Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 393: Tại sao có thể như thế?

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Lời vừa nói ra.   Xung quanh im lặng như tờ, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.    Mỗi một đại lý đều cau mày, trầm tư suy nghĩ.    Trái tim của Triệu Chí Tân trong nháy mắt đập liên hồi, có cảm giác rằng chỉ cần lơ là một chút là sẽ có khả năng rơi từ vách núi xuống vực sâu.    Ông ta rất muốn bịt miệng Tần Kiệt lại.    Cậu nói cái gì không nói lại nói muốn đối đầu với tất cả các đại lý.     Cậu không muốn kiếm ăn nhưng tôi còn muốn.    Nhớ năm đó, để lên được vị trí quản lý công ty con chuyển của phát nhanh Thần Thông, tôi đã phải bỏ ra biết bao nhiêu tâm huyết.    Bây giờ thì tốt rồi, toàn bộ đều bị cậu hủy mất.    Tần Kiệt đáng chết.     Người trẻ tuổi thì vẫn là người trẻ tuổi mà.    Hại người trở tay không kịp.    Hỏng rồi.    Hoàn toàn kết thúc rồi.    Triệu Chí Tân khóc không ra nước mắt.    Tần Kiệt lại rất bình tĩnh nhìn giám đốc Hoàng.    Giám đốc Hoàng cũng nhìn anh.    Hai người, một nam, một nữ, đối mặt với nhau.    Bầu không khí xung quanh đột nhiên đình trệ, làm cho rất nhiều người cảm thấy có chút ngột ngạt, kìm nén.    Đặc biệt là Triệu Chí Tân, nếu không phải vì cố gắng đứng vững thì đã ngất xỉu trên đất rồi.    Ông ta nhìn Tần Kiệt như đang nhìn kẻ địch, trong mắt toàn là lửa giận.    Bỗng nhiên…    “Cậu thật can đảm!”, giám đốc Hoàng cất tiếng nói.    Lời nói ngắn gọn, chỉ có bốn chữ, lại tựa như tiếng sấm, đánh thẳng vào trong lòng của mỗi người đại lý.    Nhưng cô ta vẫn chưa nói xong.    “Cậu nói đúng! Việc tôi làm có chút không ổn!”    “…”    Các đại lý chăm chú nhìn Tần Kiệt.    Lời của giám đốc Hoàng là đang đồng tình với Tần Kiệt.    Nó chứng tỏ rằng cách làm của Tần Kiệt đã được giám đốc Hoàng đánh giá cao.    “Triệu Chí Tân có thể tìm được người trẻ tuổi như vậy giúp việc thì đó là phúc của ông ta. Rất tốt!”    Lời vừa nói ra, cả trung tâm hội nghị to như thế bỗng trở nên im lặng như tờ.    Vẻ mặt của mỗi người đều tràn đầy kinh ngạc và không thể hiểu được.    Hành vi ngang ngược của Tần Kiệt lại giành được sự công nhận và khen ngợi của giám đốc Hoàng.    Điều này…    Thế có nghĩa là Tần Kiệt sắp được trọng dụng rồi?     Trong nháy mắt, tất cả các đại lý đều đổ dồn ánh mắt về Triệu Chí Tân.    Tần Kiệt là do Triệu Chí Tân tiến cử.     Ông ta cứ tưởng rằng trời sập xuống rồi, thật không ngờ vẫn còn cứu vãn được.    Sự liều lĩnh của Tần Kiệt lại giành được sự đồng tình của giám đốc Hoàng.    Tại sao có thể như thế?  Triệu Chí Tân có chút bối rối. 

Lời vừa nói ra.  

 

Xung quanh im lặng như tờ, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.  

 

 

Mỗi một đại lý đều cau mày, trầm tư suy nghĩ.  

 

 

Trái tim của Triệu Chí Tân trong nháy mắt đập liên hồi, có cảm giác rằng chỉ cần lơ là một chút là sẽ có khả năng rơi từ vách núi xuống vực sâu.  

 

 

Ông ta rất muốn bịt miệng Tần Kiệt lại.  

 

 

Cậu nói cái gì không nói lại nói muốn đối đầu với tất cả các đại lý.  

 

 

 

Cậu không muốn kiếm ăn nhưng tôi còn muốn.  

 

 

Nhớ năm đó, để lên được vị trí quản lý công ty con chuyển của phát nhanh Thần Thông, tôi đã phải bỏ ra biết bao nhiêu tâm huyết.  

 

 

Bây giờ thì tốt rồi, toàn bộ đều bị cậu hủy mất.  

 

 

Tần Kiệt đáng chết.  

 

 

 

Người trẻ tuổi thì vẫn là người trẻ tuổi mà.  

 

 

Hại người trở tay không kịp.  

 

 

Hỏng rồi.  

 

 

Hoàn toàn kết thúc rồi.  

 

 

Triệu Chí Tân khóc không ra nước mắt.  

 

 

Tần Kiệt lại rất bình tĩnh nhìn giám đốc Hoàng.  

 

 

Giám đốc Hoàng cũng nhìn anh.  

 

 

Hai người, một nam, một nữ, đối mặt với nhau.  

 

 

Bầu không khí xung quanh đột nhiên đình trệ, làm cho rất nhiều người cảm thấy có chút ngột ngạt, kìm nén.  

 

 

Đặc biệt là Triệu Chí Tân, nếu không phải vì cố gắng đứng vững thì đã ngất xỉu trên đất rồi.  

 

 

Ông ta nhìn Tần Kiệt như đang nhìn kẻ địch, trong mắt toàn là lửa giận.  

