Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 427: Một chữ đã làm hỏng mọi thứ.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Giám đốc Châu, lời này của anh có ý gì?", Hoàng Di cau mày, sắc mặt vô cùng khó coi.    "Cô sẽ không bỏ sót trang thứ năm của hợp đồng chứ? Nếu không thực hiện theo, coi như là vi phạm hợp đồng! Các cô phải bồi thường gấp 10 lần cho chúng tôi!", Châu Phàm nói.    "Cái gì?", Hoàng Di lo lắng, vội vàng lấy hợp đồng từ trong túi ra, dùng tốc độ nhanh nhất mở trang thứ năm ra, cúi đầu nhìn.    Quả nhiên.    Bên vi phạm phải bồi thường gấp 10 lần.    Siêu thị Kiệt Tuyết vừa chuyển cho Mao Hinh 200 ngàn tệ, nếu bồi thường gấp 10 lần thì sẽ là 2 triệu tệ.     Cái này...    Hoàng Di lập tức như hiểu ra điều gì đó.    Là một cái bẫy.    Cô ta đã sập bẫy.     Thảo nào siêu thị Kiệt Tuyết chân trước vừa mới chuyển tiền, chân sau Châu Phàm đã gọi đến.    Ghê tởm.    "Giám đốc Châu, các anh ngấm ngầm đưa tôi vào tròng tôi đúng không?", Hoàng Di tức giận nói.    "Hừ, cô Hoàng, không thể nói như vậy được! Lúc ký hợp đồng, tôi không có mặt ở đó! Mọi việc đều do cô và Uông Gia Tân quyết định".    "Hơn nữa, ban nãy cô cũng đã nói, có một số điều khoản đều là do cô và Uông Gia Tân thương lượng bàn bạc! Tức là cô cũng tham gia vào! Nếu cô nói rằng chúng tôi lừa bịp cô, vậy cô tham gia vào chuyện này, cô nói sao?"    "Anh...", Hoàng Di vô cùng tức giận, một lúc lâu sau mới nói: "Các người nhất định đã gài bẫy tôi! Đây đều là âm mưu của các người!"    "Âm mưu của chúng tôi?", giọng điệu của Châu Phàm đột nhiên trở nên lạnh lùng: "Cô Hoàng, ban nãy cô đã nói những gì, tôi ghi âm hết rồi đó!"    "Cái gì? Anh dám ghi âm sao? Anh..."    "Hừ, đừng nói chen vào, tôi vẫn chưa nói xong!", Châu Phàm cắt ngang Hoàng Di nói: "Trong phòng họp nơi cô và Uông Gia Tân ký hợp đồng có lắp đặt camera đó!"    "Lúc đó các người làm gì, camera đã ghi lại! Nếu cô nói rằng chúng tôi gài bẫy cô, cô nói xem nếu chúng tôi đưa đoạn video ra, tòa án sẽ phán như thế nào?"    "Tôi...", Hoàng Di cứng họng.    Ngay sau khi cô ta nghe thấy hai từ video, cô ta liền biết mình đã thua.    Ban nãy cũng bị ghi âm lại.    Tất cả bằng chứng đều chĩa về phía cô ta.    Cô ta cho dù có liều lĩnh làm càn đến đâu, không thừa nhận cũng phải thừa nhận, chấp nhận hiện thực.    Trong đầu cô ta là một mảnh trống rỗng.    Nhất thời, cô ta không biết nên nói như thế nào mới được.    "Cô Hoàng, tôi thấy cảm xúc của cô không ổn định lắm! Hôm nay cứ như vậy đi! Sáng mai, cô đến siêu thị chúng tôi một chuyến, chúng ta gặp mặt trực tiếp rồi nói chuyện, thế nhé!"    Tút tút~    Châu Phàm cúp máy.    Hoàng Di vẫn đứng bất động ở đó.    Cả người cô ta cứng đờ.    Tại sao có thể như vậy chứ?    Rõ ràng đây là chuyện tốt.    Thế mà chỉ bởi vì lúc thương lượng hợp đồng dùng chữ "mấy", kết quả bị siêu thị bắt thóp, khiến cho tình thế lật ngược 180 độ?    Nghĩ đến chữ "mấy", Hoàng Di thiếu chút nữa nôn ra máu.    Một chữ đã làm hỏng mọi thứ.    Nó không đáng.    Đây chính là sự bất cẩn của Kinh Châu sao?    "Chị Hoàng, sao đó? Xảy ra chuyện gì vậy? Lời chị vừa nói, sao em có cảm giác là lạ thế nào ấy?", Mao Hinh đi tới.    "Hinh Nhi, chúng ta...", Hoàng Di không biết nên giải thích như thế nào với Mao Hinh.  

"Giám đốc Châu, lời này của anh có ý gì?", Hoàng Di cau mày, sắc mặt vô cùng khó coi.  

