Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 502: “Quy mô thế nào?”,

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Thầy Lữ, mau mang nước ra đi !”, Tần Kiệt nói.    “Được!”, Lữ Bộ Thanh lấy ba chai nước khoáng đã chuẩn bị từ trước ra.    Tần Kiệt nói: “ Tôi cũng không làm khó thầy, thầy hãy quỳ gối xuống xin lỗi bố con thầy Lữ đi, rồi uống hết ba chai nước này thì chuyện ông bắt nạt bố con thầy Lữ coi như bỏ qua! Không vấn đề gì chứ?”    “Hả?”    Giang Dã ngẩn ra, bảo ông ta uống hết ba chai nước thì có thể làm được, nhưng bảo ông ta quỳ gối trước mặt bố con Lữ Bộ Thanh thì sao được?    Bố con Lữ Bộ Thanh không phải là phụ nữ, càng không phải là quốc vương hay quý tộc gì.     Nếu như ông ta quỳ xuống thì không phải là thân phận địa vị của bản thân thấp kém hơn bố con Lữ Bộ Thanh hay sao?    Trong lòng Giang Dã vô cùng bất mãn.    “Sao thế? Không muốn sao? Cũng được! Tôi chỉ có thể đem…”    “Đừng!”, Giang Dã vừa nghe thấy giọng điệu của Tần Kiệt liền sợ hãi, không sợ không được.     Một khi Tần Kiệt đem ảnh đi rửa, thì ông ta sẽ không chỉ mất đi công việc mà vợ ông ta cũng sẽ bỏ rơi ông ta.    “Tôi, tôi quỳ là được chứ gì!”    Giang Dã quỳ một gối xuống, nhận lấy ba chai nước từ tay Lữ Bộ Thanh, mở nắp uống từ ngụm hết chai nước, thở ra một hơi rồi mở nắp chai thứ hai đến chai thứ ba, một hơi uống hết.    Nước trong bụng không ngừng nhộn nhạo, cái bụng đang xẹp lép bỗng chốc căng phồng.    Nếu như không phải là do khác biệt giới tính thì còn tưởng Giang Dã là thai phụ mang thai mười tháng.    “Tôi uống xong rồi, đã được chưa?”, Giang Dã hỏi.    Bốp bốp~    Tần Kiệt vỗ tay mấy cái: “Rất tốt! Thế này mới có chút giống kiểu làm gương cho người khác chứ! Chuyện này cứ thế cho qua đi! Tiếp theo đây thầy hãy làm một bài kiểm tra cho con thầy Lữ.    “Được!”    Giang Dã không biết đã đứng dậy bằng cách nào, nhưng ông ta chính là cứ thế mà đứng lên.    Nhưng khi ông ta đứng thẳng dậy, hận không thể tát cho bản thân mấy bạt tai, thế mà lại bị bắt nạt bởi một đứa sinh viên, mất hết cả mặt mũi.    “Mục đầu tiên, cự ly 2000 mét! Một, hai, ba, bắt đầu!”    Lời của Giang Dã vừa dứt thì con trai của Lữ Bộ Thanh, Lữ Lộ liền xông lên.    Giang Dã vừa nhìn đồng hồ, vừa quan sát Lữ Lộ.    Tần Kiệt lại kéo Lữ Bộ Thanh ra xa.    “Giám đốc Tần, chuyện của con trai tôi, nhờ cả vào cậu! Mấy hôm nữa, tôi sẽ nghỉ việc và đến làm việc tại siêu thị Kiệt Tuyết.    “Chuyện đi làm thì không vội! Chuyện tôi muốn nói là một chuyện khác!”, Tần Kiệt phất tay nói.    “Ồ, giám đốc Tần có gì cứ nói, chuyện gì mà họ Lữ tôi làm được thì nhất định sẽ làm!”, Lữ Bộ Thanh nói.    “Thầy Lữ có lẽ hiểu rất rõ chuyện này!”, Tần Kiệt đưa mắt nhìn xung quanh, hạ giọng và nói: “Thầy Lữ có biết dạo gần đây, ở thành phố này có ai chuẩn bị khai trương đội vận chuyển hàng hóa không?”    “Khai trương đội vận chuyển hàng hóa?”, Lữ Bộ Thanh sửng sốt, suy nghĩ một hồi, rồi bỗng nhiên vỗ đầu gối: “Có, có một người!”    “Ồ, đúng là có sao?”, hai mắt Tần Kiệt sáng lên: “Là ai? Ở đâu?”    “Vương Đại Vĩ! Ông chủ của công ty vận chuyển nhà họ Lưu ở khu Đông Tây Hồ”.    “Ông chủ của công ty vận chuyển hàng hóa?”, Tần Kiệt có chút bất ngờ.    Anh cứ tưởng chỉ là một đội thôi, không ngời lại là một công ty vận chuyển đứng sau, thật là muốn gì được nấy. Hơn nữa, quy mô cũng đã được nâng cao lên một bậc.    “Quy mô thế nào?”, Tần kiệt khẩn trương hỏi.    “Ba đội! Tổng cộng có ba mươi xe tải lớn! Nhưng chỉ có mười chiếc xe đứng tên Vương Đại Vĩ, 20 chiếc còn lại đều đăng kí dưới tên công ty của ông ta!”, Lữ Bộ Thanh nhớ lại và nói.    “Tuổi của những chiếc xe như thế nào? Đều là xe mới tinh hay là xe còn mới 90%?”, Tần Kiệt hỏi.    “Xe chắc chắn không còn mới nữa, nhưng hầu hết chúng đều còn mới 70%, dùng năm năm không vấn đề gì. Nhưng...”, Lữ Bộ Thanh ngập ngừng nói.    “Có gì cứ nói!”, Tần Kiệt nói.    “Nếu tôi nhớ không nhầm thì có một số xe bị mòn lốp nặng, tôi không nhớ chính xác có bao nhiêu xe, phải có thời gian âm thầm quan sát”, Lữ Bộ Thanh giải thích.  