 

 

Bỗng nhiên…  

 

 

“Cậu thật can đảm!”, giám đốc Hoàng cất tiếng nói.  

 

 

Lời nói ngắn gọn, chỉ có bốn chữ, lại tựa như tiếng sấm, đánh thẳng vào trong lòng của mỗi người đại lý.  

 

 

Nhưng cô ta vẫn chưa nói xong.  

 

 

“Cậu nói đúng! Việc tôi làm có chút không ổn!”  

 

 

“…”  

 

 

Các đại lý chăm chú nhìn Tần Kiệt.  

 

 

Lời của giám đốc Hoàng là đang đồng tình với Tần Kiệt.  

 

 

Nó chứng tỏ rằng cách làm của Tần Kiệt đã được giám đốc Hoàng đánh giá cao.  

 

 

“Triệu Chí Tân có thể tìm được người trẻ tuổi như vậy giúp việc thì đó là phúc của ông ta. Rất tốt!”  

 

 

Lời vừa nói ra, cả trung tâm hội nghị to như thế bỗng trở nên im lặng như tờ.  

 

 

Vẻ mặt của mỗi người đều tràn đầy kinh ngạc và không thể hiểu được.  

 

 

Hành vi ngang ngược của Tần Kiệt lại giành được sự công nhận và khen ngợi của giám đốc Hoàng.  

 

 

Điều này…  

 

 

Thế có nghĩa là Tần Kiệt sắp được trọng dụng rồi?   

 

 

Trong nháy mắt, tất cả các đại lý đều đổ dồn ánh mắt về Triệu Chí Tân.  

 

 

Tần Kiệt là do Triệu Chí Tân tiến cử.   

 

 

Ông ta cứ tưởng rằng trời sập xuống rồi, thật không ngờ vẫn còn cứu vãn được.  

 

 

Sự liều lĩnh của Tần Kiệt lại giành được sự đồng tình của giám đốc Hoàng.  

 

 

Tại sao có thể như thế?  

Triệu Chí Tân có chút bối rối. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Lời vừa nói ra.   Xung quanh im lặng như tờ, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.    Mỗi một đại lý đều cau mày, trầm tư suy nghĩ.    Trái tim của Triệu Chí Tân trong nháy mắt đập liên hồi, có cảm giác rằng chỉ cần lơ là một chút là sẽ có khả năng rơi từ vách núi xuống vực sâu.    Ông ta rất muốn bịt miệng Tần Kiệt lại.    Cậu nói cái gì không nói lại nói muốn đối đầu với tất cả các đại lý.     Cậu không muốn kiếm ăn nhưng tôi còn muốn.    Nhớ năm đó, để lên được vị trí quản lý công ty con chuyển của phát nhanh Thần Thông, tôi đã phải bỏ ra biết bao nhiêu tâm huyết.    Bây giờ thì tốt rồi, toàn bộ đều bị cậu hủy mất.    Tần Kiệt đáng chết.     Người trẻ tuổi thì vẫn là người trẻ tuổi mà.    Hại người trở tay không kịp.    Hỏng rồi.    Hoàn toàn kết thúc rồi.    Triệu Chí Tân khóc không ra nước mắt.    Tần Kiệt lại rất bình tĩnh nhìn giám đốc Hoàng.    Giám đốc Hoàng cũng nhìn anh.    Hai người, một nam, một nữ, đối mặt với nhau.    Bầu không khí xung quanh đột nhiên đình trệ, làm cho rất nhiều người cảm thấy có chút ngột ngạt, kìm nén.    Đặc biệt là Triệu Chí Tân, nếu không phải vì cố gắng đứng vững thì đã ngất xỉu trên đất rồi.    Ông ta nhìn Tần Kiệt như đang nhìn kẻ địch, trong mắt toàn là lửa giận.    Bỗng nhiên…    “Cậu thật can đảm!”, giám đốc Hoàng cất tiếng nói.    Lời nói ngắn gọn, chỉ có bốn chữ, lại tựa như tiếng sấm, đánh thẳng vào trong lòng của mỗi người đại lý.    Nhưng cô ta vẫn chưa nói xong.    “Cậu nói đúng! Việc tôi làm có chút không ổn!”    “…”    Các đại lý chăm chú nhìn Tần Kiệt.    Lời của giám đốc Hoàng là đang đồng tình với Tần Kiệt.    Nó chứng tỏ rằng cách làm của Tần Kiệt đã được giám đốc Hoàng đánh giá cao.    “Triệu Chí Tân có thể tìm được người trẻ tuổi như vậy giúp việc thì đó là phúc của ông ta. Rất tốt!”    Lời vừa nói ra, cả trung tâm hội nghị to như thế bỗng trở nên im lặng như tờ.    Vẻ mặt của mỗi người đều tràn đầy kinh ngạc và không thể hiểu được.    Hành vi ngang ngược của Tần Kiệt lại giành được sự công nhận và khen ngợi của giám đốc Hoàng.    Điều này…    Thế có nghĩa là Tần Kiệt sắp được trọng dụng rồi?     Trong nháy mắt, tất cả các đại lý đều đổ dồn ánh mắt về Triệu Chí Tân.    Tần Kiệt là do Triệu Chí Tân tiến cử.     Ông ta cứ tưởng rằng trời sập xuống rồi, thật không ngờ vẫn còn cứu vãn được.    Sự liều lĩnh của Tần Kiệt lại giành được sự đồng tình của giám đốc Hoàng.    Tại sao có thể như thế?  Triệu Chí Tân có chút bối rối. 

Chương 393: Tại sao có thể như thế?