“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 442: Ví dụ như nữ quyền.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Hai ngày sau. Trước cửa tiệm chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách đại học Công nghiệp Hồ xuất hiện một sự kiện vô cùng bùng nổ. Cô giáo Tôn khoa Kinh tế mặc một bộ đồ lộ vai, tuyên truyền giúp cho chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách. Cô ta mặc một chiếc váy dài lộ vai màu trắng, phối với một đôi boot ngắn cổ. Muốn rực rỡ bao nhiêu thì rực rỡ bấy nhiêu. Cô ta còn đang không ngừng tạo dáng pose. Khi thì nhón chân, khi thì xoay eo, khi thì mỉm cười, khi thì chống nạnh, khi thì quay đầu lại cười, khi thì nhấc chân, vân vân. Đa dạng đủ các loại pose tạo dáng. Hoàn toàn không thua kém gì người mẫu xe. Nhìn thử đám sinh viên của Đại học Công nghiệp Hồ, nhất là đám sinh viên nam, toàn bộ đều bùng nổ rồi. "Trời ạ! Thân hình đẹp thật!" "Thật không ngờ, bình thường mặc nhiều đồ nên không thấy được dáng người thực sự! Mặc ít đồ đi, trang điểm thêm một chút, bày ra vài dáng pose, đúng là quyến rũ mà! Đúng là k*ch th*ch!" "Thật sự tuyệt vời! Nếu như hồi cấp ba có giáo viên chủ nhiệm xinh đẹp như vậy thì sao tôi có thể ngủ gà ngủ gật trong lớp chứ, có khi còn có thể thi đậu Đại học Yên Kinh ấy chứ!" "Đại học Yên Kinh thì là cái gì? Tôi còn có thể thi đậu đại học Khánh Hoa kìa!" … Đại học Công nghiệp Hồ bùng nổ. Không riêng gì đám sinh viên, mà ngay cả các giáo viên cũng là như vậy. Rất nhanh, trong trường hình thành hai phe. Một phe ủng hộ Tôn Ngọc Phương. Một phe phản đối cô ta. Người phản đối nói Tôn Ngọc Phương là giáo viên phải làm gương cho mọi người, làm như vậy thực sự là bại họa thuần phong mỹ tục, không thích hợp. Còn người ủng hộ Tôn Ngọc Phương, lý do bởi xã hội hiện tại là một xã hội mở, cũng là một xã hội văn minh, làm chuyện gì cũng đều phải theo kịp thời đại. Cách làm của cô giáo Tôn Ngọc Phương phù hợp với trào lưu của xã hội bây giờ, xứng đáng được tôn trọng. Cuối cùng, hai phe càng diễn càng dữ dội. Còn quấy rầy tới cả thầy hiệu trưởng. Hiệu trưởng cũng có chút nhức đầu. Ông không ngờ chỉ một chút chuyện nhỏ này, nhưng lại có thể ồn ào lớn như vậy. Ông chỉ có thể gọi một mình Tần Kiệt qua. "Bạn học Tần Kiệt, chuyện này là vì em mà ra, em thấy thế nào?", hiệu trưởng hỏi. Tần Kiệt cười nhẹ, nói: "Chuyện này thực ra cũng chẳng có gì to tát cả!" "Ớ?", hiệu trưởng tò mò: "Chẳng lẽ em không biết trong trường lời phản đối nhiều hơn sao mà em còn nói như vậy?" "Em chỉ hỏi thầy một vấn đề thôi!", Tần Kiệt nói xong. "Em nói đi!" "Phụ nữ trong xã hội hiện nay đã được tự do hay chưa ạ?", Tần Kiệt hỏi. "Ờm...", hiệu trưởng trầm mặc. Câu hỏi này của Tần Kiệt hỏi rất hay. Phụ nữ trong xã hội hiện đại rốt cuộc đã tự do hay chưa? Từ lúc cải cách kinh tế cho tới nay, kinh tế trong nước đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Rất nhiều người đều sống một cuộc sống tốt. Nhưng trong tư tưởng của rất nhiều người còn dừng lại ở quá khứ và vẫn giữ nguyên tư tưởng kiểu cũ không thay đổi, rất cố chấp. Nhưng mà, ở thành phố lớn, sự thay đổi tư tưởng vẫn rất nhanh. Ví dụ như nữ quyền. Giải phóng tư tưởng, tháo bỏ tư tưởng phụ nữ tam tòng tứ đức kiểu cũ. Là nhiệm vụ mà thời đại mới giao cho chúng ta. Ở thành phố lớn lý, có rất nhiều công ty, vị trí của phụ nữ, càng ngày càng cao. Tính chất kinh tế độc lập cũng càng ngày càng mạnh. Rất nhiều phụ nữ đều không thua gì đàn ông. Thực sự còn mạnh hơn đàn ông ba phần.
