“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 471: “Đồ trang điểm!”
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Hai tiếng rưỡi sau. Tần Kiệt và Tần Tuyết xuống máy bay, vừa mới đi ra cửa đã thấy một cô gái trẻ tay cầm một cái bảng tên. Trên bảng viết tên Tần Tuyết. Đinh~ Lúc này chuông điện thoại của Tần Tuyết chợt vang lên. Cô lấy ra xem thử, là cô gọi tới. “Cô ạ! Cháu vừa xuống máy bay rồi!” “Tới là tốt rồi! Hiện tại cô phải tham gia một cuộc họp, không đến đón cháu được! Cô đã bảo thư ký Triệu Kỳ đến đón cháu rồi! Cô ấy sẽ cầm một cái bảng có tên cháu! Sau khi thấy thì cháu đi cùng cô ấy là được!” “A, cháu thấy rồi!”, Tần Tuyết nhìn quanh, quả nhiên thấy một cô gái cầm bảng ghi tên Tần Tuyết. “Được rồi! Cô ở công ty chờ cháu!” “Vâng!” Cô tắt điện thoại. “Chuyện gì vậy?”, Tần Kiệt hỏi. “Cô nói phải tham dự một cuộc họp không thể tới đón được! Bảo thư kí đến đón chúng ta! Chính là chị gái đằng kia kìa!”, Tần Tuyết chỉ về phía cô gái đang giơ bảng kia. “Ồ, được rồi! Vậy chúng ta qua đó đi!” Tần Kiệt và Tần Tuyết đi tới trước mặt Triệu Kỳ: “Chị hẳn là Triệu Kỳ rồi! Em là Tần Tuyết, đây là bạn trai em tên Tần Kiệt!” “À, em chính là Tần Tuyết sao! Hoan nghênh em! Giám đốc Tần phải tham dự cuộc họp không tới được bảo chị đến đón các em đến công ty! Đi theo chị!” “Cảm ơn chị!” “Đừng khách sáo! Đưa hành lý đây chị cầm cho!”, Triệu Kỳ nói. “Không cần, không cần đâu! Chúng em có thể tự mình cầm được!”, Tần Tuyết có chút ngượng ngùng nói. “Không sao đâu!”, Triệu Kỳ tiếp nhận vali từ trong tay Tần Tuyết, dẫn hai người ra phía ngoài sân bay. Sau khi đi đến bãi đỗ xe. Liền thấy một chiếc BMW. Tần Kiệt cũng phải líu lưỡi lại. Bây giờ vẫn còn là năm 2008 đấy. Ở giai đoạn này mà có thể đi xe BMW chứng tỏ rất giàu có trong xã hội bấy giờ. Cho dù là anh, hiện tại cũng không dám tùy tiện nói mua một chiếc BMW đâu. Đắt khỏi phải nói, mà tiền bảo dưỡng cũng nhiều nữa. Tính ra thì không có lời. “Lên xe đi!” Triệu Kỳ mở cửa xe để Tần Kiệt và Tần Tuyết đi vào trong. Oanh ~ Xe khởi động rồi. Chiếc xe nổ máy xuất hiện một đám khói rồi trong nháy mắt đã đi ra khỏi sân bay Hồng Kiều. Hướng một vòng chạy ra ngoài. “Chị Triệu, cô em đang làm gì vậy?”, Tần Tuyết hỏi một câu. “Đồ trang điểm!” “Woa, mua được cả BMW chứng tỏ làm ăn cũng rất được đây!”, Tần Tuyết cũng có chút kinh ngạc. “Em không biết giám đốc Tần làm cái gì sao?”, Triệu Kỳ cũng hơi ngạc nhiên. “Em chỉ biết cô em ở Hỗ Hải làm ăn cũng rất được, nhưng cụ thể là làm gì em cũng không biết rõ!”, Tần Tuyết lắc đầu nói.
Hai tiếng rưỡi sau.
Tần Kiệt và Tần Tuyết xuống máy bay, vừa mới đi ra cửa đã thấy một cô gái trẻ tay cầm một cái bảng tên.
Trên bảng viết tên Tần Tuyết.
Đinh~
Lúc này chuông điện thoại của Tần Tuyết chợt vang lên.
Cô lấy ra xem thử, là cô gọi tới.
“Cô ạ! Cháu vừa xuống máy bay rồi!”
“Tới là tốt rồi! Hiện tại cô phải tham gia một cuộc họp, không đến đón cháu được! Cô đã bảo thư ký Triệu Kỳ đến đón cháu rồi! Cô ấy sẽ cầm một cái bảng có tên cháu! Sau khi thấy thì cháu đi cùng cô ấy là được!”
“A, cháu thấy rồi!”, Tần Tuyết nhìn quanh, quả nhiên thấy một cô gái cầm bảng ghi tên Tần Tuyết.
“Được rồi! Cô ở công ty chờ cháu!”
“Vâng!”
Cô tắt điện thoại.
“Chuyện gì vậy?”, Tần Kiệt hỏi.
“Cô nói phải tham dự một cuộc họp không thể tới đón được! Bảo thư kí đến đón chúng ta! Chính là chị gái đằng kia kìa!”, Tần Tuyết chỉ về phía cô gái đang giơ bảng kia.
“Ồ, được rồi! Vậy chúng ta qua đó đi!”
Tần Kiệt và Tần Tuyết đi tới trước mặt Triệu Kỳ: “Chị hẳn là Triệu Kỳ rồi! Em là Tần Tuyết, đây là bạn trai em tên Tần Kiệt!”
“À, em chính là Tần Tuyết sao! Hoan nghênh em! Giám đốc Tần phải tham dự cuộc họp không tới được bảo chị đến đón các em đến công ty! Đi theo chị!”
“Cảm ơn chị!”
