Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 498: Lại còn viết cho mình?

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Tất cả đều là người đến tìm Giang Dã giải quyết công việc.   Toàn bộ là phụ huynh học sinh.    Trong đó, nội dung của một bức ảnh rất có giá trị.    Giang Dã nhận được một phong thư.    Bên trên không viết gì.    Rất dày rất dày.    Bên trong chắc là tiền.     Tần Kiệt xem đến đây là hết.    "Anh hài lòng chứ?", thám tử tư hỏi.    "Ừm! Rất hài lòng!", Tần Kiệt nói.    "Nếu hài lòng thì đưa tiền cho tôi đi!", thám tử tư chìa tay ra.    "Thời đại nào rồi mà còn dùng tiền mặt? Cho tôi số tài khoản, tôi chuyển cho!", Tần Kiệt nói.     "Thẻ ICBC, 62..."    "Được rồi, chờ chút!"    Tinh~    Ngay sau đó, thám tử tư nhận được một tin nhắn nhắc nhở.    Anh ta nhấp vào xem, đã nhận được 30 ngàn tệ.    "30 ngàn tệ?", thám tử tư có chút kinh ngạc: "Không phải đã bàn bạc ổn thỏa, anh trả cho tôi 20 ngàn tệ à? Sao lại đưa thêm 10 ngàn tệ?"    "Tin tức của anh rất có giá trị! Đáng được 30 ngàn tệ!", Tần Kiệt phân loại ảnh chụp ra: "Cho tôi một chiếc phong bì!"    "Ồ, được, được!"    Kiếm được nhiều tiền, thám tử tư đương nhiên rất vui.    Anh ta vui tươi hớn hở đưa phong bì cho Tần Kiệt.    Sau khi Tần Kiệt nhét ảnh vào, anh hỏi: "Anh tên là Tào Đông đúng không?"    "Ừm!"    “Ok, tôi nhớ rồi! Sau này giữ liên lạc nhé!”, Tần Kiệt vỗ vỗ vào vai Tào Đông, mỉm cười rời đi.    Tào Đông ngây người, lại nhìn vào dòng tin nhắn trên điện thoại.    Anh ta cười đến nỗi miệng sắp nứt ra rồi.    Kiếm được thêm 10 ngàn tệ, thật tuyệt!    …    Sau khi Tần Kiệt rời khỏi văn phòng thám tử tư, anh cũng không quay lại trường mà trực tiếp tìm một xưởng ảnh.    Anh kêu chủ hiệu chụp ảnh giúp anh sao chép ảnh trong phong bì, mỗi bức sao chép thành 10 bản.    Sau đó anh nhét chúng vào 10 phong bì riêng biệt.    Anh giữ lại 9 chiếc và gửi một chiếc trong số đó đến trường của Giang Dã.    Trưa ngày hôm sau.    Giang Dã vừa mới trở lại phòng làm việc sau khi ăn cơm bên ngoài.    Miệng ông ta lẩm bẩm hát, trông rất vui.    Khi ông ta ngồi xuống mới nhận thấy có một phong bì trên bàn làm việc.    Bên trên viết rằng Giang Dã (thân khải).    *Thân khải: nghĩa là tất cả mọi người trừ người nhận không được mở thư đọc đồng thời yêu cầu người nhận không công khai nội dung bức thư.    Ông ta cảm thấy có chút kỳ quái.    Thời đại nào rồi mà còn viết thư?    Lại còn viết cho mình?    Không phải chứ.    Đột nhiên, ông ta phát hiện ra điều gì đó.    Không đúng.    Nếu là một lá thư, chắc chắc phong bì sẽ không phồng như vậy.    Ông ta dường như nghĩ ra điều gì đó, mắt sáng lên.    Lẽ nào là…    Giang Dã vội vàng nhìn xung quanh, lúc này, đồng nghiệp của ông ta vẫn chưa quay lại.  Ông ta nóng lòng mở phong bì ra. 

 Tất cả đều là người đến tìm Giang Dã giải quyết công việc.  

 

Toàn bộ là phụ huynh học sinh.  

 

 

Trong đó, nội dung của một bức ảnh rất có giá trị.  

