“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 346: Ý của Tôn Ngọc Phương là gì?
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Nói không chừng Tôn Ngọc Phương đang lừa anh đấy chứ. "Em nghĩ hay lắm!", Tôn Ngọc Phương hừ lạnh một tiếng rồi đưa một bàn tay ra từ bên dưới: "Em thấy tay của tôi chưa?" "Tay của cô?", Tần Kiệt nhìn xuống dưới, thực sự nhìn thấy một bàn tay của Tôn Ngọc Phương đang chìa ra. Anh cúi người đưa giấy vệ sinh qua. "Nhanh hơn được không? Thiệt tình à, lề mề gì nữa!" Phù ~ Tôn Ngọc Phương bỗng nhiên la một câu oán hận, không biết tại sao tay của Tần Kiệt cũng run lên, kết quả giấy vệ sinh trong tay lăn trên đất. Tần Kiệt: "…" Trời ơi! Còn có thể xảy ra chuyện như vậy sao? Tôn Ngọc Phương cũng xui xẻo quá rồi nhỉ? "Em nói đi Tần Kiệt, rốt cuộc là em đưa không vậy. Không đưa thì nói một tiếng, đừng giả ngu!", bên cạnh truyền tới giọng nói tức giận của Tôn Ngọc Phương. "Cô Tôn, không phải em không đưa cho cô, mà cô…", Tần Kiệt kể lại chuyện vừa rồi. Sau khi Tôn Ngọc Phương nghe xong thì sắp tức chết rồi. Đang yên đang lành, tự nhiên cô nói cái gì chứ. Giờ thì hay rồi, giấy vệ sinh rơi xuống đất rồi, dơ biết bao nhiêu. "Tôi mặc kệ, em ra ngoài tìm ông chủ lấy một cuộn khác đi! Nhanh lên!" Tôn Ngọc Phương ở bên trong tường đang rất tức giận. Tần Kiệt có thể tưởng tượng được khuôn mặt của Tôn Ngọc Phương, chắc hẳn lúc này đang rất đen rất đen, chắc còn đen hơn cả than. "Được rồi, cô chờ một chút, em ra ngoài tìm ông chủ! Đừng vội! " Tần Kiệt cười bước ra khỏi nhà vệ sinh. Giải thích với ông chủ một lúc, ông chủ cầm một cuộn giấy vệ sinh mới nhét cho Tần Kiệt. Ông ta còn giơ ngón cái lên. "Người anh em, nếu bàn về khả năng tán gái, tôi đúng là phục cậu, cách này mà cũng có thể nghĩ ra! Nếu như không phải tôi có vợ rồi thì chắc chắn sẽ bái cậu làm thầy!", ông chủ chắp tay cung kính. Tần Kiệt: "…" Làm sao lại thành như này rồi? Thực sự không giống như ông chủ tưởng tượng đâu. Thực sự là Tôn Ngọc Phương đột nhiên lên tiếng dọa tôi giật mình sau đó giấy vệ sinh mới rơi xuống có được không. Sao lại biến thành cách tôi tán gái rồi? Tôi không có hứng thú với Tôn Ngọc Phương. Tôi chỉ có hứng thú với Tuyết Nhi thôi có được không. Tần Kiệt câm nín, anh lười giải thích. Bởi vì anh biết càng giải thích thì ông chủ sẽ càng cho rằng anh đang tán Tôn Ngọc Phương. Thôi thì không giải thích là được rồi. Tần Kiệt bước vào phòng vệ sinh một lần nữa, lần này anh rút kinh nghiệm rồi. Anh cúi xuống sau đó chuyền qua. "Đợi chút!" Bỗng nhiên Tôn Ngọc Phương nói chuyện. "Cô Tôn, lại làm sao nữa?", Tần Kiệt hỏi. "Em… không, không cầm điện thoại đấy chứ?", Tôn Ngọc Phương nói chuyện cứ úp úp mở mở. Tần Kiệt: "…" Ý của Tôn Ngọc Phương là gì? Cô ta đang lo lắng mình chụp lén sao? Người gì vậy. Anh đã có lòng tốt còn không được báo đáp.
