Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 348: Tần Kiệt rất vui vẻ.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Tần Kiệt không biết Tôn Ngọc Phương lầm bầm nguyền rủa cái gì.   Sau khi trở về ký túc xá, anh lập tức chạy vào tắm rửa.    Anh vừa tắm vừa nghĩ tới dáng vẻ âu sầu của Tôn Ngọc Phương, đúng là vô cùng sảng khoái.    Tôn Ngọc Phương ơi là Tôn Ngọc Phương, chỉ vì 50 ngàn tệ, không ngờ cô thực sự lấy mạng ra chơi trò may rủi, thật là lợi hại.       Nhưng mà chuyện này có chút kì lạ.    Mao Hinh là đàn chị khóa đầu thì có liên quan gì đến Tôn Ngọc Phương, Tôn Ngọc Phương sao lại phải lấy mạng ra chơi trò may rủi vì Mao Hinh chứ?     Chẳng lẽ cô ấy thực sự chỉ vì chút điểm thành tích này thôi sao?    Điều này không hợp lý.    Tần Kiệt có chút nghĩ không thông.    Nhưng mà anh cũng lười suy nghĩ.    Sau khi tắm xong, anh liền leo lên giường tầng ngủ.     Một đêm tĩnh lặng, ngày hôm sau sau khi học xong, anh hẹn trước với ngân hàng rút 50 ngàn tệ.    Sau đó anh nhận được điện thoại của Tô Nhuệ.    "Ơ? Giám đốc Tô, mấy ngày không gặp, tôi đang định gọi điện thoại cho cô đây, không ngờ cô lại chủ động gọi trước rồi!", Tần Kiệt trêu chọc nói.    "Giám đốc Tần, anh nói thật lòng chứ?", trong điện thoại, giọng nói của Tôn Nhuệ vô cùng dịu dàng.    "Khụ khụ ~", Tần Kiệt có chút chịu không nổi: "Ờ, đương nhiên là thật lòng rồi! Cô chính là giám đốc bộ phận đầu tư của công ty Kiệt Tuyết mà, tôi đương nhiên phải quan tâm cô rồi!"    "Xùy! Đúng là không có thành ý! Bỏ đi, nể tình tâm trạng bổn cô nương hôm nay tốt nên không so đo với anh!", Tô Nhuệ nói.    "Á? Hôm nay, có cái chuyện tốt gì vậy?", Tần Kiệt muốn nghe xem.    "Anh đoán xem, nếu đoán đúng thì tôi tặng anh một phần quà khích lệ!", Tô Nhuệ nói.    "Cô đầu tiên nói tới phần thưởng đã!”, Tần Kiệt không mắc câu đâu.    "Con người anh đúng là chẳng thú vị gì cả! Bỏ đi, không ghẹo anh nữa! Nói thật cho tôi đi, lão Tôn vừa mới gọi điện thoại cho tôi nói về chuyện xin đảm nhận người cầm đuốc trong thế vận hội Olympic của anh đã được phê chuẩn rồi, tháng sau sẽ công bố!"    Tô Nhuệ nói với anh tình hình thực tế.    "Thật sao?", Tần Kiệt vô cùng kích động.    Anh chờ đợi đã rất lâu rồi, cuối cùng anh cũng đợi được tới ngày hôm na .    Anh đúng thật không dễ dàng gì.    "Ừ, tin tức tuyệt đối đáng tin cậy!”, Tô Nhuệ gật đầu, "Thế nào? Định khao tôi thế nào đây?"    "Khao chắc chắn là phải khao, chẳng qua chưa phải bây giờ!”, Tần Kiệt nói: "Chờ sau khi danh sách chính thức được công bố rồi nói tiếp, cẩn thận một chút thì hay hơn, đừng ồn ào thành trò cười!"    "Cũng đúng! Được, tôi chờ anh khao đó! Đừng nghĩ tới việc chơi xấu!", Tô Nhuệ nói.    "Khụ khụ ~”, Tần Kiệt không biết nên nói cái gì cho phải: "Yên tâm, tôi sẽ không quên đâu! Còn chuyện tốt gì nữa không?"    "Tôi hết rồi, còn lão Tôn, giám đốc Châu có hay không thì tôi không biết! Không thì anh hỏi bọn họ thử xem!”, Tô Nhuệ nói.    "Được! Vậy cúp trước đây, tôi hỏi bọn họ xem có tin tức tốt gì hay không!"    "Được!"    Lạch cạch ~    Cúp điện thoại, Tần Kiệt búng tay một cái.    Người cầm đuốc trong thế vận hội Olympic cuối cùng nắm chắc rồi.    Ha ha.    Kiếp trước, anh muốn nghĩ cũng không dám nghĩ.    Không ngờ sau khi sống lại, giấc mộng cuối cùng thành hiện thực rồi.    Đến lúc đó, trong tay anh cầm ngọn lửa thánh chạy trên đường, có flycam quay lại toàn bộ quãng đường, anh xuất hiện trước tầm mắt của công chúng, chắc chắn đẹp trai ngây người.     Tốt, trường chinh vạn dặm cuối cùng anh đã bước được bước đầu tiên.    Ha ha, thật sảng khoái.    Tần Kiệt rất vui vẻ.    Nếu chuyện cầm đuốc trong thế vận hội Olympic thành công thì đây chính là điềm báo tốt lành.    Là một khởi đầu tốt đẹp.  Anh lập tức gọi điện cho Tôn Triêu Dương. 

