Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 474: Xem bộ dạng, cũng khá thú vị đấy.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Những lời này cũng khiến Tần Văn Văn có hơi bất ngờ.   Một sinh viên năm ba lại có thể nói được những lời này quả thực không đơn giản.    “Chuyện tôi bảo cô điều tra, tra thế nào rồi?”, Tần Văn Văn hỏi.    “Bên thành phố Hán vẫn chưa phản hồi lại!”, Triệu Kỳ nói.    “Mau giục họ đi!”    “Vâng!”    Triệu Kỳ cầm điện thoại ra gọi.     Rất nhanh cuộc gọi đã được truyền đi.    “Có tin tức gì không...có rồi sao, tình hình thế nào...ừm, được chuyển email qua cho tôi...”    Kết thúc cuộc trò chuyện, Triệu Kỳ cầm lấy một chiếc máy tính xách tay bên cạnh.    Đăng nhập vào email, nhấn mở hộp thư đến.    Ting~    Một phần tư liệu hiện lên.     “Giám đốc Tần, có rồi!”    “Đưa tôi xem!”    Tần Văn Văn nhận lấy máy tính nhanh chóng xem.    Trong thời gian đi học, có tham gia dự án thu mua phế liệu trong khuôn viên trường, thu nhập hàng tháng là 60 ngàn tệ?    Nhìn thấy dòng đầu tiên Tần Văn Văn đã có chút kinh ngạc.    Ở thời kì này, thu nhập hàng tháng được 60 ngàn tệ không phải một con số nhỏ đâu.    Chỉ bằng điểm này đã khiến Tần Văn Văn có chút nhìn khác về Tần Kiệt rồi.    Bà ấy tiếp tục nhìn xuống dưới.    Quán quân của cuộc thi chạy 100 và 1000m trong đại hội thể thao trường.    Ách~    Còn là người thích thể dục thể thao.    Cậu ta cũng có chút thú vị đấy.    Tần Văn Văn lại nhìn xuống dưới.    Liên kết sinh viên các trường Hoa Nông, Đại học Công nghệ Hoa Nam thành lập chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.    Hiện tại đã có chi nhanh chuyển phát nhanh ở cả ba trường.    Cậu ta còn làm chuyển phát nhanh?    Tên này cũng khá đấy chứ!    Tuổi còn trẻ nhưng đã tham gia nhiều hạng mục như vậy rồi sao?    Tần Văn Văn lại thêm tò mò về Tần Kiệt.    Bà lại tiếp tục xem.    Đã tài trợ 80 ngàn tệ hỗ trợ kinh phí cuộc thi tranh luận trong trường và tài trợ 50 ngàn tệ để ca sĩ thuộc tuyến 18 là Mao Hinh lên sân khấu biểu diễn.    Cứ như vậy bỏ ra được 130 ngàn tệ.    Khí phách cũng không nhỏ nhỉ.    Tần Văn Văn lại càng kinh ngạc.    Bỏ ra 20 ngàn tệ đầu tư kinh doanh vào tiệm net của người bạn tên Vương Tinh, đồng thời hỗ trợ Vương Tinh mở rộng quy mô quán Internet.    Còn có tiệm internet nữa.    Hạng mục này cũng không tệ.    Thời điểm năm 2008 internet đã trở nên rất phổ biến, các quán net cũng đang trở thành phương tiện giải trí của giới trẻ.    Tần Văn Văn như hiểu ra điều gì đó.    Lại nhanh chóng nhìn xuống dưới.    Mấy ngày trước, để giáo viên hướng dẫn làm người mẫu tuyên truyền cho chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách, khiến toàn bộ sinh viên và giáo viên trong trường phải náo loạn.    Trong trường chia làm hai phe, một bên phản đối nói đồi bại thuần phong mỹ tục, một phái ủng hộ, nói đó theo kịp trào lưu!    Phốc~    Tần Văn Văn thiếu chút suýt phun ngụm trà vừa uống ra ngoài.    Để giáo viên hướng dẫn làm người mẫu hỗ trợ tuyên truyền sao?    Xem bộ dạng, cũng khá thú vị đấy.    Tên này lá gan cũng lớn lắm, thật đúng là có thể tạo ra sức ép mà.    Chỉ là không biết dùng thủ đoạn gì mà để cho giáo viên hướng dẫn cam tâm tình nguyện làm người mẫu, kể cả có bị người khác nói là đồi bại thuần phong mỹ tục đi nữa.    Tần Văn Văn lại càng thêm tò mò.  Tầm mắt tiếp tục di chuyển xuống dưới. 

Những lời này cũng khiến Tần Văn Văn có hơi bất ngờ.  

 

Một sinh viên năm ba lại có thể nói được những lời này quả thực không đơn giản.  

