“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 510: Tốc độ quá nhanh!
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Được rồi, hóa ra là mùi đàn ông trên người anh, vậy mà làm anh bị dọa, còn tưởng rằng mình bị viêm cánh nữa chứ. “Được rồi, lên xe đi!” Tần Kiệt nhận lấy rương hành lý trong tay Tô Nhuệ, gọi Tôn Triêu Dương cùng đi ra ngoài. Trên đường. “Giám đốc Tần, trong điện thoại cậu có nói gần đây việc kinh doanh ở công ty rất bận rộn, thật vậy à?”, Tôn Triêu Dương hỏi thăm. “Ừm! Khoảng thời gian hai người không có mặt ở đây, chi nhánh mới ở Nam Hồ đã khai trương rồi!” “À! Tôi có biết chuyện này! Có nghe nói! Còn gì nữa không?”, Tô Nhuệ hỏi. “Tôi bỏ ra 2,25 triệu tệ để mua một đội xe vận chuyển! Thành lập phòng vận chuyển!” “Hả?”, Tô Nhuệ cùng Tôn Triêu Dương liếc nhìn nhau, nói: “Ngay cả ngành vận chuyển cũng muốn nhảy vào à?” “Giám đốc Tần, có bao nhiêu chiếc xe?”, Tôn Triêu Dương hỏi. “Ba mươi chiếc! Tất cả đều là xe vận tải cỡ lớn! Hiện tại đều đã đưa vào hoạt động!”, Tần Kiệt giải thích. “Ba…mươi chiếc! Chỉ có 2,25 triệu tệ? Không đắt!”, Tôn Triêu Dương tặc lưỡi. “Ừm, không đắt!”, Tần Kiệt không phủ nhận: “Sau khi thành lập phòng vận chuyển, chúng ta đã thông báo tuyển dụng hơn 100 người mới! Có sinh viên, có nhân viên siêu thị,… Hiện tại đã bắt đầu đào tạo rồi!” “Hả?”, Tô Nhuệ cùng Tôn Triêu Dương lại lần nữa tặc lưỡi. “Tuyển hơn 100 người?”, Tô Nhuệ ngẩn người: “Giám đốc Tần, đột nhiên tuyển nhiều người như vậy để làm gì?” “À, quên nói với hai người! Chúng ta sẽ lập tức mở thêm năm chi nhánh, hơn một trăm người là dùng để phục vụ cho chi nhánh mới!”, Tần Kiệt giải thích. Tô Nhuệ: “…” Tôn Triêu Dương: “…” Trong mắt hai người ngoại trừ khiếp sợ cũng chỉ có khiếp sợ. Cùng lắm bọn họ chỉ mới đi công tác gần hai mươi ngày mà thôi, vậy mà Tần Kiệt đã mở thêm năm chi nhánh rồi. Tốc độ quá nhanh! “Giám đốc Tần, anh liên tục mở năm chi nhánh, về phương diện tài chính…”, Tô Nhuệ có hơi bận tâm, dù sao cô ký hợp đồng với các vận động viên cũng tốn không ít tiền. Hiện tại, Tần Kiệt lại mở liên tục năm cửa hàng, không biết tài chính có đủ không? “Cô không cần lo lắng việc này! Chúng ta đã có đối sách, sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu! Điều mà hai người cần quan tâm là…”, Tần Kiệt liếc nhìn Tô Nhuệ và Tôn Triêu Dương bằng ánh mắt đầy ẩn ý. “Giám đốc Tần, anh muốn gì thì cứ nói thẳng ra không được à? Đừng có thừa nước đục thả câu như vậy!”, Tô Nhuệ nóng lòng, lên tiếng thúc giục. “Đúng vậy, nói đi, có phải là muốn chúng tôi giúp gì không?”, Tôn Triêu Dương hỏi. “Hai người vừa trở về, tôi có thể cho hai người nghỉ ba ngày! Ba ngày sau, giám đốc Tô đi đến chợ việc làm tuyển thêm vài nhân tài về ngành tài chính vừa ý. Tháng sau, tôi cần dùng!” “Tháng sau?”, Tô Nhuệ ngẩn ra: “Để làm gì?” “Cụ thể để làm gì thì tạm thời giám đốc Tô không cần biết! Đến lúc đó tôi sẽ nói! Trước cứ giữ bí mật đi đã!”, Tần Kiệt không nói rõ, mà úp úp mở mở. “Thôi đi! Lại là cái điệu bộ đó! Được rồi, tôi hơi mệt, không lãng phí tinh thần nữa!”, Tô Nhuệ trừng mắt nhìn Tần Kiệt, không thèm để ý đến anh. “Chú Tôn, đợi tháng sau, sau khi giám đốc Tô kiếm tiền giúp tôi, trung tâm thể dục thể thao của chú cũng nên thay đổi rồi!”, Tần Kiệt nói. “Thay đổi?”, Tôn Triêu Dương hào hứng: “Ý của giám đốc Tần là… Muốn một lần nữa tân trang?” “Đúng! Một lần nữa thiết kế, sửa chữa, xây dựng một trung tâm thể dục thể thao thời thượng…”
Được rồi, hóa ra là mùi đàn ông trên người anh, vậy mà làm anh bị dọa, còn tưởng rằng mình bị viêm cánh nữa chứ.