“Thầy Lữ, mau mang nước ra đi !”, Tần Kiệt nói.  

 

 

“Được!”, Lữ Bộ Thanh lấy ba chai nước khoáng đã chuẩn bị từ trước ra.  

 

 

Tần Kiệt nói: “ Tôi cũng không làm khó thầy, thầy hãy quỳ gối xuống xin lỗi bố con thầy Lữ đi, rồi uống hết ba chai nước này thì chuyện ông bắt nạt bố con thầy Lữ coi như bỏ qua! Không vấn đề gì chứ?”  

 

 

“Hả?”  

 

 

Giang Dã ngẩn ra, bảo ông ta uống hết ba chai nước thì có thể làm được, nhưng bảo ông ta quỳ gối trước mặt bố con Lữ Bộ Thanh thì sao được?  

 

 

Bố con Lữ Bộ Thanh không phải là phụ nữ, càng không phải là quốc vương hay quý tộc gì.  

 

 

 

Nếu như ông ta quỳ xuống thì không phải là thân phận địa vị của bản thân thấp kém hơn bố con Lữ Bộ Thanh hay sao?  

 

 

Trong lòng Giang Dã vô cùng bất mãn.  

 

 

“Sao thế? Không muốn sao? Cũng được! Tôi chỉ có thể đem…”  

 

 

“Đừng!”, Giang Dã vừa nghe thấy giọng điệu của Tần Kiệt liền sợ hãi, không sợ không được.  

 

 

 

Một khi Tần Kiệt đem ảnh đi rửa, thì ông ta sẽ không chỉ mất đi công việc mà vợ ông ta cũng sẽ bỏ rơi ông ta.  

 

 

“Tôi, tôi quỳ là được chứ gì!”  

 

 

Giang Dã quỳ một gối xuống, nhận lấy ba chai nước từ tay Lữ Bộ Thanh, mở nắp uống từ ngụm hết chai nước, thở ra một hơi rồi mở nắp chai thứ hai đến chai thứ ba, một hơi uống hết.  

 

 

Nước trong bụng không ngừng nhộn nhạo, cái bụng đang xẹp lép bỗng chốc căng phồng.  

 

 

Nếu như không phải là do khác biệt giới tính thì còn tưởng Giang Dã là thai phụ mang thai mười tháng.  

 

 

“Tôi uống xong rồi, đã được chưa?”, Giang Dã hỏi.  

 

 

Bốp bốp~  

 

 

Tần Kiệt vỗ tay mấy cái: “Rất tốt! Thế này mới có chút giống kiểu làm gương cho người khác chứ! Chuyện này cứ thế cho qua đi! Tiếp theo đây thầy hãy làm một bài kiểm tra cho con thầy Lữ.  

 

 

“Được!”  

 

 

Giang Dã không biết đã đứng dậy bằng cách nào, nhưng ông ta chính là cứ thế mà đứng lên.  

 

 

Nhưng khi ông ta đứng thẳng dậy, hận không thể tát cho bản thân mấy bạt tai, thế mà lại bị bắt nạt bởi một đứa sinh viên, mất hết cả mặt mũi.  

 

 

“Mục đầu tiên, cự ly 2000 mét! Một, hai, ba, bắt đầu!”  