 

 

“Chuyện tôi bảo cô điều tra, tra thế nào rồi?”, Tần Văn Văn hỏi.  

 

 

“Bên thành phố Hán vẫn chưa phản hồi lại!”, Triệu Kỳ nói.  

 

 

“Mau giục họ đi!”  

 

 

“Vâng!”  

 

 

Triệu Kỳ cầm điện thoại ra gọi.  

 

 

 

Rất nhanh cuộc gọi đã được truyền đi.  

 

 

“Có tin tức gì không...có rồi sao, tình hình thế nào...ừm, được chuyển email qua cho tôi...”  

 

 

Kết thúc cuộc trò chuyện, Triệu Kỳ cầm lấy một chiếc máy tính xách tay bên cạnh.  

 

 

Đăng nhập vào email, nhấn mở hộp thư đến.  

 

 

Ting~  

 

 

Một phần tư liệu hiện lên.  

 

 

 

“Giám đốc Tần, có rồi!”  

 

 

“Đưa tôi xem!”  

 

 

Tần Văn Văn nhận lấy máy tính nhanh chóng xem.  

 

 

Trong thời gian đi học, có tham gia dự án thu mua phế liệu trong khuôn viên trường, thu nhập hàng tháng là 60 ngàn tệ?  

 

 

Nhìn thấy dòng đầu tiên Tần Văn Văn đã có chút kinh ngạc.  

 

 

Ở thời kì này, thu nhập hàng tháng được 60 ngàn tệ không phải một con số nhỏ đâu.  

 

 

Chỉ bằng điểm này đã khiến Tần Văn Văn có chút nhìn khác về Tần Kiệt rồi.  

 

 

Bà ấy tiếp tục nhìn xuống dưới.  

 

 

Quán quân của cuộc thi chạy 100 và 1000m trong đại hội thể thao trường.  

 

 

Ách~  

 

 

Còn là người thích thể dục thể thao.  

 

 

Cậu ta cũng có chút thú vị đấy.  

 

 

Tần Văn Văn lại nhìn xuống dưới.  

 

 

Liên kết sinh viên các trường Hoa Nông, Đại học Công nghệ Hoa Nam thành lập chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.  

 

 

Hiện tại đã có chi nhanh chuyển phát nhanh ở cả ba trường.  

 

 

Cậu ta còn làm chuyển phát nhanh?  

 

 

Tên này cũng khá đấy chứ!  

 

 

Tuổi còn trẻ nhưng đã tham gia nhiều hạng mục như vậy rồi sao?  

 

 

Tần Văn Văn lại thêm tò mò về Tần Kiệt.  

 

 

Bà lại tiếp tục xem.  

 

 

Đã tài trợ 80 ngàn tệ hỗ trợ kinh phí cuộc thi tranh luận trong trường và tài trợ 50 ngàn tệ để ca sĩ thuộc tuyến 18 là Mao Hinh lên sân khấu biểu diễn.  

 

 

Cứ như vậy bỏ ra được 130 ngàn tệ.  

 

 

Khí phách cũng không nhỏ nhỉ.  

 

 

Tần Văn Văn lại càng kinh ngạc.  

 

 

Bỏ ra 20 ngàn tệ đầu tư kinh doanh vào tiệm net của người bạn tên Vương Tinh, đồng thời hỗ trợ Vương Tinh mở rộng quy mô quán Internet.  

 

 

Còn có tiệm internet nữa.  

 

 

Hạng mục này cũng không tệ.  

 

 

Thời điểm năm 2008 internet đã trở nên rất phổ biến, các quán net cũng đang trở thành phương tiện giải trí của giới trẻ.  

 

 

Tần Văn Văn như hiểu ra điều gì đó.  

 

 

Lại nhanh chóng nhìn xuống dưới.  

 

 

Mấy ngày trước, để giáo viên hướng dẫn làm người mẫu tuyên truyền cho chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách, khiến toàn bộ sinh viên và giáo viên trong trường phải náo loạn.  

 

 

Trong trường chia làm hai phe, một bên phản đối nói đồi bại thuần phong mỹ tục, một phái ủng hộ, nói đó theo kịp trào lưu!  

 

 

Phốc~  

 

 

Tần Văn Văn thiếu chút suýt phun ngụm trà vừa uống ra ngoài.  

 

 

Để giáo viên hướng dẫn làm người mẫu hỗ trợ tuyên truyền sao?  

 

 

Xem bộ dạng, cũng khá thú vị đấy.  

 

 

Tên này lá gan cũng lớn lắm, thật đúng là có thể tạo ra sức ép mà.  

 

 

Chỉ là không biết dùng thủ đoạn gì mà để cho giáo viên hướng dẫn cam tâm tình nguyện làm người mẫu, kể cả có bị người khác nói là đồi bại thuần phong mỹ tục đi nữa.  

