Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 356: “Sao cậu lại biết?”,

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Thật hay đùa vậy? Cô Tôn, cô đừng lừa em đấy, ầy, em có điện thoại gọi đến, nói chuyện với cô sau nha!”   Tút tút~    Tiếp đó bên tai Tôn Ngọc Phương vang lên từng hồi tút tút.    “Trùng hợp vậy sao?”, Tôn Ngọc Phương không tin phải gọi lại.    “Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau!”     Tôn Ngọc Phương: “...”    Tần Kiệt, tên xấu xa này chắc chắn là cố ý mà.    Cậu ta còn nói có điện thoại gọi đến, rõ ràng chỉ đang kiếm cớ với mình thôi.    Tên xấu xa, sao có thể quá đáng như vậy.     Bản thân cô sao lại gặp phải loại sinh viên thế này chứ?    Tôn Ngọc Phương rất tức giận.    Nhưng cô ta chỉ có thể lầm bầm trong miệng.    Tần Kiệt nở nụ cười.    Non lắm, đừng tưởng cô là giáo viên hướng dẫn thì ghê gớm lắm.    Bản thân anh sống trong cái xã hội này, trải nghiệm cá nhân phong phú hơn nhiều người, mấy cái trò vặt vãnh này không đối phó được thì làm sao có thể trụ được đây?    Tần Kiệt tắt điện thoại, hừ một tiếng rồi đi đến chỗ chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.    Lúc này người quản lý không phải Lâu béo, mà là Dương Liễu.    Bên cạnh còn đang chiêu mộ thêm mấy em gái khóa dưới đăng ký rất cẩn thận, thái độ cũng không tồi.    Tần Kiệt đứng từ xa nhìn, cũng không đi tới mà trực tiếp đi về phía trung tâm thu mua phế liệu.    Từ dự án chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách đến hạng mục thu mua phế liệu liền giao cho hai người Mã Dương và Quách Bùi xử lý.    Đúng thật đã mấy ngày rồi chưa đến xem tình hình.    Tần Kiệt không gọi điện thoại trước mà lặng lẽ đi về phía trung tâm muốn tận mắt quan sát tình hình.    Quách Bùi không có ở đây, còn Mã Dương thì đang hướng dẫn cho mười sinh viên nghèo cách kiếm lời làm ăn, rất ra dáng lãnh đạo.     Giọng điệu rất bình thản, mười sinh viên nghèo kia cũng chăm chú lắng nghe, thoạt nhìn tạo thành một khung cảnh rất hòa hợp.    Tần Kiệt yên tâm rồi.    Anh cũng không định đi vào bên trong chào hỏi.    Nhìn một hồi liền lặng lẽ rời đi.    Reng reng~    Bỗng nhiên điện thoại trong tay đổ chuông.    Anh lấy ra xem là Khương Tiểu Nha gọi tới.    Gần đây bận rộn cũng có ít thời gian gặp Khương Tiểu Nha.    Bây giờ Khương Tiểu Nha lại gọi tới, Tần Kiệt cũng rất tò mò.    “Khương Tiểu Nha, có phải định mời tôi ăn cơm không?”, Tần Kiệt trêu chọc hỏi.    “Sao cậu lại biết?”, Khương Tiểu Nha thực sự cũng hơi bất ngờ.    “Cũng sắp đến giờ cơm rồi, cậu lại chủ động gọi điện cho tôi, không phải ăn cơm thì là gì đây? Cái này khó đoán lắm hả?”, Tần Kiệt nói.     “Ồ, vậy sao? Được rồi, không quan tâm đã đến giờ ăn hay chưa, cậu lập tức đến tầng ba tìm phòng Đông Ngô của quán Anh Hùng Tam Quốc, tôi đợi cậu ở đấy!”, trong điện thoại giọng của Khương Tiểu Nha có chút mệt mỏi, uể oải.     Tần Kiệt cũng thấy hơi khó hiểu.    Không phải Khương Tiểu Nha vẫn luôn học hành chăm chỉ thi nghiên cứu sinh sao?    Việc học với cậu ta là quan trọng nhất, mỗi ngày đều ở bên Thẩm Giai Giai, vô cùng hạnh phúc mà, vậy sao trong giọng điệu lại có chút uể oải chán chường vậy?  Không phải chứ. 

“Thật hay đùa vậy? Cô Tôn, cô đừng lừa em đấy, ầy, em có điện thoại gọi đến, nói chuyện với cô sau nha!”  

