Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 436: Giang Lỗi là một điểm đột phá.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Tần Kiệt vừa nghe liền hiểu: “Yên tâm! Tôi tự biết chừng mực! Nếu không có chuyện gì nữa, tôi về trường trước đây! Chuyện công ty nhờ vào giám đốc Châu và giám đốc Lưu nhé!”    “Giám đốc Tần yên tâm! Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức!”, Châu Phàm hứa.    “Có giám đốc Châu ở đây, tôi yên tâm rồi! Tạm biệt!”    “Tạm biệt!”    …    30 phút sau, Tần Kiệt về đến trường đại học công nghiệp Hồ.     Lần này trở lại, tâm trạng của anh có sự thay đổi lớn.    Có lẽ là do anh đã giải quyết xong chuyện của Mao Hinh.    Vướng mắc trong lòng anh cuối cùng cũng được loại bỏ.    Tâm trạng của anh rất tốt!     Reng reng reng~    Đột nhiên, chuông điện thoại anh vang lên, là Giang Lỗi gọi đến.    “A lô, sao hôm nay lại có thời gian rảnh gọi điện thoại cho tôi vậy? Cậu không phải chăm sóc dì sao?    “Mẹ tôi phẫu thuật xong rồi!”    “Ồ, vậy hả? Sao rồi?”    “Rất thành công!”    “Thành công là tốt rồi! Chúc mừng nhé!”    “Cảm ơn! Mọi chuyện sẽ không suôn sẻ như vậy nếu không có sự giúp đỡ của cậu! Lúc nào có thời gian ra ngoài ăn bữa cơm nhé?”, Giang Lỗi mời.    “Chuyện ăn uống không cần phải vội! Đợi khi nào dì khỏe lại, ăn cũng không muộn!”, Tần Kiệt nói.    “Được! Đến lúc đó! Tôi gọi cho cậu!    “Ok! Cậu chăm sóc dì đi!”    “Ừm!”    Tút tút~    Sau khi cúp máy, Tần Kiệt mỉm cười.    Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp!     Huống hồ, anh dùng một ít tiền để đổi lấy sự chân thành của Giang Lỗi nên anh cảm thấy điều đó là xứng đáng.    Giang Lỗi đến từ Đại học công nghệ Hoa Nam-phân hiệu Ngũ Xương.    Mặc dù là trường đại học loại 3.    Nhưng vào thời điểm năm 2008, người nào tốt nghiệp đại học công nghệ Hoa Nam-phân hiệu Ngũ Xương sẽ được cầm bằng từ trụ sở chính trường đại học công nghệ Hoa Nam.    Trụ sở chính của trường đại học công nghệ Hoa Nam chính là một trường đại học đề án 985, 211 nổi tiếng.    Đây là một trong hai trường đại học đào tạo đề án 985 duy nhất ở thành phố Hán và thậm chí cả tỉnh Sở.    *“Đề án 985” hay còn gọi là “Đề án các trường đại học hàng đầu thế giới” là dự án xây dựng các trường Đại học trọng điểm trong những trường trọng điểm của Hoa Hạ và mang tầm cỡ quốc tế.     Có thể nói là rất nổi tiếng.    Ngoài ra, sinh viên của trường đại công nghệ Hoa Nam-phân hiệu Ngũ Xương thường giao lưu với sinh viên từ trụ sở chính. Nếu như có thể giao lưu qua lại với các sinh viên trường đại học công nghệ Hoa Nam, bọn họ còn có thể trở thành bạn bè.    Đây là một tín hiệu tốt để đặt nền móng cho tương lai.    Giang Lỗi là một điểm đột phá.    Hiện tại, điểm đột phá này đang trong quá trình chuyển mình.    Chỉ cần chờ đợi kết quả.    Tần Kiệt đương nhiên rất vui.    Miệng ngâm nga bài hát “Sudden Pride”, Tần Kiệt hân hoan bước về phía văn phòng chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.    Còn chưa tới nơi, từ xa anh đã thấy một hàng dài xếp trước cửa văn phòng.    Nó có phần giống cửa hàng ZhouHeiYa ở trung tâm thương mại, xếp hàng dài thật dài không thấy điểm cuối.  

 Tần Kiệt vừa nghe liền hiểu: “Yên tâm! Tôi tự biết chừng mực! Nếu không có chuyện gì nữa, tôi về trường trước đây! Chuyện công ty nhờ vào giám đốc Châu và giám đốc Lưu nhé!”  