 

 

Tần Văn Văn lại càng thêm tò mò.  

Tầm mắt tiếp tục di chuyển xuống dưới. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Những lời này cũng khiến Tần Văn Văn có hơi bất ngờ.   Một sinh viên năm ba lại có thể nói được những lời này quả thực không đơn giản.    “Chuyện tôi bảo cô điều tra, tra thế nào rồi?”, Tần Văn Văn hỏi.    “Bên thành phố Hán vẫn chưa phản hồi lại!”, Triệu Kỳ nói.    “Mau giục họ đi!”    “Vâng!”    Triệu Kỳ cầm điện thoại ra gọi.     Rất nhanh cuộc gọi đã được truyền đi.    “Có tin tức gì không...có rồi sao, tình hình thế nào...ừm, được chuyển email qua cho tôi...”    Kết thúc cuộc trò chuyện, Triệu Kỳ cầm lấy một chiếc máy tính xách tay bên cạnh.    Đăng nhập vào email, nhấn mở hộp thư đến.    Ting~    Một phần tư liệu hiện lên.     “Giám đốc Tần, có rồi!”    “Đưa tôi xem!”    Tần Văn Văn nhận lấy máy tính nhanh chóng xem.    Trong thời gian đi học, có tham gia dự án thu mua phế liệu trong khuôn viên trường, thu nhập hàng tháng là 60 ngàn tệ?    Nhìn thấy dòng đầu tiên Tần Văn Văn đã có chút kinh ngạc.    Ở thời kì này, thu nhập hàng tháng được 60 ngàn tệ không phải một con số nhỏ đâu.    Chỉ bằng điểm này đã khiến Tần Văn Văn có chút nhìn khác về Tần Kiệt rồi.    Bà ấy tiếp tục nhìn xuống dưới.    Quán quân của cuộc thi chạy 100 và 1000m trong đại hội thể thao trường.    Ách~    Còn là người thích thể dục thể thao.    Cậu ta cũng có chút thú vị đấy.    Tần Văn Văn lại nhìn xuống dưới.    Liên kết sinh viên các trường Hoa Nông, Đại học Công nghệ Hoa Nam thành lập chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.    Hiện tại đã có chi nhanh chuyển phát nhanh ở cả ba trường.    Cậu ta còn làm chuyển phát nhanh?    Tên này cũng khá đấy chứ!    Tuổi còn trẻ nhưng đã tham gia nhiều hạng mục như vậy rồi sao?    Tần Văn Văn lại thêm tò mò về Tần Kiệt.    Bà lại tiếp tục xem.    Đã tài trợ 80 ngàn tệ hỗ trợ kinh phí cuộc thi tranh luận trong trường và tài trợ 50 ngàn tệ để ca sĩ thuộc tuyến 18 là Mao Hinh lên sân khấu biểu diễn.    Cứ như vậy bỏ ra được 130 ngàn tệ.    Khí phách cũng không nhỏ nhỉ.    Tần Văn Văn lại càng kinh ngạc.    Bỏ ra 20 ngàn tệ đầu tư kinh doanh vào tiệm net của người bạn tên Vương Tinh, đồng thời hỗ trợ Vương Tinh mở rộng quy mô quán Internet.    Còn có tiệm internet nữa.    Hạng mục này cũng không tệ.    Thời điểm năm 2008 internet đã trở nên rất phổ biến, các quán net cũng đang trở thành phương tiện giải trí của giới trẻ.    Tần Văn Văn như hiểu ra điều gì đó.    Lại nhanh chóng nhìn xuống dưới.    Mấy ngày trước, để giáo viên hướng dẫn làm người mẫu tuyên truyền cho chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách, khiến toàn bộ sinh viên và giáo viên trong trường phải náo loạn.    Trong trường chia làm hai phe, một bên phản đối nói đồi bại thuần phong mỹ tục, một phái ủng hộ, nói đó theo kịp trào lưu!    Phốc~    Tần Văn Văn thiếu chút suýt phun ngụm trà vừa uống ra ngoài.    Để giáo viên hướng dẫn làm người mẫu hỗ trợ tuyên truyền sao?    Xem bộ dạng, cũng khá thú vị đấy.    Tên này lá gan cũng lớn lắm, thật đúng là có thể tạo ra sức ép mà.    Chỉ là không biết dùng thủ đoạn gì mà để cho giáo viên hướng dẫn cam tâm tình nguyện làm người mẫu, kể cả có bị người khác nói là đồi bại thuần phong mỹ tục đi nữa.    Tần Văn Văn lại càng thêm tò mò.  Tầm mắt tiếp tục di chuyển xuống dưới. 

Chương 474: Xem bộ dạng, cũng khá thú vị đấy.