Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 513: Cô cùng anh đấu liên tiếp năm trận.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Làm gì vậy hả?”, Tần Kiệt như bị điện giật, vội vàng rút tay lại, muốn giữ khoảng cách với Tô Nhuệ.   Nhưng anh lại há hốc mồm vì chợt nhớ ra là mình không biết bơi.     Lúc này, anh mới sực nhớ là dù đời trước hay ở kiếp này, anh đều là một con vịt cạn, không hề biết bơi.    “Giám đốc Tần, rốt cuộc là anh bị sao vậy?”, Tô Nhuệ phát hiện có gì đó không đúng nên đã tiến đến gần, quan tâm hỏi.    “Tôi…”, Tần Kiệt khựng lại: “Nếu như tôi nói với cô là tôi không biết bơi, cô có tin không?”    “Hả?”, Tô Nhuệ ngẩn ra, nở nụ cười.    “Giám đốc Tần, anh bớt đùa đi! Có phải là anh lại kiếm cớ né tránh nữa hay không? Tôi nói cho anh biết, tôi không bị lừa đâu! Tối hôm nay, chúng ta phải bơi cho thật đã mới được!”, Tô Nhuệ căn bản không tin.     Đây là thành phố Hán, nơi hai con sông gặp nhau.    Tần Kiệt nói mình không biết bơi!    Ai mà tin chứ!    “Tôi rất nghiêm túc!”, Tần Kiệt nghiêm túc nhìn Tô Nhuệ.    “Hả?”, Tô Nhuệ ngơ ngác, đôi mắt xinh đẹp nhìn thẳng vào Tần Kiệt, nghiêm túc hỏi: “Thật à?”     “Ừm!”, Tần Kiệt khẽ gật đầu.    Tô Nhuệ ngây người.    Sau đó, cô nhoẻn miệng cười.    Còn Tần Kiệt thì ngượng đỏ mặt.    Anh không biết bơi mà còn dám theo Tô Nhuệ đến hồ bơi, chuyện này đúng là mất mặt mà.    “Thật không ngờ, một người rong ruổi trong giới kinh doanh như giám đốc Tần lại là một con vịt cạn! Đúng là chuyện lạ mà! Ha ha~”    Tô Nhuệ dường như phát hiện ra lục địa mới vậy, cười một cách vô cùng quyến rũ.    Tần Kiệt vội ngẩng đầu, vờ như không biết gì.    “Không sao đâu! Giám đốc Tần sẽ làm được, tôi có thể dạy anh!”    “Hả?”, Tần Kiệt cho rằng mình nghe nhầm: “Cô dạy tôi?”    “Đúng rồi! Đến cũng đã đến rồi, không thể cứ thế mà về được, đúng không? Tôi dạy anh!”    “Không hay lắm đâu! Lỡ như có người đến, có thể…”    “Đừng có lo nữa! Vừa rồi, lúc đi thay đồ tắm, tôi đã liên hệ với ông chủ, chúng ta bao hết tốt hôm nay! Đương nhiên, giám đốc Tần là người trả tiền!”, Tô Nhuệ nói.    Tần Kiệt: “…”    Tô Nhuệ muốn làm gì?    Cướp sắc rồi còn cướp tiền nữa à?    Không hay lắm đâu!    Cô nam quả nữ đấy.    Thật sự không hay lắm đâu!    Nhưng Tô Nhuệ lại nhất quyết không buông tha cho anh.    Thái độ của cô ấy vô cùng cương quyết.    “Đứng thẳng!”, Tô Nhuệ nói.    Tần Kiệt đành phải đứng thẳng người trong hồ bơi, mực nước cao đến hai phần ba người anh.    Sau đó, Tô Nhuệ nhích ra xa một chút.    “Vịn thành hồ, bước tới! Đi qua đi lại bảy lần!”    Tần Kiệt làm theo lời Tô Nhuệ.    Một lần, hai lần, ba lần… Bảy lần.    Thời gian dần trôi qua, Tần Kiệt đã học được cách dùng hai chân làm nổi cơ thể.    Thấy Tần Kiệt đã học nổi xong và cũng cảm thấy thích thú, nên Tô Nhuệ bơi qua bơi lại trong hồ vài lần để làm mẫu cho anh.    Mỗi một động tác của cô đều khiến anh suýt tí nữa phun máu mũi.    May mà định lực của anh mạnh, nhịn xuống được.    Sau đó Tô Nhuệ bơi tới, bắt đầu bơi cùng Tần Kiệt.    Ban đầu còn rất chậm, nhưng dần dần, kỹ năng của Tần Kiệt mỗi lúc một thuần thục hơn, anh đã có thể khống chế cơ thể, càng ngày càng thuận tay.    Anh dần cảm thấy thích bơi lội, còn chủ động khiêu chiến với Tô Nhuệ.    Hiếm khi thấy Tần Kiệt có hứng thú, đương nhiên, Tô Nhuệ sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy.    Cô cùng anh đấu liên tiếp năm trận.    Kết quả là Tần Kiệt bại hoàn toàn, bị hành hạ không khác gì chó.    Cuối cùng, là bởi Tô Nhuệ suy nghĩ cho cảm xúc của Tần Kiệt, nên trận thứ sáu, cô cố ý thả nước, nên anh mới hòa được một ván.  Tần Kiệt tức đến mức muốn văng tục. 