Hai ngày sau.
Trước cửa tiệm chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách đại học Công nghiệp Hồ xuất hiện một sự kiện vô cùng bùng nổ.
Cô giáo Tôn khoa Kinh tế mặc một bộ đồ lộ vai, tuyên truyền giúp cho chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.
Cô ta mặc một chiếc váy dài lộ vai màu trắng, phối với một đôi boot ngắn cổ.
Muốn rực rỡ bao nhiêu thì rực rỡ bấy nhiêu.
Cô ta còn đang không ngừng tạo dáng pose.
Khi thì nhón chân, khi thì xoay eo, khi thì mỉm cười, khi thì chống nạnh, khi thì quay đầu lại cười, khi thì nhấc chân, vân vân.
Đa dạng đủ các loại pose tạo dáng.
Hoàn toàn không thua kém gì người mẫu xe.
Nhìn thử đám sinh viên của Đại học Công nghiệp Hồ, nhất là đám sinh viên nam, toàn bộ đều bùng nổ rồi.
"Trời ạ! Thân hình đẹp thật!"
"Thật không ngờ, bình thường mặc nhiều đồ nên không thấy được dáng người thực sự! Mặc ít đồ đi, trang điểm thêm một chút, bày ra vài dáng pose, đúng là quyến rũ mà! Đúng là k*ch th*ch!"
"Thật sự tuyệt vời! Nếu như hồi cấp ba có giáo viên chủ nhiệm xinh đẹp như vậy thì sao tôi có thể ngủ gà ngủ gật trong lớp chứ, có khi còn có thể thi đậu Đại học Yên Kinh ấy chứ!"
"Đại học Yên Kinh thì là cái gì? Tôi còn có thể thi đậu đại học Khánh Hoa kìa!"
…
Đại học Công nghiệp Hồ bùng nổ.
Không riêng gì đám sinh viên, mà ngay cả các giáo viên cũng là như vậy.
Rất nhanh, trong trường hình thành hai phe.
Một phe ủng hộ Tôn Ngọc Phương.
Một phe phản đối cô ta.
Người phản đối nói Tôn Ngọc Phương là giáo viên phải làm gương cho mọi người, làm như vậy thực sự là bại họa thuần phong mỹ tục, không thích hợp.
Còn người ủng hộ Tôn Ngọc Phương, lý do bởi xã hội hiện tại là một xã hội mở, cũng là một xã hội văn minh, làm chuyện gì cũng đều phải theo kịp thời đại.
Cách làm của cô giáo Tôn Ngọc Phương phù hợp với trào lưu của xã hội bây giờ, xứng đáng được tôn trọng.
Cuối cùng, hai phe càng diễn càng dữ dội.
Còn quấy rầy tới cả thầy hiệu trưởng.
Hiệu trưởng cũng có chút nhức đầu.
Ông không ngờ chỉ một chút chuyện nhỏ này, nhưng lại có thể ồn ào lớn như vậy.
Ông chỉ có thể gọi một mình Tần Kiệt qua.
"Bạn học Tần Kiệt, chuyện này là vì em mà ra, em thấy thế nào?", hiệu trưởng hỏi.
Tần Kiệt cười nhẹ, nói: "Chuyện này thực ra cũng chẳng có gì to tát cả!"
"Ớ?", hiệu trưởng tò mò: "Chẳng lẽ em không biết trong trường lời phản đối nhiều hơn sao mà em còn nói như vậy?"
"Em chỉ hỏi thầy một vấn đề thôi!", Tần Kiệt nói xong.
"Em nói đi!"
"Phụ nữ trong xã hội hiện nay đã được tự do hay chưa ạ?", Tần Kiệt hỏi.
"Ờm...", hiệu trưởng trầm mặc.
Câu hỏi này của Tần Kiệt hỏi rất hay.
Phụ nữ trong xã hội hiện đại rốt cuộc đã tự do hay chưa?
Từ lúc cải cách kinh tế cho tới nay, kinh tế trong nước đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Rất nhiều người đều sống một cuộc sống tốt.
Nhưng trong tư tưởng của rất nhiều người còn dừng lại ở quá khứ và vẫn giữ nguyên tư tưởng kiểu cũ không thay đổi, rất cố chấp.
Nhưng mà, ở thành phố lớn, sự thay đổi tư tưởng vẫn rất nhanh.
Ví dụ như nữ quyền.
Giải phóng tư tưởng, tháo bỏ tư tưởng phụ nữ tam tòng tứ đức kiểu cũ.
Là nhiệm vụ mà thời đại mới giao cho chúng ta.
Ở thành phố lớn lý, có rất nhiều công ty, vị trí của phụ nữ, càng ngày càng cao.
Tính chất kinh tế độc lập cũng càng ngày càng mạnh.
Rất nhiều phụ nữ đều không thua gì đàn ông.
