“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 486: Giọng hát rất độc đáo.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Tô Nhuệ đưa điện thoại cho Tôn Triêu Dương. Vẻ mặt Tôn Triêu Dương rất ngượng ngùng. Hay lắm hóa ra Tô Nhuệ thích Tần Kiệt. Nhưng nghe nói Tần Kiệt đã có bạn gái. Mối quan hệ rắc rối thật. Tôn Triêu Dương không tiện nói ra. Tuy nhiên, ông ấy vẫn bí mật gửi thông tin liên lạc của giáo viên giới thể thao cho Tần Kiệt. Sau khi nhận được, Tần Kiệt gọi theo số đó. "A lô, là thầy Giang Dã đúng không? Tôi là Tần Kiệt!" "Ồ, là giám đốc Tần sao, tôi là Giang Dã! Chuyện của cậu, tôi đã nghe ông Tôn nói qua! Hay là thế này đi, 3 giờ chiều mai, vừa hay tôi không phải lên lớp, cậu dẫn cậu ấy đến đây!" "Được! Làm phiền thầy rồi!" "Đừng khách sáo!" Sau khi kết thúc cuộc gọi, Tần Kiệt và Châu Phàm đến cửa hàng mới. Hai người bọn họ đi dạo xung quanh một vòng, mọi thứ đều rất ổn. Tần Kiệt rất hài lòng, anh bắt taxi về trường. Vừa xuống tới nơi, anh nhận được điện thoại của Mao Hinh. "Chị Mao à! Có chuyện gì vậy?", Tần Kiệt hỏi. "Đơn đăng ký studio của tôi đã được phê duyệt! Tuần sau có thể khai trương rồi!" "Chúc mừng chị!" “Hôm khai trương cắt băng khánh thành, cậu có đến được không?" "Chắc không được rồi! Tôi tạm thời không muốn để cho người khác biết tôi là người đứng sau giúp đỡ chị! Cây to đón gió!" "Được! Tôi biết rồi! Ngoài ra, tôi còn có chuyện muốn nói với cậu!" "Chuyện gì thế?" "Trong cuộc thi ca hát ở trường đại học công nghiệp Hồ lần trước, tôi đã ký hợp đồng với hai sinh viên nổi bật đó!" "Hả?" Tần Kiệt nhớ lại tên của bọn họ. Bạn sinh viên nam tên là Tưởng Thiên Dưỡng, trùng tên với ông lớn Tưởng Thiên Dưỡng do Mặc Tử Lương thủ vai trong "Young and Dangerous" vào những năm 90. Khi hát, Tưởng Thiên Dưỡng có thể thay đổi luân phiên giọng nam lẫn giọng nữ, là một cao thủ thế vai tiêu biểu, hiếm có khó tìm. Nếu cậu ta tập luyện tốt, biết đâu có thể trở thành Lý Ngọc Cương thứ hai. Người còn lại là một bạn nữ tên Khương Thục Văn. Khi đó, ca khúc Đôi cánh vô hình của Trương Thiều Hàm cất lên, cậu ta hát giống như bản gốc vậy. Nếu đeo mặt nạ, đoán chừng không ai không nói rằng cậu ta là Trương Thiều Hàm. Giọng hát rất độc đáo. Trong cuộc thi ngày hôm đó, cậu ta vô cùng nổi bật và là một giọng ca sáng giá. Nếu tập luyện nghiêm túc, trở thành Trương Thiều Hàm thứ hai không phải là vấn đề. Tần Kiệt không ngờ rằng Mao Hinh lại ký hợp đồng với hai người này. Anh rất ngạc nhiên. Xem ra lần này Mao Hinh trở lại thành phố Hán cũng coi như là trong cái rủi có cái may. Nếu ký hợp đồng với hai ca sĩ có tiềm năng và tập trung bồi dưỡng đào tạo, chẳng mất vài năm nữa bọn họ sẽ rất hot. Đột nhiên Tần Kiệt có chút ngưỡng mộ con mắt tinh tường của Mao Hinh.