 

 

"Cô sẽ không bỏ sót trang thứ năm của hợp đồng chứ? Nếu không thực hiện theo, coi như là vi phạm hợp đồng! Các cô phải bồi thường gấp 10 lần cho chúng tôi!", Châu Phàm nói.  

 

 

"Cái gì?", Hoàng Di lo lắng, vội vàng lấy hợp đồng từ trong túi ra, dùng tốc độ nhanh nhất mở trang thứ năm ra, cúi đầu nhìn.  

 

 

Quả nhiên.  

 

 

Bên vi phạm phải bồi thường gấp 10 lần.  

 

 

Siêu thị Kiệt Tuyết vừa chuyển cho Mao Hinh 200 ngàn tệ, nếu bồi thường gấp 10 lần thì sẽ là 2 triệu tệ.  

 

 

 

Cái này...  

 

 

Hoàng Di lập tức như hiểu ra điều gì đó.  

 

 

Là một cái bẫy.  

 

 

Cô ta đã sập bẫy.  

 

 

 

Thảo nào siêu thị Kiệt Tuyết chân trước vừa mới chuyển tiền, chân sau Châu Phàm đã gọi đến.  

 

 

Ghê tởm.  

 

 

"Giám đốc Châu, các anh ngấm ngầm đưa tôi vào tròng tôi đúng không?", Hoàng Di tức giận nói.  

 

 

"Hừ, cô Hoàng, không thể nói như vậy được! Lúc ký hợp đồng, tôi không có mặt ở đó! Mọi việc đều do cô và Uông Gia Tân quyết định".  

 

 

"Hơn nữa, ban nãy cô cũng đã nói, có một số điều khoản đều là do cô và Uông Gia Tân thương lượng bàn bạc! Tức là cô cũng tham gia vào! Nếu cô nói rằng chúng tôi lừa bịp cô, vậy cô tham gia vào chuyện này, cô nói sao?"  

 

 

"Anh...", Hoàng Di vô cùng tức giận, một lúc lâu sau mới nói: "Các người nhất định đã gài bẫy tôi! Đây đều là âm mưu của các người!"  

 

 

"Âm mưu của chúng tôi?", giọng điệu của Châu Phàm đột nhiên trở nên lạnh lùng: "Cô Hoàng, ban nãy cô đã nói những gì, tôi ghi âm hết rồi đó!"  

 

 

"Cái gì? Anh dám ghi âm sao? Anh..."  

 

 

"Hừ, đừng nói chen vào, tôi vẫn chưa nói xong!", Châu Phàm cắt ngang Hoàng Di nói: "Trong phòng họp nơi cô và Uông Gia Tân ký hợp đồng có lắp đặt camera đó!"  

 

 

"Lúc đó các người làm gì, camera đã ghi lại! Nếu cô nói rằng chúng tôi gài bẫy cô, cô nói xem nếu chúng tôi đưa đoạn video ra, tòa án sẽ phán như thế nào?"  

 

 

"Tôi...", Hoàng Di cứng họng.  

 

 

Ngay sau khi cô ta nghe thấy hai từ video, cô ta liền biết mình đã thua.  

 

 

Ban nãy cũng bị ghi âm lại.  

 

 

Tất cả bằng chứng đều chĩa về phía cô ta.  

 

 

Cô ta cho dù có liều lĩnh làm càn đến đâu, không thừa nhận cũng phải thừa nhận, chấp nhận hiện thực.  

 

 

Trong đầu cô ta là một mảnh trống rỗng.  

 

 

Nhất thời, cô ta không biết nên nói như thế nào mới được.  

 

 

"Cô Hoàng, tôi thấy cảm xúc của cô không ổn định lắm! Hôm nay cứ như vậy đi! Sáng mai, cô đến siêu thị chúng tôi một chuyến, chúng ta gặp mặt trực tiếp rồi nói chuyện, thế nhé!"  

 

 

Tút tút~  

 

 

Châu Phàm cúp máy.  

 

 

Hoàng Di vẫn đứng bất động ở đó.  

 

 

Cả người cô ta cứng đờ.  

 

 

Tại sao có thể như vậy chứ?  

 

 

Rõ ràng đây là chuyện tốt.  

 

 

Thế mà chỉ bởi vì lúc thương lượng hợp đồng dùng chữ "mấy", kết quả bị siêu thị bắt thóp, khiến cho tình thế lật ngược 180 độ?  

 

 

Nghĩ đến chữ "mấy", Hoàng Di thiếu chút nữa nôn ra máu.  

 

 

Một chữ đã làm hỏng mọi thứ.  

 

 

Nó không đáng.  

 

 

Đây chính là sự bất cẩn của Kinh Châu sao?  

 

 

"Chị Hoàng, sao đó? Xảy ra chuyện gì vậy? Lời chị vừa nói, sao em có cảm giác là lạ thế nào ấy?", Mao Hinh đi tới.  

