“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 410: Tiết tấu cũng không sai.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Rõ ràng chỉ muốn ở cự ly gần để nhìn rõ Mao Hinh hơn. Chứ nào có muốn ca hát biểu diễn gì đó. Đúng thật đều là nhân tài mà. Chỉ vì muốn gần gũi một ngôi sao tuyến mười tám mà không tiếc bất kì giá nào. Tần Kiệt cũng không thể không phục. Cách nghĩ mỗi người khác nhau. Tần Kiệt cũng không thể miễn cưỡng. Anh đành phải cố gắng tiếp tục chịu đựng thôi. Nhưng những người có chất giọng không hay cũng không nhiều lắm. Rất nhanh liền qua phần của họ. Rốt cuộc cũng đến lượt Lâu béo khoe tài. “Lâu béo, cố lên!” “Lâu béo, hiện giờ tôi tin tưởng cậu có thể đạt được thứ hạng cao!”, Tần Kiệt vỗ vỗ bả vai Lâu béo: “Những người kia thực sự quá kém! Cậu có thể xem như máy bay chiến nổi bật trong đám rác rưởi rồi!” “Biến ngay!” Lâu béo một cước đá vào người Tần Kiệt. Tần Kiệt lại vọt qua một bên. Haha~ Khương Tiểu Nha, Vương Tinh cũng không nhịn được bật cười. Lâu béo đi lên trên trong tiếng tung hô vỗ tay. Tần Kiệt đưa hai tay lên gần lỗ tai, chuẩn bị để bất cứ lúc nào cũng có thể bịt tai lại tránh nghe phải giọng hát khó nghe kia. “Cô Mao và các bạn thân mến, hôm nay tôi sẽ gửi tặng mọi người một ca khúc nhạc đỏ mang tên ”. “Ách?”, Tần Kiệt nghe tên bài hát cũng thấy bất ngờ. Lâu béo vậy mà lại chọn một ca khúc không mấy thịnh hành thời bây giờ, còn là nhạc đỏ. Cậu ta cũng có cá tính đấy. Chỉ đáng tiếc giọng hát của cậu ta, ài, đừng nhắc đến nữa thì hơn. Khi hát lên sợ sẽ phá hỏng một ca khúc nhạc đỏ kinh điển mất. Nhưng mà~ Khi Lâu béo cất giọng hát. Tần Kiệt cũng phải ngẩn người. Bởi vì anh cũng không ngờ tên mập kia dường như trở thành một con người khác, đúng vậy, khi cậu ta hát một bài nhạc đỏ lại có một phong cách hoàn toàn khác trước đây. Hoàn toàn không khó nghe như khi hát trước đó. Tại sao có thể vậy chứ? Tần Kiệt vô cùng ngạc nhiên. Anh cũng quên đi việc che tai lại. Không chỉ riêng anh, mà đến Triệu Phần và các thành viên ban tổ chức đã quen biết Trương Lâu từ trước cũng giống anh đã chuẩn bị bịt tai lại rồi. Nhưng khi Lâu béo cất giọng hát mọi người mới phát hiện ra cậu ta hát cũng không khó nghe đến vậy. Ngược lại còn dạt dào tình cảm mãnh liệt. Tiết tấu cũng không sai. Cậu ta hát rất nghiêm túc, tử tế. So với buổi tổng duyệt trong bữa tiệc ngày đầu năm vừa qua thì như hai người hoàn toàn khác nhau vậy. Cái này... Đám Triệu Phần nghe cũng phải ngỡ ngàng, bốn mắt nhìn nhau. Họ dụi mắt rồi nhìn lại. Người đứng trên đó hát là Lâu béo, quả thật chính là Lâu béo.
Rõ ràng chỉ muốn ở cự ly gần để nhìn rõ Mao Hinh hơn.
Chứ nào có muốn ca hát biểu diễn gì đó.
Đúng thật đều là nhân tài mà.
Chỉ vì muốn gần gũi một ngôi sao tuyến mười tám mà không tiếc bất kì giá nào.
Tần Kiệt cũng không thể không phục.
Cách nghĩ mỗi người khác nhau.
Tần Kiệt cũng không thể miễn cưỡng.
Anh đành phải cố gắng tiếp tục chịu đựng thôi.
Nhưng những người có chất giọng không hay cũng không nhiều lắm.
Rất nhanh liền qua phần của họ.
Rốt cuộc cũng đến lượt Lâu béo khoe tài.
“Lâu béo, cố lên!”
“Lâu béo, hiện giờ tôi tin tưởng cậu có thể đạt được thứ hạng cao!”, Tần Kiệt vỗ vỗ bả vai Lâu béo: “Những người kia thực sự quá kém! Cậu có thể xem như máy bay chiến nổi bật trong đám rác rưởi rồi!”
“Biến ngay!”
Lâu béo một cước đá vào người Tần Kiệt.
Tần Kiệt lại vọt qua một bên.
Haha~
Khương Tiểu Nha, Vương Tinh cũng không nhịn được bật cười.
Lâu béo đi lên trên trong tiếng tung hô vỗ tay.
Tần Kiệt đưa hai tay lên gần lỗ tai, chuẩn bị để bất cứ lúc nào cũng có thể bịt tai lại tránh nghe phải giọng hát khó nghe kia.
“Cô Mao và các bạn thân mến, hôm nay tôi sẽ gửi tặng mọi người một ca khúc nhạc đỏ mang tên ”.
“Ách?”, Tần Kiệt nghe tên bài hát cũng thấy bất ngờ.