 

 

Giang Dã nhận được một phong thư.  

 

 

Bên trên không viết gì.  

 

 

Rất dày rất dày.  

 

 

Bên trong chắc là tiền.  

 

 

 

Tần Kiệt xem đến đây là hết.  

 

 

"Anh hài lòng chứ?", thám tử tư hỏi.  

 

 

"Ừm! Rất hài lòng!", Tần Kiệt nói.  

 

 

"Nếu hài lòng thì đưa tiền cho tôi đi!", thám tử tư chìa tay ra.  

 

 

"Thời đại nào rồi mà còn dùng tiền mặt? Cho tôi số tài khoản, tôi chuyển cho!", Tần Kiệt nói.  

 

 

 

"Thẻ ICBC, 62..."  

 

 

"Được rồi, chờ chút!"  

 

 

Tinh~  

 

 

Ngay sau đó, thám tử tư nhận được một tin nhắn nhắc nhở.  

 

 

Anh ta nhấp vào xem, đã nhận được 30 ngàn tệ.  

 

 

"30 ngàn tệ?", thám tử tư có chút kinh ngạc: "Không phải đã bàn bạc ổn thỏa, anh trả cho tôi 20 ngàn tệ à? Sao lại đưa thêm 10 ngàn tệ?"  

 

 

"Tin tức của anh rất có giá trị! Đáng được 30 ngàn tệ!", Tần Kiệt phân loại ảnh chụp ra: "Cho tôi một chiếc phong bì!"  

 

 

"Ồ, được, được!"  

 

 

Kiếm được nhiều tiền, thám tử tư đương nhiên rất vui.  

 

 

Anh ta vui tươi hớn hở đưa phong bì cho Tần Kiệt.  

 

 

Sau khi Tần Kiệt nhét ảnh vào, anh hỏi: "Anh tên là Tào Đông đúng không?"  

 

 

"Ừm!"  

 

 

“Ok, tôi nhớ rồi! Sau này giữ liên lạc nhé!”, Tần Kiệt vỗ vỗ vào vai Tào Đông, mỉm cười rời đi.  

 

 

Tào Đông ngây người, lại nhìn vào dòng tin nhắn trên điện thoại.  

 

 

Anh ta cười đến nỗi miệng sắp nứt ra rồi.  

 

 

Kiếm được thêm 10 ngàn tệ, thật tuyệt!  

 

 

…  

 

 

Sau khi Tần Kiệt rời khỏi văn phòng thám tử tư, anh cũng không quay lại trường mà trực tiếp tìm một xưởng ảnh.  

 

 

Anh kêu chủ hiệu chụp ảnh giúp anh sao chép ảnh trong phong bì, mỗi bức sao chép thành 10 bản.  

 

 

Sau đó anh nhét chúng vào 10 phong bì riêng biệt.  

 

 

Anh giữ lại 9 chiếc và gửi một chiếc trong số đó đến trường của Giang Dã.  

 

 

Trưa ngày hôm sau.  

 

 

Giang Dã vừa mới trở lại phòng làm việc sau khi ăn cơm bên ngoài.  

 

 

Miệng ông ta lẩm bẩm hát, trông rất vui.  

 

 

Khi ông ta ngồi xuống mới nhận thấy có một phong bì trên bàn làm việc.  

 

 

Bên trên viết rằng Giang Dã (thân khải).  

 

 

*Thân khải: nghĩa là tất cả mọi người trừ người nhận không được mở thư đọc đồng thời yêu cầu người nhận không công khai nội dung bức thư.  

 

 

Ông ta cảm thấy có chút kỳ quái.  

 

 

Thời đại nào rồi mà còn viết thư?  

 

 

Lại còn viết cho mình?  

 

 

Không phải chứ.  

 

 

Đột nhiên, ông ta phát hiện ra điều gì đó.  

 

 

Không đúng.  

 

 

Nếu là một lá thư, chắc chắc phong bì sẽ không phồng như vậy.  

 

 

Ông ta dường như nghĩ ra điều gì đó, mắt sáng lên.  