 

Tút tút~  

 

 

Tiếp đó bên tai Tôn Ngọc Phương vang lên từng hồi tút tút.  

 

 

“Trùng hợp vậy sao?”, Tôn Ngọc Phương không tin phải gọi lại.  

 

 

“Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau!”  

 

 

 

Tôn Ngọc Phương: “...”  

 

 

Tần Kiệt, tên xấu xa này chắc chắn là cố ý mà.  

 

 

Cậu ta còn nói có điện thoại gọi đến, rõ ràng chỉ đang kiếm cớ với mình thôi.  

 

 

Tên xấu xa, sao có thể quá đáng như vậy.  

 

 

 

Bản thân cô sao lại gặp phải loại sinh viên thế này chứ?  

 

 

Tôn Ngọc Phương rất tức giận.  

 

 

Nhưng cô ta chỉ có thể lầm bầm trong miệng.  

 

 

Tần Kiệt nở nụ cười.  

 

 

Non lắm, đừng tưởng cô là giáo viên hướng dẫn thì ghê gớm lắm.  

 

 

Bản thân anh sống trong cái xã hội này, trải nghiệm cá nhân phong phú hơn nhiều người, mấy cái trò vặt vãnh này không đối phó được thì làm sao có thể trụ được đây?  

 

 

Tần Kiệt tắt điện thoại, hừ một tiếng rồi đi đến chỗ chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.  

 

 

Lúc này người quản lý không phải Lâu béo, mà là Dương Liễu.  

 

 

Bên cạnh còn đang chiêu mộ thêm mấy em gái khóa dưới đăng ký rất cẩn thận, thái độ cũng không tồi.  

 

 

Tần Kiệt đứng từ xa nhìn, cũng không đi tới mà trực tiếp đi về phía trung tâm thu mua phế liệu.  

 

 

Từ dự án chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách đến hạng mục thu mua phế liệu liền giao cho hai người Mã Dương và Quách Bùi xử lý.  

 

 

Đúng thật đã mấy ngày rồi chưa đến xem tình hình.  

 

 

Tần Kiệt không gọi điện thoại trước mà lặng lẽ đi về phía trung tâm muốn tận mắt quan sát tình hình.  

 

 

Quách Bùi không có ở đây, còn Mã Dương thì đang hướng dẫn cho mười sinh viên nghèo cách kiếm lời làm ăn, rất ra dáng lãnh đạo.   

 

 

Giọng điệu rất bình thản, mười sinh viên nghèo kia cũng chăm chú lắng nghe, thoạt nhìn tạo thành một khung cảnh rất hòa hợp.  

 

 

Tần Kiệt yên tâm rồi.  

 

 

Anh cũng không định đi vào bên trong chào hỏi.  

 

 

Nhìn một hồi liền lặng lẽ rời đi.  

 

 

Reng reng~  

 

 

Bỗng nhiên điện thoại trong tay đổ chuông.  

 

 

Anh lấy ra xem là Khương Tiểu Nha gọi tới.  

 

 

Gần đây bận rộn cũng có ít thời gian gặp Khương Tiểu Nha.  

 

 

Bây giờ Khương Tiểu Nha lại gọi tới, Tần Kiệt cũng rất tò mò.  

 

 

“Khương Tiểu Nha, có phải định mời tôi ăn cơm không?”, Tần Kiệt trêu chọc hỏi.  

 

 

“Sao cậu lại biết?”, Khương Tiểu Nha thực sự cũng hơi bất ngờ.  

 

 

“Cũng sắp đến giờ cơm rồi, cậu lại chủ động gọi điện cho tôi, không phải ăn cơm thì là gì đây? Cái này khó đoán lắm hả?”, Tần Kiệt nói.   

 

 

“Ồ, vậy sao? Được rồi, không quan tâm đã đến giờ ăn hay chưa, cậu lập tức đến tầng ba tìm phòng Đông Ngô của quán Anh Hùng Tam Quốc, tôi đợi cậu ở đấy!”, trong điện thoại giọng của Khương Tiểu Nha có chút mệt mỏi, uể oải.   

 

 

Tần Kiệt cũng thấy hơi khó hiểu.  

 

 

Không phải Khương Tiểu Nha vẫn luôn học hành chăm chỉ thi nghiên cứu sinh sao?  

