Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 368: Nguy hiểm thật.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Trong một ngôi trường đại học đông đúc như thế này, trừ phi tên cướp nào đó ăn no rửng mỡ hoặc đầu óc có vấn đề mới chạy đến đây ăn cướp!    Bộ không muốn sống nữa à?    Cái cô Tôn Ngọc Phương này, đúng là đầu óc thiếu mất cọng dây nào rồi.    Tần Kiệt thật sự không muốn lãng phí thời gian nữa, anh trực tiếp đưa túi tiền đã gói kỹ cho cô ta.    “Cô đếm đi!”    “Được!”, Tôn Ngọc Phương mở túi ra xem, không nhiều không ít, vừa đúng năm cọc tiền, tất cả đều là tiền giấy màu xanh da trời mới tinh.     Cô ta thở phào nhẹ nhõm, cứ như vừa hoàn thành một việc gì đó cực kỳ gian khổ: “Được rồi, tôi yên tâm rồi! Chuyện tiền bạc coi như xong! Sau này chớ có giở trò bịp bợm với tôi! Nếu không, em chớ có trách!”    Tần Kiệt: “…”    Tôn Ngọc Phương cầm túi tiền rời đi, vừa đi vừa quan sát bốn phía, lại còn ôm chặt túi tiền trong ngực, cứ như thật sự sợ có người cướp của mình vậy.    Thấy vậy, Tần Kiệt không khỏi lắc đầu.     Cái cô Tôn Ngọc Phương này, chẳng lẽ đầu óc cô ta có vấn đề sao?    Giữa ban ngày còn lo có người chạy vào trường ăn cướp?    Đúng là đầu óc có vấn đề, hết thuốc chữa!    Tần Kiệt chẳng muốn để tâm đến Tôn Ngọc Phương nữa, anh lấy điện thoại ra gọi cho Tần Tuyết.    “Alo!”    “Tuyết Nhi, hôm nay em thấy thế nào rồi, đã đỡ hơn chưa?”    “Ừm, đã đỡ nhiều rồi!”    “Có thể ra ngoài không?”    “Haiz, vẫn chưa được đâu, đến tháng ít nhất phải nghỉ ngơi sáu ngày đó!”    “Ừm, được rồi! Không ra được thì thôi vậy! Em nghỉ ngơi cho khỏe đi, anh đi chơi bóng rổ!”    “Anh còn biết chơi bóng rổ à?”, đây là lần đầu tiên Tần Tuyết nghe anh nói.    “Em xem thường bạn trai của mình đúng không? Anh đã nói với em, thời trung học, anh chính là cao thủ bóng rổ đó! Trong lớp, anh giữ vị trí trung phong đấy!”    “Thật à? Sao em thấy khó tin quá!”, Tần Tuyết không quá tin tưởng.    “Đương nhiên là thật, em không tin đúng không, đi hỏi Lâu béo thử đi!”, Tần Kiệt nói.    “Được, giờ em sẽ gọi cho Lâu béo hỏi thử xem! Xem xem anh có thật sự lợi hại như vậy không!”, Tần Tuyết khẽ gật đầu.    Tần Kiệt: “…”    Anh chỉ chém gió mà thôi, vậy mà Tần Tuyết lại tưởng là thật, bảo anh phải nói tiếp thế nào đây.    “Sao anh không nói nữa? Có phải là nói khoác bị em vạch trần rồi không?”, Tần Tuyết hỏi.    “Khụ khụ!”, Tần Kiệt ho khan một trận: “Haizz, này, anh còn có chút việc, không thể nói chuyện với em được nữa, em nghỉ ngơi cho tốt đi nhé!”    Tút tút~    Cúp máy rồi.    Phì~    Tần Tuyết bật cười.    Tên nhóc này còn định gạt cô đấy.    Ngày thường anh vận động kiểu gì, bộ em không biết sao?    Tần Tuyết nở nụ cười, cười một cách ngọt ngào.    Còn Tần Kiệt thì thở phào nhẹ nhõm.    Nguy hiểm thật.    Rốt cuộc cũng thoát được, bằng không, nói thêm chút nữa, e là phải xấu hổ rồi.    Reng reng reng~    Bỗng nhiên, chuông điện thoại của Tần Kiệt reo vang, là Tô Nhuệ gọi đến.    “Giám đốc Tô, có chuyện gì?"  

Trong một ngôi trường đại học đông đúc như thế này, trừ phi tên cướp nào đó ăn no rửng mỡ hoặc đầu óc có vấn đề mới chạy đến đây ăn cướp!  

