Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 370: Đúng là trâu thật!

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Trong hai ngày kế tiếp, Đại học Công Nghiệp Hồ sẽ nghênh đón làn sóng báo danh tham gia cuộc thi tuyển chọn giọng hát hay.    Không vì sao cả, chỉ bởi mọi người muốn tận mắt chứng kiến phong thái của Mao Hinh.    Từ sau khi nhà trường thông báo về việc Mao Hinh sẽ đến thăm trường, còn nói vì báo đáp nhà trường, cô sẽ đích thân chỉ dẫn cho một số sinh viên có hứng thú với âm nhạc, toàn bộ sinh viên trong trường đều điên cuồng báo danh.    Địa điểm ghi danh nằm tầng dưới của phòng giáo vụ.    Mỗi ngày, người báo danh đều xếp thành hàng dài.    Người không biết còn tưởng là lại xuất hiện một quán ăn ngon nào đấy, khiến mọi người phải xếp hàng chờ mua.     Sau khi Tần Kiệt kết thúc giờ tự học, lúc anh từ khu dạy học đi ngang qua, trông thấy một hàng dài, anh không khỏi lắc đầu cảm khái.    Chỉ một Mao Hinh thôi mà, năm đó còn đứng hạng thứ mười một từ dưới lên, vậy mà lại khiến cho nhiều sinh viên si mê như vậy.    Đầu óc mấy người này có vấn đề à?     Đúng là không hiểu nổi.     Đột nhiên, anh trông thấy Lâu béo, Dương Liễu, còn có Bốn Mắt và Vương Tinh bước ra từ trong đám người.    Tên Lâu béo chết tiệt này, không trông văn phòng, chạy đến đây làm gì?    Tần Kiệt nhíu mày, bước tới.    “Ê, Kiệt Tử, cậu cũng đến báo danh à?”, Lâu béo chủ động chào hỏi.    “Báo danh? Báo danh cái gì?", Tần Kiệt nghe không hiểu.    “Đương nhiên là báo danh tham gia cuộc thi hát rồi! Đến lúc đó còn được Mao Hinh chỉ dẫn nữa đấy! Cơ hội này rất khó có được! Cậu đến đây không phải để báo danh à, vậy đến làm gì?”, Lâu béo nói.    “Ý cậu nói cậu đã báo danh rồi à?”, Tần Kiệt nhìn Lâu béo.    “Đúng vậy! Tôi vừa mới báo danh, Liễu Nhi còn đặc biệt ủng hộ tôi đấy! Liễu Nhi, em nói có đúng không?”, Lâu béo cười nói.    “Nhìn cái bộ dạng đáng ghét của anh! Lại bắt đầu khoe khoang nữa rồi! Đã nói với anh bao nhiêu lần rồi hả, phải khiêm tốn, khiêm tốn hiểu không!”, Dương Liễu gõ vào trán Lâu béo, tức giận nói.    “Dạ dạ, khiêm tốn, khiêm tốn!”, Lâu béo vội gật đầu.    “...”    Tần Kiệt cảm thấy không thực: “Lâu béo, cậu nói thật à?”    “Đương nhiên là thật rồi! Tôi đã báo danh rồi mà! Không tin thì cậu đến đó mà hỏi!”, Lâu béo chỉ tay ra phía sau.    Phốc~    Sau khi xác định, thiếu chút nữa Tần Kiệt đã phun ra mật vàng.    Lâu béo lại thật sự đi báo danh tham gia cuộc thi ca hát?    Mẹ kiếp!    Năm ngoái, trong buổi tổng duyệt đầu năm, cậu ta vừa mở miệng đã khiến các thành viên khác trong nhóm phải bịt tai chạy trốn.    Vì việc này, Triệu Phần còn cố ý đến gây chuyện.    Nếu không phải cô ta bị anh đuổi về, e là phải chịu thiệt rồi.    Hiện tại mới hơn hai tháng mà thôi, cậu ta đã quên nhanh vậy rồi.    Chẳng lẽ cậu ta không sợ đến lúc đó vừa mở miệng, sẽ khiến tai của toàn bộ thầy trò trong trường điếc hết hay sao?    Đúng là trâu thật!    Có can đảm như vậy, anh không bội phục cũng không được.    Tần Kiệt giơ ngón cái: “Lâu béo, tôi không thể không nói, cậu cừ lắm!”    “Giờ cậu mới biết à?”, Lâu béo ngẩng đầu nói.    Tần Kiệt: “...”    Anh khen đểu mà tên mập chết tiệt này còn tưởng thật?    “Chúc cậu may mắn!”, Tần Kiệt vỗ vai Lâu béo, không biết nói gì hơn, anh cũng chỉ có thể chúc phúc.    “Cảm ơn! Đến lúc đó, Kiệt Tử, Tinh Tử, cả Bốn Mắt nữa, các cậu đều phải đến đấy! Tôi tin mình nhất định có thể giành được thứ hạng tốt, làm nên tên tuổi 115 của chúng ta!”, Lâu béo trào dâng ý chí chiến đấu.  

