“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 332: Lắm tiền thật đó?
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Tần Kiệt thở phào nhẹ nhõm. Cũng may mà phản ứng nhanh, nếu không bị Tôn Ngọc Phương biết được thân phận xem như hỏng chuyện rồi. “Thật sao? Vậy quá tốt rồi! Dù sao hôm nay em cũng không đi học, cô cũng không có việc gì, vậy cùng nhau đi ăn bữa cơm đi!”, Tôn Ngọc Phương rất vui nói. “Ăn cơm sao? Hay là thôi đi, em còn phải quay về trường học nữa!”, khu đô thị mới Nam Hồ có rất nhiều người quen biết anh, anh cũng không muốn để lộ thân phận, đương nhiên không muốn đi rồi. “Được rồi, vậy em về trường học đi, ngày mai tôi tìm em!” “Vâng!” Tần Kiệt nhanh chóng rời đi. Tôn Ngọc Phương nhìn cái túi lớn trong tay Tần Kiệt, trong lòng bỗng nổi tính tò mò. “Tiểu Nguyệt, trong tay cậu ta cầm cái túi to như vậy, liệu sẽ rút bao nhiêu tiền đây?” “Nhìn dáng cái túi hẳn cậu ta đã nhét đầy vào bên trong rồi, đến một mức nhất định, ít nhất cũng phải 200 ngàn tệ đấy!” “Cái gì? 200 ngàn tệ sao?”, Tôn Ngọc Phương sửng sốt, giây tiếp theo nét mặt cô ta cũng biến sắc. “Tên này làm ăn buôn bán kiếm được cũng không ít nhỉ? Xem sau khi về tôi xử lý cậu thế nào! Hừm!” Tần Kiệt cầm theo tiền, trực tiếp bắt taxi đến đường Long Dương. Đường Long Dương là trung tâm buôn bán ô tô lớn nhất ở thành phố Hán. Vào thời điểm 2008, khu vực xung quanh đường Long Dương khác với sau này, vẫn là vùng ngoại ô, địa thế thông thoáng, rất thích hợp để thử xe. Cho nên nơi đây trở thành trung tâm mua bán ô tô. Khi Tần Kiệt đến nơi, anh thấy rằng chỗ này có rất nhiều cửa hàng, đủ các nhãn hiệu ô tô khác nhau. Cuối cùng anh bước vào cửa hàng Buick. Vừa bước vào liền có hai nhân viên tư vấn tiến đến chào hỏi. "Anh muốn mua xe sao?" "Ừ!" "Anh muốn mua xe trong tầm giá bao nhiêu, tôi có thể giới thiệu cho anh một vài chiếc!" "200 ngàn tệ! Có không?" "Có, mời anh theo tôi!" Nữ nhân viên tư vấn dẫn Tần Kiệt đến khu trưng bày xe Buick xem qua một vòng. Giá cả đều nằm trong khoảng 200 ngàn tệ. Thấp nhất là 120 ngàn tệ. Rẻ nhất là 198 ngàn tệ. Ở trong khu trưng bày cũng có một số người đang hỏi giá. Còn có một số người đang kì kèo mặc cả với nhân viên tư vấn, hy vọng có thêm chút ưu đãi. Nhờ sự hướng dẫn của nữ nhân viên tư vấn, Tần Kiệt dạo quanh khu trưng bày một vòng, cũng lắng nghe cô ấy giới thiệu một lượt từng dòng xe, cấu hình xe. Cuối cùng Tần Kiệt chỉ vào chiếc xe 198 ngàn tệ: "Tôi chọn chiếc này, làm thủ tục đi!" "Hả?" Không chỉ nữ nhân viên tư vấn mà những người xung quanh cũng vô cùng ngạc nhiên. Ban nãy Tần Kiệt kêu cô nhân viên giới thiệu từng món một. Anh còn đặc biệt dạo quanh một vòng. Theo lẽ thường, người như vậy sẽ rất thận trọng và nhạy cảm với giá cả. Chắc chắn sẽ cò kè mặc cả, đòi thêm một số ưu đãi. Sẽ không dứt khoát như này. Nhưng bây giờ thì sao? Tần Kiệt trực tiếp đặt chiếc xe đắt nhất. Cũng không mặc cả? Lắm tiền thật đó?