 

 

“Giám đốc Tần yên tâm! Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức!”, Châu Phàm hứa.  

 

 

“Có giám đốc Châu ở đây, tôi yên tâm rồi! Tạm biệt!”  

 

 

“Tạm biệt!”  

 

 

…  

 

 

30 phút sau, Tần Kiệt về đến trường đại học công nghiệp Hồ.  

 

 

 

Lần này trở lại, tâm trạng của anh có sự thay đổi lớn.  

 

 

Có lẽ là do anh đã giải quyết xong chuyện của Mao Hinh.  

 

 

Vướng mắc trong lòng anh cuối cùng cũng được loại bỏ.  

 

 

Tâm trạng của anh rất tốt!  

 

 

 

Reng reng reng~  

 

 

Đột nhiên, chuông điện thoại anh vang lên, là Giang Lỗi gọi đến.  

 

 

“A lô, sao hôm nay lại có thời gian rảnh gọi điện thoại cho tôi vậy? Cậu không phải chăm sóc dì sao?  

 

 

“Mẹ tôi phẫu thuật xong rồi!”  

 

 

“Ồ, vậy hả? Sao rồi?”  

 

 

“Rất thành công!”  

 

 

“Thành công là tốt rồi! Chúc mừng nhé!”  

 

 

“Cảm ơn! Mọi chuyện sẽ không suôn sẻ như vậy nếu không có sự giúp đỡ của cậu! Lúc nào có thời gian ra ngoài ăn bữa cơm nhé?”, Giang Lỗi mời.  

 

 

“Chuyện ăn uống không cần phải vội! Đợi khi nào dì khỏe lại, ăn cũng không muộn!”, Tần Kiệt nói.  

 

 

“Được! Đến lúc đó! Tôi gọi cho cậu!  

 

 

“Ok! Cậu chăm sóc dì đi!”  

 

 

“Ừm!”  

 

 

Tút tút~  

 

 

Sau khi cúp máy, Tần Kiệt mỉm cười.  

 

 

Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp!   

 

 

Huống hồ, anh dùng một ít tiền để đổi lấy sự chân thành của Giang Lỗi nên anh cảm thấy điều đó là xứng đáng.  

 

 

Giang Lỗi đến từ Đại học công nghệ Hoa Nam-phân hiệu Ngũ Xương.  

 

 

Mặc dù là trường đại học loại 3.  

 

 

Nhưng vào thời điểm năm 2008, người nào tốt nghiệp đại học công nghệ Hoa Nam-phân hiệu Ngũ Xương sẽ được cầm bằng từ trụ sở chính trường đại học công nghệ Hoa Nam.  

 

 

Trụ sở chính của trường đại học công nghệ Hoa Nam chính là một trường đại học đề án 985, 211 nổi tiếng.  

 

 

Đây là một trong hai trường đại học đào tạo đề án 985 duy nhất ở thành phố Hán và thậm chí cả tỉnh Sở.  

 

 

*“Đề án 985” hay còn gọi là “Đề án các trường đại học hàng đầu thế giới” là dự án xây dựng các trường Đại học trọng điểm trong những trường trọng điểm của Hoa Hạ và mang tầm cỡ quốc tế.   

 

 

Có thể nói là rất nổi tiếng.  

 

 

Ngoài ra, sinh viên của trường đại công nghệ Hoa Nam-phân hiệu Ngũ Xương thường giao lưu với sinh viên từ trụ sở chính. Nếu như có thể giao lưu qua lại với các sinh viên trường đại học công nghệ Hoa Nam, bọn họ còn có thể trở thành bạn bè.  

 

 

Đây là một tín hiệu tốt để đặt nền móng cho tương lai.  

 

 

Giang Lỗi là một điểm đột phá.  

 

 

Hiện tại, điểm đột phá này đang trong quá trình chuyển mình.  

 

 

Chỉ cần chờ đợi kết quả.  

 

 

Tần Kiệt đương nhiên rất vui.  

 

 

Miệng ngâm nga bài hát “Sudden Pride”, Tần Kiệt hân hoan bước về phía văn phòng chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.  

 

 

Còn chưa tới nơi, từ xa anh đã thấy một hàng dài xếp trước cửa văn phòng.  