Trong hai ngày kế tiếp, Đại học Công Nghiệp Hồ sẽ nghênh đón làn sóng báo danh tham gia cuộc thi tuyển chọn giọng hát hay.  

 

 

Không vì sao cả, chỉ bởi mọi người muốn tận mắt chứng kiến phong thái của Mao Hinh.  

 

 

Từ sau khi nhà trường thông báo về việc Mao Hinh sẽ đến thăm trường, còn nói vì báo đáp nhà trường, cô sẽ đích thân chỉ dẫn cho một số sinh viên có hứng thú với âm nhạc, toàn bộ sinh viên trong trường đều điên cuồng báo danh.  

 

 

Địa điểm ghi danh nằm tầng dưới của phòng giáo vụ.  

 

 

Mỗi ngày, người báo danh đều xếp thành hàng dài.  

 

 

Người không biết còn tưởng là lại xuất hiện một quán ăn ngon nào đấy, khiến mọi người phải xếp hàng chờ mua.  

 

 

 

Sau khi Tần Kiệt kết thúc giờ tự học, lúc anh từ khu dạy học đi ngang qua, trông thấy một hàng dài, anh không khỏi lắc đầu cảm khái.  

 

 

Chỉ một Mao Hinh thôi mà, năm đó còn đứng hạng thứ mười một từ dưới lên, vậy mà lại khiến cho nhiều sinh viên si mê như vậy.  

 

 

Đầu óc mấy người này có vấn đề à?   

 

 

Đúng là không hiểu nổi.  

 

 

 

Đột nhiên, anh trông thấy Lâu béo, Dương Liễu, còn có Bốn Mắt và Vương Tinh bước ra từ trong đám người.  

 

 

Tên Lâu béo chết tiệt này, không trông văn phòng, chạy đến đây làm gì?  

 

 

Tần Kiệt nhíu mày, bước tới.  

 

 

“Ê, Kiệt Tử, cậu cũng đến báo danh à?”, Lâu béo chủ động chào hỏi.  

 

 

“Báo danh? Báo danh cái gì?", Tần Kiệt nghe không hiểu.  

 

 

“Đương nhiên là báo danh tham gia cuộc thi hát rồi! Đến lúc đó còn được Mao Hinh chỉ dẫn nữa đấy! Cơ hội này rất khó có được! Cậu đến đây không phải để báo danh à, vậy đến làm gì?”, Lâu béo nói.  

 

 

“Ý cậu nói cậu đã báo danh rồi à?”, Tần Kiệt nhìn Lâu béo.  

 

 

“Đúng vậy! Tôi vừa mới báo danh, Liễu Nhi còn đặc biệt ủng hộ tôi đấy! Liễu Nhi, em nói có đúng không?”, Lâu béo cười nói.  

