Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 391: Quả nhiên, đại lý kia tức giận.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Hả?”, giám đốc Hoàng hạ giọng: “Mục đích gì?”    “Tôi, Tần Kiệt, cùng với đối tác của tôi là Tào Bác, cũng muốn ngắm pháo hoa! Mà phải là đứng bên cạnh cô ngắm mới được!”, Tần Kiệt nói.    “Tần Kiệt đúng không? Cậu có tư cách gì mà đòi đứng bên cạnh giám đốc Hoàng? Thành tích của công ty cậu lớn lắm à?”, có đại lý tỏ vẻ bất mãn.    “Đúng đó, cậu có thành tích tốt lắm à? Nói ra cho chúng tôi nghe thử đi!”    “Nhóc con, cậu còn trẻ, đừng có làm quá! Phải biết tôn trọng tiền bối!”    …     “Tôi cũng chưa nói điều gì có ý không tôn trọng mọi người mà!”, Tần Kiệt cười nói: “Tôi chỉ đang giành quyền lợi cho người trẻ chúng tôi mà thôi!”    “Đúng vậy, thành tích của tôi đúng là không bằng mọi người. Nhưng như vậy thì sao? Thành tích thôi mà, năm nay tốt, sang năm, các vị có dám đảm bảo vẫn vậy không?”    “Tiền bối, tiền bối nói đi?”    “Cậu…”     Đại diện của một đại lý nào đó nổi giận.    “Tên nhóc này, cậu quá…”    “Á, quân tử nên ngồi lại nói chuyện cho ổn thỏa chứ không nên động tay động chân! Mọi người đều là người văn minh, nói chuyện thôi, đừng có hở chút là đánh người! Nếu ông dám ra tay, tôi trẻ hơn ông, sợ rằng sẽ làm ông bị thương đấy, đến lúc đó ông mới là người mất mặt, tiền bối, ông cứ nghĩ đi!”, Tần Kiệt nói.    “Cậu…”, người nọ tức đến phát nghẹn, mặt ông ta cũng đã đỏ bừng lên, nhưng rốt cuộc vẫn không dám ra tay.    Bởi lẽ Tần Kiệt nói rất đúng, tuổi trẻ chính là vốn liếng.    Đánh với người trẻ, thắng thì xem như may mắn, lỡ không thắng thì phải làm sao?    Chẳng phải mất hết mặt mũi à?    Vẫn nên nhịn một chút thì hơn.    “Được rồi. Đừng cãi nữa!”, đột nhiên, giám đốc Hoàng quát lên: “Cậu tên là Tần Kiệt?”    “Đúng!”    “Ai dẫn cậu đến đây?”    “Triệu Chí Tân!”    “À, là ông ta à!”, giám đốc Hoàng liếc nhìn Triệu Chí Tân.    Triệu Chí Tân đã sớm sợ đến run người, ông ta cảm thấy lần này mình tiêu chắc rồi.    Đúng lúc này, giám đốc Hoàng còn liếc nhìn ông ta một cái, khiến ông ta bị dọa đến mức run chân.    Triệu Chí Tân cố gượng cười, thấp thỏm bước đến.    “Giám đốc Hoàng, là…là tôi!”    “Thật sự là ông à?”    Giám đốc Hoàng nhíu mày: “Vì sao lại mang hai người này đến?”    “Bởi vì hai người họ là nhóm đầu tiên phát triển thị trường trong khuôn viên trường!”, Triệu Chí Tân không giấu diếm.    “Thị trường trong khuôn viên trường?”, đột nhiên, một đại lý nhếch mép cười.    “Một ngôi trường thì có thị trường lớn đến mức nào? Triệu Chí Tân, vậy mà ông còn dẫn hai người họ đến, hóa ra tiền đồ của ông cũng chỉ đến vậy thôi?”    “Không, ông sai rồi! Không phải giám đốc Triệu không có tiền đồ, mà ông mới là người không có tiền đồ!”, Tần Kiệt nhìn đại lý vừa mới trào phúng Triệu Chí Tân.    “Hả?”, Triệu Chí Tân muốn khóc thật rồi.    Trong lòng ông ta không ngừng kêu gào: Tần Kiệt ơi là Tần Kiệt, ông trời con của tôi ơi, xin cậu đừng có nói nữa có được không? Còn chê chưa đủ loạn hay sao hả?    Quả nhiên, đại lý kia tức giận.    “Cậu có biết tôi là ai không hả?”    “Không biết! Ông là ai thì có liên quan gì đến tôi? Liên quan gì đến tôi hử?”, Tần Kiệt nói.    “Cậu…”, đại lý kia trừng mắt nhìn Tần Kiệt hồi lâu: “Được, cậu nghe cho kỹ đây, tôi họ Phương, tên là Quốc Họa!”    “À, ra là chú Phương!”, Tần Kiệt chẳng chút để tâm, nói: “Chú xem thường thị trường trong khuôn viên trường học đúng không?”  

“Hả?”, giám đốc Hoàng hạ giọng: “Mục đích gì?”  

