Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 414: "Không cần đâu! Cô nghỉ ngơi đi!"

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… 30 phút sau, trong một gian phòng khách sạn ở khu đô thị mới Nam Hồ.    Cạch~    Người phụ nữ lớn tuổi hơn Mao Hinh đập tay lên bàn, vô cùng tức giận.    Bị một sinh viên xúc phạm trực diện.    Mặc dù không nói bất cứ lời lẽ tục tĩu nào.     Nhưng nói những điều như vậy trước mặt nhiều sinh viên thì rõ ràng là khôngcho Mao Hinh một chút thể diện nào cả.    Tức chết đi được mà.    "Hinh Nhi, em không thể đến cuộc thi hùng biện ngày mai!"    "Hả? Chị Hoàng, làm vậy sao được?", Tôn Ngọc Phương lo lắng. Đã bàn bạc ổn thỏa cả rồi, đến lúc sắp bắt đầu lại thay đổi chủ ý, cuộc thi hùng biện biết phải làm sao?     "Hừ! Có trách thì trách cậu học sinh ngỗ ngược của cô đó! Dù sao Hinh Nhi của chúng tôi cũng là một ngôi sao! Lần này về trường cũ chỉ cần 50 ngàn tệ phí cảm ơn đã là nể mặt trường đại học công nghiệp Hồ lắm rồi!"    "Nhưng...", Tôn Ngọc Phương lo lắng.    "Chị Hoàng, em cảm thấy mai vẫn nên đi thì hơn! Đừng làm khó Tôn Ngọc Phương!", Mao Hinh có chút không nỡ.    "Không được! Không cần phải thương lượng chuyện này nữa!", chị Hoàng kiên quyết không đồng ý: "Nếu lần này dễ dàng bỏ qua, để người trong giới biết được, truyền ra ngoài, người khác sẽ cho rằng em dễ bị bắt nạt!"    "Trong tương lai sẽ có người thứ hai, thứ ba, thứ tư... đến bắt nạt em! Đến lúc đó phải làm như thế nào? Lẽ nào đều bỏ qua sao?"    "Cái này...", Mao Hinh không biết nên nói gì mới được.    Dù sao thì chị Hoàng nói rất có lý.    "Ngọc Phương, tôi cảm thấy thế này, chị Hoàng nói rất đúng, chuyện cuộc thi hùng biện thôi nhé!", Mao Hinh nói.    "Cái gì? Mao Hinh, cô cũng..."    "Ngọc Phương, tình huống của tôi như thế nào, cô biết rất rõ, trước đây tôi phải chịu nhiều tiếng xấu! Tôi có được ngày hôm nay là nhờ vào sự dìu dắt của chị Hoàng! Nếu mở ra tiền lệ, sau này ở trong giới, tôi sẽ rất khó phát triển! Vẫn là thôi đi thì hơn, mai tôi không đến đâu!"    "Nhưng cô yên tâm, chuyện này, tôi sẽ nói một tiếng với phía nhà trường! Cô sẽ không sao đâu!"    Mao Hinh an ủi Tôn Ngọc Phương, cô ta hy vọng Tôn Ngọc Phương hiểu được sự khó xử của mình.    "Được rồi!", chuyện đã đến nước này, Tôn Ngọc Phương cũng không còn lời nào để nói nữa.    Muốn trách thì phải trách tên khốn Tần Kiệt đó, đang yên đang lành, đến phút cuối cùng lại ăn nói tầm bậy tầm bạ.    Thật đúng là.    Đây là thời điểm thuận lợi, vậy mà giờ đây lại ảnh hưởng đến thành tích của cô ta.    Thật đáng giận mà.    "Hinh Nhi, muộn rồi, tôi không quấy rầy mọi người nghỉ ngơi nữa, tôi về trước đây!"    Tôn Ngọc Phương có chút xấu hổ nên không còn mặt mũi tiếp tục ở lại, đề nghị rời đi.    "Ừ...! Để tôi tiễn cô".    "Không cần đâu! Cô nghỉ ngơi đi!"    Tôn Ngọc Phương nhanh chóng đi ra ngoài.    Cạch~    Cánh cửa được đóng lại.    Sắc mặt chị Hoàng càng trở nên khó coi.    "Hinh Nhi, lần này không thể đến một cách vô ích được!"    "Chị Hoàng, chị có ý gì?", Mao Hinh không hiểu.  

30 phút sau, trong một gian phòng khách sạn ở khu đô thị mới Nam Hồ.  