Tần Kiệt không biết Tôn Ngọc Phương lầm bầm nguyền rủa cái gì.  

 

Sau khi trở về ký túc xá, anh lập tức chạy vào tắm rửa.  

 

 

Anh vừa tắm vừa nghĩ tới dáng vẻ âu sầu của Tôn Ngọc Phương, đúng là vô cùng sảng khoái.  

 

 

Tôn Ngọc Phương ơi là Tôn Ngọc Phương, chỉ vì 50 ngàn tệ, không ngờ cô thực sự lấy mạng ra chơi trò may rủi, thật là lợi hại.     

 

 

Nhưng mà chuyện này có chút kì lạ.  

 

 

Mao Hinh là đàn chị khóa đầu thì có liên quan gì đến Tôn Ngọc Phương, Tôn Ngọc Phương sao lại phải lấy mạng ra chơi trò may rủi vì Mao Hinh chứ?  

 

 

 

Chẳng lẽ cô ấy thực sự chỉ vì chút điểm thành tích này thôi sao?  

 

 

Điều này không hợp lý.  

 

 

Tần Kiệt có chút nghĩ không thông.  

 

 

Nhưng mà anh cũng lười suy nghĩ.  

 

 

Sau khi tắm xong, anh liền leo lên giường tầng ngủ.  

 

 

 

Một đêm tĩnh lặng, ngày hôm sau sau khi học xong, anh hẹn trước với ngân hàng rút 50 ngàn tệ.  

 

 

Sau đó anh nhận được điện thoại của Tô Nhuệ.  

 

 

"Ơ? Giám đốc Tô, mấy ngày không gặp, tôi đang định gọi điện thoại cho cô đây, không ngờ cô lại chủ động gọi trước rồi!", Tần Kiệt trêu chọc nói.  

 

 

"Giám đốc Tần, anh nói thật lòng chứ?", trong điện thoại, giọng nói của Tôn Nhuệ vô cùng dịu dàng.  

 

 

"Khụ khụ ~", Tần Kiệt có chút chịu không nổi: "Ờ, đương nhiên là thật lòng rồi! Cô chính là giám đốc bộ phận đầu tư của công ty Kiệt Tuyết mà, tôi đương nhiên phải quan tâm cô rồi!"  

 

 

"Xùy! Đúng là không có thành ý! Bỏ đi, nể tình tâm trạng bổn cô nương hôm nay tốt nên không so đo với anh!", Tô Nhuệ nói.  

 

 

"Á? Hôm nay, có cái chuyện tốt gì vậy?", Tần Kiệt muốn nghe xem.  

 

 

"Anh đoán xem, nếu đoán đúng thì tôi tặng anh một phần quà khích lệ!", Tô Nhuệ nói.  

 

 

"Cô đầu tiên nói tới phần thưởng đã!”, Tần Kiệt không mắc câu đâu.  

 

 

"Con người anh đúng là chẳng thú vị gì cả! Bỏ đi, không ghẹo anh nữa! Nói thật cho tôi đi, lão Tôn vừa mới gọi điện thoại cho tôi nói về chuyện xin đảm nhận người cầm đuốc trong thế vận hội Olympic của anh đã được phê chuẩn rồi, tháng sau sẽ công bố!"  

 

 

Tô Nhuệ nói với anh tình hình thực tế.  

 

 

"Thật sao?", Tần Kiệt vô cùng kích động.  

 

 

Anh chờ đợi đã rất lâu rồi, cuối cùng anh cũng đợi được tới ngày hôm na .  

 

 

Anh đúng thật không dễ dàng gì.  

 

 

"Ừ, tin tức tuyệt đối đáng tin cậy!”, Tô Nhuệ gật đầu, "Thế nào? Định khao tôi thế nào đây?"  

 

 

"Khao chắc chắn là phải khao, chẳng qua chưa phải bây giờ!”, Tần Kiệt nói: "Chờ sau khi danh sách chính thức được công bố rồi nói tiếp, cẩn thận một chút thì hay hơn, đừng ồn ào thành trò cười!"  

 

 

"Cũng đúng! Được, tôi chờ anh khao đó! Đừng nghĩ tới việc chơi xấu!", Tô Nhuệ nói.  

 

 

"Khụ khụ ~”, Tần Kiệt không biết nên nói cái gì cho phải: "Yên tâm, tôi sẽ không quên đâu! Còn chuyện tốt gì nữa không?"  

 

 

"Tôi hết rồi, còn lão Tôn, giám đốc Châu có hay không thì tôi không biết! Không thì anh hỏi bọn họ thử xem!”, Tô Nhuệ nói.  

 

 

"Được! Vậy cúp trước đây, tôi hỏi bọn họ xem có tin tức tốt gì hay không!"  

 

 

"Được!"  

 

 

Lạch cạch ~  

 

 

Cúp điện thoại, Tần Kiệt búng tay một cái.  

 

 

Người cầm đuốc trong thế vận hội Olympic cuối cùng nắm chắc rồi.  

 

 

Ha ha.  

 

 

Kiếp trước, anh muốn nghĩ cũng không dám nghĩ.  

 

 

Không ngờ sau khi sống lại, giấc mộng cuối cùng thành hiện thực rồi.  

 

 

Đến lúc đó, trong tay anh cầm ngọn lửa thánh chạy trên đường, có flycam quay lại toàn bộ quãng đường, anh xuất hiện trước tầm mắt của công chúng, chắc chắn đẹp trai ngây người.   

 

 

Tốt, trường chinh vạn dặm cuối cùng anh đã bước được bước đầu tiên.  

 

 

Ha ha, thật sảng khoái.  

 

 

Tần Kiệt rất vui vẻ.  

 

 

Nếu chuyện cầm đuốc trong thế vận hội Olympic thành công thì đây chính là điềm báo tốt lành.  

 

 

Là một khởi đầu tốt đẹp.  

Anh lập tức gọi điện cho Tôn Triêu Dương. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Tần Kiệt không biết Tôn Ngọc Phương lầm bầm nguyền rủa cái gì.   Sau khi trở về ký túc xá, anh lập tức chạy vào tắm rửa.    Anh vừa tắm vừa nghĩ tới dáng vẻ âu sầu của Tôn Ngọc Phương, đúng là vô cùng sảng khoái.    Tôn Ngọc Phương ơi là Tôn Ngọc Phương, chỉ vì 50 ngàn tệ, không ngờ cô thực sự lấy mạng ra chơi trò may rủi, thật là lợi hại.       Nhưng mà chuyện này có chút kì lạ.    Mao Hinh là đàn chị khóa đầu thì có liên quan gì đến Tôn Ngọc Phương, Tôn Ngọc Phương sao lại phải lấy mạng ra chơi trò may rủi vì Mao Hinh chứ?     Chẳng lẽ cô ấy thực sự chỉ vì chút điểm thành tích này thôi sao?    Điều này không hợp lý.    Tần Kiệt có chút nghĩ không thông.    Nhưng mà anh cũng lười suy nghĩ.    Sau khi tắm xong, anh liền leo lên giường tầng ngủ.     Một đêm tĩnh lặng, ngày hôm sau sau khi học xong, anh hẹn trước với ngân hàng rút 50 ngàn tệ.    Sau đó anh nhận được điện thoại của Tô Nhuệ.    "Ơ? Giám đốc Tô, mấy ngày không gặp, tôi đang định gọi điện thoại cho cô đây, không ngờ cô lại chủ động gọi trước rồi!", Tần Kiệt trêu chọc nói.    "Giám đốc Tần, anh nói thật lòng chứ?", trong điện thoại, giọng nói của Tôn Nhuệ vô cùng dịu dàng.    "Khụ khụ ~", Tần Kiệt có chút chịu không nổi: "Ờ, đương nhiên là thật lòng rồi! Cô chính là giám đốc bộ phận đầu tư của công ty Kiệt Tuyết mà, tôi đương nhiên phải quan tâm cô rồi!"    "Xùy! Đúng là không có thành ý! Bỏ đi, nể tình tâm trạng bổn cô nương hôm nay tốt nên không so đo với anh!", Tô Nhuệ nói.    "Á? Hôm nay, có cái chuyện tốt gì vậy?", Tần Kiệt muốn nghe xem.    "Anh đoán xem, nếu đoán đúng thì tôi tặng anh một phần quà khích lệ!", Tô Nhuệ nói.    "Cô đầu tiên nói tới phần thưởng đã!”, Tần Kiệt không mắc câu đâu.    "Con người anh đúng là chẳng thú vị gì cả! Bỏ đi, không ghẹo anh nữa! Nói thật cho tôi đi, lão Tôn vừa mới gọi điện thoại cho tôi nói về chuyện xin đảm nhận người cầm đuốc trong thế vận hội Olympic của anh đã được phê chuẩn rồi, tháng sau sẽ công bố!"    Tô Nhuệ nói với anh tình hình thực tế.    "Thật sao?", Tần Kiệt vô cùng kích động.    Anh chờ đợi đã rất lâu rồi, cuối cùng anh cũng đợi được tới ngày hôm na .    Anh đúng thật không dễ dàng gì.    "Ừ, tin tức tuyệt đối đáng tin cậy!”, Tô Nhuệ gật đầu, "Thế nào? Định khao tôi thế nào đây?"    "Khao chắc chắn là phải khao, chẳng qua chưa phải bây giờ!”, Tần Kiệt nói: "Chờ sau khi danh sách chính thức được công bố rồi nói tiếp, cẩn thận một chút thì hay hơn, đừng ồn ào thành trò cười!"    "Cũng đúng! Được, tôi chờ anh khao đó! Đừng nghĩ tới việc chơi xấu!", Tô Nhuệ nói.    "Khụ khụ ~”, Tần Kiệt không biết nên nói cái gì cho phải: "Yên tâm, tôi sẽ không quên đâu! Còn chuyện tốt gì nữa không?"    "Tôi hết rồi, còn lão Tôn, giám đốc Châu có hay không thì tôi không biết! Không thì anh hỏi bọn họ thử xem!”, Tô Nhuệ nói.    "Được! Vậy cúp trước đây, tôi hỏi bọn họ xem có tin tức tốt gì hay không!"    "Được!"    Lạch cạch ~    Cúp điện thoại, Tần Kiệt búng tay một cái.    Người cầm đuốc trong thế vận hội Olympic cuối cùng nắm chắc rồi.    Ha ha.    Kiếp trước, anh muốn nghĩ cũng không dám nghĩ.    Không ngờ sau khi sống lại, giấc mộng cuối cùng thành hiện thực rồi.    Đến lúc đó, trong tay anh cầm ngọn lửa thánh chạy trên đường, có flycam quay lại toàn bộ quãng đường, anh xuất hiện trước tầm mắt của công chúng, chắc chắn đẹp trai ngây người.     Tốt, trường chinh vạn dặm cuối cùng anh đã bước được bước đầu tiên.    Ha ha, thật sảng khoái.    Tần Kiệt rất vui vẻ.    Nếu chuyện cầm đuốc trong thế vận hội Olympic thành công thì đây chính là điềm báo tốt lành.    Là một khởi đầu tốt đẹp.  Anh lập tức gọi điện cho Tôn Triêu Dương. 

Chương 348: Tần Kiệt rất vui vẻ.