Nói không chừng Tôn Ngọc Phương đang lừa anh đấy chứ.
"Em nghĩ hay lắm!", Tôn Ngọc Phương hừ lạnh một tiếng rồi đưa một bàn tay ra từ bên dưới: "Em thấy tay của tôi chưa?"
"Tay của cô?", Tần Kiệt nhìn xuống dưới, thực sự nhìn thấy một bàn tay của Tôn Ngọc Phương đang chìa ra.
Anh cúi người đưa giấy vệ sinh qua.
"Nhanh hơn được không? Thiệt tình à, lề mề gì nữa!"
Phù ~
Tôn Ngọc Phương bỗng nhiên la một câu oán hận, không biết tại sao tay của Tần Kiệt cũng run lên, kết quả giấy vệ sinh trong tay lăn trên đất.
Tần Kiệt: "…"
Trời ơi!
Còn có thể xảy ra chuyện như vậy sao?
Tôn Ngọc Phương cũng xui xẻo quá rồi nhỉ?
"Em nói đi Tần Kiệt, rốt cuộc là em đưa không vậy. Không đưa thì nói một tiếng, đừng giả ngu!", bên cạnh truyền tới giọng nói tức giận của Tôn Ngọc Phương.
"Cô Tôn, không phải em không đưa cho cô, mà cô…", Tần Kiệt kể lại chuyện vừa rồi.
Sau khi Tôn Ngọc Phương nghe xong thì sắp tức chết rồi.
Đang yên đang lành, tự nhiên cô nói cái gì chứ.
Giờ thì hay rồi, giấy vệ sinh rơi xuống đất rồi, dơ biết bao nhiêu.
"Tôi mặc kệ, em ra ngoài tìm ông chủ lấy một cuộn khác đi! Nhanh lên!"
Tôn Ngọc Phương ở bên trong tường đang rất tức giận.
Tần Kiệt có thể tưởng tượng được khuôn mặt của Tôn Ngọc Phương, chắc hẳn lúc này đang rất đen rất đen, chắc còn đen hơn cả than.
"Được rồi, cô chờ một chút, em ra ngoài tìm ông chủ! Đừng vội! "
Tần Kiệt cười bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Giải thích với ông chủ một lúc, ông chủ cầm một cuộn giấy vệ sinh mới nhét cho Tần Kiệt.
Ông ta còn giơ ngón cái lên.
"Người anh em, nếu bàn về khả năng tán gái, tôi đúng là phục cậu, cách này mà cũng có thể nghĩ ra! Nếu như không phải tôi có vợ rồi thì chắc chắn sẽ bái cậu làm thầy!", ông chủ chắp tay cung kính.
Tần Kiệt: "…"
Làm sao lại thành như này rồi?
Thực sự không giống như ông chủ tưởng tượng đâu.
Thực sự là Tôn Ngọc Phương đột nhiên lên tiếng dọa tôi giật mình sau đó giấy vệ sinh mới rơi xuống có được không.
Sao lại biến thành cách tôi tán gái rồi?
Tôi không có hứng thú với Tôn Ngọc Phương.
Tôi chỉ có hứng thú với Tuyết Nhi thôi có được không.
Tần Kiệt câm nín, anh lười giải thích.
Bởi vì anh biết càng giải thích thì ông chủ sẽ càng cho rằng anh đang tán Tôn Ngọc Phương.
Thôi thì không giải thích là được rồi.
Tần Kiệt bước vào phòng vệ sinh một lần nữa, lần này anh rút kinh nghiệm rồi.
Anh cúi xuống sau đó chuyền qua.
"Đợi chút!"
Bỗng nhiên Tôn Ngọc Phương nói chuyện.
"Cô Tôn, lại làm sao nữa?", Tần Kiệt hỏi.
"Em… không, không cầm điện thoại đấy chứ?", Tôn Ngọc Phương nói chuyện cứ úp úp mở mở.
Tần Kiệt: "…"
Ý của Tôn Ngọc Phương là gì?
Cô ta đang lo lắng mình chụp lén sao?
Người gì vậy.