Tô Nhuệ đưa điện thoại cho Tôn Triêu Dương.
Vẻ mặt Tôn Triêu Dương rất ngượng ngùng.
Hay lắm hóa ra Tô Nhuệ thích Tần Kiệt.
Nhưng nghe nói Tần Kiệt đã có bạn gái.
Mối quan hệ rắc rối thật.
Tôn Triêu Dương không tiện nói ra.
Tuy nhiên, ông ấy vẫn bí mật gửi thông tin liên lạc của giáo viên giới thể thao cho Tần Kiệt.
Sau khi nhận được, Tần Kiệt gọi theo số đó.
"A lô, là thầy Giang Dã đúng không? Tôi là Tần Kiệt!"
"Ồ, là giám đốc Tần sao, tôi là Giang Dã! Chuyện của cậu, tôi đã nghe ông Tôn nói qua! Hay là thế này đi, 3 giờ chiều mai, vừa hay tôi không phải lên lớp, cậu dẫn cậu ấy đến đây!"
"Được! Làm phiền thầy rồi!"
"Đừng khách sáo!"
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Tần Kiệt và Châu Phàm đến cửa hàng mới.
Hai người bọn họ đi dạo xung quanh một vòng, mọi thứ đều rất ổn.
Tần Kiệt rất hài lòng, anh bắt taxi về trường.
Vừa xuống tới nơi, anh nhận được điện thoại của Mao Hinh.
"Chị Mao à! Có chuyện gì vậy?", Tần Kiệt hỏi.
"Đơn đăng ký studio của tôi đã được phê duyệt! Tuần sau có thể khai trương rồi!"
"Chúc mừng chị!"
“Hôm khai trương cắt băng khánh thành, cậu có đến được không?"
"Chắc không được rồi! Tôi tạm thời không muốn để cho người khác biết tôi là người đứng sau giúp đỡ chị! Cây to đón gió!"
"Được! Tôi biết rồi! Ngoài ra, tôi còn có chuyện muốn nói với cậu!"
"Chuyện gì thế?"
"Trong cuộc thi ca hát ở trường đại học công nghiệp Hồ lần trước, tôi đã ký hợp đồng với hai sinh viên nổi bật đó!"
"Hả?"
Tần Kiệt nhớ lại tên của bọn họ.
Bạn sinh viên nam tên là Tưởng Thiên Dưỡng, trùng tên với ông lớn Tưởng Thiên Dưỡng do Mặc Tử Lương thủ vai trong "Young and Dangerous" vào những năm 90.
Khi hát, Tưởng Thiên Dưỡng có thể thay đổi luân phiên giọng nam lẫn giọng nữ, là một cao thủ thế vai tiêu biểu, hiếm có khó tìm.
Nếu cậu ta tập luyện tốt, biết đâu có thể trở thành Lý Ngọc Cương thứ hai.
Người còn lại là một bạn nữ tên Khương Thục Văn.
Khi đó, ca khúc Đôi cánh vô hình của Trương Thiều Hàm cất lên, cậu ta hát giống như bản gốc vậy.
Nếu đeo mặt nạ, đoán chừng không ai không nói rằng cậu ta là Trương Thiều Hàm.
Giọng hát rất độc đáo.
Trong cuộc thi ngày hôm đó, cậu ta vô cùng nổi bật và là một giọng ca sáng giá.
Nếu tập luyện nghiêm túc, trở thành Trương Thiều Hàm thứ hai không phải là vấn đề.
Tần Kiệt không ngờ rằng Mao Hinh lại ký hợp đồng với hai người này.
Anh rất ngạc nhiên.
Xem ra lần này Mao Hinh trở lại thành phố Hán cũng coi như là trong cái rủi có cái may.
Nếu ký hợp đồng với hai ca sĩ có tiềm năng và tập trung bồi dưỡng đào tạo, chẳng mất vài năm nữa bọn họ sẽ rất hot.
