ lập tức làm ngay!”    “Cái này...”    Tôn Ngọc Phương cũng ngơ ngẩn cả người.    Đúng nha.    Kể từ khi siêu thị Kiệt Tuyết khai trương vào năm ngoái đã phát tờ rơi quảng cáo vào tận trong khuôn viên trường Đại học Công nghiệp Hồ rồi.    Sau đó vào lúc tuyết rơi, siêu thị Kiệt Tuyết cũng làm chút việc tích cực.    Khiến người trong khu vực Nam Hồ đều biết đến.    Gần đây siêu thị Kiệt Tuyết bị người ta công kích.    Danh tiếng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, mọi người cũng biết.    Hiện tại không chỉ Đại học Công nghiệp Hồ mà đến cả thành phố Hán e là không ai không biết đến.    Cần gì phải bỏ ra 150 ngàn tệ tài trợ cho cuộc thi tranh biện của Đại học Công nghiệp Hồ để lấy tiếng nữa chứ?    “Sao vậy? Cô không còn gì để nói nữa sao?”, Tần Kiệt nở nụ cười.    Còn muốn chơi lại mình sao?    Khi con người ta sống trên đời nhưng lại để uổng phí cả một đời.    “Cô Tôn, cứ suy nghĩ thêm nhé, em đi trước đây!”    “Không được!”, Tôn Ngọc Phương chạy đến cản lại, ngăn trước mặt không cho Tần Kiệt rời đi.    “Em nói này cô Tôn, cô rốt cuộc muốn thế nào đây? Em cũng đã nói rất rõ ràng với cô rồi, cô còn muốn sao nữa?”, Tần Kiệt cũng cạn lời với Tôn Ngọc Phương.    Lần đầu tiên anh cảm thấy người phụ nữ Tôn Ngọc Phương này đáng ghét đến vậy.    “Em nói 150 ngàn tệ quá nhiều, hay như này đi, giảm xuống một chút, 120 ngàn tệ thì sao?”, Tôn Ngọc Phương lại hỏi.    “Cô Tôn, cô vẫn nên đi tìm người khác đi! Chuyện này, em không thể tiếp nhận nổi!”, Tần Kiệt không muốn nhắc đến nữa.    “Bạn học Tần Kiệt em nghĩ cho lớp mình chút đi, em không nghĩ đến việc đóng góp cho trường học chúng ta một chút được sao?”    Tần Kiệt nói: “Không phải em không muốn, nhưng con số quá lớn! Em thật sự không thể đáp ứng được!”    “Bạn học Tần Kiệt, vậy em nói xem, bao nhiêu là hợp lí?”, Tôn Ngọc Phương hỏi lại.  

Chương 328: Còn muốn chơi lại mình sao?