Anh đã có lòng tốt còn không được báo đáp.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Nói không chừng Tôn Ngọc Phương đang lừa anh đấy chứ. "Em nghĩ hay lắm!", Tôn Ngọc Phương hừ lạnh một tiếng rồi đưa một bàn tay ra từ bên dưới: "Em thấy tay của tôi chưa?" "Tay của cô?", Tần Kiệt nhìn xuống dưới, thực sự nhìn thấy một bàn tay của Tôn Ngọc Phương đang chìa ra. Anh cúi người đưa giấy vệ sinh qua. "Nhanh hơn được không? Thiệt tình à, lề mề gì nữa!" Phù ~ Tôn Ngọc Phương bỗng nhiên la một câu oán hận, không biết tại sao tay của Tần Kiệt cũng run lên, kết quả giấy vệ sinh trong tay lăn trên đất. Tần Kiệt: "…" Trời ơi! Còn có thể xảy ra chuyện như vậy sao? Tôn Ngọc Phương cũng xui xẻo quá rồi nhỉ? "Em nói đi Tần Kiệt, rốt cuộc là em đưa không vậy. Không đưa thì nói một tiếng, đừng giả ngu!", bên cạnh truyền tới giọng nói tức giận của Tôn Ngọc Phương. "Cô Tôn, không phải em không đưa cho cô, mà cô…", Tần Kiệt kể lại chuyện vừa rồi. Sau khi Tôn Ngọc Phương nghe xong thì sắp tức chết rồi. Đang yên đang lành, tự nhiên cô nói cái gì chứ. Giờ thì hay rồi, giấy vệ sinh rơi xuống đất rồi, dơ biết bao nhiêu. "Tôi mặc kệ, em ra ngoài tìm ông chủ lấy một cuộn khác đi! Nhanh lên!" Tôn Ngọc Phương ở bên trong tường đang rất tức giận. Tần Kiệt có thể tưởng tượng được khuôn mặt của Tôn Ngọc Phương, chắc hẳn lúc này đang rất đen rất đen, chắc còn đen hơn cả than. "Được rồi, cô chờ một chút, em ra ngoài tìm ông chủ! Đừng vội! " Tần Kiệt cười bước ra khỏi nhà vệ sinh. Giải thích với ông chủ một lúc, ông chủ cầm một cuộn giấy vệ sinh mới nhét cho Tần Kiệt. Ông ta còn giơ ngón cái lên. "Người anh em, nếu bàn về khả năng tán gái, tôi đúng là phục cậu, cách này mà cũng có thể nghĩ ra! Nếu như không phải tôi có vợ rồi thì chắc chắn sẽ bái cậu làm thầy!", ông chủ chắp tay cung kính. Tần Kiệt: "…" Làm sao lại thành như này rồi? Thực sự không giống như ông chủ tưởng tượng đâu. Thực sự là Tôn Ngọc Phương đột nhiên lên tiếng dọa tôi giật mình sau đó giấy vệ sinh mới rơi xuống có được không. Sao lại biến thành cách tôi tán gái rồi? Tôi không có hứng thú với Tôn Ngọc Phương. Tôi chỉ có hứng thú với Tuyết Nhi thôi có được không. Tần Kiệt câm nín, anh lười giải thích. Bởi vì anh biết càng giải thích thì ông chủ sẽ càng cho rằng anh đang tán Tôn Ngọc Phương. Thôi thì không giải thích là được rồi. Tần Kiệt bước vào phòng vệ sinh một lần nữa, lần này anh rút kinh nghiệm rồi. Anh cúi xuống sau đó chuyền qua. "Đợi chút!" Bỗng nhiên Tôn Ngọc Phương nói chuyện. "Cô Tôn, lại làm sao nữa?", Tần Kiệt hỏi. "Em… không, không cầm điện thoại đấy chứ?", Tôn Ngọc Phương nói chuyện cứ úp úp mở mở. Tần Kiệt: "…" Ý của Tôn Ngọc Phương là gì? Cô ta đang lo lắng mình chụp lén sao? Người gì vậy. Anh đã có lòng tốt còn không được báo đáp.