“Được rồi, lên xe đi!”
Tần Kiệt nhận lấy rương hành lý trong tay Tô Nhuệ, gọi Tôn Triêu Dương cùng đi ra ngoài.
Trên đường.
“Giám đốc Tần, trong điện thoại cậu có nói gần đây việc kinh doanh ở công ty rất bận rộn, thật vậy à?”, Tôn Triêu Dương hỏi thăm.
“Ừm! Khoảng thời gian hai người không có mặt ở đây, chi nhánh mới ở Nam Hồ đã khai trương rồi!”
“À! Tôi có biết chuyện này! Có nghe nói! Còn gì nữa không?”, Tô Nhuệ hỏi.
“Tôi bỏ ra 2,25 triệu tệ để mua một đội xe vận chuyển! Thành lập phòng vận chuyển!”
“Hả?”, Tô Nhuệ cùng Tôn Triêu Dương liếc nhìn nhau, nói: “Ngay cả ngành vận chuyển cũng muốn nhảy vào à?”
“Giám đốc Tần, có bao nhiêu chiếc xe?”, Tôn Triêu Dương hỏi.
“Ba mươi chiếc! Tất cả đều là xe vận tải cỡ lớn! Hiện tại đều đã đưa vào hoạt động!”, Tần Kiệt giải thích.
“Ba…mươi chiếc! Chỉ có 2,25 triệu tệ? Không đắt!”, Tôn Triêu Dương tặc lưỡi.
“Ừm, không đắt!”, Tần Kiệt không phủ nhận: “Sau khi thành lập phòng vận chuyển, chúng ta đã thông báo tuyển dụng hơn 100 người mới! Có sinh viên, có nhân viên siêu thị,… Hiện tại đã bắt đầu đào tạo rồi!”
“Hả?”, Tô Nhuệ cùng Tôn Triêu Dương lại lần nữa tặc lưỡi.
“Tuyển hơn 100 người?”, Tô Nhuệ ngẩn người: “Giám đốc Tần, đột nhiên tuyển nhiều người như vậy để làm gì?”
“À, quên nói với hai người! Chúng ta sẽ lập tức mở thêm năm chi nhánh, hơn một trăm người là dùng để phục vụ cho chi nhánh mới!”, Tần Kiệt giải thích.
Tô Nhuệ: “…”
Tôn Triêu Dương: “…”
Trong mắt hai người ngoại trừ khiếp sợ cũng chỉ có khiếp sợ.
Cùng lắm bọn họ chỉ mới đi công tác gần hai mươi ngày mà thôi, vậy mà Tần Kiệt đã mở thêm năm chi nhánh rồi.
Tốc độ quá nhanh!
“Giám đốc Tần, anh liên tục mở năm chi nhánh, về phương diện tài chính…”, Tô Nhuệ có hơi bận tâm, dù sao cô ký hợp đồng với các vận động viên cũng tốn không ít tiền.
Hiện tại, Tần Kiệt lại mở liên tục năm cửa hàng, không biết tài chính có đủ không?
“Cô không cần lo lắng việc này! Chúng ta đã có đối sách, sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu! Điều mà hai người cần quan tâm là…”, Tần Kiệt liếc nhìn Tô Nhuệ và Tôn Triêu Dương bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
“Giám đốc Tần, anh muốn gì thì cứ nói thẳng ra không được à? Đừng có thừa nước đục thả câu như vậy!”, Tô Nhuệ nóng lòng, lên tiếng thúc giục.
“Đúng vậy, nói đi, có phải là muốn chúng tôi giúp gì không?”, Tôn Triêu Dương hỏi.
“Hai người vừa trở về, tôi có thể cho hai người nghỉ ba ngày! Ba ngày sau, giám đốc Tô đi đến chợ việc làm tuyển thêm vài nhân tài về ngành tài chính vừa ý. Tháng sau, tôi cần dùng!”
“Tháng sau?”, Tô Nhuệ ngẩn ra: “Để làm gì?”
“Cụ thể để làm gì thì tạm thời giám đốc Tô không cần biết! Đến lúc đó tôi sẽ nói! Trước cứ giữ bí mật đi đã!”, Tần Kiệt không nói rõ, mà úp úp mở mở.
“Thôi đi! Lại là cái điệu bộ đó! Được rồi, tôi hơi mệt, không lãng phí tinh thần nữa!”, Tô Nhuệ trừng mắt nhìn Tần Kiệt, không thèm để ý đến anh.
“Chú Tôn, đợi tháng sau, sau khi giám đốc Tô kiếm tiền giúp tôi, trung tâm thể dục thể thao của chú cũng nên thay đổi rồi!”, Tần Kiệt nói.
“Thay đổi?”, Tôn Triêu Dương hào hứng: “Ý của giám đốc Tần là… Muốn một lần nữa tân trang?”
