Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 365: "Kiệt Tử, sao cậu đánh đầu tôi?"

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Tần Kiệt, tôi biết là em ở ký túc xá mà! Em dám cúp điện thoại của tôi, cánh. . . . . ."    Tôn Ngọc Phương còn chưa nói xong liền phát hiện hình như có gì đó không ổn.    Bởi vì cô ta thấy Lâu béo, Vương Tinh, và cả Khương Tiểu Nha đều ở đó.    Cô ta là giáo viên cố vấn của lớp nên vẫn biết một vài sinh viên trong lớp sống ở kí túc xá trường.    Nhất là phòng 115, vô cùng đặc biệt.      Cô ta cũng chú ý nhiều hơn.    Theo như hiểu biết của cô ta thì kí túc xá bây giờ chỉ có một mình Tần Kiệt ở.     Vương Tinh, Lâu béo, Khương Tiểu Nha đã dọn ra ngoài ở từ lâu rồi.    Tại sao hôm nay tất cả đều ở đây?     Xem tình hình, ánh mắt của Khương Tiểu Nha hình như có gì đó không đúng.    Tình huống gì đây?    "Ơ, các em đều ở đây à?", Tôn Ngọc Phương vội vàng sửa lời: "Ơ, cô nhớ ra có vài việc cần phải xử lý nên cô về trước đây!"    Tôn Ngọc Phương đến tìm Tần Kiệt vì chuyện 50 ngàn tệ kia.    Nếu chỉ có một mình Tần Kiệt thì còn dễ nói, nhưng giờ còn có Lâu béo, Vương Tinh và Khương Tiểu Nha ở đây.    Làm sao cô ta có thể không biết xấu hổ cơ chứ.     Tốt nhất là nhanh chóng bỏ chạy thôi.    Chẳng lẽ gọi một mình Tần Kiệt ra nói chuyện ư.    Bọn họ sẽ bị người khác hiểu lầm, thôi thì tìm cơ hội sau vậy.    Nhưng cô ta không biết chuyện cô ta tới tìm Tần Kiệt lấy tiền, Lâu béo, Khương Tiểu Nha và Vương Tinh đều đã biết rồi.    Có điều ba người cũng không vạch trần.    Bọn họ mặc kệ Tôn Ngọc Phương rời đi.    Cho đến khi không còn thấy bóng dáng đâu, người đầu tiên cười lên chính là Lâu béo.    Tiếp theo là Vương Tinh, bọn họ cười đứt quãng, tiếng cười có chút giống tiếng ma quỷ kêu gào.    Về phần Khương Tiểu Nha, cậu ta cũng không nhịn được phải che miệng muốn cười, sau đó lại cố gắng không cười.    Tần Kiệt cũng phải lắc đầu.    "Xem ra cô Tôn của chúng ta cũng có lúc sợ mất mặt! Lâu béo, Tinh Tử, Khương Tiểu Nha, nhớ kỹ, muốn đối phó với cô giáo Tôn thì phải độc, cậu càng sợ cô ta thì cô ta càng được voi đòi tiên! Đến lúc đó mới có đồ ăn ngon để ăn!"    Lâu béo: "..."     Thằng nhóc này, cậu có thể làm vậy được, không có nghĩa chúng tôi cũng có thể, ai biết hai người có lén lút làm chuyện gì khác hay không.    Nói thì dễ nghe lắm, nhưng tôi không tin đâu.    Vương Tinh cũng im lặng không nói, giống như không nghe thấy vậy.    Khương Tiểu Nha lại nhíu mày, "Kiệt Tử, rốt cuộc tại sao cô giáo Tôn lại muốn tìm cậu mượn tiền? Còn là 50 ngàn tệ? Là khoản tiền cậu kiếm được từ việc thu gom phế liệu sao?"    "Khương Tiểu Nha, chắc không phải cậu đang hâm mộ chứ?", Lâu béo giành lời nói trước: "Lúc trước Kiệt Tử tìm cậu rủ cùng nhau tham gia, nhưng cậu không làm, bây giờ mới nghĩ tới việc muốn làm thì đã muộn rồi!"    "Muộn rồi sao?", Khương Tiểu Nha sửng sốt: "Nói như vậy là các cậu thực sự kiếm được khoản lớn rồi à?"    "Ai nói không phải đâu? Tôi nói cho cậu biết, đừng nói là Kiệt Tử, ngay cả tôi, một tháng 20 ngàn cũng đã đủ rồi!", Lâu béo ngồi thẳng lưng, có chút lâng lâng.    Bụp ~    Tần Kiệt bỗng nhiên quay qua đập cậu ta một cái.    "Kiệt Tử, sao cậu đánh đầu tôi?"    "Cậu thấy không đáng đánh sao? Ai kêu cậu khoác lác? Đứng qua một bên đi! Mới có chút tiền đã muốn phổng mũi lên rồi!", Tần Kiệt liếc ngang một cái, có chút bất mãn.  

"Tần Kiệt, tôi biết là em ở ký túc xá mà! Em dám cúp điện thoại của tôi, cánh. . . . . ."  

