“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 407: Cô gái vui mừng bước xuống dưới.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Sự chênh lệch giữa sinh viên khoa âm nhạc và những người không chuyên thật sự có cách biệt rất lớn. Người đầu tiên lên sân khấu là một nam sinh. Hát bài “Những ngày tháng cùng nhau đi qua” của Lưu Đức Hoa. Một ca khúc đã rất lâu rồi. Cơ bản đã có rất nhiều người nghe qua rồi. Nhưng lần đầu tiên nghe thấy một nam sinh hát lạc điệu đến vậy. Tần Kiệt suy đoán nam sinh kia chắn hẳn rất căng thẳng. Mới ảnh hưởng đến tiết tấu khi hát. Rất nhanh sau đó cậu ta liền đi xuống. Người thứ hai đi lên. Là một nữ sinh. Hát một ca khúc rất nổi tiếng vào những năm 2008. Thì ra là bài hát của Thái Y Lâm. Ca khúc này tên là ‘Mặt trời không lặn’. Kiếp trước Tần Kiệt cũng rất thích nghe bài hát này. Khi đó khói lửa bao trùm khắp nơi. Thái Y Lâm đã tạo được tiếng vang lớn với bài hát này vào thời điểm đó. Giọng hát của bạn nữ đó theo như Tần Kiệt thấy thì cũng không tệ. Chỉ là vào lúc bắt đầu, cậu ta còn bắt chước điệu múa của Thái Y Lâm. Đáng tiếc cậu ta hát thì hay nhưng kỹ thuật nhảy múa thật sự không dám khen ngợi. Thiếu chút còn ngã xuống. Cuối cùng vẫn ảm đảm kết thúc. Nữ sinh đó cũng để lại tiếc nuối. Người thứ ba xuất hiện trên sân khấu cũng là một cô gái. Cô ta cũng đã hát một bài hát rất nổi tiếng vào năm 2008. “Đôi cánh vô hình” của Trương Thiều Hàm. Năm đó bài hát này đã khiến Trương Thiều Hàm thành danh. Ở khắp các thành phố đều có thể nghe được có người hát ca khúc này. Nhưng cô gái này không học theo con đường của cô gái vừa nãy. Cô ấy chỉ hát thôi. Không thể không nói, cô ấy hát cũng rất êm tai. Diễn tả được hết nội hàm cảm xúc bên trong của bài hát. Nó không chỉ đơn thuần là ca hát thôi. Cô ấy còn hát được chất trữ tình bên trong đó. Năng khiếu ca hát không thua kém những sinh viên khoa âm nhạc kia là mấy. Sau khi cô ấy hát xong tất cả mọi người trong hội trường đều vỗ tay. Bao gồm cả sinh viên khoa âm nhạc. Điều này chứng tỏ thực lực của cô ấy cũng rất mạnh. Mao Hinh nghe xong cũng giơ ngón tay cái lên, rõ ràng thêm phần khẳng định cho giọng hát kia. Cô gái vui mừng bước xuống dưới. Tiếp đó lần lượt lại có người đi lên hát. Có người hát “Thời gian tỉnh mộng”. Có người hát “Sứ thanh hoa”. Có người hát “Nước mắt sao Bắc Cực”, v.v... Nói chung trong số những người đó có người hát hay, có người hát không hay.
Sự chênh lệch giữa sinh viên khoa âm nhạc và những người không chuyên thật sự có cách biệt rất lớn.
Người đầu tiên lên sân khấu là một nam sinh.
Hát bài “Những ngày tháng cùng nhau đi qua” của Lưu Đức Hoa.
Một ca khúc đã rất lâu rồi.
Cơ bản đã có rất nhiều người nghe qua rồi.
Nhưng lần đầu tiên nghe thấy một nam sinh hát lạc điệu đến vậy.
Tần Kiệt suy đoán nam sinh kia chắn hẳn rất căng thẳng.
Mới ảnh hưởng đến tiết tấu khi hát.
Rất nhanh sau đó cậu ta liền đi xuống.
Người thứ hai đi lên.
Là một nữ sinh.
Hát một ca khúc rất nổi tiếng vào những năm 2008.
Thì ra là bài hát của Thái Y Lâm.
Ca khúc này tên là ‘Mặt trời không lặn’.
Kiếp trước Tần Kiệt cũng rất thích nghe bài hát này.
Khi đó khói lửa bao trùm khắp nơi.
Thái Y Lâm đã tạo được tiếng vang lớn với bài hát này vào thời điểm đó.
Giọng hát của bạn nữ đó theo như Tần Kiệt thấy thì cũng không tệ.
Chỉ là vào lúc bắt đầu, cậu ta còn bắt chước điệu múa của Thái Y Lâm.
Đáng tiếc cậu ta hát thì hay nhưng kỹ thuật nhảy múa thật sự không dám khen ngợi.
Thiếu chút còn ngã xuống.
Cuối cùng vẫn ảm đảm kết thúc.
