“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 440: Tôi làm quảng cáo cho mấy em à?”,
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Khụ khụ~ Tôn Ngọc Phương lúng túng, ho khan vài cái: “À, à, đúng là có chuyện như vậy!” Mẹ kiếp! Rõ ràng là không bỏ chút công sức, vậy mà còn không biết xấu hổ. Tần Kiệt thầm oán Tôn Ngọc Phương không biết xấu hổ. “Ồ, đúng là như vậy à! Vậy thì em phải bày tỏ lòng biết ơn với cô Tôn rồi, không phải sao?”, Tần Kiệt nở nụ cười. “Hả, không cần, không cần đâu!”, Tôn Ngọc Phương vội khoát tay. Cô ta nào dám để Tần Kiệt trả ơn, lỡ như đến tai hiệu trưởng, chẳng phải lòi đuôi à? Đến lúc đó biết phải nói thế nào? “Không được, phải báo đáp cô Tôn thật tốt mới được! Không có cô Tôn hỗ trợ, việc làm ăn của cửa hàng không biết đến ngày tháng năm nào mới có thể phát triển được! Các thầy cô thấy có đúng không?”, Tần Kiệt sợ chuyện còn chưa đủ lớn, liền lôi kéo những giáo viên khác vào. “Ừm, Tần Kiệt là một sinh viên tốt!” “Có ơn tất báo!” “Đúng là thanh niên tài giỏi của trường ta! Cô Tôn, có một học trò như vậy, cô đúng là có phúc đấy!” “Đúng đó, thật là có phúc!” … Xung quanh, các giáo viên mỗi người một câu, tỏ ý khen ngợi. Nhưng vào tai Tôn Ngọc Phương thì lại có ý tứ khác. Tần Kiệt cười nói: “Cô Tôn, em thấy cứ như vậy đi, hôm nào đó, em mời cô dùng bữa?” “Không, không cần! Thật sự không cần!”, Tôn Ngọc Phương sao có thể không nghe ra ý của Tần Kiệt, rõ ràng là tên nhóc này đang gây rối. Cô ta sẽ không dễ mắc lừa vậy đâu. “Không được, cô nhất định phải ăn bữa cơm này!”, Tần Kiệt gãi gãi đầu: “Để em suy nghĩ xem, nên mời cô Tôn ăn gì được nhỉ! À, đúng rồi, em nghe nói phố Đọa Lạc có một nhà hàng bán đồ nướng rất ngon, chúng ta đến đó ăn nhé?” “Lại là đồ nướng?” Tôn Ngọc Phương nhớ đến chuyện lần trước, vì muốn lấy được năm mươi ngàn tệ phí ra sân cho Mao Hinh, cô đã phải ăn hết 100 xiên đồ nướng trước mặt Tần Kiệt, thảm không tả nổi. Vừa nghĩ đến, cô liền nổi giận. Nhưng hiện tại, trước mặt các đồng nghiệp, cô không tiện phát tác, chỉ có thể nhịn. “Thôi, không cần đâu! Tôi rất bận! Hơn nữa, em là học trò, tôi là giáo viên của em, học trò có khó khăn, người làm giáo viên như tôi sao có thể không quan tâm được chứ? Tôi giúp em không phải vì muốn em đền ơn, cũng không cần em mời cơm, tôi chỉ mong em cố gắng làm việc, đừng để uổng công nhà trường đã bồi dưỡng!” “Cố gắng gây dựng sự nghiệp, hiểu không?” “…” Tần Kiệt xem như đã lĩnh giáo khả năng khua môi múa mép của Tôn Ngọc Phương. Không ngờ cô ta lại có thể nói một cách đường hoàng như thế. Đúng là không đơn giản mà. Xem ra không uổng công làm giáo viên hướng dẫn của lớp. “Cô Tôn đã nói đến nước này rồi, nếu như em còn cố ép, vậy là em không phải rồi! Được, không mời thì không mời vậy! Tuy nhiên, có một chuyện, hi vọng cô Tôn sẽ đồng ý với em!”, Tần Kiệt đổi giọng. “Chuyện gì? Em cứ nói!”, Tôn Ngọc