Lâu béo vậy mà lại chọn một ca khúc không mấy thịnh hành thời bây giờ, còn là nhạc đỏ.
Cậu ta cũng có cá tính đấy.
Chỉ đáng tiếc giọng hát của cậu ta, ài, đừng nhắc đến nữa thì hơn.
Khi hát lên sợ sẽ phá hỏng một ca khúc nhạc đỏ kinh điển mất.
Nhưng mà~
Khi Lâu béo cất giọng hát.
Tần Kiệt cũng phải ngẩn người.
Bởi vì anh cũng không ngờ tên mập kia dường như trở thành một con người khác, đúng vậy, khi cậu ta hát một bài nhạc đỏ lại có một phong cách hoàn toàn khác trước đây.
Hoàn toàn không khó nghe như khi hát trước đó.
Tại sao có thể vậy chứ?
Tần Kiệt vô cùng ngạc nhiên.
Anh cũng quên đi việc che tai lại.
Không chỉ riêng anh, mà đến Triệu Phần và các thành viên ban tổ chức đã quen biết Trương Lâu từ trước cũng giống anh đã chuẩn bị bịt tai lại rồi.
Nhưng khi Lâu béo cất giọng hát mọi người mới phát hiện ra cậu ta hát cũng không khó nghe đến vậy.
Ngược lại còn dạt dào tình cảm mãnh liệt.
Tiết tấu cũng không sai.
Cậu ta hát rất nghiêm túc, tử tế.
So với buổi tổng duyệt trong bữa tiệc ngày đầu năm vừa qua thì như hai người hoàn toàn khác nhau vậy.
Cái này...
Đám Triệu Phần nghe cũng phải ngỡ ngàng, bốn mắt nhìn nhau.
Họ dụi mắt rồi nhìn lại.
Người đứng trên đó hát là Lâu béo, quả thật chính là Lâu béo.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Rõ ràng chỉ muốn ở cự ly gần để nhìn rõ Mao Hinh hơn. Chứ nào có muốn ca hát biểu diễn gì đó. Đúng thật đều là nhân tài mà. Chỉ vì muốn gần gũi một ngôi sao tuyến mười tám mà không tiếc bất kì giá nào. Tần Kiệt cũng không thể không phục. Cách nghĩ mỗi người khác nhau. Tần Kiệt cũng không thể miễn cưỡng. Anh đành phải cố gắng tiếp tục chịu đựng thôi. Nhưng những người có chất giọng không hay cũng không nhiều lắm. Rất nhanh liền qua phần của họ. Rốt cuộc cũng đến lượt Lâu béo khoe tài. “Lâu béo, cố lên!” “Lâu béo, hiện giờ tôi tin tưởng cậu có thể đạt được thứ hạng cao!”, Tần Kiệt vỗ vỗ bả vai Lâu béo: “Những người kia thực sự quá kém! Cậu có thể xem như máy bay chiến nổi bật trong đám rác rưởi rồi!” “Biến ngay!” Lâu béo một cước đá vào người Tần Kiệt. Tần Kiệt lại vọt qua một bên. Haha~ Khương Tiểu Nha, Vương Tinh cũng không nhịn được bật cười. Lâu béo đi lên trên trong tiếng tung hô vỗ tay. Tần Kiệt đưa hai tay lên gần lỗ tai, chuẩn bị để bất cứ lúc nào cũng có thể bịt tai lại tránh nghe phải giọng hát khó nghe kia. “Cô Mao và các bạn thân mến, hôm nay tôi sẽ gửi tặng mọi người một ca khúc nhạc đỏ mang tên ”. “Ách?”, Tần Kiệt nghe tên bài hát cũng thấy bất ngờ. Lâu béo vậy mà lại chọn một ca khúc không mấy thịnh hành thời bây giờ, còn là nhạc đỏ. Cậu ta cũng có cá tính đấy. Chỉ đáng tiếc giọng hát của cậu ta, ài, đừng nhắc đến nữa thì hơn. Khi hát lên sợ sẽ phá hỏng một ca khúc nhạc đỏ kinh điển mất. Nhưng mà~ Khi Lâu béo cất giọng hát. Tần Kiệt cũng phải ngẩn người. Bởi vì anh cũng không ngờ tên mập kia dường như trở thành một con người khác, đúng vậy, khi cậu ta hát một bài nhạc đỏ lại có một phong cách hoàn toàn khác trước đây. Hoàn toàn không khó nghe như khi hát trước đó. Tại sao có thể vậy chứ? Tần Kiệt vô cùng ngạc nhiên. Anh cũng quên đi việc che tai lại. Không chỉ riêng anh, mà đến Triệu Phần và các thành viên ban tổ chức đã quen biết Trương Lâu từ trước cũng giống anh đã chuẩn bị bịt tai lại rồi. Nhưng khi Lâu béo cất giọng hát mọi người mới phát hiện ra cậu ta hát cũng không khó nghe đến vậy. Ngược lại còn dạt dào tình cảm mãnh liệt. Tiết tấu cũng không sai. Cậu ta hát rất nghiêm túc, tử tế. So với buổi tổng duyệt trong bữa tiệc ngày đầu năm vừa qua thì như hai người hoàn toàn khác nhau vậy. Cái này... Đám Triệu Phần nghe cũng phải ngỡ ngàng, bốn mắt nhìn nhau. Họ dụi mắt rồi nhìn lại. Người đứng trên đó hát là Lâu béo, quả thật chính là Lâu béo.