 

 

Lẽ nào là…  

 

 

Giang Dã vội vàng nhìn xung quanh, lúc này, đồng nghiệp của ông ta vẫn chưa quay lại.  

Ông ta nóng lòng mở phong bì ra. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Tất cả đều là người đến tìm Giang Dã giải quyết công việc.   Toàn bộ là phụ huynh học sinh.    Trong đó, nội dung của một bức ảnh rất có giá trị.    Giang Dã nhận được một phong thư.    Bên trên không viết gì.    Rất dày rất dày.    Bên trong chắc là tiền.     Tần Kiệt xem đến đây là hết.    "Anh hài lòng chứ?", thám tử tư hỏi.    "Ừm! Rất hài lòng!", Tần Kiệt nói.    "Nếu hài lòng thì đưa tiền cho tôi đi!", thám tử tư chìa tay ra.    "Thời đại nào rồi mà còn dùng tiền mặt? Cho tôi số tài khoản, tôi chuyển cho!", Tần Kiệt nói.     "Thẻ ICBC, 62..."    "Được rồi, chờ chút!"    Tinh~    Ngay sau đó, thám tử tư nhận được một tin nhắn nhắc nhở.    Anh ta nhấp vào xem, đã nhận được 30 ngàn tệ.    "30 ngàn tệ?", thám tử tư có chút kinh ngạc: "Không phải đã bàn bạc ổn thỏa, anh trả cho tôi 20 ngàn tệ à? Sao lại đưa thêm 10 ngàn tệ?"    "Tin tức của anh rất có giá trị! Đáng được 30 ngàn tệ!", Tần Kiệt phân loại ảnh chụp ra: "Cho tôi một chiếc phong bì!"    "Ồ, được, được!"    Kiếm được nhiều tiền, thám tử tư đương nhiên rất vui.    Anh ta vui tươi hớn hở đưa phong bì cho Tần Kiệt.    Sau khi Tần Kiệt nhét ảnh vào, anh hỏi: "Anh tên là Tào Đông đúng không?"    "Ừm!"    “Ok, tôi nhớ rồi! Sau này giữ liên lạc nhé!”, Tần Kiệt vỗ vỗ vào vai Tào Đông, mỉm cười rời đi.    Tào Đông ngây người, lại nhìn vào dòng tin nhắn trên điện thoại.    Anh ta cười đến nỗi miệng sắp nứt ra rồi.    Kiếm được thêm 10 ngàn tệ, thật tuyệt!    …    Sau khi Tần Kiệt rời khỏi văn phòng thám tử tư, anh cũng không quay lại trường mà trực tiếp tìm một xưởng ảnh.    Anh kêu chủ hiệu chụp ảnh giúp anh sao chép ảnh trong phong bì, mỗi bức sao chép thành 10 bản.    Sau đó anh nhét chúng vào 10 phong bì riêng biệt.    Anh giữ lại 9 chiếc và gửi một chiếc trong số đó đến trường của Giang Dã.    Trưa ngày hôm sau.    Giang Dã vừa mới trở lại phòng làm việc sau khi ăn cơm bên ngoài.    Miệng ông ta lẩm bẩm hát, trông rất vui.    Khi ông ta ngồi xuống mới nhận thấy có một phong bì trên bàn làm việc.    Bên trên viết rằng Giang Dã (thân khải).    *Thân khải: nghĩa là tất cả mọi người trừ người nhận không được mở thư đọc đồng thời yêu cầu người nhận không công khai nội dung bức thư.    Ông ta cảm thấy có chút kỳ quái.    Thời đại nào rồi mà còn viết thư?    Lại còn viết cho mình?    Không phải chứ.    Đột nhiên, ông ta phát hiện ra điều gì đó.    Không đúng.    Nếu là một lá thư, chắc chắc phong bì sẽ không phồng như vậy.    Ông ta dường như nghĩ ra điều gì đó, mắt sáng lên.    Lẽ nào là…    Giang Dã vội vàng nhìn xung quanh, lúc này, đồng nghiệp của ông ta vẫn chưa quay lại.  Ông ta nóng lòng mở phong bì ra. 

Chương 498: Lại còn viết cho mình?