Phương thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Tần Kiệt không bức ép đến cùng, cô đã có thể an tâm. Cô thật sự lo sợ Tần Kiệt sẽ làm ầm lên chuyện hiệu trưởng đã nhắn nhủ, đến lúc đó, e rằng cô ta sẽ phải mất mặt. “Em muốn mời cô Tôn làm quảng cáo cho văn phòng của em! Có được không?”, Tần Kiệt mỉm cười, hỏi. “Tôi làm quảng cáo cho mấy em à?”, Tôn Ngọc Phương có hơi mờ mịt, cô ta cho rằng mình đã nghe lầm: “Tần Kiệt, em không lầm đó chứ? Một giáo viên như tôi thì quảng cáo thế nào được?” “Đương nhiên là được rồi! Cô Tôn, cô xinh đẹp như vậy, chỉ cần đứng ở trước cửa văn phòng, đó chính là cách quảng cáo tốt nhất rồi! Chẳng lẽ cô Tôn không tin mình có thể nào được?”, Tần Kiệt cười nói. “…” Tôn Ngọc Phương coi như đã hiểu, cô ta mắc câu của Tần Kiệt rồi. Trước tiên, Tần Kiệt cho cô ta một quả táo ngọt, khen ngợi cô ta rất xinh đẹp, khiến cô ta thỏa mãn lòng hư vinh của mình. Sau đó anh dùng chính sự xinh đẹp đó để áp chế cô ta. Nếu như cô ta không đáp ứng, vậy có nghĩa là cô ta không tự tin vào vẻ ngoài của mình.
Khụ khụ~
Tôn Ngọc Phương lúng túng, ho khan vài cái: “À, à, đúng là có chuyện như vậy!”
Mẹ kiếp!
Rõ ràng là không bỏ chút công sức, vậy mà còn không biết xấu hổ.
Tần Kiệt thầm oán Tôn Ngọc Phương không biết xấu hổ.
“Ồ, đúng là như vậy à! Vậy thì em phải bày tỏ lòng biết ơn với cô Tôn rồi, không phải sao?”, Tần Kiệt nở nụ cười.
“Hả, không cần, không cần đâu!”, Tôn Ngọc Phương vội khoát tay.
Cô ta nào dám để Tần Kiệt trả ơn, lỡ như đến tai hiệu trưởng, chẳng phải lòi đuôi à?
Đến lúc đó biết phải nói thế nào?
“Không được, phải báo đáp cô Tôn thật tốt mới được! Không có cô Tôn hỗ trợ, việc làm ăn của cửa hàng không biết đến ngày tháng năm nào mới có thể phát triển được! Các thầy cô thấy có đúng không?”, Tần Kiệt sợ chuyện còn chưa đủ lớn, liền lôi kéo những giáo viên khác vào.
“Ừm, Tần Kiệt là một sinh viên tốt!”
“Có ơn tất báo!”
“Đúng là thanh niên tài giỏi của trường ta! Cô Tôn, có một học trò như vậy, cô đúng là có phúc đấy!”
“Đúng đó, thật là có phúc!”
…
Xung quanh, các giáo viên mỗi người một câu, tỏ ý khen ngợi.
Nhưng vào tai Tôn Ngọc Phương thì lại có ý tứ khác.
Tần Kiệt cười nói: “Cô Tôn, em thấy cứ như vậy đi, hôm nào đó, em mời cô dùng bữa?”
“Không, không cần! Thật sự không cần!”, Tôn Ngọc Phương sao có thể không nghe ra ý của Tần Kiệt, rõ ràng là tên nhóc này đang gây rối.
Cô ta sẽ không dễ mắc lừa vậy đâu.
“Không được, cô nhất định phải ăn bữa cơm này!”, Tần Kiệt gãi gãi đầu: “Để em suy nghĩ xem, nên mời cô Tôn ăn gì được nhỉ! À, đúng rồi, em nghe nói phố Đọa Lạc có một nhà hàng bán đồ nướng rất ngon, chúng ta đến đó ăn nhé?”
“Lại là đồ nướng?”
Tôn Ngọc Phương nhớ đến chuyện lần trước, vì muốn lấy được năm mươi ngàn tệ phí ra sân cho Mao Hinh, cô đã phải ăn hết 100 xiên đồ nướng trước mặt Tần Kiệt, thảm không tả nổi. Vừa nghĩ đến, cô liền nổi giận.