 

 

“Nhìn cái bộ dạng đáng ghét của anh! Lại bắt đầu khoe khoang nữa rồi! Đã nói với anh bao nhiêu lần rồi hả, phải khiêm tốn, khiêm tốn hiểu không!”, Dương Liễu gõ vào trán Lâu béo, tức giận nói.  

 

 

“Dạ dạ, khiêm tốn, khiêm tốn!”, Lâu béo vội gật đầu.  

 

 

“...”  

 

 

Tần Kiệt cảm thấy không thực: “Lâu béo, cậu nói thật à?”  

 

 

“Đương nhiên là thật rồi! Tôi đã báo danh rồi mà! Không tin thì cậu đến đó mà hỏi!”, Lâu béo chỉ tay ra phía sau.  

 

 

Phốc~  

 

 

Sau khi xác định, thiếu chút nữa Tần Kiệt đã phun ra mật vàng.  

 

 

Lâu béo lại thật sự đi báo danh tham gia cuộc thi ca hát?  

 

 

Mẹ kiếp!  

 

 

Năm ngoái, trong buổi tổng duyệt đầu năm, cậu ta vừa mở miệng đã khiến các thành viên khác trong nhóm phải bịt tai chạy trốn.  

 

 

Vì việc này, Triệu Phần còn cố ý đến gây chuyện.  

 

 

Nếu không phải cô ta bị anh đuổi về, e là phải chịu thiệt rồi.  

 

 

Hiện tại mới hơn hai tháng mà thôi, cậu ta đã quên nhanh vậy rồi.  

 

 

Chẳng lẽ cậu ta không sợ đến lúc đó vừa mở miệng, sẽ khiến tai của toàn bộ thầy trò trong trường điếc hết hay sao?  

 

 

Đúng là trâu thật!  

 

 

Có can đảm như vậy, anh không bội phục cũng không được.  

 

 

Tần Kiệt giơ ngón cái: “Lâu béo, tôi không thể không nói, cậu cừ lắm!”  

 

 

“Giờ cậu mới biết à?”, Lâu béo ngẩng đầu nói.  

 

 

Tần Kiệt: “...”  

 

 

Anh khen đểu mà tên mập chết tiệt này còn tưởng thật?  

 

 

“Chúc cậu may mắn!”, Tần Kiệt vỗ vai Lâu béo, không biết nói gì hơn, anh cũng chỉ có thể chúc phúc.  

 

 

“Cảm ơn! Đến lúc đó, Kiệt Tử, Tinh Tử, cả Bốn Mắt nữa, các cậu đều phải đến đấy! Tôi tin mình nhất định có thể giành được thứ hạng tốt, làm nên tên tuổi 115 của chúng ta!”, Lâu béo trào dâng ý chí chiến đấu.  