Đột nhiên Tần Kiệt có chút ngưỡng mộ con mắt tinh tường của Mao Hinh.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Tô Nhuệ đưa điện thoại cho Tôn Triêu Dương. Vẻ mặt Tôn Triêu Dương rất ngượng ngùng. Hay lắm hóa ra Tô Nhuệ thích Tần Kiệt. Nhưng nghe nói Tần Kiệt đã có bạn gái. Mối quan hệ rắc rối thật. Tôn Triêu Dương không tiện nói ra. Tuy nhiên, ông ấy vẫn bí mật gửi thông tin liên lạc của giáo viên giới thể thao cho Tần Kiệt. Sau khi nhận được, Tần Kiệt gọi theo số đó. "A lô, là thầy Giang Dã đúng không? Tôi là Tần Kiệt!" "Ồ, là giám đốc Tần sao, tôi là Giang Dã! Chuyện của cậu, tôi đã nghe ông Tôn nói qua! Hay là thế này đi, 3 giờ chiều mai, vừa hay tôi không phải lên lớp, cậu dẫn cậu ấy đến đây!" "Được! Làm phiền thầy rồi!" "Đừng khách sáo!" Sau khi kết thúc cuộc gọi, Tần Kiệt và Châu Phàm đến cửa hàng mới. Hai người bọn họ đi dạo xung quanh một vòng, mọi thứ đều rất ổn. Tần Kiệt rất hài lòng, anh bắt taxi về trường. Vừa xuống tới nơi, anh nhận được điện thoại của Mao Hinh. "Chị Mao à! Có chuyện gì vậy?", Tần Kiệt hỏi. "Đơn đăng ký studio của tôi đã được phê duyệt! Tuần sau có thể khai trương rồi!" "Chúc mừng chị!" “Hôm khai trương cắt băng khánh thành, cậu có đến được không?" "Chắc không được rồi! Tôi tạm thời không muốn để cho người khác biết tôi là người đứng sau giúp đỡ chị! Cây to đón gió!" "Được! Tôi biết rồi! Ngoài ra, tôi còn có chuyện muốn nói với cậu!" "Chuyện gì thế?" "Trong cuộc thi ca hát ở trường đại học công nghiệp Hồ lần trước, tôi đã ký hợp đồng với hai sinh viên nổi bật đó!" "Hả?" Tần Kiệt nhớ lại tên của bọn họ. Bạn sinh viên nam tên là Tưởng Thiên Dưỡng, trùng tên với ông lớn Tưởng Thiên Dưỡng do Mặc Tử Lương thủ vai trong "Young and Dangerous" vào những năm 90. Khi hát, Tưởng Thiên Dưỡng có thể thay đổi luân phiên giọng nam lẫn giọng nữ, là một cao thủ thế vai tiêu biểu, hiếm có khó tìm. Nếu cậu ta tập luyện tốt, biết đâu có thể trở thành Lý Ngọc Cương thứ hai. Người còn lại là một bạn nữ tên Khương Thục Văn. Khi đó, ca khúc Đôi cánh vô hình của Trương Thiều Hàm cất lên, cậu ta hát giống như bản gốc vậy. Nếu đeo mặt nạ, đoán chừng không ai không nói rằng cậu ta là Trương Thiều Hàm. Giọng hát rất độc đáo. Trong cuộc thi ngày hôm đó, cậu ta vô cùng nổi bật và là một giọng ca sáng giá. Nếu tập luyện nghiêm túc, trở thành Trương Thiều Hàm thứ hai không phải là vấn đề. Tần Kiệt không ngờ rằng Mao Hinh lại ký hợp đồng với hai người này. Anh rất ngạc nhiên. Xem ra lần này Mao Hinh trở lại thành phố Hán cũng coi như là trong cái rủi có cái may. Nếu ký hợp đồng với hai ca sĩ có tiềm năng và tập trung bồi dưỡng đào tạo, chẳng mất vài năm nữa bọn họ sẽ rất hot. Đột nhiên Tần Kiệt có chút ngưỡng mộ con mắt tinh tường của Mao Hinh.