 

 

"Hinh Nhi, chúng ta...", Hoàng Di không biết nên giải thích như thế nào với Mao Hinh.  

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Giám đốc Châu, lời này của anh có ý gì?", Hoàng Di cau mày, sắc mặt vô cùng khó coi.    "Cô sẽ không bỏ sót trang thứ năm của hợp đồng chứ? Nếu không thực hiện theo, coi như là vi phạm hợp đồng! Các cô phải bồi thường gấp 10 lần cho chúng tôi!", Châu Phàm nói.    "Cái gì?", Hoàng Di lo lắng, vội vàng lấy hợp đồng từ trong túi ra, dùng tốc độ nhanh nhất mở trang thứ năm ra, cúi đầu nhìn.    Quả nhiên.    Bên vi phạm phải bồi thường gấp 10 lần.    Siêu thị Kiệt Tuyết vừa chuyển cho Mao Hinh 200 ngàn tệ, nếu bồi thường gấp 10 lần thì sẽ là 2 triệu tệ.     Cái này...    Hoàng Di lập tức như hiểu ra điều gì đó.    Là một cái bẫy.    Cô ta đã sập bẫy.     Thảo nào siêu thị Kiệt Tuyết chân trước vừa mới chuyển tiền, chân sau Châu Phàm đã gọi đến.    Ghê tởm.    "Giám đốc Châu, các anh ngấm ngầm đưa tôi vào tròng tôi đúng không?", Hoàng Di tức giận nói.    "Hừ, cô Hoàng, không thể nói như vậy được! Lúc ký hợp đồng, tôi không có mặt ở đó! Mọi việc đều do cô và Uông Gia Tân quyết định".    "Hơn nữa, ban nãy cô cũng đã nói, có một số điều khoản đều là do cô và Uông Gia Tân thương lượng bàn bạc! Tức là cô cũng tham gia vào! Nếu cô nói rằng chúng tôi lừa bịp cô, vậy cô tham gia vào chuyện này, cô nói sao?"    "Anh...", Hoàng Di vô cùng tức giận, một lúc lâu sau mới nói: "Các người nhất định đã gài bẫy tôi! Đây đều là âm mưu của các người!"    "Âm mưu của chúng tôi?", giọng điệu của Châu Phàm đột nhiên trở nên lạnh lùng: "Cô Hoàng, ban nãy cô đã nói những gì, tôi ghi âm hết rồi đó!"    "Cái gì? Anh dám ghi âm sao? Anh..."    "Hừ, đừng nói chen vào, tôi vẫn chưa nói xong!", Châu Phàm cắt ngang Hoàng Di nói: "Trong phòng họp nơi cô và Uông Gia Tân ký hợp đồng có lắp đặt camera đó!"    "Lúc đó các người làm gì, camera đã ghi lại! Nếu cô nói rằng chúng tôi gài bẫy cô, cô nói xem nếu chúng tôi đưa đoạn video ra, tòa án sẽ phán như thế nào?"    "Tôi...", Hoàng Di cứng họng.    Ngay sau khi cô ta nghe thấy hai từ video, cô ta liền biết mình đã thua.    Ban nãy cũng bị ghi âm lại.    Tất cả bằng chứng đều chĩa về phía cô ta.    Cô ta cho dù có liều lĩnh làm càn đến đâu, không thừa nhận cũng phải thừa nhận, chấp nhận hiện thực.    Trong đầu cô ta là một mảnh trống rỗng.    Nhất thời, cô ta không biết nên nói như thế nào mới được.    "Cô Hoàng, tôi thấy cảm xúc của cô không ổn định lắm! Hôm nay cứ như vậy đi! Sáng mai, cô đến siêu thị chúng tôi một chuyến, chúng ta gặp mặt trực tiếp rồi nói chuyện, thế nhé!"    Tút tút~    Châu Phàm cúp máy.    Hoàng Di vẫn đứng bất động ở đó.    Cả người cô ta cứng đờ.    Tại sao có thể như vậy chứ?    Rõ ràng đây là chuyện tốt.    Thế mà chỉ bởi vì lúc thương lượng hợp đồng dùng chữ "mấy", kết quả bị siêu thị bắt thóp, khiến cho tình thế lật ngược 180 độ?    Nghĩ đến chữ "mấy", Hoàng Di thiếu chút nữa nôn ra máu.    Một chữ đã làm hỏng mọi thứ.    Nó không đáng.    Đây chính là sự bất cẩn của Kinh Châu sao?    "Chị Hoàng, sao đó? Xảy ra chuyện gì vậy? Lời chị vừa nói, sao em có cảm giác là lạ thế nào ấy?", Mao Hinh đi tới.    "Hinh Nhi, chúng ta...", Hoàng Di không biết nên giải thích như thế nào với Mao Hinh.  

Chương 427: Một chữ đã làm hỏng mọi thứ.