 

 

Cạch~  

 

 

Người phụ nữ lớn tuổi hơn Mao Hinh đập tay lên bàn, vô cùng tức giận.  

 

 

Bị một sinh viên xúc phạm trực diện.  

 

 

Mặc dù không nói bất cứ lời lẽ tục tĩu nào.  

 

 

 

Nhưng nói những điều như vậy trước mặt nhiều sinh viên thì rõ ràng là khôngcho Mao Hinh một chút thể diện nào cả.  

 

 

Tức chết đi được mà.  

 

 

"Hinh Nhi, em không thể đến cuộc thi hùng biện ngày mai!"  

 

 

"Hả? Chị Hoàng, làm vậy sao được?", Tôn Ngọc Phương lo lắng. Đã bàn bạc ổn thỏa cả rồi, đến lúc sắp bắt đầu lại thay đổi chủ ý, cuộc thi hùng biện biết phải làm sao?  

 

 

 

"Hừ! Có trách thì trách cậu học sinh ngỗ ngược của cô đó! Dù sao Hinh Nhi của chúng tôi cũng là một ngôi sao! Lần này về trường cũ chỉ cần 50 ngàn tệ phí cảm ơn đã là nể mặt trường đại học công nghiệp Hồ lắm rồi!"  

 

 

"Nhưng...", Tôn Ngọc Phương lo lắng.  

 

 

"Chị Hoàng, em cảm thấy mai vẫn nên đi thì hơn! Đừng làm khó Tôn Ngọc Phương!", Mao Hinh có chút không nỡ.  

 

 

"Không được! Không cần phải thương lượng chuyện này nữa!", chị Hoàng kiên quyết không đồng ý: "Nếu lần này dễ dàng bỏ qua, để người trong giới biết được, truyền ra ngoài, người khác sẽ cho rằng em dễ bị bắt nạt!"  

 

 

"Trong tương lai sẽ có người thứ hai, thứ ba, thứ tư... đến bắt nạt em! Đến lúc đó phải làm như thế nào? Lẽ nào đều bỏ qua sao?"  

 

 

"Cái này...", Mao Hinh không biết nên nói gì mới được.  

 

 

Dù sao thì chị Hoàng nói rất có lý.  

 

 

"Ngọc Phương, tôi cảm thấy thế này, chị Hoàng nói rất đúng, chuyện cuộc thi hùng biện thôi nhé!", Mao Hinh nói.  

 

 

"Cái gì? Mao Hinh, cô cũng..."  

 

 

"Ngọc Phương, tình huống của tôi như thế nào, cô biết rất rõ, trước đây tôi phải chịu nhiều tiếng xấu! Tôi có được ngày hôm nay là nhờ vào sự dìu dắt của chị Hoàng! Nếu mở ra tiền lệ, sau này ở trong giới, tôi sẽ rất khó phát triển! Vẫn là thôi đi thì hơn, mai tôi không đến đâu!"  

 

 

"Nhưng cô yên tâm, chuyện này, tôi sẽ nói một tiếng với phía nhà trường! Cô sẽ không sao đâu!"  

 

 

Mao Hinh an ủi Tôn Ngọc Phương, cô ta hy vọng Tôn Ngọc Phương hiểu được sự khó xử của mình.  

 

 

"Được rồi!", chuyện đã đến nước này, Tôn Ngọc Phương cũng không còn lời nào để nói nữa.  

 

 

Muốn trách thì phải trách tên khốn Tần Kiệt đó, đang yên đang lành, đến phút cuối cùng lại ăn nói tầm bậy tầm bạ.  

 

 

Thật đúng là.  

 

 

Đây là thời điểm thuận lợi, vậy mà giờ đây lại ảnh hưởng đến thành tích của cô ta.  

 

 

Thật đáng giận mà.  

 

 

"Hinh Nhi, muộn rồi, tôi không quấy rầy mọi người nghỉ ngơi nữa, tôi về trước đây!"  

 

 

Tôn Ngọc Phương có chút xấu hổ nên không còn mặt mũi tiếp tục ở lại, đề nghị rời đi.  

 

 

"Ừ...! Để tôi tiễn cô".  

 

 

"Không cần đâu! Cô nghỉ ngơi đi!"  

 

 

Tôn Ngọc Phương nhanh chóng đi ra ngoài.  

 

 

Cạch~  

 

 

Cánh cửa được đóng lại.  

 

 

Sắc mặt chị Hoàng càng trở nên khó coi.  

 

 

"Hinh Nhi, lần này không thể đến một cách vô ích được!"  