Thực sự còn mạnh hơn đàn ông ba phần.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Hai ngày sau. Trước cửa tiệm chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách đại học Công nghiệp Hồ xuất hiện một sự kiện vô cùng bùng nổ. Cô giáo Tôn khoa Kinh tế mặc một bộ đồ lộ vai, tuyên truyền giúp cho chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách. Cô ta mặc một chiếc váy dài lộ vai màu trắng, phối với một đôi boot ngắn cổ. Muốn rực rỡ bao nhiêu thì rực rỡ bấy nhiêu. Cô ta còn đang không ngừng tạo dáng pose. Khi thì nhón chân, khi thì xoay eo, khi thì mỉm cười, khi thì chống nạnh, khi thì quay đầu lại cười, khi thì nhấc chân, vân vân. Đa dạng đủ các loại pose tạo dáng. Hoàn toàn không thua kém gì người mẫu xe. Nhìn thử đám sinh viên của Đại học Công nghiệp Hồ, nhất là đám sinh viên nam, toàn bộ đều bùng nổ rồi. "Trời ạ! Thân hình đẹp thật!" "Thật không ngờ, bình thường mặc nhiều đồ nên không thấy được dáng người thực sự! Mặc ít đồ đi, trang điểm thêm một chút, bày ra vài dáng pose, đúng là quyến rũ mà! Đúng là k*ch th*ch!" "Thật sự tuyệt vời! Nếu như hồi cấp ba có giáo viên chủ nhiệm xinh đẹp như vậy thì sao tôi có thể ngủ gà ngủ gật trong lớp chứ, có khi còn có thể thi đậu Đại học Yên Kinh ấy chứ!" "Đại học Yên Kinh thì là cái gì? Tôi còn có thể thi đậu đại học Khánh Hoa kìa!" … Đại học Công nghiệp Hồ bùng nổ. Không riêng gì đám sinh viên, mà ngay cả các giáo viên cũng là như vậy. Rất nhanh, trong trường hình thành hai phe. Một phe ủng hộ Tôn Ngọc Phương. Một phe phản đối cô ta. Người phản đối nói Tôn Ngọc Phương là giáo viên phải làm gương cho mọi người, làm như vậy thực sự là bại họa thuần phong mỹ tục, không thích hợp. Còn người ủng hộ Tôn Ngọc Phương, lý do bởi xã hội hiện tại là một xã hội mở, cũng là một xã hội văn minh, làm chuyện gì cũng đều phải theo kịp thời đại. Cách làm của cô giáo Tôn Ngọc Phương phù hợp với trào lưu của xã hội bây giờ, xứng đáng được tôn trọng. Cuối cùng, hai phe càng diễn càng dữ dội. Còn quấy rầy tới cả thầy hiệu trưởng. Hiệu trưởng cũng có chút nhức đầu. Ông không ngờ chỉ một chút chuyện nhỏ này, nhưng lại có thể ồn ào lớn như vậy. Ông chỉ có thể gọi một mình Tần Kiệt qua. "Bạn học Tần Kiệt, chuyện này là vì em mà ra, em thấy thế nào?", hiệu trưởng hỏi. Tần Kiệt cười nhẹ, nói: "Chuyện này thực ra cũng chẳng có gì to tát cả!" "Ớ?", hiệu trưởng tò mò: "Chẳng lẽ em không biết trong trường lời phản đối nhiều hơn sao mà em còn nói như vậy?" "Em chỉ hỏi thầy một vấn đề thôi!", Tần Kiệt nói xong. "Em nói đi!" "Phụ nữ trong xã hội hiện nay đã được tự do hay chưa ạ?", Tần Kiệt hỏi. "Ờm...", hiệu trưởng trầm mặc. Câu hỏi này của Tần Kiệt hỏi rất hay. Phụ nữ trong xã hội hiện đại rốt cuộc đã tự do hay chưa? Từ lúc cải cách kinh tế cho tới nay, kinh tế trong nước đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Rất nhiều người đều sống một cuộc sống tốt. Nhưng trong tư tưởng của rất nhiều người còn dừng lại ở quá khứ và vẫn giữ nguyên tư tưởng kiểu cũ không thay đổi, rất cố chấp. Nhưng mà, ở thành phố lớn, sự thay đổi tư tưởng vẫn rất nhanh. Ví dụ như nữ quyền. Giải phóng tư tưởng, tháo bỏ tư tưởng phụ nữ tam tòng tứ đức kiểu cũ. Là nhiệm vụ mà thời đại mới giao cho chúng ta. Ở thành phố lớn lý, có rất nhiều công ty, vị trí của phụ nữ, càng ngày càng cao. Tính chất kinh tế độc lập cũng càng ngày càng mạnh. Rất nhiều phụ nữ đều không thua gì đàn ông. Thực sự còn mạnh hơn đàn ông ba phần.