Nhưng hiện tại, trước mặt các đồng nghiệp, cô không tiện phát tác, chỉ có thể nhịn.
“Thôi, không cần đâu! Tôi rất bận! Hơn nữa, em là học trò, tôi là giáo viên của em, học trò có khó khăn, người làm giáo viên như tôi sao có thể không quan tâm được chứ? Tôi giúp em không phải vì muốn em đền ơn, cũng không cần em mời cơm, tôi chỉ mong em cố gắng làm việc, đừng để uổng công nhà trường đã bồi dưỡng!”
“Cố gắng gây dựng sự nghiệp, hiểu không?”
“…”
Tần Kiệt xem như đã lĩnh giáo khả năng khua môi múa mép của Tôn Ngọc Phương.
Không ngờ cô ta lại có thể nói một cách đường hoàng như thế.
Đúng là không đơn giản mà.
Xem ra không uổng công làm giáo viên hướng dẫn của lớp.
“Cô Tôn đã nói đến nước này rồi, nếu như em còn cố ép, vậy là em không phải rồi! Được, không mời thì không mời vậy! Tuy nhiên, có một chuyện, hi vọng cô Tôn sẽ đồng ý với em!”, Tần Kiệt đổi giọng.
“Chuyện gì? Em cứ nói!”, Tôn Ngọc Phương thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Tần Kiệt không bức ép đến cùng, cô đã có thể an tâm.
Cô thật sự lo sợ Tần Kiệt sẽ làm ầm lên chuyện hiệu trưởng đã nhắn nhủ, đến lúc đó, e rằng cô ta sẽ phải mất mặt.
“Em muốn mời cô Tôn làm quảng cáo cho văn phòng của em! Có được không?”, Tần Kiệt mỉm cười, hỏi.
“Tôi làm quảng cáo cho mấy em à?”, Tôn Ngọc Phương có hơi mờ mịt, cô ta cho rằng mình đã nghe lầm: “Tần Kiệt, em không lầm đó chứ? Một giáo viên như tôi thì quảng cáo thế nào được?”
“Đương nhiên là được rồi! Cô Tôn, cô xinh đẹp như vậy, chỉ cần đứng ở trước cửa văn phòng, đó chính là cách quảng cáo tốt nhất rồi! Chẳng lẽ cô Tôn không tin mình có thể nào được?”, Tần Kiệt cười nói.
“…”
Tôn Ngọc Phương coi như đã hiểu, cô ta mắc câu của Tần Kiệt rồi.
Trước tiên, Tần Kiệt cho cô ta một quả táo ngọt, khen ngợi cô ta rất xinh đẹp, khiến cô ta thỏa mãn lòng hư vinh của mình.
Sau đó anh dùng chính sự xinh đẹp đó để áp chế cô ta.
Nếu như cô ta không đáp ứng, vậy có nghĩa là cô ta không tự tin vào vẻ ngoài của mình.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Khụ khụ~ Tôn Ngọc Phương lúng túng, ho khan vài cái: “À, à, đúng là có chuyện như vậy!” Mẹ kiếp! Rõ ràng là không bỏ chút công sức, vậy mà còn không biết xấu hổ. Tần Kiệt thầm oán Tôn Ngọc Phương không biết xấu hổ. “Ồ, đúng là như vậy à! Vậy thì em phải bày tỏ lòng biết ơn với cô Tôn rồi, không phải sao?”, Tần Kiệt nở nụ cười. “Hả, không cần, không cần đâu!”, Tôn Ngọc Phương vội khoát tay. Cô ta nào dám để Tần Kiệt trả ơn, lỡ như đến tai hiệu trưởng, chẳng phải lòi đuôi à? Đến lúc đó biết phải nói thế nào? “Không được, phải báo đáp cô Tôn thật tốt mới được! Không có cô Tôn hỗ trợ, việc làm ăn của cửa hàng không biết đến ngày tháng năm nào mới có thể phát triển được! Các thầy cô thấy có đúng không?”, Tần Kiệt sợ chuyện còn chưa đủ lớn, liền lôi kéo những giáo viên khác vào. “Ừm, Tần Kiệt là một sinh viên tốt!” “Có ơn tất báo!” “Đúng là thanh niên tài giỏi