Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 372: "Cậu ấy sẽ không đi với cậu đâu!"

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Tạ Quan Lâm nói sắp tới anh ta sẽ tham gia một cuộc họp mặt với giảng viên hướng dẫn nghiên cứu sinh, không thể đi được.   Tào Bác vừa khéo rảnh rỗi, có thể đi.    Giang Lỗi cũng có thời gian.    Tần Kiệt bàn giao một lượt những việc liên quan, sau đó liền cúp máy, đi về phía công viên Dâu Tây.    Sau khi vào công viên Dâu Tây, anh lập tức gọi cho Tần Tuyết.    “Tuyết Nhi, em có ở trên đó không?”     “Trên đó?”, Tần Tuyết sửng số: “Anh đang đứng dưới ký túc xá à?”    “Đúng vậy!”, Tần Kiệt nói.    Tần Tuyết bước đến bên cửa sổ, mở cửa ra, quả nhiên trông thấy Tần Kiệt đang đứng bên dưới.    “Anh thật sự ở đây à! Tới tìm em có gì không?”     “Cũng không có gì, chỉ muốn hỏi em đã đỡ hơn chưa thôi!”, Tần Kiệt thuận miệng nói.    “Ừm, đỡ hơn nhiều rồi!”, Tần Tuyết gật đầu.    “Anh thấy em rồi! Sắc mặt em đúng là đã đỡ hơn rất nhiều! Xuống đây được không?”, Tần Kiệt hỏi.    “Đi đâu à?”, Tần Tuyết hỏi.    “Đến nơi em sẽ biết! Cứ xuống đây đi!”, Tần Kiệt vẫy tay với cô.    “Lại chơi trò thần bí à. Được rồi, nể tình mấy ngày trước anh có thái độ rất tốt, bổn cung sẽ cho anh một cơ hội!”, Tần Tuyết nói.    “Cảm ơn Hoàng hậu! Thỉnh Hoàng hậu nương nương giá lâm!”, Tần Kiệt học theo phong cách cổ đại, trêu chọc cô, anh còn bày ra động tác mời rất tiêu chuẩn.    Phì~    Tần Tuyết nở nụ cười.    Tần Kiệt đúng là đáng yêu.    Cũng rất thú vị!    “Cũng không tệ, chờ đó! Bổn cung còn chưa trang điểm đâu!”    “Vâng, thưa Hoàng hậu nương nương!” "Oa, mau nhìn đi, bạn học kia đang làm cái gì vậy?"   "Hình như đang diễn kịch?"    "Thật đáng yêu!"    "Thật thú vị!"    "Chỉ là không biết cậu ấy có bạn gái hay chưa nhỉ?"    "Thế nào? Cậu muốn tới bắt chuyện à? Vậy thì cậu chủ động một chút đi!"    "Chủ động thì chủ động, tôi sợ chắc?"    Một người nữ sinh đi tới Tần Kiệt trước mặt.    "Chào bạn, tôi có thể kết bạn với cậu được không?"    "Đương nhiên là được rồi! Tôi tên là Tần Kiệt!"    "Ồ, thật khéo, tôi là người tỉnh Thiểm. Tôi tên là Vương Tuyền!"    "Ồ, hóa ra là bạn học Vương Tuyền. Rất vui được biết bạn! Nếu có thời gian, tôi mời cậu ăn cơm!"    "Không cần phải có thời gian, bây giờ đi cũng được! Bạn học Tần, đi thôi, chúng ta đi Jiedaokou ăn cơm, đi dạo phố, xem phim, cậu thấy thế nào?", Vương Tuyền rất chủ động.    Tần Kiệt đột nhiên hiểu được ý đồ chủ động chào hỏi của Vương Tuyền rồi.    Cô ta chủ yếu là nhìn trúng anh, muốn tán tỉnh anh.    Năm 2008 không phải thịnh hành nam theo đuổi nữ sao?    Sao giờ lại là nữ theo đuổi nam nữa vậy.    Lần trước là Ôn Thanh Thanh, lần này là Vương Tuyền.    "Cậu ấy sẽ không đi với cậu đâu!"  Bỗng nhiên, có một giọng nói không được hài hòa truyền tới. 

 Tạ Quan Lâm nói sắp tới anh ta sẽ tham gia một cuộc họp mặt với giảng viên hướng dẫn nghiên cứu sinh, không thể đi được.  

