“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 468: Ăn nói vớ va vớ vẩn.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Cắt! Nói bậy bạ gì đó! Tôi có bạn gái rồi! Tôi chỉ ngưỡng mộ tác phong làm việc của cô ấy mà thôi! Thời đại này có rất ít cô gái như vậy!", Tần Kiệt giải thích. "Cách hai người nói chuyện rất giống nhau, vô cùng ăn ý!", Châu Phàm cảm thán. "..." Ăn ý cái rắm! Chỉ là sự khâm phục đơn thuần mà thôi. Nghĩ cái gì vậy? Rộp~ Tần Kiệt cắn một miếng táo sau đó uống hớp sữa. Bỗng nhiên, anh nhớ ra điều gì đó. "Phía nhà trường có biết chuyện tôi nằm viện không?”, Tần Kiệt hổi. "Có!", Châu Phàm nói. "Cái gì? Ý của anh là thân phận của tôi đã bị bại lộ sao?", Tần Kiệt trèo xuống giường muốn về trường. "Không, vẫn chưa lộ! Tôi chỉ kêu giám đốc Lưu gọi cho con trai của dì ấy là Vương Tinh bảo cậu ta xin nghỉ cho cậu thôi!", Châu Phàm nói. "Thì ra là thế, anh không nói sớm chút làm tôi sợ muốn chết!" Tần Kiệt lại ngồi ở trên giường bệnh, vừa ăn táo vừa uống sữa, trông rất thảnh thơi nhàn nhã. Những ngày tháng không phải đi học thật thoải mái biết bao. Nhược điểm duy nhất là không có gái đẹp bầu bạn. Reng reng reng~ Đột nhiên chuông điện thoại anh vang lên, là Tần Tuyết gọi. "Xuỵt ~", Tần Kiệt ra hiệu kêu Châu Phàm im lặng. Anh lập tức bắt máy. "A lô, Tuyết Nhi à, gọi cho anh làm gì đó?" "Sao hôm nay anh không đi học? Anh đang ở đâu vậy?", trong điện thoại, giọng nói của Tần Tuyết nghe có chút không vui. "Không phải thứ Sáu này đến gặp cô em ở Hỗ Hải sao? Anh đang ở bên ngoài chuẩn bị quà!", Tần Kiệt viện cớ. "Thật sao?", Tần Tuyết không tin. "Đương nhiên là thật! Anh đã nói dối em bao giờ chưa?", Tần Kiệt nói. "Cũng đúng! Ok, anh chuẩn bị tiếp đi!" "Được rồi, anh thơm cái nào?" "Không! Đừng có mơ!" Tút tút~ Cô ấy cúp máy rồi. Tần Kiệt rất thất vọng. Không phải chỉ là một nụ hôn qua điện thoại thôi sao? Vậy mà cũng không cho. Thật bủn xỉn. "Giám đốc Tần, tôi đã phát hiện ra một bí mật trong con người anh!", đột nhiên Châu Phàm nói. "Ồ? Bí mật gì?", Tần Kiệt tò mò hỏi. "Anh rốt cuộc có bao nhiêu em gái mưa?", Châu Phàm hỏi. Tần Kiệt: “...” Nói năng kiểu gì vậy? Anh chỉ có mình Tuyết Nhi thôi. Lấy đâu ra em gái mưa nào chứ. Ăn nói vớ va vớ vẩn.
"Cắt! Nói bậy bạ gì đó! Tôi có bạn gái rồi! Tôi chỉ ngưỡng mộ tác phong làm việc của cô ấy mà thôi! Thời đại này có rất ít cô gái như vậy!", Tần Kiệt giải thích.
"Cách hai người nói chuyện rất giống nhau, vô cùng ăn ý!", Châu Phàm cảm thán.
"..."
Ăn ý cái rắm!
Chỉ là sự khâm phục đơn thuần mà thôi.
Nghĩ cái gì vậy?
Rộp~
Tần Kiệt cắn một miếng táo sau đó uống hớp sữa.
Bỗng nhiên, anh nhớ ra điều gì đó.
"Phía nhà trường có biết chuyện tôi nằm viện không?”, Tần Kiệt hổi.
"Có!", Châu Phàm nói.
"Cái gì? Ý của anh là thân phận của tôi đã bị bại lộ sao?", Tần Kiệt trèo xuống giường muốn về trường.
"Không, vẫn chưa lộ! Tôi chỉ kêu giám đốc Lưu gọi cho con trai của dì ấy là Vương Tinh bảo cậu ta xin nghỉ cho cậu thôi!", Châu Phàm nói.
"Thì ra là thế, anh không nói sớm chút làm tôi sợ muốn chết!"
Tần Kiệt lại ngồi ở trên giường bệnh, vừa ăn táo vừa uống sữa, trông rất thảnh thơi nhàn nhã.
Những ngày tháng không phải đi học thật thoải mái biết bao. Nhược điểm duy nhất là không có gái đẹp bầu bạn.
Reng reng reng~
Đột nhiên chuông điện thoại anh vang lên, là Tần Tuyết gọi.