 

 

Việc học với cậu ta là quan trọng nhất, mỗi ngày đều ở bên Thẩm Giai Giai, vô cùng hạnh phúc mà, vậy sao trong giọng điệu lại có chút uể oải chán chường vậy?  

Không phải chứ. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Thật hay đùa vậy? Cô Tôn, cô đừng lừa em đấy, ầy, em có điện thoại gọi đến, nói chuyện với cô sau nha!”   Tút tút~    Tiếp đó bên tai Tôn Ngọc Phương vang lên từng hồi tút tút.    “Trùng hợp vậy sao?”, Tôn Ngọc Phương không tin phải gọi lại.    “Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau!”     Tôn Ngọc Phương: “...”    Tần Kiệt, tên xấu xa này chắc chắn là cố ý mà.    Cậu ta còn nói có điện thoại gọi đến, rõ ràng chỉ đang kiếm cớ với mình thôi.    Tên xấu xa, sao có thể quá đáng như vậy.     Bản thân cô sao lại gặp phải loại sinh viên thế này chứ?    Tôn Ngọc Phương rất tức giận.    Nhưng cô ta chỉ có thể lầm bầm trong miệng.    Tần Kiệt nở nụ cười.    Non lắm, đừng tưởng cô là giáo viên hướng dẫn thì ghê gớm lắm.    Bản thân anh sống trong cái xã hội này, trải nghiệm cá nhân phong phú hơn nhiều người, mấy cái trò vặt vãnh này không đối phó được thì làm sao có thể trụ được đây?    Tần Kiệt tắt điện thoại, hừ một tiếng rồi đi đến chỗ chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.    Lúc này người quản lý không phải Lâu béo, mà là Dương Liễu.    Bên cạnh còn đang chiêu mộ thêm mấy em gái khóa dưới đăng ký rất cẩn thận, thái độ cũng không tồi.    Tần Kiệt đứng từ xa nhìn, cũng không đi tới mà trực tiếp đi về phía trung tâm thu mua phế liệu.    Từ dự án chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách đến hạng mục thu mua phế liệu liền giao cho hai người Mã Dương và Quách Bùi xử lý.    Đúng thật đã mấy ngày rồi chưa đến xem tình hình.    Tần Kiệt không gọi điện thoại trước mà lặng lẽ đi về phía trung tâm muốn tận mắt quan sát tình hình.    Quách Bùi không có ở đây, còn Mã Dương thì đang hướng dẫn cho mười sinh viên nghèo cách kiếm lời làm ăn, rất ra dáng lãnh đạo.     Giọng điệu rất bình thản, mười sinh viên nghèo kia cũng chăm chú lắng nghe, thoạt nhìn tạo thành một khung cảnh rất hòa hợp.    Tần Kiệt yên tâm rồi.    Anh cũng không định đi vào bên trong chào hỏi.    Nhìn một hồi liền lặng lẽ rời đi.    Reng reng~    Bỗng nhiên điện thoại trong tay đổ chuông.    Anh lấy ra xem là Khương Tiểu Nha gọi tới.    Gần đây bận rộn cũng có ít thời gian gặp Khương Tiểu Nha.    Bây giờ Khương Tiểu Nha lại gọi tới, Tần Kiệt cũng rất tò mò.    “Khương Tiểu Nha, có phải định mời tôi ăn cơm không?”, Tần Kiệt trêu chọc hỏi.    “Sao cậu lại biết?”, Khương Tiểu Nha thực sự cũng hơi bất ngờ.    “Cũng sắp đến giờ cơm rồi, cậu lại chủ động gọi điện cho tôi, không phải ăn cơm thì là gì đây? Cái này khó đoán lắm hả?”, Tần Kiệt nói.     “Ồ, vậy sao? Được rồi, không quan tâm đã đến giờ ăn hay chưa, cậu lập tức đến tầng ba tìm phòng Đông Ngô của quán Anh Hùng Tam Quốc, tôi đợi cậu ở đấy!”, trong điện thoại giọng của Khương Tiểu Nha có chút mệt mỏi, uể oải.     Tần Kiệt cũng thấy hơi khó hiểu.    Không phải Khương Tiểu Nha vẫn luôn học hành chăm chỉ thi nghiên cứu sinh sao?    Việc học với cậu ta là quan trọng nhất, mỗi ngày đều ở bên Thẩm Giai Giai, vô cùng hạnh phúc mà, vậy sao trong giọng điệu lại có chút uể oải chán chường vậy?  Không phải chứ. 

Chương 356: “Sao cậu lại biết?”,