Tần Kiệt thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may mà phản ứng nhanh, nếu không bị Tôn Ngọc Phương biết được thân phận xem như hỏng chuyện rồi.
“Thật sao? Vậy quá tốt rồi! Dù sao hôm nay em cũng không đi học, cô cũng không có việc gì, vậy cùng nhau đi ăn bữa cơm đi!”, Tôn Ngọc Phương rất vui nói.
“Ăn cơm sao? Hay là thôi đi, em còn phải quay về trường học nữa!”, khu đô thị mới Nam Hồ có rất nhiều người quen biết anh, anh cũng không muốn để lộ thân phận, đương nhiên không muốn đi rồi.
“Được rồi, vậy em về trường học đi, ngày mai tôi tìm em!”
“Vâng!”
Tần Kiệt nhanh chóng rời đi.
Tôn Ngọc Phương nhìn cái túi lớn trong tay Tần Kiệt, trong lòng bỗng nổi tính tò mò.
“Tiểu Nguyệt, trong tay cậu ta cầm cái túi to như vậy, liệu sẽ rút bao nhiêu tiền đây?”
“Nhìn dáng cái túi hẳn cậu ta đã nhét đầy vào bên trong rồi, đến một mức nhất định, ít nhất cũng phải 200 ngàn tệ đấy!”
“Cái gì? 200 ngàn tệ sao?”, Tôn Ngọc Phương sửng sốt, giây tiếp theo nét mặt cô ta cũng biến sắc.
“Tên này làm ăn buôn bán kiếm được cũng không ít nhỉ? Xem sau khi về tôi xử lý cậu thế nào! Hừm!”
Tần Kiệt cầm theo tiền, trực tiếp bắt taxi đến đường Long Dương.
Đường Long Dương là trung tâm buôn bán ô tô lớn nhất ở thành phố Hán.
Vào thời điểm 2008, khu vực xung quanh đường Long Dương khác với sau này, vẫn là vùng ngoại ô, địa thế thông thoáng, rất thích hợp để thử xe.
Cho nên nơi đây trở thành trung tâm mua bán ô tô.
Khi Tần Kiệt đến nơi, anh thấy rằng chỗ này có rất nhiều cửa hàng, đủ các nhãn hiệu ô tô khác nhau.
Cuối cùng anh bước vào cửa hàng Buick.
Vừa bước vào liền có hai nhân viên tư vấn tiến đến chào hỏi.
"Anh muốn mua xe sao?"
"Ừ!"
"Anh muốn mua xe trong tầm giá bao nhiêu, tôi có thể giới thiệu cho anh một vài chiếc!"
"200 ngàn tệ! Có không?"
"Có, mời anh theo tôi!"
Nữ nhân viên tư vấn dẫn Tần Kiệt đến khu trưng bày xe Buick xem qua một vòng.
Giá cả đều nằm trong khoảng 200 ngàn tệ.
Thấp nhất là 120 ngàn tệ.
Rẻ nhất là 198 ngàn tệ.
Ở trong khu trưng bày cũng có một số người đang hỏi giá.
Còn có một số người đang kì kèo mặc cả với nhân viên tư vấn, hy vọng có thêm chút ưu đãi.
Nhờ sự hướng dẫn của nữ nhân viên tư vấn, Tần Kiệt dạo quanh khu trưng bày một vòng, cũng lắng nghe cô ấy giới thiệu một lượt từng dòng xe, cấu hình xe.
Cuối cùng Tần Kiệt chỉ vào chiếc xe 198 ngàn tệ: "Tôi chọn chiếc này, làm thủ tục đi!"
"Hả?"
Không chỉ nữ nhân viên tư vấn mà những người xung quanh cũng vô cùng ngạc nhiên.
Ban nãy Tần Kiệt kêu cô nhân viên giới thiệu từng món một.
Anh còn đặc biệt dạo quanh một vòng.
Theo lẽ thường, người như vậy sẽ rất thận trọng và nhạy cảm với giá cả.
Chắc chắn sẽ cò kè mặc cả, đòi thêm một số ưu đãi.
Sẽ không dứt khoát như này.
Nhưng bây giờ thì sao?
Tần Kiệt trực tiếp đặt chiếc xe đắt nhất.
Cũng không mặc cả?