 

Tào Bác vừa khéo rảnh rỗi, có thể đi.  

 

 

Giang Lỗi cũng có thời gian.  

 

 

Tần Kiệt bàn giao một lượt những việc liên quan, sau đó liền cúp máy, đi về phía công viên Dâu Tây.  

 

 

Sau khi vào công viên Dâu Tây, anh lập tức gọi cho Tần Tuyết.  

 

 

“Tuyết Nhi, em có ở trên đó không?”  

 

 

 

“Trên đó?”, Tần Tuyết sửng số: “Anh đang đứng dưới ký túc xá à?”  

 

 

“Đúng vậy!”, Tần Kiệt nói.  

 

 

Tần Tuyết bước đến bên cửa sổ, mở cửa ra, quả nhiên trông thấy Tần Kiệt đang đứng bên dưới.  

 

 

“Anh thật sự ở đây à! Tới tìm em có gì không?”  

 

 

 

“Cũng không có gì, chỉ muốn hỏi em đã đỡ hơn chưa thôi!”, Tần Kiệt thuận miệng nói.  

 

 

“Ừm, đỡ hơn nhiều rồi!”, Tần Tuyết gật đầu.  

 

 

“Anh thấy em rồi! Sắc mặt em đúng là đã đỡ hơn rất nhiều! Xuống đây được không?”, Tần Kiệt hỏi.  

 

 

“Đi đâu à?”, Tần Tuyết hỏi.  

 

 

“Đến nơi em sẽ biết! Cứ xuống đây đi!”, Tần Kiệt vẫy tay với cô.  

 

 

“Lại chơi trò thần bí à. Được rồi, nể tình mấy ngày trước anh có thái độ rất tốt, bổn cung sẽ cho anh một cơ hội!”, Tần Tuyết nói.  

 

 

“Cảm ơn Hoàng hậu! Thỉnh Hoàng hậu nương nương giá lâm!”, Tần Kiệt học theo phong cách cổ đại, trêu chọc cô, anh còn bày ra động tác mời rất tiêu chuẩn.  

 

 

Phì~  

 

 

Tần Tuyết nở nụ cười.  

 

 

Tần Kiệt đúng là đáng yêu.  

 

 

Cũng rất thú vị!  

 

 

“Cũng không tệ, chờ đó! Bổn cung còn chưa trang điểm đâu!”  

 

 

“Vâng, thưa Hoàng hậu nương nương!”

 

"Oa, mau nhìn đi, bạn học kia đang làm cái gì vậy?"  

 

"Hình như đang diễn kịch?"  

 

 

"Thật đáng yêu!"  

 

 

"Thật thú vị!"  

 

 

"Chỉ là không biết cậu ấy có bạn gái hay chưa nhỉ?"  

 

 

"Thế nào? Cậu muốn tới bắt chuyện à? Vậy thì cậu chủ động một chút đi!"  

 

 

"Chủ động thì chủ động, tôi sợ chắc?"  

 

 

Một người nữ sinh đi tới Tần Kiệt trước mặt.  

 

 

"Chào bạn, tôi có thể kết bạn với cậu được không?"  

 

 

"Đương nhiên là được rồi! Tôi tên là Tần Kiệt!"  

 

 

"Ồ, thật khéo, tôi là người tỉnh Thiểm. Tôi tên là Vương Tuyền!"  

 

 

"Ồ, hóa ra là bạn học Vương Tuyền. Rất vui được biết bạn! Nếu có thời gian, tôi mời cậu ăn cơm!"  

 

 

"Không cần phải có thời gian, bây giờ đi cũng được! Bạn học Tần, đi thôi, chúng ta đi Jiedaokou ăn cơm, đi dạo phố, xem phim, cậu thấy thế nào?", Vương Tuyền rất chủ động.  

 

 

Tần Kiệt đột nhiên hiểu được ý đồ chủ động chào hỏi của Vương Tuyền rồi.  

 

 

Cô ta chủ yếu là nhìn trúng anh, muốn tán tỉnh anh.  

 

 

Năm 2008 không phải thịnh hành nam theo đuổi nữ sao?  

 

 

Sao giờ lại là nữ theo đuổi nam nữa vậy.  

 

 

Lần trước là Ôn Thanh Thanh, lần này là Vương Tuyền.  

 

 

"Cậu ấy sẽ không đi với cậu đâu!"  

Bỗng nhiên, có một giọng nói không được hài hòa truyền tới. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Tạ Quan Lâm nói sắp tới anh ta sẽ tham gia một cuộc họp mặt với giảng viên hướng dẫn nghiên cứu sinh, không thể đi được.   Tào Bác vừa khéo rảnh rỗi, có thể đi.    Giang Lỗi cũng có thời gian.    Tần Kiệt bàn giao một lượt những việc liên quan, sau đó liền cúp máy, đi về phía công viên Dâu Tây.    Sau khi vào công viên Dâu Tây, anh lập tức gọi cho Tần Tuyết.    “Tuyết Nhi, em có ở trên đó không?”     “Trên đó?”, Tần Tuyết sửng số: “Anh đang đứng dưới ký túc xá à?”    “Đúng vậy!”, Tần Kiệt nói.    Tần Tuyết bước đến bên cửa sổ, mở cửa ra, quả nhiên trông thấy Tần Kiệt đang đứng bên dưới.    “Anh thật sự ở đây à! Tới tìm em có gì không?”     “Cũng không có gì, chỉ muốn hỏi em đã đỡ hơn chưa thôi!”, Tần Kiệt thuận miệng nói.    “Ừm, đỡ hơn nhiều rồi!”, Tần Tuyết gật đầu.    “Anh thấy em rồi! Sắc mặt em đúng là đã đỡ hơn rất nhiều! Xuống đây được không?”, Tần Kiệt hỏi.    “Đi đâu à?”, Tần Tuyết hỏi.    “Đến nơi em sẽ biết! Cứ xuống đây đi!”, Tần Kiệt vẫy tay với cô.    “Lại chơi trò thần bí à. Được rồi, nể tình mấy ngày trước anh có thái độ rất tốt, bổn cung sẽ cho anh một cơ hội!”, Tần Tuyết nói.    “Cảm ơn Hoàng hậu! Thỉnh Hoàng hậu nương nương giá lâm!”, Tần Kiệt học theo phong cách cổ đại, trêu chọc cô, anh còn bày ra động tác mời rất tiêu chuẩn.    Phì~    Tần Tuyết nở nụ cười.    Tần Kiệt đúng là đáng yêu.    Cũng rất thú vị!    “Cũng không tệ, chờ đó! Bổn cung còn chưa trang điểm đâu!”    “Vâng, thưa Hoàng hậu nương nương!” "Oa, mau nhìn đi, bạn học kia đang làm cái gì vậy?"   "Hình như đang diễn kịch?"    "Thật đáng yêu!"    "Thật thú vị!"    "Chỉ là không biết cậu ấy có bạn gái hay chưa nhỉ?"    "Thế nào? Cậu muốn tới bắt chuyện à? Vậy thì cậu chủ động một chút đi!"    "Chủ động thì chủ động, tôi sợ chắc?"    Một người nữ sinh đi tới Tần Kiệt trước mặt.    "Chào bạn, tôi có thể kết bạn với cậu được không?"    "Đương nhiên là được rồi! Tôi tên là Tần Kiệt!"    "Ồ, thật khéo, tôi là người tỉnh Thiểm. Tôi tên là Vương Tuyền!"    "Ồ, hóa ra là bạn học Vương Tuyền. Rất vui được biết bạn! Nếu có thời gian, tôi mời cậu ăn cơm!"    "Không cần phải có thời gian, bây giờ đi cũng được! Bạn học Tần, đi thôi, chúng ta đi Jiedaokou ăn cơm, đi dạo phố, xem phim, cậu thấy thế nào?", Vương Tuyền rất chủ động.    Tần Kiệt đột nhiên hiểu được ý đồ chủ động chào hỏi của Vương Tuyền rồi.    Cô ta chủ yếu là nhìn trúng anh, muốn tán tỉnh anh.    Năm 2008 không phải thịnh hành nam theo đuổi nữ sao?    Sao giờ lại là nữ theo đuổi nam nữa vậy.    Lần trước là Ôn Thanh Thanh, lần này là Vương Tuyền.    "Cậu ấy sẽ không đi với cậu đâu!"  Bỗng nhiên, có một giọng nói không được hài hòa truyền tới. 

Chương 372: "Cậu ấy sẽ không đi với cậu đâu!"