“Đừng khách sáo! Đưa hành lý đây chị cầm cho!”, Triệu Kỳ nói.
“Không cần, không cần đâu! Chúng em có thể tự mình cầm được!”, Tần Tuyết có chút ngượng ngùng nói.
“Không sao đâu!”, Triệu Kỳ tiếp nhận vali từ trong tay Tần Tuyết, dẫn hai người ra phía ngoài sân bay.
Sau khi đi đến bãi đỗ xe.
Liền thấy một chiếc BMW.
Tần Kiệt cũng phải líu lưỡi lại.
Bây giờ vẫn còn là năm 2008 đấy.
Ở giai đoạn này mà có thể đi xe BMW chứng tỏ rất giàu có trong xã hội bấy giờ.
Cho dù là anh, hiện tại cũng không dám tùy tiện nói mua một chiếc BMW đâu.
Đắt khỏi phải nói, mà tiền bảo dưỡng cũng nhiều nữa.
Tính ra thì không có lời.
“Lên xe đi!”
Triệu Kỳ mở cửa xe để Tần Kiệt và Tần Tuyết đi vào trong.
Oanh ~
Xe khởi động rồi.
Chiếc xe nổ máy xuất hiện một đám khói rồi trong nháy mắt đã đi ra khỏi sân bay Hồng Kiều.
Hướng một vòng chạy ra ngoài.
“Chị Triệu, cô em đang làm gì vậy?”, Tần Tuyết hỏi một câu.
“Đồ trang điểm!”
“Woa, mua được cả BMW chứng tỏ làm ăn cũng rất được đây!”, Tần Tuyết cũng có chút kinh ngạc.
“Em không biết giám đốc Tần làm cái gì sao?”, Triệu Kỳ cũng hơi ngạc nhiên.
“Em chỉ biết cô em ở Hỗ Hải làm ăn cũng rất được, nhưng cụ thể là làm gì em cũng không biết rõ!”, Tần Tuyết lắc đầu nói.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Hai tiếng rưỡi sau. Tần Kiệt và Tần Tuyết xuống máy bay, vừa mới đi ra cửa đã thấy một cô gái trẻ tay cầm một cái bảng tên. Trên bảng viết tên Tần Tuyết. Đinh~ Lúc này chuông điện thoại của Tần Tuyết chợt vang lên. Cô lấy ra xem thử, là cô gọi tới. “Cô ạ! Cháu vừa xuống máy bay rồi!” “Tới là tốt rồi! Hiện tại cô phải tham gia một cuộc họp, không đến đón cháu được! Cô đã bảo thư ký Triệu Kỳ đến đón cháu rồi! Cô ấy sẽ cầm một cái bảng có tên cháu! Sau khi thấy thì cháu đi cùng cô ấy là được!” “A, cháu thấy rồi!”, Tần Tuyết nhìn quanh, quả nhiên thấy một cô gái cầm bảng ghi tên Tần Tuyết. “Được rồi! Cô ở công ty chờ cháu!” “Vâng!” Cô tắt điện thoại. “Chuyện gì vậy?”, Tần Kiệt hỏi. “Cô nói phải tham dự một cuộc họp không thể tới đón được! Bảo thư kí đến đón chúng ta! Chính là chị gái đằng kia kìa!”, Tần Tuyết chỉ về phía cô gái đang giơ bảng kia. “Ồ, được rồi! Vậy chúng ta qua đó đi!” Tần Kiệt và Tần Tuyết đi tới trước mặt Triệu Kỳ: “Chị hẳn là Triệu Kỳ rồi! Em là Tần Tuyết, đây là bạn trai em tên Tần Kiệt!” “À, em chính là Tần Tuyết sao! Hoan nghênh em! Giám đốc Tần phải tham dự cuộc họp không tới được bảo chị đến đón các em đến công ty! Đi theo chị!” “Cảm ơn chị!” “Đừng khách sáo! Đưa hành lý đây chị cầm cho!”, Triệu Kỳ nói. “Không cần, không cần đâu! Chúng em có thể tự mình cầm được!”, Tần Tuyết có chút ngượng ngùng nói. “Không sao đâu!”, Triệu Kỳ tiếp nhận vali từ trong tay Tần Tuyết, dẫn hai người ra phía ngoài sân bay. Sau khi đi đến bãi đỗ xe. Liền thấy một chiếc BMW. Tần Kiệt cũng phải líu lưỡi lại. Bây giờ vẫn còn là năm 2008 đấy. Ở giai đoạn này mà có thể đi xe BMW chứng tỏ rất giàu có trong xã hội bấy giờ. Cho dù là anh, hiện tại cũng không dám tùy tiện nói mua một chiếc BMW đâu. Đắt khỏi phải nói, mà tiền bảo dưỡng cũng nhiều nữa. Tính ra thì không có lời. “Lên xe đi!” Triệu Kỳ mở cửa xe để Tần Kiệt và Tần Tuyết đi vào trong. Oanh ~ Xe khởi động rồi. Chiếc xe nổ máy xuất hiện một đám khói rồi trong nháy mắt đã đi ra khỏi sân bay Hồng Kiều. Hướng một vòng chạy ra ngoài. “Chị Triệu, cô em đang làm gì vậy?”, Tần Tuyết hỏi một câu. “Đồ trang điểm!” “Woa, mua được cả BMW chứng tỏ làm ăn cũng rất được đây!”, Tần Tuyết cũng có chút kinh ngạc. “Em không biết giám đốc Tần làm cái gì sao?”, Triệu Kỳ cũng hơi ngạc nhiên. “Em chỉ biết cô em ở Hỗ Hải làm ăn cũng rất được, nhưng cụ thể là làm gì em cũng không biết rõ!”, Tần Tuyết lắc đầu nói.