 

 

“Tôi, Tần Kiệt, cùng với đối tác của tôi là Tào Bác, cũng muốn ngắm pháo hoa! Mà phải là đứng bên cạnh cô ngắm mới được!”, Tần Kiệt nói.  

 

 

“Tần Kiệt đúng không? Cậu có tư cách gì mà đòi đứng bên cạnh giám đốc Hoàng? Thành tích của công ty cậu lớn lắm à?”, có đại lý tỏ vẻ bất mãn.  

 

 

“Đúng đó, cậu có thành tích tốt lắm à? Nói ra cho chúng tôi nghe thử đi!”  

 

 

“Nhóc con, cậu còn trẻ, đừng có làm quá! Phải biết tôn trọng tiền bối!”  

 

 

…  

 

 

 

“Tôi cũng chưa nói điều gì có ý không tôn trọng mọi người mà!”, Tần Kiệt cười nói: “Tôi chỉ đang giành quyền lợi cho người trẻ chúng tôi mà thôi!”  

 

 

“Đúng vậy, thành tích của tôi đúng là không bằng mọi người. Nhưng như vậy thì sao? Thành tích thôi mà, năm nay tốt, sang năm, các vị có dám đảm bảo vẫn vậy không?”  

 

 

“Tiền bối, tiền bối nói đi?”  

 

 

“Cậu…”  

 

 

 

Đại diện của một đại lý nào đó nổi giận.  

 

 

“Tên nhóc này, cậu quá…”  

 

 

“Á, quân tử nên ngồi lại nói chuyện cho ổn thỏa chứ không nên động tay động chân! Mọi người đều là người văn minh, nói chuyện thôi, đừng có hở chút là đánh người! Nếu ông dám ra tay, tôi trẻ hơn ông, sợ rằng sẽ làm ông bị thương đấy, đến lúc đó ông mới là người mất mặt, tiền bối, ông cứ nghĩ đi!”, Tần Kiệt nói.  

 

 

“Cậu…”, người nọ tức đến phát nghẹn, mặt ông ta cũng đã đỏ bừng lên, nhưng rốt cuộc vẫn không dám ra tay.  

 

 

Bởi lẽ Tần Kiệt nói rất đúng, tuổi trẻ chính là vốn liếng.  

 

 

Đánh với người trẻ, thắng thì xem như may mắn, lỡ không thắng thì phải làm sao?  

 

 

Chẳng phải mất hết mặt mũi à?  

 

 

Vẫn nên nhịn một chút thì hơn.  

 

 

“Được rồi. Đừng cãi nữa!”, đột nhiên, giám đốc Hoàng quát lên: “Cậu tên là Tần Kiệt?”  

 

 

“Đúng!”  

 

 

“Ai dẫn cậu đến đây?”  

 

 

“Triệu Chí Tân!”  

 

 

“À, là ông ta à!”, giám đốc Hoàng liếc nhìn Triệu Chí Tân.  

 

 

Triệu Chí Tân đã sớm sợ đến run người, ông ta cảm thấy lần này mình tiêu chắc rồi.  

 

 

Đúng lúc này, giám đốc Hoàng còn liếc nhìn ông ta một cái, khiến ông ta bị dọa đến mức run chân.  

 

 

Triệu Chí Tân cố gượng cười, thấp thỏm bước đến.  

 

 

“Giám đốc Hoàng, là…là tôi!”  

 

 

“Thật sự là ông à?”  

 

 

Giám đốc Hoàng nhíu mày: “Vì sao lại mang hai người này đến?”  

 

 

“Bởi vì hai người họ là nhóm đầu tiên phát triển thị trường trong khuôn viên trường!”, Triệu Chí Tân không giấu diếm.  

 

 

“Thị trường trong khuôn viên trường?”, đột nhiên, một đại lý nhếch mép cười.  

 

 

“Một ngôi trường thì có thị trường lớn đến mức nào? Triệu Chí Tân, vậy mà ông còn dẫn hai người họ đến, hóa ra tiền đồ của ông cũng chỉ đến vậy thôi?”  

 

 

“Không, ông sai rồi! Không phải giám đốc Triệu không có tiền đồ, mà ông mới là người không có tiền đồ!”, Tần Kiệt nhìn đại lý vừa mới trào phúng Triệu Chí Tân.  

 

 

“Hả?”, Triệu Chí Tân muốn khóc thật rồi.  

 

 

Trong lòng ông ta không ngừng kêu gào: Tần Kiệt ơi là Tần Kiệt, ông trời con của tôi ơi, xin cậu đừng có nói nữa có được không? Còn chê chưa đủ loạn hay sao hả?  

 

 

Quả nhiên, đại lý kia tức giận.  

 

 

“Cậu có biết tôi là ai không hả?”  

 

 

“Không biết! Ông là ai thì có liên quan gì đến tôi? Liên quan gì đến tôi hử?”, Tần Kiệt nói.  

 

 

“Cậu…”, đại lý kia trừng mắt nhìn Tần Kiệt hồi lâu: “Được, cậu nghe cho kỹ đây, tôi họ Phương, tên là Quốc Họa!”  

