Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 518: “Chuyện gì?”

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Lâu béo, cậu qua đó đi!”, Kiệt Tử đẩy qua.   Lâu béo cắn môi, kéo Dương Liễu sang một bên.   Tần Kiệt và Triệu Phần đi về phía bên kia.   “Sao Tuyết Nhi không đến?”, Tần Kiệt hỏi.   “Cậu còn quan tâm đến cậu ấy sao?”, Triệu Phần trừng mắt nhìn Tần Kiệt.   “Giờ thì kí túc xá các cậu hay lắm rồi! Lâu béo làm cho bụng Dương Liễu lớn lên .......còn cậu thì sao, sau khi cùng Tuyết Nhi đến Hỗ Hải liền chiến tranh lạnh! Đám đàn ông các cậu đều không có lương tâm!”    Triệu Phần vô cùng tức giận.   “Khụ khụ ~”   Tần Kiệt có chút xấu hổ, ho khan một tiếng: “Đừng so sánh tôi với Lâu béo!”   “Sao? Tôi nói sai à?”, Triệu Phần hỏi.    “Chuyện giữa tôi và Tuyết Nhi, cậu không hiểu nên đừng vội đưa ra kết luận! Tôi chỉ hỏi cậu tại sao Tuyết Nhi không tới?”, Tần Kiệt nói.   “Cậu ấy không muốn thấy cậu đó, tôi còn có thể làm gì?”, Triệu Phần lườm Tần Kiệt.   Tần Kiệt: “…”   “Được rồi! Cô ấy đang tức giận! Tôi có thể hiểu được! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chuyện của Dương Liễu và Lâu béo, chắc chỗ kí túc xá nữ các cậu không có mấy ai biết đúng không?”, Tần Kiệt hỏi thăm nghe ngóng.   “Chuyện này, chúng tôi dám nói bừa bãi sao? Nếu những người khác biết, họ sẽ nghĩ gì về Dương Liễu?”, Triệu Phần hỏi ngược lại Tần Kiệt.   “Ừm, cũng đúng!”, Tần Kiệt cảm thấy có lý.   “Tìm cơ hội dỗ dành Tuyết Nhi đi! Đừng chiến tranh lạnh nữa! Cậu ấy là một cô gái tốt!”, Triệu Phần trầm giọng khuyên nhủ.   “Tôi biết mà! Tôi sẽ làm vậy!”, Tần Kiệt gật đầu nói.   “Thế còn tạm được!”, sắc mặt Triệu Phần có chút cải thiện: “Nhưng cậu phải nói thật cho tôi biết, rốt cuộc Trương Lâu nghĩ như thế nào?”   “Ý định ban đầu của cậu ta là muốn chịu trách nhiệm, còn phải xem Dương Liễu nghĩ như thế nào đã!”, Tần Kiệt nói.   “Coi như Lâu béo chết tiệt cũng có chút lương tâm! Nếu cậu ta không chịu trách nhiệm, tôi nhất định sẽ tìm người thiến cậu ta! Xem sau này cậu ta có béo được nữa không!”, Triệu Phần nói xong, trong mắt hiện lên một tia dữ tợn.   Thấy vậy, sau lưng Tần Kiệt nổi hết da gà lên cả rồi.   Cũng may, anh không phải là người tạo ra đứa trẻ, nếu không sẽ gặp phải rắc rối lớn mất.   “Còn có chuyện này tôi muốn bàn với cậu!”, đột nhiên, Triệu Phần mở miệng nói.   “Chuyện gì?”   “Giữa tháng này, trường chúng ta sẽ tổ chức một trận bóng đá ở từng khoa trong trường! Trong khoa kinh tế chúng ta, cậu đã giành được chức vô địch kép trong hội thao toàn trường, tôi muốn cậu đăng ký tham gia!”   “Cái gì? Tôi á?”, Tần Kiệt có chút kinh ngạc.   “Ừm, chính là cậu! Chuyện này, cậu không thể từ chối! Lớp chúng ta đã hứa với hội sinh viên trong khoa! Cậu không thể để lớp chúng ta thất hứa trở thành trò cười cho thiên hạ được!”, Triệu Phần nói.    Tần Kiệt: “…”   Anh không nói nên lời.   “Các cậu đã sắp xếp xong, còn bàn bạc với tôi để làm gì!”   “Ha ha, dù sao thì cũng phải nói thuận tai một chút, cậu nói đúng không?”, Triệu Phần mỉm cười.   Thấy Tần Kiệt kinh ngạc, cô ấy có chút vui mừng.   “Ok! Các cậu đã quyết định rồi, tôi còn có thể nói gì nữa? Nếu từ chối, sau này, nói không chừng các cậu sẽ gây khó dễ cho tôi! Tôi đăng ký là được chứ gì!”   “Vậy mới đúng chứ! Dễ người dễ ta! Cậu giúp tôi, sau này chúng tôi sẽ giúp cậu! Hợp tác đôi bên cùng có lợi!”   “Ha ha, đôi bên cùng có lợi, cùng có lợi!”   Trong lòng Tần Kiệt lại đang thầm nghĩ.   Cậu thực sự cho rằng tôi đăng ký tham gia là vì hội sinh viên các cậu sao?   Tôi là muốn nhân cơ hội để quảng cáo, OK! Một giờ đồng hồ sau.  Lâu béo và Dương Liễu dường như đã bàn bạc ổn thỏa.   “Thế nào, nói sao?”, Tần Kiệt kéo Lâu béo qua một bên hỏi.   “Người nào gọi điện thoại cho bố mẹ của người nấy! Xem phản ứng của bọn họ như thế nào đã rồi nói tiếp!”, Lâu béo trả lời. 