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Trong hai ngày kế tiếp, Đại học Công Nghiệp Hồ sẽ nghênh đón làn sóng báo danh tham gia cuộc thi tuyển chọn giọng hát hay.    Không vì sao cả, chỉ bởi mọi người muốn tận mắt chứng kiến phong thái của Mao Hinh.    Từ sau khi nhà trường thông báo về việc Mao Hinh sẽ đến thăm trường, còn nói vì báo đáp nhà trường, cô sẽ đích thân chỉ dẫn cho một số sinh viên có hứng thú với âm nhạc, toàn bộ sinh viên trong trường đều điên cuồng báo danh.    Địa điểm ghi danh nằm tầng dưới của phòng giáo vụ.    Mỗi ngày, người báo danh đều xếp thành hàng dài.    Người không biết còn tưởng là lại xuất hiện một quán ăn ngon nào đấy, khiến mọi người phải xếp hàng chờ mua.     Sau khi Tần Kiệt kết thúc giờ tự học, lúc anh từ khu dạy học đi ngang qua, trông thấy một hàng dài, anh không khỏi lắc đầu cảm khái.    Chỉ một Mao Hinh thôi mà, năm đó còn đứng hạng thứ mười một từ dưới lên, vậy mà lại khiến cho nhiều sinh viên si mê như vậy.    Đầu óc mấy người này có vấn đề à?     Đúng là không hiểu nổi.     Đột nhiên, anh trông thấy Lâu béo, Dương Liễu, còn có Bốn Mắt và Vương Tinh bước ra từ trong đám người.    Tên Lâu béo chết tiệt này, không trông văn phòng, chạy đến đây làm gì?    Tần Kiệt nhíu mày, bước tới.    “Ê, Kiệt Tử, cậu cũng đến báo danh à?”, Lâu béo chủ động chào hỏi.    “Báo danh? Báo danh cái gì?", Tần Kiệt nghe không hiểu.    “Đương nhiên là báo danh tham gia cuộc thi hát rồi! Đến lúc đó còn được Mao Hinh chỉ dẫn nữa đấy! Cơ hội này rất khó có được! Cậu đến đây không phải để báo danh à, vậy đến làm gì?”, Lâu béo nói.    “Ý cậu nói cậu đã báo danh rồi à?”, Tần Kiệt nhìn Lâu béo.    “Đúng vậy! Tôi vừa mới báo danh, Liễu Nhi còn đặc biệt ủng hộ tôi đấy! Liễu Nhi, em nói có đúng không?”, Lâu béo cười nói.    “Nhìn cái bộ dạng đáng ghét của anh! Lại bắt đầu khoe khoang nữa rồi! Đã nói với anh bao nhiêu lần rồi hả, phải khiêm tốn, khiêm tốn hiểu không!”, Dương Liễu gõ vào trán Lâu béo, tức giận nói.    “Dạ dạ, khiêm tốn, khiêm tốn!”, Lâu béo vội gật đầu.    “...”    Tần Kiệt cảm thấy không thực: “Lâu béo, cậu nói thật à?”    “Đương nhiên là thật rồi! Tôi đã báo danh rồi mà! Không tin thì cậu đến đó mà hỏi!”, Lâu béo chỉ tay ra phía sau.    Phốc~    Sau khi xác định, thiếu chút nữa Tần Kiệt đã phun ra mật vàng.    Lâu béo lại thật sự đi báo danh tham gia cuộc thi ca hát?    Mẹ kiếp!    Năm ngoái, trong buổi tổng duyệt đầu năm, cậu ta vừa mở miệng đã khiến các thành viên khác trong nhóm phải bịt tai chạy trốn.    Vì việc này, Triệu Phần còn cố ý đến gây chuyện.    Nếu không phải cô ta bị anh đuổi về, e là phải chịu thiệt rồi.    Hiện tại mới hơn hai tháng mà thôi, cậu ta đã quên nhanh vậy rồi.    Chẳng lẽ cậu ta không sợ đến lúc đó vừa mở miệng, sẽ khiến tai của toàn bộ thầy trò trong trường điếc hết hay sao?    Đúng là trâu thật!    Có can đảm như vậy, anh không bội phục cũng không được.    Tần Kiệt giơ ngón cái: “Lâu béo, tôi không thể không nói, cậu cừ lắm!”    “Giờ cậu mới biết à?”, Lâu béo ngẩng đầu nói.    Tần Kiệt: “...”    Anh khen đểu mà tên mập chết tiệt này còn tưởng thật?    “Chúc cậu may mắn!”, Tần Kiệt vỗ vai Lâu béo, không biết nói gì hơn, anh cũng chỉ có thể chúc phúc.    “Cảm ơn! Đến lúc đó, Kiệt Tử, Tinh Tử, cả Bốn Mắt nữa, các cậu đều phải đến đấy! Tôi tin mình nhất định có thể giành được thứ hạng tốt, làm nên tên tuổi 115 của chúng ta!”, Lâu béo trào dâng ý chí chiến đấu.  

Chương 370: Đúng là trâu thật!