“Làm gì vậy hả?”, Tần Kiệt như bị điện giật, vội vàng rút tay lại, muốn giữ khoảng cách với Tô Nhuệ.  

 

Nhưng anh lại há hốc mồm vì chợt nhớ ra là mình không biết bơi.   

 

 

Lúc này, anh mới sực nhớ là dù đời trước hay ở kiếp này, anh đều là một con vịt cạn, không hề biết bơi.  

 

 

“Giám đốc Tần, rốt cuộc là anh bị sao vậy?”, Tô Nhuệ phát hiện có gì đó không đúng nên đã tiến đến gần, quan tâm hỏi.  

 

 

“Tôi…”, Tần Kiệt khựng lại: “Nếu như tôi nói với cô là tôi không biết bơi, cô có tin không?”  

 

 

“Hả?”, Tô Nhuệ ngẩn ra, nở nụ cười.  

 

 

“Giám đốc Tần, anh bớt đùa đi! Có phải là anh lại kiếm cớ né tránh nữa hay không? Tôi nói cho anh biết, tôi không bị lừa đâu! Tối hôm nay, chúng ta phải bơi cho thật đã mới được!”, Tô Nhuệ căn bản không tin.  

 

 

 

Đây là thành phố Hán, nơi hai con sông gặp nhau.  

 

 

Tần Kiệt nói mình không biết bơi!  

 

 

Ai mà tin chứ!  

 

 

“Tôi rất nghiêm túc!”, Tần Kiệt nghiêm túc nhìn Tô Nhuệ.  

 

 

“Hả?”, Tô Nhuệ ngơ ngác, đôi mắt xinh đẹp nhìn thẳng vào Tần Kiệt, nghiêm túc hỏi: “Thật à?”  

 

 

 

“Ừm!”, Tần Kiệt khẽ gật đầu.  

 

 

Tô Nhuệ ngây người.  

 

 

Sau đó, cô nhoẻn miệng cười.  

 

 

Còn Tần Kiệt thì ngượng đỏ mặt.  

 

 

Anh không biết bơi mà còn dám theo Tô Nhuệ đến hồ bơi, chuyện này đúng là mất mặt mà.  

 

 

“Thật không ngờ, một người rong ruổi trong giới kinh doanh như giám đốc Tần lại là một con vịt cạn! Đúng là chuyện lạ mà! Ha ha~”  

 

 

Tô Nhuệ dường như phát hiện ra lục địa mới vậy, cười một cách vô cùng quyến rũ.  

 

 

Tần Kiệt vội ngẩng đầu, vờ như không biết gì.  

 

 

“Không sao đâu! Giám đốc Tần sẽ làm được, tôi có thể dạy anh!”  

 

 

“Hả?”, Tần Kiệt cho rằng mình nghe nhầm: “Cô dạy tôi?”  

 

 

“Đúng rồi! Đến cũng đã đến rồi, không thể cứ thế mà về được, đúng không? Tôi dạy anh!”  