“Lâu béo, cậu qua đó đi!”, Kiệt Tử đẩy qua. 

 

 

Lâu béo cắn môi, kéo Dương Liễu sang một bên. 

 

 

Tần Kiệt và Triệu Phần đi về phía bên kia. 

 

 

“Sao Tuyết Nhi không đến?”, Tần Kiệt hỏi. 

 

 

“Cậu còn quan tâm đến cậu ấy sao?”, Triệu Phần trừng mắt nhìn Tần Kiệt. 

 

 

“Giờ thì kí túc xá các cậu hay lắm rồi! Lâu béo làm cho bụng Dương Liễu lớn lên .......còn cậu thì sao, sau khi cùng Tuyết Nhi đến Hỗ Hải liền chiến tranh lạnh! Đám đàn ông các cậu đều không có lương tâm!” 

 

 

 

Triệu Phần vô cùng tức giận. 

 

 

“Khụ khụ ~” 

 

 

Tần Kiệt có chút xấu hổ, ho khan một tiếng: “Đừng so sánh tôi với Lâu béo!” 

 

 

“Sao? Tôi nói sai à?”, Triệu Phần hỏi. 

 

 

 

“Chuyện giữa tôi và Tuyết Nhi, cậu không hiểu nên đừng vội đưa ra kết luận! Tôi chỉ hỏi cậu tại sao Tuyết Nhi không tới?”, Tần Kiệt nói. 

 

 

“Cậu ấy không muốn thấy cậu đó, tôi còn có thể làm gì?”, Triệu Phần lườm Tần Kiệt. 

 

 

Tần Kiệt: “…” 

 

 

“Được rồi! Cô ấy đang tức giận! Tôi có thể hiểu được! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chuyện của Dương Liễu và Lâu béo, chắc chỗ kí túc xá nữ các cậu không có mấy ai biết đúng không?”, Tần Kiệt hỏi thăm nghe ngóng. 

 

 

“Chuyện này, chúng tôi dám nói bừa bãi sao? Nếu những người khác biết, họ sẽ nghĩ gì về Dương Liễu?”, Triệu Phần hỏi ngược lại Tần Kiệt. 

 

 

“Ừm, cũng đúng!”, Tần Kiệt cảm thấy có lý. 

 

 

“Tìm cơ hội dỗ dành Tuyết Nhi đi! Đừng chiến tranh lạnh nữa! Cậu ấy là một cô gái tốt!”, Triệu Phần trầm giọng khuyên nhủ. 

 

 

“Tôi biết mà! Tôi sẽ làm vậy!”, Tần Kiệt gật đầu nói. 

 

 

“Thế còn tạm được!”, sắc mặt Triệu Phần có chút cải thiện: “Nhưng cậu phải nói thật cho tôi biết, rốt cuộc Trương Lâu nghĩ như thế nào?” 