 

 

Tôn Ngọc Phương còn chưa nói xong liền phát hiện hình như có gì đó không ổn.  

 

 

Bởi vì cô ta thấy Lâu béo, Vương Tinh, và cả Khương Tiểu Nha đều ở đó.  

 

 

Cô ta là giáo viên cố vấn của lớp nên vẫn biết một vài sinh viên trong lớp sống ở kí túc xá trường.  

 

 

Nhất là phòng 115, vô cùng đặc biệt.   

 

 

 

Cô ta cũng chú ý nhiều hơn.  

 

 

Theo như hiểu biết của cô ta thì kí túc xá bây giờ chỉ có một mình Tần Kiệt ở.   

 

 

Vương Tinh, Lâu béo, Khương Tiểu Nha đã dọn ra ngoài ở từ lâu rồi.  

 

 

Tại sao hôm nay tất cả đều ở đây?  

 

 

 

Xem tình hình, ánh mắt của Khương Tiểu Nha hình như có gì đó không đúng.  

 

 

Tình huống gì đây?  

 

 

"Ơ, các em đều ở đây à?", Tôn Ngọc Phương vội vàng sửa lời: "Ơ, cô nhớ ra có vài việc cần phải xử lý nên cô về trước đây!"  

 

 

Tôn Ngọc Phương đến tìm Tần Kiệt vì chuyện 50 ngàn tệ kia.  

 

 

Nếu chỉ có một mình Tần Kiệt thì còn dễ nói, nhưng giờ còn có Lâu béo, Vương Tinh và Khương Tiểu Nha ở đây.  

 

 

Làm sao cô ta có thể không biết xấu hổ cơ chứ.   

 

 

Tốt nhất là nhanh chóng bỏ chạy thôi.  

 

 

Chẳng lẽ gọi một mình Tần Kiệt ra nói chuyện ư.  

 

 

Bọn họ sẽ bị người khác hiểu lầm, thôi thì tìm cơ hội sau vậy.  

 

 

Nhưng cô ta không biết chuyện cô ta tới tìm Tần Kiệt lấy tiền, Lâu béo, Khương Tiểu Nha và Vương Tinh đều đã biết rồi.  

 

 

Có điều ba người cũng không vạch trần.  

 

 

Bọn họ mặc kệ Tôn Ngọc Phương rời đi.  

 

 

Cho đến khi không còn thấy bóng dáng đâu, người đầu tiên cười lên chính là Lâu béo.  

 

 

Tiếp theo là Vương Tinh, bọn họ cười đứt quãng, tiếng cười có chút giống tiếng ma quỷ kêu gào.  

 

 

Về phần Khương Tiểu Nha, cậu ta cũng không nhịn được phải che miệng muốn cười, sau đó lại cố gắng không cười.  

 

 

Tần Kiệt cũng phải lắc đầu.  

 

 

"Xem ra cô Tôn của chúng ta cũng có lúc sợ mất mặt! Lâu béo, Tinh Tử, Khương Tiểu Nha, nhớ kỹ, muốn đối phó với cô giáo Tôn thì phải độc, cậu càng sợ cô ta thì cô ta càng được voi đòi tiên! Đến lúc đó mới có đồ ăn ngon để ăn!"  

 

 

Lâu béo: "..."   

 

 

Thằng nhóc này, cậu có thể làm vậy được, không có nghĩa chúng tôi cũng có thể, ai biết hai người có lén lút làm chuyện gì khác hay không.  

 

 

Nói thì dễ nghe lắm, nhưng tôi không tin đâu.  

 

 

Vương Tinh cũng im lặng không nói, giống như không nghe thấy vậy.  

 

 

Khương Tiểu Nha lại nhíu mày, "Kiệt Tử, rốt cuộc tại sao cô giáo Tôn lại muốn tìm cậu mượn tiền? Còn là 50 ngàn tệ? Là khoản tiền cậu kiếm được từ việc thu gom phế liệu sao?"  

 

 

"Khương Tiểu Nha, chắc không phải cậu đang hâm mộ chứ?", Lâu béo giành lời nói trước: "Lúc trước Kiệt Tử tìm cậu rủ cùng nhau tham gia, nhưng cậu không làm, bây giờ mới nghĩ tới việc muốn làm thì đã muộn rồi!"  

 

 

"Muộn rồi sao?", Khương Tiểu Nha sửng sốt: "Nói như vậy là các cậu thực sự kiếm được khoản lớn rồi à?"  

 

 

"Ai nói không phải đâu? Tôi nói cho cậu biết, đừng nói là Kiệt Tử, ngay cả tôi, một tháng 20 ngàn cũng đã đủ rồi!", Lâu béo ngồi thẳng lưng, có chút lâng lâng.  

 

 

Bụp ~  

 

 

Tần Kiệt bỗng nhiên quay qua đập cậu ta một cái.  

 

 

"Kiệt Tử, sao cậu đánh đầu tôi?"  

 

 

"Cậu thấy không đáng đánh sao? Ai kêu cậu khoác lác? Đứng qua một bên đi! Mới có chút tiền đã muốn phổng mũi lên rồi!", Tần Kiệt liếc ngang một cái, có chút bất mãn.  

