“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 387: Vô cùng xinh đẹp.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Là tiếng phổ thông tiêu chuẩn, nghe chẳng thua gì MC trên truyền hình. Rất có trình độ. Lại nói, người phụ nữ này nói chuyện rất văn nhã, đặc biệt có khiếu văn chương, ngày thường hẳn là một người phụ nữ yêu thích văn học. Anh đoán học thức của cô ta không thấp. Người phụ nữ này tên là Mã Trân Trân Tần Kiệt nhớ kỹ cái tên này, và đây cũng là người duy nhất mà anh nhớ tên trong số năm người được nhận thưởng. Không vì sao cả. Tần Kiệt vốn là một sinh viên, anh yêu mên những nhân tài có tố chất cao cũng là chuyện bình thường. Bốn đại lý kia tuy rằng có thành tích rất tốt, có thể nói là đáng hâm mộ. Nhưng trong mắt Tần Kiệt, mấy người này hẳn là có học thức không cao. Bọn họ đều là những người vào đời đã lâu, dựa vào kinh nghiệm sống cùng với kinh nghiệm làm việc để vùng vẫy giữa phong ba bảo táp, làm nên sự nghiệp. Nhưng Mã Trân Trân lại khiến Tần Kiệt có cảm giác khác biệt. Người này có bằng cấp tệ lắm cũng là đại học chính quy, nói tiếng phổ thông rất chuẩn, không hề thua kém MC của đài truyền hình, trước đó chắc chắn đã từng làm công việc tương tự. Ít nhất cũng từng trải qua cuộc thi kiểm tra cấp bậc tiếng phổ thông. Khi nói chuyện nghe rất văn nghệ. Từ đó có thể thấy, Mã Trân Trân chắc chắn là một người rất yêu thích văn học, chưa từng từ bỏ ý định tìm tòi, học hỏi. Tuy làm đại lý, nhưng vẫn không từ bỏ sở thích về văn học, có thể thấy đây là một cô gái tài giỏi, thông minh. Chính vì lẽ đó, Tần Kiệt cảm thấy đáng trân trọng, cho nên anh đã nhớ kỹ tên của Mã Trân Trân. “Sau này có thể tạo mối quan hệ với Mã Trân Trân!”, Tần Kiệt nói sơ qua với Tào Bác. “Hả?”, Tào Bác nhìn chằm chằm Tần Kiệt như đang nhìn quái vật vậy: “Cậu ăn mặn quá vậy? Tuổi của cô ta cũng sắp hơn cậu một giáp rồi, vậy mà cậu còn muốn thử? Người ta hay nói trâu già gặm cỏ nọn, còn cậu là trâu non ăn cỏ già”. Tần Kiệt: “…” Anh giơ chân đá cho Tào Bác một cái. “Nói tầm bậy gì đó hả? Tôi là hạng người đó à?”, Tần Kiệt nói. “Vậy tại sao phải tạo mối quan hệ với cô ta?” “Cậu không phát hiện cô ta khác biệt à?” “Không thấy!”, Tào Bác lắc đầu”. Tần Kiệt: “…” Xem cái tên Tào Bác này, hết nói nổi mà, đúng là đàn gảy tai trâu. Được rồi, không nói nữa, có nói nữa cũng vô ích, có khi còn bị khó chịu. “Sao cậu không nói nữa? Không giải thích được à?”, lòng hiếu kỳ của Tào Bác càng lúc càng lớn. “Không nói!” “Nói đi mà!” “Đã bảo không nói là không nói!” “…” Tào Bác nhún nhún vai, đành vậy thôi. Lúc này, năm đại lý lãnh thưởng đứng kề vai nhau, cùng giám đốc Hoàng chụp chung một tấm. Sau đó, đại diện của năm đại lý quay về bàn. Có một nhân viên phục vu bưng ly rượu bước đến trước mặt giám đốc Hoàng. Giám đốc Hoàng nâng ly rượu, ngửa đầu uống cạn nó. Sau đó, cô ta mỉm cười bước đến gần cửa số. Nhìn ra ngoài đi. Ầm ầm~ Bỗng nhiên, bên ngoài xuất hiện pháo hoa. Vô cùng xinh đẹp. Nó không ngừng nổ tung trên bầu trời. Đủ mọi màu sắc, rất đẹp, rất đẹp…
Là tiếng phổ thông tiêu chuẩn, nghe chẳng thua gì MC trên truyền hình.