 

 

Bộ không muốn sống nữa à?  

 

 

Cái cô Tôn Ngọc Phương này, đúng là đầu óc thiếu mất cọng dây nào rồi.  

 

 

Tần Kiệt thật sự không muốn lãng phí thời gian nữa, anh trực tiếp đưa túi tiền đã gói kỹ cho cô ta.  

 

 

“Cô đếm đi!”  

 

 

“Được!”, Tôn Ngọc Phương mở túi ra xem, không nhiều không ít, vừa đúng năm cọc tiền, tất cả đều là tiền giấy màu xanh da trời mới tinh.  

 

 

 

Cô ta thở phào nhẹ nhõm, cứ như vừa hoàn thành một việc gì đó cực kỳ gian khổ: “Được rồi, tôi yên tâm rồi! Chuyện tiền bạc coi như xong! Sau này chớ có giở trò bịp bợm với tôi! Nếu không, em chớ có trách!”  

 

 

Tần Kiệt: “…”  

 

 

Tôn Ngọc Phương cầm túi tiền rời đi, vừa đi vừa quan sát bốn phía, lại còn ôm chặt túi tiền trong ngực, cứ như thật sự sợ có người cướp của mình vậy.  

 

 

Thấy vậy, Tần Kiệt không khỏi lắc đầu.  

 

 

 

Cái cô Tôn Ngọc Phương này, chẳng lẽ đầu óc cô ta có vấn đề sao?  

 

 

Giữa ban ngày còn lo có người chạy vào trường ăn cướp?  

 

 

Đúng là đầu óc có vấn đề, hết thuốc chữa!  

 

 

Tần Kiệt chẳng muốn để tâm đến Tôn Ngọc Phương nữa, anh lấy điện thoại ra gọi cho Tần Tuyết.  

 

 

“Alo!”  

 

 

“Tuyết Nhi, hôm nay em thấy thế nào rồi, đã đỡ hơn chưa?”  

 

 

“Ừm, đã đỡ nhiều rồi!”  

 

 

“Có thể ra ngoài không?”  

 

 

“Haiz, vẫn chưa được đâu, đến tháng ít nhất phải nghỉ ngơi sáu ngày đó!”  

 

 

“Ừm, được rồi! Không ra được thì thôi vậy! Em nghỉ ngơi cho khỏe đi, anh đi chơi bóng rổ!”  

 

 

“Anh còn biết chơi bóng rổ à?”, đây là lần đầu tiên Tần Tuyết nghe anh nói.  

 

 

“Em xem thường bạn trai của mình đúng không? Anh đã nói với em, thời trung học, anh chính là cao thủ bóng rổ đó! Trong lớp, anh giữ vị trí trung phong đấy!”  

 

 

“Thật à? Sao em thấy khó tin quá!”, Tần Tuyết không quá tin tưởng.  

 

 

“Đương nhiên là thật, em không tin đúng không, đi hỏi Lâu béo thử đi!”, Tần Kiệt nói.  

 

 

“Được, giờ em sẽ gọi cho Lâu béo hỏi thử xem! Xem xem anh có thật sự lợi hại như vậy không!”, Tần Tuyết khẽ gật đầu.  

 

 

Tần Kiệt: “…”  

 

 

Anh chỉ chém gió mà thôi, vậy mà Tần Tuyết lại tưởng là thật, bảo anh phải nói tiếp thế nào đây.  

 

 

“Sao anh không nói nữa? Có phải là nói khoác bị em vạch trần rồi không?”, Tần Tuyết hỏi.  

 

 

“Khụ khụ!”, Tần Kiệt ho khan một trận: “Haizz, này, anh còn có chút việc, không thể nói chuyện với em được nữa, em nghỉ ngơi cho tốt đi nhé!”  

 

 

Tút tút~  

 

 

Cúp máy rồi.  

 

 

Phì~  

 

 

Tần Tuyết bật cười.  

 

 

Tên nhóc này còn định gạt cô đấy.  

 

 

Ngày thường anh vận động kiểu gì, bộ em không biết sao?  

 

 

Tần Tuyết nở nụ cười, cười một cách ngọt ngào.  

 

 

Còn Tần Kiệt thì thở phào nhẹ nhõm.  

 

 

Nguy hiểm thật.  

 

 

Rốt cuộc cũng thoát được, bằng không, nói thêm chút nữa, e là phải xấu hổ rồi.  