 

 

"Chị Hoàng, chị có ý gì?", Mao Hinh không hiểu.  

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… 30 phút sau, trong một gian phòng khách sạn ở khu đô thị mới Nam Hồ.    Cạch~    Người phụ nữ lớn tuổi hơn Mao Hinh đập tay lên bàn, vô cùng tức giận.    Bị một sinh viên xúc phạm trực diện.    Mặc dù không nói bất cứ lời lẽ tục tĩu nào.     Nhưng nói những điều như vậy trước mặt nhiều sinh viên thì rõ ràng là khôngcho Mao Hinh một chút thể diện nào cả.    Tức chết đi được mà.    "Hinh Nhi, em không thể đến cuộc thi hùng biện ngày mai!"    "Hả? Chị Hoàng, làm vậy sao được?", Tôn Ngọc Phương lo lắng. Đã bàn bạc ổn thỏa cả rồi, đến lúc sắp bắt đầu lại thay đổi chủ ý, cuộc thi hùng biện biết phải làm sao?     "Hừ! Có trách thì trách cậu học sinh ngỗ ngược của cô đó! Dù sao Hinh Nhi của chúng tôi cũng là một ngôi sao! Lần này về trường cũ chỉ cần 50 ngàn tệ phí cảm ơn đã là nể mặt trường đại học công nghiệp Hồ lắm rồi!"    "Nhưng...", Tôn Ngọc Phương lo lắng.    "Chị Hoàng, em cảm thấy mai vẫn nên đi thì hơn! Đừng làm khó Tôn Ngọc Phương!", Mao Hinh có chút không nỡ.    "Không được! Không cần phải thương lượng chuyện này nữa!", chị Hoàng kiên quyết không đồng ý: "Nếu lần này dễ dàng bỏ qua, để người trong giới biết được, truyền ra ngoài, người khác sẽ cho rằng em dễ bị bắt nạt!"    "Trong tương lai sẽ có người thứ hai, thứ ba, thứ tư... đến bắt nạt em! Đến lúc đó phải làm như thế nào? Lẽ nào đều bỏ qua sao?"    "Cái này...", Mao Hinh không biết nên nói gì mới được.    Dù sao thì chị Hoàng nói rất có lý.    "Ngọc Phương, tôi cảm thấy thế này, chị Hoàng nói rất đúng, chuyện cuộc thi hùng biện thôi nhé!", Mao Hinh nói.    "Cái gì? Mao Hinh, cô cũng..."    "Ngọc Phương, tình huống của tôi như thế nào, cô biết rất rõ, trước đây tôi phải chịu nhiều tiếng xấu! Tôi có được ngày hôm nay là nhờ vào sự dìu dắt của chị Hoàng! Nếu mở ra tiền lệ, sau này ở trong giới, tôi sẽ rất khó phát triển! Vẫn là thôi đi thì hơn, mai tôi không đến đâu!"    "Nhưng cô yên tâm, chuyện này, tôi sẽ nói một tiếng với phía nhà trường! Cô sẽ không sao đâu!"    Mao Hinh an ủi Tôn Ngọc Phương, cô ta hy vọng Tôn Ngọc Phương hiểu được sự khó xử của mình.    "Được rồi!", chuyện đã đến nước này, Tôn Ngọc Phương cũng không còn lời nào để nói nữa.    Muốn trách thì phải trách tên khốn Tần Kiệt đó, đang yên đang lành, đến phút cuối cùng lại ăn nói tầm bậy tầm bạ.    Thật đúng là.    Đây là thời điểm thuận lợi, vậy mà giờ đây lại ảnh hưởng đến thành tích của cô ta.    Thật đáng giận mà.    "Hinh Nhi, muộn rồi, tôi không quấy rầy mọi người nghỉ ngơi nữa, tôi về trước đây!"    Tôn Ngọc Phương có chút xấu hổ nên không còn mặt mũi tiếp tục ở lại, đề nghị rời đi.    "Ừ...! Để tôi tiễn cô".    "Không cần đâu! Cô nghỉ ngơi đi!"    Tôn Ngọc Phương nhanh chóng đi ra ngoài.    Cạch~    Cánh cửa được đóng lại.    Sắc mặt chị Hoàng càng trở nên khó coi.    "Hinh Nhi, lần này không thể đến một cách vô ích được!"    "Chị Hoàng, chị có ý gì?", Mao Hinh không hiểu.  

Chương 414: "Không cần đâu! Cô nghỉ ngơi đi!"