 

 

“Không hay lắm đâu! Lỡ như có người đến, có thể…”  

 

 

“Đừng có lo nữa! Vừa rồi, lúc đi thay đồ tắm, tôi đã liên hệ với ông chủ, chúng ta bao hết tốt hôm nay! Đương nhiên, giám đốc Tần là người trả tiền!”, Tô Nhuệ nói.  

 

 

Tần Kiệt: “…”  

 

 

Tô Nhuệ muốn làm gì?  

 

 

Cướp sắc rồi còn cướp tiền nữa à?  

 

 

Không hay lắm đâu!  

 

 

Cô nam quả nữ đấy.  

 

 

Thật sự không hay lắm đâu!  

 

 

Nhưng Tô Nhuệ lại nhất quyết không buông tha cho anh.  

 

 

Thái độ của cô ấy vô cùng cương quyết.  

 

 

“Đứng thẳng!”, Tô Nhuệ nói.  

 

 

Tần Kiệt đành phải đứng thẳng người trong hồ bơi, mực nước cao đến hai phần ba người anh.  

 

 

Sau đó, Tô Nhuệ nhích ra xa một chút.  

 

 

“Vịn thành hồ, bước tới! Đi qua đi lại bảy lần!”  

 

 

Tần Kiệt làm theo lời Tô Nhuệ.  

 

 

Một lần, hai lần, ba lần… Bảy lần.  

 

 

Thời gian dần trôi qua, Tần Kiệt đã học được cách dùng hai chân làm nổi cơ thể.  

 

 

Thấy Tần Kiệt đã học nổi xong và cũng cảm thấy thích thú, nên Tô Nhuệ bơi qua bơi lại trong hồ vài lần để làm mẫu cho anh.  

 

 

Mỗi một động tác của cô đều khiến anh suýt tí nữa phun máu mũi.  

 

 

May mà định lực của anh mạnh, nhịn xuống được.  

 

 

Sau đó Tô Nhuệ bơi tới, bắt đầu bơi cùng Tần Kiệt.  

 

 

Ban đầu còn rất chậm, nhưng dần dần, kỹ năng của Tần Kiệt mỗi lúc một thuần thục hơn, anh đã có thể khống chế cơ thể, càng ngày càng thuận tay.  

 

 

Anh dần cảm thấy thích bơi lội, còn chủ động khiêu chiến với Tô Nhuệ.  

 

 

Hiếm khi thấy Tần Kiệt có hứng thú, đương nhiên, Tô Nhuệ sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy.  

 

 

Cô cùng anh đấu liên tiếp năm trận.  

 

 

Kết quả là Tần Kiệt bại hoàn toàn, bị hành hạ không khác gì chó.  

 

 

Cuối cùng, là bởi Tô Nhuệ suy nghĩ cho cảm xúc của Tần Kiệt, nên trận thứ sáu, cô cố ý thả nước, nên anh mới hòa được một ván.  