 

 

Reng reng reng~  

 

 

Bỗng nhiên, chuông điện thoại của Tần Kiệt reo vang, là Tô Nhuệ gọi đến.  

 

 

“Giám đốc Tô, có chuyện gì?"  

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Trong một ngôi trường đại học đông đúc như thế này, trừ phi tên cướp nào đó ăn no rửng mỡ hoặc đầu óc có vấn đề mới chạy đến đây ăn cướp!    Bộ không muốn sống nữa à?    Cái cô Tôn Ngọc Phương này, đúng là đầu óc thiếu mất cọng dây nào rồi.    Tần Kiệt thật sự không muốn lãng phí thời gian nữa, anh trực tiếp đưa túi tiền đã gói kỹ cho cô ta.    “Cô đếm đi!”    “Được!”, Tôn Ngọc Phương mở túi ra xem, không nhiều không ít, vừa đúng năm cọc tiền, tất cả đều là tiền giấy màu xanh da trời mới tinh.     Cô ta thở phào nhẹ nhõm, cứ như vừa hoàn thành một việc gì đó cực kỳ gian khổ: “Được rồi, tôi yên tâm rồi! Chuyện tiền bạc coi như xong! Sau này chớ có giở trò bịp bợm với tôi! Nếu không, em chớ có trách!”    Tần Kiệt: “…”    Tôn Ngọc Phương cầm túi tiền rời đi, vừa đi vừa quan sát bốn phía, lại còn ôm chặt túi tiền trong ngực, cứ như thật sự sợ có người cướp của mình vậy.    Thấy vậy, Tần Kiệt không khỏi lắc đầu.     Cái cô Tôn Ngọc Phương này, chẳng lẽ đầu óc cô ta có vấn đề sao?    Giữa ban ngày còn lo có người chạy vào trường ăn cướp?    Đúng là đầu óc có vấn đề, hết thuốc chữa!    Tần Kiệt chẳng muốn để tâm đến Tôn Ngọc Phương nữa, anh lấy điện thoại ra gọi cho Tần Tuyết.    “Alo!”    “Tuyết Nhi, hôm nay em thấy thế nào rồi, đã đỡ hơn chưa?”    “Ừm, đã đỡ nhiều rồi!”    “Có thể ra ngoài không?”    “Haiz, vẫn chưa được đâu, đến tháng ít nhất phải nghỉ ngơi sáu ngày đó!”    “Ừm, được rồi! Không ra được thì thôi vậy! Em nghỉ ngơi cho khỏe đi, anh đi chơi bóng rổ!”    “Anh còn biết chơi bóng rổ à?”, đây là lần đầu tiên Tần Tuyết nghe anh nói.    “Em xem thường bạn trai của mình đúng không? Anh đã nói với em, thời trung học, anh chính là cao thủ bóng rổ đó! Trong lớp, anh giữ vị trí trung phong đấy!”    “Thật à? Sao em thấy khó tin quá!”, Tần Tuyết không quá tin tưởng.    “Đương nhiên là thật, em không tin đúng không, đi hỏi Lâu béo thử đi!”, Tần Kiệt nói.    “Được, giờ em sẽ gọi cho Lâu béo hỏi thử xem! Xem xem anh có thật sự lợi hại như vậy không!”, Tần Tuyết khẽ gật đầu.    Tần Kiệt: “…”    Anh chỉ chém gió mà thôi, vậy mà Tần Tuyết lại tưởng là thật, bảo anh phải nói tiếp thế nào đây.    “Sao anh không nói nữa? Có phải là nói khoác bị em vạch trần rồi không?”, Tần Tuyết hỏi.    “Khụ khụ!”, Tần Kiệt ho khan một trận: “Haizz, này, anh còn có chút việc, không thể nói chuyện với em được nữa, em nghỉ ngơi cho tốt đi nhé!”    Tút tút~    Cúp máy rồi.    Phì~    Tần Tuyết bật cười.    Tên nhóc này còn định gạt cô đấy.    Ngày thường anh vận động kiểu gì, bộ em không biết sao?    Tần Tuyết nở nụ cười, cười một cách ngọt ngào.    Còn Tần Kiệt thì thở phào nhẹ nhõm.    Nguy hiểm thật.    Rốt cuộc cũng thoát được, bằng không, nói thêm chút nữa, e là phải xấu hổ rồi.    Reng reng reng~    Bỗng nhiên, chuông điện thoại của Tần Kiệt reo vang, là Tô Nhuệ gọi đến.    “Giám đốc Tô, có chuyện gì?"  

Chương 368: Nguy hiểm thật.