“Đúng! Một lần nữa thiết kế, sửa chữa, xây dựng một trung tâm thể dục thể thao thời thượng…”
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Được rồi, hóa ra là mùi đàn ông trên người anh, vậy mà làm anh bị dọa, còn tưởng rằng mình bị viêm cánh nữa chứ. “Được rồi, lên xe đi!” Tần Kiệt nhận lấy rương hành lý trong tay Tô Nhuệ, gọi Tôn Triêu Dương cùng đi ra ngoài. Trên đường. “Giám đốc Tần, trong điện thoại cậu có nói gần đây việc kinh doanh ở công ty rất bận rộn, thật vậy à?”, Tôn Triêu Dương hỏi thăm. “Ừm! Khoảng thời gian hai người không có mặt ở đây, chi nhánh mới ở Nam Hồ đã khai trương rồi!” “À! Tôi có biết chuyện này! Có nghe nói! Còn gì nữa không?”, Tô Nhuệ hỏi. “Tôi bỏ ra 2,25 triệu tệ để mua một đội xe vận chuyển! Thành lập phòng vận chuyển!” “Hả?”, Tô Nhuệ cùng Tôn Triêu Dương liếc nhìn nhau, nói: “Ngay cả ngành vận chuyển cũng muốn nhảy vào à?” “Giám đốc Tần, có bao nhiêu chiếc xe?”, Tôn Triêu Dương hỏi. “Ba mươi chiếc! Tất cả đều là xe vận tải cỡ lớn! Hiện tại đều đã đưa vào hoạt động!”, Tần Kiệt giải thích. “Ba…mươi chiếc! Chỉ có 2,25 triệu tệ? Không đắt!”, Tôn Triêu Dương tặc lưỡi. “Ừm, không đắt!”, Tần Kiệt không phủ nhận: “Sau khi thành lập phòng vận chuyển, chúng ta đã thông báo tuyển dụng hơn 100 người mới! Có sinh viên, có nhân viên siêu thị,… Hiện tại đã bắt đầu đào tạo rồi!” “Hả?”, Tô Nhuệ cùng Tôn Triêu Dương lại lần nữa tặc lưỡi. “Tuyển hơn 100 người?”, Tô Nhuệ ngẩn người: “Giám đốc Tần, đột nhiên tuyển nhiều người như vậy để làm gì?” “À, quên nói với hai người! Chúng ta sẽ lập tức mở thêm năm chi nhánh, hơn một trăm người là dùng để phục vụ cho chi nhánh mới!”, Tần Kiệt giải thích. Tô Nhuệ: “…” Tôn Triêu Dương: “…” Trong mắt hai người ngoại trừ khiếp sợ cũng chỉ có khiếp sợ. Cùng lắm bọn họ chỉ mới đi công tác gần hai mươi ngày mà thôi, vậy mà Tần Kiệt đã mở thêm năm chi nhánh rồi. Tốc độ quá nhanh! “Giám đốc Tần, anh liên tục mở năm chi nhánh, về phương diện tài chính…”, Tô Nhuệ có hơi bận tâm, dù sao cô ký hợp đồng với các vận động viên cũng tốn không ít tiền. Hiện tại, Tần Kiệt lại mở liên tục năm cửa hàng, không biết tài chính có đủ không? “Cô không cần lo lắng việc này! Chúng ta đã có đối sách, sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu! Điều mà hai người cần quan tâm là…”, Tần Kiệt liếc nhìn Tô Nhuệ và Tôn Triêu Dương bằng ánh mắt đầy ẩn ý. “Giám đốc Tần, anh muốn gì thì cứ nói thẳng ra không được à? Đừng có thừa nước đục thả câu như vậy!”, Tô Nhuệ nóng lòng, lên tiếng thúc giục. “Đúng vậy, nói đi, có phải là muốn chúng tôi giúp gì không?”, Tôn Triêu Dương hỏi. “Hai người vừa trở về, tôi có thể cho hai người nghỉ ba ngày! Ba ngày sau, giám đốc Tô đi đến chợ việc làm tuyển thêm vài nhân tài về ngành tài chính vừa ý. Tháng sau, tôi cần dùng!” “Tháng sau?”, Tô Nhuệ ngẩn ra: “Để làm gì?” “Cụ thể để làm gì thì tạm thời giám đốc Tô không cần biết! Đến lúc đó tôi sẽ nói! Trước cứ giữ bí mật đi đã!”, Tần Kiệt không nói rõ, mà úp úp mở mở. “Thôi đi! Lại là cái điệu bộ đó! Được rồi, tôi hơi mệt, không lãng phí tinh thần nữa!”, Tô Nhuệ trừng mắt nhìn Tần Kiệt, không thèm để ý đến anh. “Chú Tôn, đợi tháng sau, sau khi giám đốc Tô kiếm tiền giúp tôi, trung tâm thể dục thể thao của chú cũng nên thay đổi rồi!”, Tần Kiệt nói. “Thay đổi?”, Tôn Triêu Dương hào hứng: “Ý của giám đốc Tần là… Muốn một lần nữa tân trang?” “Đúng! Một lần nữa thiết kế, sửa chữa, xây dựng một trung tâm thể dục thể thao thời thượng…”