 

 

Lời của Giang Dã vừa dứt thì con trai của Lữ Bộ Thanh, Lữ Lộ liền xông lên.  

 

 

Giang Dã vừa nhìn đồng hồ, vừa quan sát Lữ Lộ.  

 

 

Tần Kiệt lại kéo Lữ Bộ Thanh ra xa.  

 

 

“Giám đốc Tần, chuyện của con trai tôi, nhờ cả vào cậu! Mấy hôm nữa, tôi sẽ nghỉ việc và đến làm việc tại siêu thị Kiệt Tuyết.  

 

 

“Chuyện đi làm thì không vội! Chuyện tôi muốn nói là một chuyện khác!”, Tần Kiệt phất tay nói.  

 

 

“Ồ, giám đốc Tần có gì cứ nói, chuyện gì mà họ Lữ tôi làm được thì nhất định sẽ làm!”, Lữ Bộ Thanh nói.  

 

 

“Thầy Lữ có lẽ hiểu rất rõ chuyện này!”, Tần Kiệt đưa mắt nhìn xung quanh, hạ giọng và nói: “Thầy Lữ có biết dạo gần đây, ở thành phố này có ai chuẩn bị khai trương đội vận chuyển hàng hóa không?”  

 

 

“Khai trương đội vận chuyển hàng hóa?”, Lữ Bộ Thanh sửng sốt, suy nghĩ một hồi, rồi bỗng nhiên vỗ đầu gối: “Có, có một người!”  

 

 

“Ồ, đúng là có sao?”, hai mắt Tần Kiệt sáng lên: “Là ai? Ở đâu?”  

 

 

“Vương Đại Vĩ! Ông chủ của công ty vận chuyển nhà họ Lưu ở khu Đông Tây Hồ”.  

 

 

“Ông chủ của công ty vận chuyển hàng hóa?”, Tần Kiệt có chút bất ngờ.  

 

 

Anh cứ tưởng chỉ là một đội thôi, không ngời lại là một công ty vận chuyển đứng sau, thật là muốn gì được nấy. Hơn nữa, quy mô cũng đã được nâng cao lên một bậc.  

 

 

“Quy mô thế nào?”, Tần kiệt khẩn trương hỏi.  

 

 

“Ba đội! Tổng cộng có ba mươi xe tải lớn! Nhưng chỉ có mười chiếc xe đứng tên Vương Đại Vĩ, 20 chiếc còn lại đều đăng kí dưới tên công ty của ông ta!”, Lữ Bộ Thanh nhớ lại và nói.  

 

 

“Tuổi của những chiếc xe như thế nào? Đều là xe mới tinh hay là xe còn mới 90%?”, Tần Kiệt hỏi.  

 

 

“Xe chắc chắn không còn mới nữa, nhưng hầu hết chúng đều còn mới 70%, dùng năm năm không vấn đề gì. Nhưng...”, Lữ Bộ Thanh ngập ngừng nói.  

 

 

“Có gì cứ nói!”, Tần Kiệt nói.  

 

 

“Nếu tôi nhớ không nhầm thì có một số xe bị mòn lốp nặng, tôi không nhớ chính xác có bao nhiêu xe, phải có thời gian âm thầm quan sát”, Lữ Bộ Thanh giải thích.  