Tần Kiệt tức đến mức muốn văng tục. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Làm gì vậy hả?”, Tần Kiệt như bị điện giật, vội vàng rút tay lại, muốn giữ khoảng cách với Tô Nhuệ.   Nhưng anh lại há hốc mồm vì chợt nhớ ra là mình không biết bơi.     Lúc này, anh mới sực nhớ là dù đời trước hay ở kiếp này, anh đều là một con vịt cạn, không hề biết bơi.    “Giám đốc Tần, rốt cuộc là anh bị sao vậy?”, Tô Nhuệ phát hiện có gì đó không đúng nên đã tiến đến gần, quan tâm hỏi.    “Tôi…”, Tần Kiệt khựng lại: “Nếu như tôi nói với cô là tôi không biết bơi, cô có tin không?”    “Hả?”, Tô Nhuệ ngẩn ra, nở nụ cười.    “Giám đốc Tần, anh bớt đùa đi! Có phải là anh lại kiếm cớ né tránh nữa hay không? Tôi nói cho anh biết, tôi không bị lừa đâu! Tối hôm nay, chúng ta phải bơi cho thật đã mới được!”, Tô Nhuệ căn bản không tin.     Đây là thành phố Hán, nơi hai con sông gặp nhau.    Tần Kiệt nói mình không biết bơi!    Ai mà tin chứ!    “Tôi rất nghiêm túc!”, Tần Kiệt nghiêm túc nhìn Tô Nhuệ.    “Hả?”, Tô Nhuệ ngơ ngác, đôi mắt xinh đẹp nhìn thẳng vào Tần Kiệt, nghiêm túc hỏi: “Thật à?”     “Ừm!”, Tần Kiệt khẽ gật đầu.    Tô Nhuệ ngây người.    Sau đó, cô nhoẻn miệng cười.    Còn Tần Kiệt thì ngượng đỏ mặt.    Anh không biết bơi mà còn dám theo Tô Nhuệ đến hồ bơi, chuyện này đúng là mất mặt mà.    “Thật không ngờ, một người rong ruổi trong giới kinh doanh như giám đốc Tần lại là một con vịt cạn! Đúng là chuyện lạ mà! Ha ha~”    Tô Nhuệ dường như phát hiện ra lục địa mới vậy, cười một cách vô cùng quyến rũ.    Tần Kiệt vội ngẩng đầu, vờ như không biết gì.    “Không sao đâu! Giám đốc Tần sẽ làm được, tôi có thể dạy anh!”    “Hả?”, Tần Kiệt cho rằng mình nghe nhầm: “Cô dạy tôi?”    “Đúng rồi! Đến cũng đã đến rồi, không thể cứ thế mà về được, đúng không? Tôi dạy anh!”    “Không hay lắm đâu! Lỡ như có người đến, có thể…”    “Đừng có lo nữa! Vừa rồi, lúc đi thay đồ tắm, tôi đã liên hệ với ông chủ, chúng ta bao hết tốt hôm nay! Đương nhiên, giám đốc Tần là người trả tiền!”, Tô Nhuệ nói.    Tần Kiệt: “…”    Tô Nhuệ muốn làm gì?    Cướp sắc rồi còn cướp tiền nữa à?    Không hay lắm đâu!    Cô nam quả nữ đấy.    Thật sự không hay lắm đâu!    Nhưng Tô Nhuệ lại nhất quyết không buông tha cho anh.    Thái độ của cô ấy vô cùng cương quyết.    “Đứng thẳng!”, Tô Nhuệ nói.    Tần Kiệt đành phải đứng thẳng người trong hồ bơi, mực nước cao đến hai phần ba người anh.    Sau đó, Tô Nhuệ nhích ra xa một chút.    “Vịn thành hồ, bước tới! Đi qua đi lại bảy lần!”    Tần Kiệt làm theo lời Tô Nhuệ.    Một lần, hai lần, ba lần… Bảy lần.    Thời gian dần trôi qua, Tần Kiệt đã học được cách dùng hai chân làm nổi cơ thể.    Thấy Tần Kiệt đã học nổi xong và cũng cảm thấy thích thú, nên Tô Nhuệ bơi qua bơi lại trong hồ vài lần để làm mẫu cho anh.    Mỗi một động tác của cô đều khiến anh suýt tí nữa phun máu mũi.    May mà định lực của anh mạnh, nhịn xuống được.    Sau đó Tô Nhuệ bơi tới, bắt đầu bơi cùng Tần Kiệt.    Ban đầu còn rất chậm, nhưng dần dần, kỹ năng của Tần Kiệt mỗi lúc một thuần thục hơn, anh đã có thể khống chế cơ thể, càng ngày càng thuận tay.    Anh dần cảm thấy thích bơi lội, còn chủ động khiêu chiến với Tô Nhuệ.    Hiếm khi thấy Tần Kiệt có hứng thú, đương nhiên, Tô Nhuệ sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy.    Cô cùng anh đấu liên tiếp năm trận.    Kết quả là Tần Kiệt bại hoàn toàn, bị hành hạ không khác gì chó.    Cuối cùng, là bởi Tô Nhuệ suy nghĩ cho cảm xúc của Tần Kiệt, nên trận thứ sáu, cô cố ý thả nước, nên anh mới hòa được một ván.  Tần Kiệt tức đến mức muốn văng tục. 

Chương 513: Cô cùng anh đấu liên tiếp năm trận.