Nữ sinh đó cũng để lại tiếc nuối.
Người thứ ba xuất hiện trên sân khấu cũng là một cô gái.
Cô ta cũng đã hát một bài hát rất nổi tiếng vào năm 2008.
“Đôi cánh vô hình” của Trương Thiều Hàm.
Năm đó bài hát này đã khiến Trương Thiều Hàm thành danh.
Ở khắp các thành phố đều có thể nghe được có người hát ca khúc này.
Nhưng cô gái này không học theo con đường của cô gái vừa nãy.
Cô ấy chỉ hát thôi.
Không thể không nói, cô ấy hát cũng rất êm tai.
Diễn tả được hết nội hàm cảm xúc bên trong của bài hát.
Nó không chỉ đơn thuần là ca hát thôi.
Cô ấy còn hát được chất trữ tình bên trong đó.
Năng khiếu ca hát không thua kém những sinh viên khoa âm nhạc kia là mấy.
Sau khi cô ấy hát xong tất cả mọi người trong hội trường đều vỗ tay.
Bao gồm cả sinh viên khoa âm nhạc.
Điều này chứng tỏ thực lực của cô ấy cũng rất mạnh.
Mao Hinh nghe xong cũng giơ ngón tay cái lên, rõ ràng thêm phần khẳng định cho giọng hát kia.
Cô gái vui mừng bước xuống dưới.
Tiếp đó lần lượt lại có người đi lên hát.
Có người hát “Thời gian tỉnh mộng”.
Có người hát “Sứ thanh hoa”.
Có người hát “Nước mắt sao Bắc Cực”, v.v...
Nói chung trong số những người đó có người hát hay, có người hát không hay.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Sự chênh lệch giữa sinh viên khoa âm nhạc và những người không chuyên thật sự có cách biệt rất lớn. Người đầu tiên lên sân khấu là một nam sinh. Hát bài “Những ngày tháng cùng nhau đi qua” của Lưu Đức Hoa. Một ca khúc đã rất lâu rồi. Cơ bản đã có rất nhiều người nghe qua rồi. Nhưng lần đầu tiên nghe thấy một nam sinh hát lạc điệu đến vậy. Tần Kiệt suy đoán nam sinh kia chắn hẳn rất căng thẳng. Mới ảnh hưởng đến tiết tấu khi hát. Rất nhanh sau đó cậu ta liền đi xuống. Người thứ hai đi lên. Là một nữ sinh. Hát một ca khúc rất nổi tiếng vào những năm 2008. Thì ra là bài hát của Thái Y Lâm. Ca khúc này tên là ‘Mặt trời không lặn’. Kiếp trước Tần Kiệt cũng rất thích nghe bài hát này. Khi đó khói lửa bao trùm khắp nơi. Thái Y Lâm đã tạo được tiếng vang lớn với bài hát này vào thời điểm đó. Giọng hát của bạn nữ đó theo như Tần Kiệt thấy thì cũng không tệ. Chỉ là vào lúc bắt đầu, cậu ta còn bắt chước điệu múa của Thái Y Lâm. Đáng tiếc cậu ta hát thì hay nhưng kỹ thuật nhảy múa thật sự không dám khen ngợi. Thiếu chút còn ngã xuống. Cuối cùng vẫn ảm đảm kết thúc. Nữ sinh đó cũng để lại tiếc nuối. Người thứ ba xuất hiện trên sân khấu cũng là một cô gái. Cô ta cũng đã hát một bài hát rất nổi tiếng vào năm 2008. “Đôi cánh vô hình” của Trương Thiều Hàm. Năm đó bài hát này đã khiến Trương Thiều Hàm thành danh. Ở khắp các thành phố đều có thể nghe được có người hát ca khúc này. Nhưng cô gái này không học theo con đường của cô gái vừa nãy. Cô ấy chỉ hát thôi. Không thể không nói, cô ấy hát cũng rất êm tai. Diễn tả được hết nội hàm cảm xúc bên trong của bài hát. Nó không chỉ đơn thuần là ca hát thôi. Cô ấy còn hát được chất trữ tình bên trong đó. Năng khiếu ca hát không thua kém những sinh viên khoa âm nhạc kia là mấy. Sau khi cô ấy hát xong tất cả mọi người trong hội trường đều vỗ tay. Bao gồm cả sinh viên khoa âm nhạc. Điều này chứng tỏ thực lực của cô ấy cũng rất mạnh. Mao Hinh nghe xong cũng giơ ngón tay cái lên, rõ ràng thêm phần khẳng định cho giọng hát kia. Cô gái vui mừng bước xuống dưới. Tiếp đó lần lượt lại có người đi lên hát. Có người hát “Thời gian tỉnh mộng”. Có người hát “Sứ thanh hoa”. Có người hát “Nước mắt sao Bắc Cực”, v.v... Nói chung trong số những người đó có người hát hay, có người hát không hay.