 

 

Nó có phần giống cửa hàng ZhouHeiYa ở trung tâm thương mại, xếp hàng dài thật dài không thấy điểm cuối.  

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Tần Kiệt vừa nghe liền hiểu: “Yên tâm! Tôi tự biết chừng mực! Nếu không có chuyện gì nữa, tôi về trường trước đây! Chuyện công ty nhờ vào giám đốc Châu và giám đốc Lưu nhé!”    “Giám đốc Tần yên tâm! Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức!”, Châu Phàm hứa.    “Có giám đốc Châu ở đây, tôi yên tâm rồi! Tạm biệt!”    “Tạm biệt!”    …    30 phút sau, Tần Kiệt về đến trường đại học công nghiệp Hồ.     Lần này trở lại, tâm trạng của anh có sự thay đổi lớn.    Có lẽ là do anh đã giải quyết xong chuyện của Mao Hinh.    Vướng mắc trong lòng anh cuối cùng cũng được loại bỏ.    Tâm trạng của anh rất tốt!     Reng reng reng~    Đột nhiên, chuông điện thoại anh vang lên, là Giang Lỗi gọi đến.    “A lô, sao hôm nay lại có thời gian rảnh gọi điện thoại cho tôi vậy? Cậu không phải chăm sóc dì sao?    “Mẹ tôi phẫu thuật xong rồi!”    “Ồ, vậy hả? Sao rồi?”    “Rất thành công!”    “Thành công là tốt rồi! Chúc mừng nhé!”    “Cảm ơn! Mọi chuyện sẽ không suôn sẻ như vậy nếu không có sự giúp đỡ của cậu! Lúc nào có thời gian ra ngoài ăn bữa cơm nhé?”, Giang Lỗi mời.    “Chuyện ăn uống không cần phải vội! Đợi khi nào dì khỏe lại, ăn cũng không muộn!”, Tần Kiệt nói.    “Được! Đến lúc đó! Tôi gọi cho cậu!    “Ok! Cậu chăm sóc dì đi!”    “Ừm!”    Tút tút~    Sau khi cúp máy, Tần Kiệt mỉm cười.    Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp!     Huống hồ, anh dùng một ít tiền để đổi lấy sự chân thành của Giang Lỗi nên anh cảm thấy điều đó là xứng đáng.    Giang Lỗi đến từ Đại học công nghệ Hoa Nam-phân hiệu Ngũ Xương.    Mặc dù là trường đại học loại 3.    Nhưng vào thời điểm năm 2008, người nào tốt nghiệp đại học công nghệ Hoa Nam-phân hiệu Ngũ Xương sẽ được cầm bằng từ trụ sở chính trường đại học công nghệ Hoa Nam.    Trụ sở chính của trường đại học công nghệ Hoa Nam chính là một trường đại học đề án 985, 211 nổi tiếng.    Đây là một trong hai trường đại học đào tạo đề án 985 duy nhất ở thành phố Hán và thậm chí cả tỉnh Sở.    *“Đề án 985” hay còn gọi là “Đề án các trường đại học hàng đầu thế giới” là dự án xây dựng các trường Đại học trọng điểm trong những trường trọng điểm của Hoa Hạ và mang tầm cỡ quốc tế.     Có thể nói là rất nổi tiếng.    Ngoài ra, sinh viên của trường đại công nghệ Hoa Nam-phân hiệu Ngũ Xương thường giao lưu với sinh viên từ trụ sở chính. Nếu như có thể giao lưu qua lại với các sinh viên trường đại học công nghệ Hoa Nam, bọn họ còn có thể trở thành bạn bè.    Đây là một tín hiệu tốt để đặt nền móng cho tương lai.    Giang Lỗi là một điểm đột phá.    Hiện tại, điểm đột phá này đang trong quá trình chuyển mình.    Chỉ cần chờ đợi kết quả.    Tần Kiệt đương nhiên rất vui.    Miệng ngâm nga bài hát “Sudden Pride”, Tần Kiệt hân hoan bước về phía văn phòng chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.    Còn chưa tới nơi, từ xa anh đã thấy một hàng dài xếp trước cửa văn phòng.    Nó có phần giống cửa hàng ZhouHeiYa ở trung tâm thương mại, xếp hàng dài thật dài không thấy điểm cuối.  

Chương 436: Giang Lỗi là một điểm đột phá.