Lắm tiền thật đó?
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Tần Kiệt thở phào nhẹ nhõm. Cũng may mà phản ứng nhanh, nếu không bị Tôn Ngọc Phương biết được thân phận xem như hỏng chuyện rồi. “Thật sao? Vậy quá tốt rồi! Dù sao hôm nay em cũng không đi học, cô cũng không có việc gì, vậy cùng nhau đi ăn bữa cơm đi!”, Tôn Ngọc Phương rất vui nói. “Ăn cơm sao? Hay là thôi đi, em còn phải quay về trường học nữa!”, khu đô thị mới Nam Hồ có rất nhiều người quen biết anh, anh cũng không muốn để lộ thân phận, đương nhiên không muốn đi rồi. “Được rồi, vậy em về trường học đi, ngày mai tôi tìm em!” “Vâng!” Tần Kiệt nhanh chóng rời đi. Tôn Ngọc Phương nhìn cái túi lớn trong tay Tần Kiệt, trong lòng bỗng nổi tính tò mò. “Tiểu Nguyệt, trong tay cậu ta cầm cái túi to như vậy, liệu sẽ rút bao nhiêu tiền đây?” “Nhìn dáng cái túi hẳn cậu ta đã nhét đầy vào bên trong rồi, đến một mức nhất định, ít nhất cũng phải 200 ngàn tệ đấy!” “Cái gì? 200 ngàn tệ sao?”, Tôn Ngọc Phương sửng sốt, giây tiếp theo nét mặt cô ta cũng biến sắc. “Tên này làm ăn buôn bán kiếm được cũng không ít nhỉ? Xem sau khi về tôi xử lý cậu thế nào! Hừm!” Tần Kiệt cầm theo tiền, trực tiếp bắt taxi đến đường Long Dương. Đường Long Dương là trung tâm buôn bán ô tô lớn nhất ở thành phố Hán. Vào thời điểm 2008, khu vực xung quanh đường Long Dương khác với sau này, vẫn là vùng ngoại ô, địa thế thông thoáng, rất thích hợp để thử xe. Cho nên nơi đây trở thành trung tâm mua bán ô tô. Khi Tần Kiệt đến nơi, anh thấy rằng chỗ này có rất nhiều cửa hàng, đủ các nhãn hiệu ô tô khác nhau. Cuối cùng anh bước vào cửa hàng Buick. Vừa bước vào liền có hai nhân viên tư vấn tiến đến chào hỏi. "Anh muốn mua xe sao?" "Ừ!" "Anh muốn mua xe trong tầm giá bao nhiêu, tôi có thể giới thiệu cho anh một vài chiếc!" "200 ngàn tệ! Có không?" "Có, mời anh theo tôi!" Nữ nhân viên tư vấn dẫn Tần Kiệt đến khu trưng bày xe Buick xem qua một vòng. Giá cả đều nằm trong khoảng 200 ngàn tệ. Thấp nhất là 120 ngàn tệ. Rẻ nhất là 198 ngàn tệ. Ở trong khu trưng bày cũng có một số người đang hỏi giá. Còn có một số người đang kì kèo mặc cả với nhân viên tư vấn, hy vọng có thêm chút ưu đãi. Nhờ sự hướng dẫn của nữ nhân viên tư vấn, Tần Kiệt dạo quanh khu trưng bày một vòng, cũng lắng nghe cô ấy giới thiệu một lượt từng dòng xe, cấu hình xe. Cuối cùng Tần Kiệt chỉ vào chiếc xe 198 ngàn tệ: "Tôi chọn chiếc này, làm thủ tục đi!" "Hả?" Không chỉ nữ nhân viên tư vấn mà những người xung quanh cũng vô cùng ngạc nhiên. Ban nãy Tần Kiệt kêu cô nhân viên giới thiệu từng món một. Anh còn đặc biệt dạo quanh một vòng. Theo lẽ thường, người như vậy sẽ rất thận trọng và nhạy cảm với giá cả. Chắc chắn sẽ cò kè mặc cả, đòi thêm một số ưu đãi. Sẽ không dứt khoát như này. Nhưng bây giờ thì sao? Tần Kiệt trực tiếp đặt chiếc xe đắt nhất. Cũng không mặc cả? Lắm tiền thật đó?