Rất có trình độ.
Lại nói, người phụ nữ này nói chuyện rất văn nhã, đặc biệt có khiếu văn chương, ngày thường hẳn là một người phụ nữ yêu thích văn học.
Anh đoán học thức của cô ta không thấp.
Người phụ nữ này tên là Mã Trân Trân
Tần Kiệt nhớ kỹ cái tên này, và đây cũng là người duy nhất mà anh nhớ tên trong số năm người được nhận thưởng.
Không vì sao cả.
Tần Kiệt vốn là một sinh viên, anh yêu mên những nhân tài có tố chất cao cũng là chuyện bình thường.
Bốn đại lý kia tuy rằng có thành tích rất tốt, có thể nói là đáng hâm mộ.
Nhưng trong mắt Tần Kiệt, mấy người này hẳn là có học thức không cao.
Bọn họ đều là những người vào đời đã lâu, dựa vào kinh nghiệm sống cùng với kinh nghiệm làm việc để vùng vẫy giữa phong ba bảo táp, làm nên sự nghiệp.
Nhưng Mã Trân Trân lại khiến Tần Kiệt có cảm giác khác biệt.
Người này có bằng cấp tệ lắm cũng là đại học chính quy, nói tiếng phổ thông rất chuẩn, không hề thua kém MC của đài truyền hình, trước đó chắc chắn đã từng làm công việc tương tự.
Ít nhất cũng từng trải qua cuộc thi kiểm tra cấp bậc tiếng phổ thông.
Khi nói chuyện nghe rất văn nghệ.
Từ đó có thể thấy, Mã Trân Trân chắc chắn là một người rất yêu thích văn học, chưa từng từ bỏ ý định tìm tòi, học hỏi.
Tuy làm đại lý, nhưng vẫn không từ bỏ sở thích về văn học, có thể thấy đây là một cô gái tài giỏi, thông minh.
Chính vì lẽ đó, Tần Kiệt cảm thấy đáng trân trọng, cho nên anh đã nhớ kỹ tên của Mã Trân Trân.
“Sau này có thể tạo mối quan hệ với Mã Trân Trân!”, Tần Kiệt nói sơ qua với Tào Bác.
“Hả?”, Tào Bác nhìn chằm chằm Tần Kiệt như đang nhìn quái vật vậy: “Cậu ăn mặn quá vậy? Tuổi của cô ta cũng sắp hơn cậu một giáp rồi, vậy mà cậu còn muốn thử? Người ta hay nói trâu già gặm cỏ nọn, còn cậu là trâu non ăn cỏ già”.
Tần Kiệt: “…”
Anh giơ chân đá cho Tào Bác một cái.
“Nói tầm bậy gì đó hả? Tôi là hạng người đó à?”, Tần Kiệt nói.
“Vậy tại sao phải tạo mối quan hệ với cô ta?”
“Cậu không phát hiện cô ta khác biệt à?”
“Không thấy!”, Tào Bác lắc đầu”.
Tần Kiệt: “…”
Xem cái tên Tào Bác này, hết nói nổi mà, đúng là đàn gảy tai trâu.
Được rồi, không nói nữa, có nói nữa cũng vô ích, có khi còn bị khó chịu.
“Sao cậu không nói nữa? Không giải thích được à?”, lòng hiếu kỳ của Tào Bác càng lúc càng lớn.
“Không nói!”
“Nói đi mà!”
“Đã bảo không nói là không nói!”
“…”
Tào Bác nhún nhún vai, đành vậy thôi.
Lúc này, năm đại lý lãnh thưởng đứng kề vai nhau, cùng giám đốc Hoàng chụp chung một tấm.
Sau đó, đại diện của năm đại lý quay về bàn.
Có một nhân viên phục vu bưng ly rượu bước đến trước mặt giám đốc Hoàng.
Giám đốc Hoàng nâng ly rượu, ngửa đầu uống cạn nó.
Sau đó, cô ta mỉm cười bước đến gần cửa số.
Nhìn ra ngoài đi.
Ầm ầm~
Bỗng nhiên, bên ngoài xuất hiện pháo hoa.
Vô cùng xinh đẹp.
Nó không ngừng nổ tung trên bầu trời.
Đủ mọi màu sắc, rất đẹp, rất đẹp…
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Là tiếng phổ thông tiêu chuẩn, nghe chẳng thua gì MC trên truyền hình. Rất có trình độ. Lại nói, người phụ nữ này nói chuyện rất văn nhã, đặc biệt có khiếu văn chương, ngày thường hẳn là một người phụ nữ yêu thích văn học. Anh đoán học thức của cô ta không thấp. Người phụ nữ này tên là Mã Trân Trân Tần Kiệt nhớ kỹ cái tên này, và đây cũng là người duy nhất mà anh nhớ tên trong số năm người được nhận thưởng. Không vì sao cả. Tần Kiệt vốn là một sinh viên, anh yêu mên những nhân tài có tố chất cao cũng là chuyện bình thường. Bốn đại lý kia tuy rằng có thành tích rất tốt, có thể nói là đáng hâm mộ. Nhưng trong mắt Tần Kiệt, mấy người này hẳn là có học thức không cao. Bọn họ đều là những người vào đời đã lâu, dựa vào kinh nghiệm sống cùng với kinh nghiệm làm việc để vùng vẫy giữa phong ba bảo táp, làm nên sự nghiệp. Nhưng Mã Trân Trân lại khiến Tần Kiệt có cảm giác khác biệt. Người này có bằng cấp tệ lắm cũng là đại học chính quy, nói tiếng phổ thông rất chuẩn, không hề thua kém MC của đài truyền hình, trước đó chắc chắn đã từng làm công việc tương tự. Ít nhất cũng từng trải qua cuộc thi kiểm tra cấp bậc tiếng phổ thông. Khi nói chuyện nghe rất văn nghệ. Từ đó có thể thấy, Mã Trân Trân chắc chắn là một người rất yêu thích văn học, chưa từng từ bỏ ý định tìm tòi, học hỏi. Tuy làm đại lý, nhưng vẫn không từ bỏ sở thích về văn học, có thể thấy đây là một cô gái tài giỏi, thông minh. Chính vì lẽ đó, Tần Kiệt cảm thấy đáng trân trọng, cho nên anh đã nhớ kỹ tên của Mã Trân Trân. “Sau này có thể tạo mối quan hệ với Mã Trân Trân!”, Tần Kiệt nói sơ qua với Tào Bác. “Hả?”, Tào Bác nhìn chằm chằm Tần Kiệt như đang nhìn quái vật vậy: “Cậu ăn mặn quá vậy? Tuổi của cô ta cũng sắp hơn cậu một giáp rồi, vậy mà cậu còn muốn thử? Người ta hay nói trâu già gặm cỏ nọn, còn cậu là trâu non ăn cỏ già”. Tần Kiệt: “…” Anh giơ chân đá cho Tào Bác một cái. “Nói tầm bậy gì đó hả? Tôi là hạng người đó à?”, Tần Kiệt nói. “Vậy tại sao phải tạo mối quan hệ với cô ta?” “Cậu không phát hiện cô ta khác biệt à?” “Không thấy!”, Tào Bác lắc đầu”. Tần Kiệt: “…” Xem cái tên Tào Bác này, hết nói nổi mà, đúng là đàn gảy tai trâu. Được rồi, không nói nữa, có nói nữa cũng vô ích, có khi còn bị khó chịu. “Sao cậu không nói nữa? Không giải thích được à?”, lòng hiếu kỳ của Tào Bác càng lúc càng lớn. “Không nói!” “Nói đi mà!” “Đã bảo không nói là không nói!” “…” Tào Bác nhún nhún vai, đành vậy thôi. Lúc này, năm đại lý lãnh thưởng đứng kề vai nhau, cùng giám đốc Hoàng chụp chung một tấm. Sau đó, đại diện của năm đại lý quay về bàn. Có một nhân viên phục vu bưng ly rượu bước đến trước mặt giám đốc Hoàng. Giám đốc Hoàng nâng ly rượu, ngửa đầu uống cạn nó. Sau đó, cô ta mỉm cười bước đến gần cửa số. Nhìn ra ngoài đi. Ầm ầm~ Bỗng nhiên, bên ngoài xuất hiện pháo hoa. Vô cùng xinh đẹp. Nó không ngừng nổ tung trên bầu trời. Đủ mọi màu sắc, rất đẹp, rất đẹp…