 

 

“À, ra là chú Phương!”, Tần Kiệt chẳng chút để tâm, nói: “Chú xem thường thị trường trong khuôn viên trường học đúng không?”  

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Hả?”, giám đốc Hoàng hạ giọng: “Mục đích gì?”    “Tôi, Tần Kiệt, cùng với đối tác của tôi là Tào Bác, cũng muốn ngắm pháo hoa! Mà phải là đứng bên cạnh cô ngắm mới được!”, Tần Kiệt nói.    “Tần Kiệt đúng không? Cậu có tư cách gì mà đòi đứng bên cạnh giám đốc Hoàng? Thành tích của công ty cậu lớn lắm à?”, có đại lý tỏ vẻ bất mãn.    “Đúng đó, cậu có thành tích tốt lắm à? Nói ra cho chúng tôi nghe thử đi!”    “Nhóc con, cậu còn trẻ, đừng có làm quá! Phải biết tôn trọng tiền bối!”    …     “Tôi cũng chưa nói điều gì có ý không tôn trọng mọi người mà!”, Tần Kiệt cười nói: “Tôi chỉ đang giành quyền lợi cho người trẻ chúng tôi mà thôi!”    “Đúng vậy, thành tích của tôi đúng là không bằng mọi người. Nhưng như vậy thì sao? Thành tích thôi mà, năm nay tốt, sang năm, các vị có dám đảm bảo vẫn vậy không?”    “Tiền bối, tiền bối nói đi?”    “Cậu…”     Đại diện của một đại lý nào đó nổi giận.    “Tên nhóc này, cậu quá…”    “Á, quân tử nên ngồi lại nói chuyện cho ổn thỏa chứ không nên động tay động chân! Mọi người đều là người văn minh, nói chuyện thôi, đừng có hở chút là đánh người! Nếu ông dám ra tay, tôi trẻ hơn ông, sợ rằng sẽ làm ông bị thương đấy, đến lúc đó ông mới là người mất mặt, tiền bối, ông cứ nghĩ đi!”, Tần Kiệt nói.    “Cậu…”, người nọ tức đến phát nghẹn, mặt ông ta cũng đã đỏ bừng lên, nhưng rốt cuộc vẫn không dám ra tay.    Bởi lẽ Tần Kiệt nói rất đúng, tuổi trẻ chính là vốn liếng.    Đánh với người trẻ, thắng thì xem như may mắn, lỡ không thắng thì phải làm sao?    Chẳng phải mất hết mặt mũi à?    Vẫn nên nhịn một chút thì hơn.    “Được rồi. Đừng cãi nữa!”, đột nhiên, giám đốc Hoàng quát lên: “Cậu tên là Tần Kiệt?”    “Đúng!”    “Ai dẫn cậu đến đây?”    “Triệu Chí Tân!”    “À, là ông ta à!”, giám đốc Hoàng liếc nhìn Triệu Chí Tân.    Triệu Chí Tân đã sớm sợ đến run người, ông ta cảm thấy lần này mình tiêu chắc rồi.    Đúng lúc này, giám đốc Hoàng còn liếc nhìn ông ta một cái, khiến ông ta bị dọa đến mức run chân.    Triệu Chí Tân cố gượng cười, thấp thỏm bước đến.    “Giám đốc Hoàng, là…là tôi!”    “Thật sự là ông à?”    Giám đốc Hoàng nhíu mày: “Vì sao lại mang hai người này đến?”    “Bởi vì hai người họ là nhóm đầu tiên phát triển thị trường trong khuôn viên trường!”, Triệu Chí Tân không giấu diếm.    “Thị trường trong khuôn viên trường?”, đột nhiên, một đại lý nhếch mép cười.    “Một ngôi trường thì có thị trường lớn đến mức nào? Triệu Chí Tân, vậy mà ông còn dẫn hai người họ đến, hóa ra tiền đồ của ông cũng chỉ đến vậy thôi?”    “Không, ông sai rồi! Không phải giám đốc Triệu không có tiền đồ, mà ông mới là người không có tiền đồ!”, Tần Kiệt nhìn đại lý vừa mới trào phúng Triệu Chí Tân.    “Hả?”, Triệu Chí Tân muốn khóc thật rồi.    Trong lòng ông ta không ngừng kêu gào: Tần Kiệt ơi là Tần Kiệt, ông trời con của tôi ơi, xin cậu đừng có nói nữa có được không? Còn chê chưa đủ loạn hay sao hả?    Quả nhiên, đại lý kia tức giận.    “Cậu có biết tôi là ai không hả?”    “Không biết! Ông là ai thì có liên quan gì đến tôi? Liên quan gì đến tôi hử?”, Tần Kiệt nói.    “Cậu…”, đại lý kia trừng mắt nhìn Tần Kiệt hồi lâu: “Được, cậu nghe cho kỹ đây, tôi họ Phương, tên là Quốc Họa!”    “À, ra là chú Phương!”, Tần Kiệt chẳng chút để tâm, nói: “Chú xem thường thị trường trong khuôn viên trường học đúng không?”  

Chương 391: Quả nhiên, đại lý kia tức giận.