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Thầy Lữ, mau mang nước ra đi !”, Tần Kiệt nói.    “Được!”, Lữ Bộ Thanh lấy ba chai nước khoáng đã chuẩn bị từ trước ra.    Tần Kiệt nói: “ Tôi cũng không làm khó thầy, thầy hãy quỳ gối xuống xin lỗi bố con thầy Lữ đi, rồi uống hết ba chai nước này thì chuyện ông bắt nạt bố con thầy Lữ coi như bỏ qua! Không vấn đề gì chứ?”    “Hả?”    Giang Dã ngẩn ra, bảo ông ta uống hết ba chai nước thì có thể làm được, nhưng bảo ông ta quỳ gối trước mặt bố con Lữ Bộ Thanh thì sao được?    Bố con Lữ Bộ Thanh không phải là phụ nữ, càng không phải là quốc vương hay quý tộc gì.     Nếu như ông ta quỳ xuống thì không phải là thân phận địa vị của bản thân thấp kém hơn bố con Lữ Bộ Thanh hay sao?    Trong lòng Giang Dã vô cùng bất mãn.    “Sao thế? Không muốn sao? Cũng được! Tôi chỉ có thể đem…”    “Đừng!”, Giang Dã vừa nghe thấy giọng điệu của Tần Kiệt liền sợ hãi, không sợ không được.     Một khi Tần Kiệt đem ảnh đi rửa, thì ông ta sẽ không chỉ mất đi công việc mà vợ ông ta cũng sẽ bỏ rơi ông ta.    “Tôi, tôi quỳ là được chứ gì!”    Giang Dã quỳ một gối xuống, nhận lấy ba chai nước từ tay Lữ Bộ Thanh, mở nắp uống từ ngụm hết chai nước, thở ra một hơi rồi mở nắp chai thứ hai đến chai thứ ba, một hơi uống hết.    Nước trong bụng không ngừng nhộn nhạo, cái bụng đang xẹp lép bỗng chốc căng phồng.    Nếu như không phải là do khác biệt giới tính thì còn tưởng Giang Dã là thai phụ mang thai mười tháng.    “Tôi uống xong rồi, đã được chưa?”, Giang Dã hỏi.    Bốp bốp~    Tần Kiệt vỗ tay mấy cái: “Rất tốt! Thế này mới có chút giống kiểu làm gương cho người khác chứ! Chuyện này cứ thế cho qua đi! Tiếp theo đây thầy hãy làm một bài kiểm tra cho con thầy Lữ.    “Được!”    Giang Dã không biết đã đứng dậy bằng cách nào, nhưng ông ta chính là cứ thế mà đứng lên.    Nhưng khi ông ta đứng thẳng dậy, hận không thể tát cho bản thân mấy bạt tai, thế mà lại bị bắt nạt bởi một đứa sinh viên, mất hết cả mặt mũi.    “Mục đầu tiên, cự ly 2000 mét! Một, hai, ba, bắt đầu!”    Lời của Giang Dã vừa dứt thì con trai của Lữ Bộ Thanh, Lữ Lộ liền xông lên.    Giang Dã vừa nhìn đồng hồ, vừa quan sát Lữ Lộ.    Tần Kiệt lại kéo Lữ Bộ Thanh ra xa.    “Giám đốc Tần, chuyện của con trai tôi, nhờ cả vào cậu! Mấy hôm nữa, tôi sẽ nghỉ việc và đến làm việc tại siêu thị Kiệt Tuyết.    “Chuyện đi làm thì không vội! Chuyện tôi muốn nói là một chuyện khác!”, Tần Kiệt phất tay nói.    “Ồ, giám đốc Tần có gì cứ nói, chuyện gì mà họ Lữ tôi làm được thì nhất định sẽ làm!”, Lữ Bộ Thanh nói.    “Thầy Lữ có lẽ hiểu rất rõ chuyện này!”, Tần Kiệt đưa mắt nhìn xung quanh, hạ giọng và nói: “Thầy Lữ có biết dạo gần đây, ở thành phố này có ai chuẩn bị khai trương đội vận chuyển hàng hóa không?”    “Khai trương đội vận chuyển hàng hóa?”, Lữ Bộ Thanh sửng sốt, suy nghĩ một hồi, rồi bỗng nhiên vỗ đầu gối: “Có, có một người!”    “Ồ, đúng là có sao?”, hai mắt Tần Kiệt sáng lên: “Là ai? Ở đâu?”    “Vương Đại Vĩ! Ông chủ của công ty vận chuyển nhà họ Lưu ở khu Đông Tây Hồ”.    “Ông chủ của công ty vận chuyển hàng hóa?”, Tần Kiệt có chút bất ngờ.    Anh cứ tưởng chỉ là một đội thôi, không ngời lại là một công ty vận chuyển đứng sau, thật là muốn gì được nấy. Hơn nữa, quy mô cũng đã được nâng cao lên một bậc.    “Quy mô thế nào?”, Tần kiệt khẩn trương hỏi.    “Ba đội! Tổng cộng có ba mươi xe tải lớn! Nhưng chỉ có mười chiếc xe đứng tên Vương Đại Vĩ, 20 chiếc còn lại đều đăng kí dưới tên công ty của ông ta!”, Lữ Bộ Thanh nhớ lại và nói.    “Tuổi của những chiếc xe như thế nào? Đều là xe mới tinh hay là xe còn mới 90%?”, Tần Kiệt hỏi.    “Xe chắc chắn không còn mới nữa, nhưng hầu hết chúng đều còn mới 70%, dùng năm năm không vấn đề gì. Nhưng...”, Lữ Bộ Thanh ngập ngừng nói.    “Có gì cứ nói!”, Tần Kiệt nói.    “Nếu tôi nhớ không nhầm thì có một số xe bị mòn lốp nặng, tôi không nhớ chính xác có bao nhiêu xe, phải có thời gian âm thầm quan sát”, Lữ Bộ Thanh giải thích.  

Chương 502: “Quy mô thế nào?”,