 

 

“Ý định ban đầu của cậu ta là muốn chịu trách nhiệm, còn phải xem Dương Liễu nghĩ như thế nào đã!”, Tần Kiệt nói. 

 

 

“Coi như Lâu béo chết tiệt cũng có chút lương tâm! Nếu cậu ta không chịu trách nhiệm, tôi nhất định sẽ tìm người thiến cậu ta! Xem sau này cậu ta có béo được nữa không!”, Triệu Phần nói xong, trong mắt hiện lên một tia dữ tợn. 

 

 

Thấy vậy, sau lưng Tần Kiệt nổi hết da gà lên cả rồi. 

 

 

Cũng may, anh không phải là người tạo ra đứa trẻ, nếu không sẽ gặp phải rắc rối lớn mất. 

 

 

“Còn có chuyện này tôi muốn bàn với cậu!”, đột nhiên, Triệu Phần mở miệng nói. 

 

 

“Chuyện gì?” 

 

 

“Giữa tháng này, trường chúng ta sẽ tổ chức một trận bóng đá ở từng khoa trong trường! Trong khoa kinh tế chúng ta, cậu đã giành được chức vô địch kép trong hội thao toàn trường, tôi muốn cậu đăng ký tham gia!” 

 

 

“Cái gì? Tôi á?”, Tần Kiệt có chút kinh ngạc. 

 

 

“Ừm, chính là cậu! Chuyện này, cậu không thể từ chối! Lớp chúng ta đã hứa với hội sinh viên trong khoa! Cậu không thể để lớp chúng ta thất hứa trở thành trò cười cho thiên hạ được!”, Triệu Phần nói.  

 

 

Tần Kiệt: “…” 

 

 

Anh không nói nên lời. 

 

 

“Các cậu đã sắp xếp xong, còn bàn bạc với tôi để làm gì!” 

 

 

“Ha ha, dù sao thì cũng phải nói thuận tai một chút, cậu nói đúng không?”, Triệu Phần mỉm cười. 

 

 

Thấy Tần Kiệt kinh ngạc, cô ấy có chút vui mừng. 

 

 

“Ok! Các cậu đã quyết định rồi, tôi còn có thể nói gì nữa? Nếu từ chối, sau này, nói không chừng các cậu sẽ gây khó dễ cho tôi! Tôi đăng ký là được chứ gì!” 

 

 

“Vậy mới đúng chứ! Dễ người dễ ta! Cậu giúp tôi, sau này chúng tôi sẽ giúp cậu! Hợp tác đôi bên cùng có lợi!” 

 

 

“Ha ha, đôi bên cùng có lợi, cùng có lợi!” 

 

 

Trong lòng Tần Kiệt lại đang thầm nghĩ. 

 

 

Cậu thực sự cho rằng tôi đăng ký tham gia là vì hội sinh viên các cậu sao? 

 

 

Tôi là muốn nhân cơ hội để quảng cáo, OK!

 

Một giờ đồng hồ sau. 

 

Lâu béo và Dương Liễu dường như đã bàn bạc ổn thỏa. 

 

 

“Thế nào, nói sao?”, Tần Kiệt kéo Lâu béo qua một bên hỏi. 

 

 

“Người nào gọi điện thoại cho bố mẹ của người nấy! Xem phản ứng của bọn họ như thế nào đã rồi nói tiếp!”, Lâu béo trả lời. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Lâu béo, cậu qua đó đi!”, Kiệt Tử đẩy qua.   Lâu béo cắn môi, kéo Dương Liễu sang một bên.   Tần Kiệt và Triệu Phần đi về phía bên kia.   “Sao Tuyết Nhi không đến?”, Tần Kiệt hỏi.   “Cậu còn quan tâm đến cậu ấy sao?”, Triệu Phần trừng mắt nhìn Tần Kiệt.   “Giờ thì kí túc xá các cậu hay lắm rồi! Lâu béo làm cho bụng Dương Liễu lớn lên .......còn cậu thì sao, sau khi cùng Tuyết Nhi đến Hỗ Hải liền chiến tranh lạnh! Đám đàn ông các cậu đều không có lương tâm!”    Triệu Phần vô cùng tức giận.   “Khụ khụ ~”   Tần Kiệt có chút xấu hổ, ho khan một tiếng: “Đừng so sánh tôi với Lâu béo!”   “Sao? Tôi nói sai à?”, Triệu Phần hