“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 353: Giàu thật đấy.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Một người đàn ông trưởng thành mua băng vệ sinh Sofy về dùng? Mẹ nó chứ. Chắc không phải cậu ta muốn học Đông Phương Bất Bại chứ? Thật ghê tởm. "Cậu nhắc lại những gì cậu vừa nói cho tôi!", Tần Kiệt buồn bực, nhìn chằm chằm vào người đàn ông miệng to ở phía sau bằng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo. Ánh mắt đó vô cùng sắc bén, giống như Tần Kiệt muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta vậy. Thấy vậy, người đàn ông miệng to mới nhận thức được nguy hiểm nên chỉ đành lùi về sau mấy bước. "Cậu, cậu cứ nhìn tôi để làm gì?", người đàn ông miệng to giật mình, trong lòng có chút chột dạ. "Cậu bị điếc sao? Lặp lại những gì cậu vừa nói, có nghe thấy không?", Tần Kiệt lên tiếng, giọng nói giống như từ địa ngục vọng về, khiến người khác không nhịn được phải rùng mình. Hàm răng của cậu ta đang không ngừng va đập vào nhau. Người đàn ông miệng to sợ quá không dám lên tiếng nữa. Giờ phút này trong mắt của cậu ta Tần Kiệt không phải là người mà là ma quỷ. Một tên ác quỷ có thể ăn thịt người mà không nhả xương. Sao cậu ta dám lặp lại lời ban nãy chứ. Không sợ ma quỷ ăn thịt sao? “Vô dụng yếu đuối!” Tần Kiệt lắc đầu, vô cùng thất vọng. Dù vậy người đàn ông miệng to vẫn không dám mở miệng. Các bạn học xung quanh cũng im như thóc, không dám lên tiếng. Chẳng mấy chốc liền đến lượt Tần Kiệt quét mã thanh toán. Anh lần lượt đặt đồ lên quầy thu ngân. Nhân viên thu ngân cũng quét từng thứ một. Một lát sau, tất cả hàng hóa trong giỏ đã được quét mã vạch. Tiếp theo nhân viên thu ngân lại bắt đầu quét băng vệ sinh Sofy ở trong túi. Ngay sau đó, mọi thứ đã được quét hết. Thông báo được hiển thị ngay lập tức. “Anh có thẻ thành viên không?”, nhân viên thu ngân hỏi. “Không có”, Tần Kiệt lắc đầu nói. “Anh có muốn làm một chiếc thẻ không?”, nhân viên thu ngân lại hỏi một câu. “Không cần đâu, thanh toán đi, bao nhiêu tiền!”, vào lúc này Tần Kiệt lấy đâu ra tâm tư để làm thẻ thành viên gì đó chứ, anh trực tiếp lắc đầu từ chối. “Ok, 1300!”, nhân viên thu ngân nói. “Ừm, có 1300 tệ thôi à, sao rẻ vậy?”, Tần Kiệt thuận miệng nói. Nhưng điều anh không biết là ngay khi lời vừa nói ra, người đàn ông miệng to và đám người đằng sau anh như chết lặng. 1300 tệ còn bảo ít? Rẻ? Ôi chúa! Anh cả của tôi ơi, cậu có biết lương một tháng của những người đi làm bên ngoài bây giờ là bao nhiêu không? Ví dụ như nhân viên thu ngân trước mắt, một tháng cũng chỉ được 700 tệ, cậu mua liền một lúc gần hai tháng lương của người ta, cậu còn nói ít sao? Con mẹ nó cậu lắm tiền quá nhỉ? Giả bộ giàu có cũng không đến mức như vậy chứ? Nhưng mà. Giây tiếp theo, Tần Kiệt lấy ví tiền rút ra 13 tờ tiền giấy mới tinh đặt lên quầy thu ngân. Anh không nói một lời, xách túi đi thằng về phía cửa ra vào. Thấy vậy người đàn ông miệng to và đám sinh viên ở đằng sau đều trợn mắt há hốc mồm. Trong lòng bọn họ đều đang nghĩ rằng. Tên đó đích thực là đại gia. Một phát vung ra 1300 tệ, lại còn toàn là tiền 100 tệ mới tinh. Giàu thật đấy. Cũng may, ban nãy cậu ta không nghe lời của Tần Kiệt, lặp lại những gì mình nói.
Một người đàn ông trưởng thành mua băng vệ sinh Sofy về dùng?
Mẹ nó chứ.
Chắc không phải cậu ta muốn học Đông Phương Bất Bại chứ?
Thật ghê tởm.
"Cậu nhắc lại những gì cậu vừa nói cho tôi!", Tần Kiệt buồn bực, nhìn chằm chằm vào người đàn ông miệng to ở phía sau bằng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo.
Ánh mắt đó vô cùng sắc bén, giống như Tần Kiệt muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta vậy.
Thấy vậy, người đàn ông miệng to mới nhận thức được nguy hiểm nên chỉ đành lùi về sau mấy bước.
"Cậu, cậu cứ nhìn tôi để làm gì?", người đàn ông miệng to giật mình, trong lòng có chút chột dạ.
"Cậu bị điếc sao? Lặp lại những gì cậu vừa nói, có nghe thấy không?", Tần Kiệt lên tiếng, giọng nói giống như từ địa ngục vọng về, khiến người khác không nhịn được phải rùng mình.
Hàm răng của cậu ta đang không ngừng va đập vào nhau.
Người đàn ông miệng to sợ quá không dám lên tiếng nữa.
Giờ phút này trong mắt của cậu ta Tần Kiệt không phải là người mà là ma quỷ.
Một tên ác quỷ có thể ăn thịt người mà không nhả xương.
Sao cậu ta dám lặp lại lời ban nãy chứ.
Không sợ ma quỷ ăn thịt sao?
“Vô dụng yếu đuối!”
Tần Kiệt lắc đầu, vô cùng thất vọng.
Dù vậy người đàn ông miệng to vẫn không dám mở miệng.
Các bạn học xung quanh cũng im như thóc, không dám lên tiếng.
Chẳng mấy chốc liền đến lượt Tần Kiệt quét mã thanh toán.
Anh lần lượt đặt đồ lên quầy thu ngân.
Nhân viên thu ngân cũng quét từng thứ một.
Một lát sau, tất cả hàng hóa trong giỏ đã được quét mã vạch.
Tiếp theo nhân viên thu ngân lại bắt đầu quét băng vệ sinh Sofy ở trong túi.
Ngay sau đó, mọi thứ đã được quét hết.
Thông báo được hiển thị ngay lập tức.
“Anh có thẻ thành viên không?”, nhân viên thu ngân hỏi.
“Không có”, Tần Kiệt lắc đầu nói.
“Anh có muốn làm một chiếc thẻ không?”, nhân viên thu ngân lại hỏi một câu.
“Không cần đâu, thanh toán đi, bao nhiêu tiền!”, vào lúc này Tần Kiệt lấy đâu ra tâm tư để làm thẻ thành viên gì đó chứ, anh trực tiếp lắc đầu từ chối.
“Ok, 1300!”, nhân viên thu ngân nói.
“Ừm, có 1300 tệ thôi à, sao rẻ vậy?”, Tần Kiệt thuận miệng nói.
Nhưng điều anh không biết là ngay khi lời vừa nói ra, người đàn ông miệng to và đám người đằng sau anh như chết lặng.
1300 tệ còn bảo ít?
Rẻ?
Ôi chúa!
Anh cả của tôi ơi, cậu có biết lương một tháng của những người đi làm bên ngoài bây giờ là bao nhiêu không?
Ví dụ như nhân viên thu ngân trước mắt, một tháng cũng chỉ được 700 tệ, cậu mua liền một lúc gần hai tháng lương của người ta, cậu còn nói ít sao?
Con mẹ nó cậu lắm tiền quá nhỉ?
Giả bộ giàu có cũng không đến mức như vậy chứ?
Nhưng mà.
Giây tiếp theo, Tần Kiệt lấy ví tiền rút ra 13 tờ tiền giấy mới tinh đặt lên quầy thu ngân.
Anh không nói một lời, xách túi đi thằng về phía cửa ra vào.
Thấy vậy người đàn ông miệng to và đám sinh viên ở đằng sau đều trợn mắt há hốc mồm.
Trong lòng bọn họ đều đang nghĩ rằng.
Tên đó đích thực là đại gia.
Một phát vung ra 1300 tệ, lại còn toàn là tiền 100 tệ mới tinh.
Giàu thật đấy.
Cũng may, ban nãy cậu ta không nghe lời của Tần Kiệt, lặp lại những gì mình nói.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Một người đàn ông trưởng thành mua băng vệ sinh Sofy về dùng? Mẹ nó chứ. Chắc không phải cậu ta muốn học Đông Phương Bất Bại chứ? Thật ghê tởm. "Cậu nhắc lại những gì cậu vừa nói cho tôi!", Tần Kiệt buồn bực, nhìn chằm chằm vào người đàn ông miệng to ở phía sau bằng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo. Ánh mắt đó vô cùng sắc bén, giống như Tần Kiệt muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta vậy. Thấy vậy, người đàn ông miệng to mới nhận thức được nguy hiểm nên chỉ đành lùi về sau mấy bước. "Cậu, cậu cứ nhìn tôi để làm gì?", người đàn ông miệng to giật mình, trong lòng có chút chột dạ. "Cậu bị điếc sao? Lặp lại những gì cậu vừa nói, có nghe thấy không?", Tần Kiệt lên tiếng, giọng nói giống như từ địa ngục vọng về, khiến người khác không nhịn được phải rùng mình. Hàm răng của cậu ta đang không ngừng va đập vào nhau. Người đàn ông miệng to sợ quá không dám lên tiếng nữa. Giờ phút này trong mắt của cậu ta Tần Kiệt không phải là người mà là ma quỷ. Một tên ác quỷ có thể ăn thịt người mà không nhả xương. Sao cậu ta dám lặp lại lời ban nãy chứ. Không sợ ma quỷ ăn thịt sao? “Vô dụng yếu đuối!” Tần Kiệt lắc đầu, vô cùng thất vọng. Dù vậy người đàn ông miệng to vẫn không dám mở miệng. Các bạn học xung quanh cũng im như thóc, không dám lên tiếng. Chẳng mấy chốc liền đến lượt Tần Kiệt quét mã thanh toán. Anh lần lượt đặt đồ lên quầy thu ngân. Nhân viên thu ngân cũng quét từng thứ một. Một lát sau, tất cả hàng hóa trong giỏ đã được quét mã vạch. Tiếp theo nhân viên thu ngân lại bắt đầu quét băng vệ sinh Sofy ở trong túi. Ngay sau đó, mọi thứ đã được quét hết. Thông báo được hiển thị ngay lập tức. “Anh có thẻ thành viên không?”, nhân viên thu ngân hỏi. “Không có”, Tần Kiệt lắc đầu nói. “Anh có muốn làm một chiếc thẻ không?”, nhân viên thu ngân lại hỏi một câu. “Không cần đâu, thanh toán đi, bao nhiêu tiền!”, vào lúc này Tần Kiệt lấy đâu ra tâm tư để làm thẻ thành viên gì đó chứ, anh trực tiếp lắc đầu từ chối. “Ok, 1300!”, nhân viên thu ngân nói. “Ừm, có 1300 tệ thôi à, sao rẻ vậy?”, Tần Kiệt thuận miệng nói. Nhưng điều anh không biết là ngay khi lời vừa nói ra, người đàn ông miệng to và đám người đằng sau anh như chết lặng. 1300 tệ còn bảo ít? Rẻ? Ôi chúa! Anh cả của tôi ơi, cậu có biết lương một tháng của những người đi làm bên ngoài bây giờ là bao nhiêu không? Ví dụ như nhân viên thu ngân trước mắt, một tháng cũng chỉ được 700 tệ, cậu mua liền một lúc gần hai tháng lương của người ta, cậu còn nói ít sao? Con mẹ nó cậu lắm tiền quá nhỉ? Giả bộ giàu có cũng không đến mức như vậy chứ? Nhưng mà. Giây tiếp theo, Tần Kiệt lấy ví tiền rút ra 13 tờ tiền giấy mới tinh đặt lên quầy thu ngân. Anh không nói một lời, xách túi đi thằng về phía cửa ra vào. Thấy vậy người đàn ông miệng to và đám sinh viên ở đằng sau đều trợn mắt há hốc mồm. Trong lòng bọn họ đều đang nghĩ rằng. Tên đó đích thực là đại gia. Một phát vung ra 1300 tệ, lại còn toàn là tiền 100 tệ mới tinh. Giàu thật đấy. Cũng may, ban nãy cậu ta không nghe lời của Tần Kiệt, lặp lại những gì mình nói.