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Tần Kiệt, tôi biết là em ở ký túc xá mà! Em dám cúp điện thoại của tôi, cánh. . . . . ."    Tôn Ngọc Phương còn chưa nói xong liền phát hiện hình như có gì đó không ổn.    Bởi vì cô ta thấy Lâu béo, Vương Tinh, và cả Khương Tiểu Nha đều ở đó.    Cô ta là giáo viên cố vấn của lớp nên vẫn biết một vài sinh viên trong lớp sống ở kí túc xá trường.    Nhất là phòng 115, vô cùng đặc biệt.      Cô ta cũng chú ý nhiều hơn.    Theo như hiểu biết của cô ta thì kí túc xá bây giờ chỉ có một mình Tần Kiệt ở.     Vương Tinh, Lâu béo, Khương Tiểu Nha đã dọn ra ngoài ở từ lâu rồi.    Tại sao hôm nay tất cả đều ở đây?     Xem tình hình, ánh mắt của Khương Tiểu Nha hình như có gì đó không đúng.    Tình huống gì đây?    "Ơ, các em đều ở đây à?", Tôn Ngọc Phương vội vàng sửa lời: "Ơ, cô nhớ ra có vài việc cần phải xử lý nên cô về trước đây!"    Tôn Ngọc Phương đến tìm Tần Kiệt vì chuyện 50 ngàn tệ kia.    Nếu chỉ có một mình Tần Kiệt thì còn dễ nói, nhưng giờ còn có Lâu béo, Vương Tinh và Khương Tiểu Nha ở đây.    Làm sao cô ta có thể không biết xấu hổ cơ chứ.     Tốt nhất là nhanh chóng bỏ chạy thôi.    Chẳng lẽ gọi một mình Tần Kiệt ra nói chuyện ư.    Bọn họ sẽ bị người khác hiểu lầm, thôi thì tìm cơ hội sau vậy.    Nhưng cô ta không biết chuyện cô ta tới tìm Tần Kiệt lấy tiền, Lâu béo, Khương Tiểu Nha và Vương Tinh đều đã biết rồi.    Có điều ba người cũng không vạch trần.    Bọn họ mặc kệ Tôn Ngọc Phương rời đi.    Cho đến khi không còn thấy bóng dáng đâu, người đầu tiên cười lên chính là Lâu béo.    Tiếp theo là Vương Tinh, bọn họ cười đứt quãng, tiếng cười có chút giống tiếng ma quỷ kêu gào.    Về phần Khương Tiểu Nha, cậu ta cũng không nhịn được phải che miệng muốn cười, sau đó lại cố gắng không cười.    Tần Kiệt cũng phải lắc đầu.    "Xem ra cô Tôn của chúng ta cũng có lúc sợ mất mặt! Lâu béo, Tinh Tử, Khương Tiểu Nha, nhớ kỹ, muốn đối phó với cô giáo Tôn thì phải độc, cậu càng sợ cô ta thì cô ta càng được voi đòi tiên! Đến lúc đó mới có đồ ăn ngon để ăn!"    Lâu béo: "..."     Thằng nhóc này, cậu có thể làm vậy được, không có nghĩa chúng tôi cũng có thể, ai biết hai người có lén lút làm chuyện gì khác hay không.    Nói thì dễ nghe lắm, nhưng tôi không tin đâu.    Vương Tinh cũng im lặng không nói, giống như không nghe thấy vậy.    Khương Tiểu Nha lại nhíu mày, "Kiệt Tử, rốt cuộc tại sao cô giáo Tôn lại muốn tìm cậu mượn tiền? Còn là 50 ngàn tệ? Là khoản tiền cậu kiếm được từ việc thu gom phế liệu sao?"    "Khương Tiểu Nha, chắc không phải cậu đang hâm mộ chứ?", Lâu béo giành lời nói trước: "Lúc trước Kiệt Tử tìm cậu rủ cùng nhau tham gia, nhưng cậu không làm, bây giờ mới nghĩ tới việc muốn làm thì đã muộn rồi!"    "Muộn rồi sao?", Khương Tiểu Nha sửng sốt: "Nói như vậy là các cậu thực sự kiếm được khoản lớn rồi à?"    "Ai nói không phải đâu? Tôi nói cho cậu biết, đừng nói là Kiệt Tử, ngay cả tôi, một tháng 20 ngàn cũng đã đủ rồi!", Lâu béo ngồi thẳng lưng, có chút lâng lâng.    Bụp ~    Tần Kiệt bỗng nhiên quay qua đập cậu ta một cái.    "Kiệt Tử, sao cậu đánh đầu tôi?"    "Cậu thấy không đáng đánh sao? Ai kêu cậu khoác lác? Đứng qua một bên đi! Mới có chút tiền đã muốn phổng mũi lên rồi!", Tần Kiệt liếc ngang một cái, có chút bất mãn.  

Chương 365: "Kiệt Tử, sao cậu đánh đầu tôi?"