của trường ta! Cô Tôn, có một học trò như vậy, cô đúng là có phúc đấy!” “Đúng đó, thật là có phúc!” … Xung quanh, các giáo viên mỗi người một câu, tỏ ý khen ngợi. Nhưng vào tai Tôn Ngọc Phương thì lại có ý tứ khác. Tần Kiệt cười nói: “Cô Tôn, em thấy cứ như vậy đi, hôm nào đó, em mời cô dùng bữa?” “Không, không cần! Thật sự không cần!”, Tôn Ngọc Phương sao có thể không nghe ra ý của Tần Kiệt, rõ ràng là tên nhóc này đang gây rối. Cô ta sẽ không dễ mắc lừa vậy đâu. “Không được, cô nhất định phải ăn bữa cơm này!”, Tần Kiệt gãi gãi đầu: “Để em suy nghĩ xem, nên mời cô Tôn ăn gì được nhỉ! À, đúng rồi, em nghe nói phố Đọa Lạc có một nhà hàng bán đồ nướng rất ngon, chúng ta đến đó ăn nhé?” “Lại là đồ nướng?” Tôn Ngọc Phương nhớ đến chuyện lần trước, vì muốn lấy được năm mươi ngàn tệ phí ra sân cho Mao Hinh, cô đã phải ăn hết 100 xiên đồ nướng trước mặt Tần Kiệt, thảm không tả nổi. Vừa nghĩ đến, cô liền nổi giận. Nhưng hiện tại, trước mặt các đồng nghiệp, cô không tiện phát tác, chỉ có thể nhịn. “Thôi, không cần đâu! Tôi rất bận! Hơn nữa, em là học trò, tôi là giáo viên của em, học trò có khó khăn, người làm giáo viên như tôi sao có thể không quan tâm được chứ? Tôi giúp em không phải vì muốn em đền ơn, cũng không cần em mời cơm, tôi chỉ mong em cố gắng làm việc, đừng để uổng công nhà trường đã bồi dưỡng!” “Cố gắng gây dựng sự nghiệp, hiểu không?” “…” Tần Kiệt xem như đã lĩnh giáo khả năng khua môi múa mép của Tôn Ngọc Phương. Không ngờ cô ta lại có thể nói một cách đường hoàng như thế. Đúng là không đơn giản mà. Xem ra không uổng công làm giáo viên hướng dẫn của lớp. “Cô Tôn đã nói đến nước này rồi, nếu như em còn cố ép, vậy là em không phải rồi! Được, không mời thì không mời vậy! Tuy nhiên, có một chuyện, hi vọng cô Tôn sẽ đồng ý với em!”, Tần Kiệt đổi giọng. “Chuyện gì? Em cứ nói!”, Tôn Ngọc Phương thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Tần Kiệt không bức ép đến cùng, cô đã có thể an tâm. Cô thật sự lo sợ Tần Kiệt sẽ làm ầm lên chuyện hiệu trưởng đã nhắn nhủ, đến lúc đó, e rằng cô ta sẽ phải mất mặt. “Em muốn mời cô Tôn làm quảng cáo cho văn phòng của em! Có được không?”, Tần Kiệt mỉm cười, hỏi. “Tôi làm quảng cáo cho mấy em à?”, Tôn Ngọc Phương có hơi mờ mịt, cô ta cho rằng mình đã nghe lầm: “Tần Kiệt, em không lầm đó chứ? Một giáo viên như tôi thì quảng cáo thế nào được?” “Đương nhiên là được rồi! Cô Tôn, cô xinh đẹp như vậy, chỉ cần đứng ở trước cửa văn phòng, đó chính là cách quảng cáo tốt nhất rồi! Chẳng lẽ cô Tôn không tin mình có thể nào được?”, Tần Kiệt cười nói. “…” Tôn Ngọc Phương coi như đã hiểu, cô ta mắc câu của Tần Kiệt rồi. Trước tiên, Tần Kiệt cho cô ta một quả táo ngọt, khen ngợi cô ta rất xinh đẹp, khiến cô ta thỏa mãn lòng hư vinh của mình. Sau đó anh dùng chính sự xinh đẹp đó để áp chế cô ta. Nếu như cô ta không đáp ứng, vậy có nghĩa là cô ta không tự tin vào vẻ ngoài của mình.