"Xuỵt ~", Tần Kiệt ra hiệu kêu Châu Phàm im lặng.
Anh lập tức bắt máy.
"A lô, Tuyết Nhi à, gọi cho anh làm gì đó?"
"Sao hôm nay anh không đi học? Anh đang ở đâu vậy?", trong điện thoại, giọng nói của Tần Tuyết nghe có chút không vui.
"Không phải thứ Sáu này đến gặp cô em ở Hỗ Hải sao? Anh đang ở bên ngoài chuẩn bị quà!", Tần Kiệt viện cớ.
"Thật sao?", Tần Tuyết không tin.
"Đương nhiên là thật! Anh đã nói dối em bao giờ chưa?", Tần Kiệt nói.
"Cũng đúng! Ok, anh chuẩn bị tiếp đi!"
"Được rồi, anh thơm cái nào?"
"Không! Đừng có mơ!"
Tút tút~
Cô ấy cúp máy rồi.
Tần Kiệt rất thất vọng.
Không phải chỉ là một nụ hôn qua điện thoại thôi sao?
Vậy mà cũng không cho.
Thật bủn xỉn.
"Giám đốc Tần, tôi đã phát hiện ra một bí mật trong con người anh!", đột nhiên Châu Phàm nói.
"Ồ? Bí mật gì?", Tần Kiệt tò mò hỏi.
"Anh rốt cuộc có bao nhiêu em gái mưa?", Châu Phàm hỏi.
Tần Kiệt: “...”
Nói năng kiểu gì vậy?
Anh chỉ có mình Tuyết Nhi thôi.
Lấy đâu ra em gái mưa nào chứ.
Ăn nói vớ va vớ vẩn.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Cắt! Nói bậy bạ gì đó! Tôi có bạn gái rồi! Tôi chỉ ngưỡng mộ tác phong làm việc của cô ấy mà thôi! Thời đại này có rất ít cô gái như vậy!", Tần Kiệt giải thích. "Cách hai người nói chuyện rất giống nhau, vô cùng ăn ý!", Châu Phàm cảm thán. "..." Ăn ý cái rắm! Chỉ là sự khâm phục đơn thuần mà thôi. Nghĩ cái gì vậy? Rộp~ Tần Kiệt cắn một miếng táo sau đó uống hớp sữa. Bỗng nhiên, anh nhớ ra điều gì đó. "Phía nhà trường có biết chuyện tôi nằm viện không?”, Tần Kiệt hổi. "Có!", Châu Phàm nói. "Cái gì? Ý của anh là thân phận của tôi đã bị bại lộ sao?", Tần Kiệt trèo xuống giường muốn về trường. "Không, vẫn chưa lộ! Tôi chỉ kêu giám đốc Lưu gọi cho con trai của dì ấy là Vương Tinh bảo cậu ta xin nghỉ cho cậu thôi!", Châu Phàm nói. "Thì ra là thế, anh không nói sớm chút làm tôi sợ muốn chết!" Tần Kiệt lại ngồi ở trên giường bệnh, vừa ăn táo vừa uống sữa, trông rất thảnh thơi nhàn nhã. Những ngày tháng không phải đi học thật thoải mái biết bao. Nhược điểm duy nhất là không có gái đẹp bầu bạn. Reng reng reng~ Đột nhiên chuông điện thoại anh vang lên, là Tần Tuyết gọi. "Xuỵt ~", Tần Kiệt ra hiệu kêu Châu Phàm im lặng. Anh lập tức bắt máy. "A lô, Tuyết Nhi à, gọi cho anh làm gì đó?" "Sao hôm nay anh không đi học? Anh đang ở đâu vậy?", trong điện thoại, giọng nói của Tần Tuyết nghe có chút không vui. "Không phải thứ Sáu này đến gặp cô em ở Hỗ Hải sao? Anh đang ở bên ngoài chuẩn bị quà!", Tần Kiệt viện cớ. "Thật sao?", Tần Tuyết không tin. "Đương nhiên là thật! Anh đã nói dối em bao giờ chưa?", Tần Kiệt nói. "Cũng đúng! Ok, anh chuẩn bị tiếp đi!" "Được rồi, anh thơm cái nào?" "Không! Đừng có mơ!" Tút tút~ Cô ấy cúp máy rồi. Tần Kiệt rất thất vọng. Không phải chỉ là một nụ hôn qua điện thoại thôi sao? Vậy mà cũng không cho. Thật bủn xỉn. "Giám đốc Tần, tôi đã phát hiện ra một bí mật trong con người anh!", đột nhiên Châu Phàm nói. "Ồ? Bí mật gì?", Tần Kiệt tò mò hỏi. "Anh rốt cuộc có bao nhiêu em gái mưa?", Châu Phàm hỏi. Tần Kiệt: “...” Nói năng kiểu gì vậy? Anh chỉ có mình Tuyết Nhi thôi. Lấy đâu ra em gái mưa nào chứ. Ăn nói vớ va vớ vẩn.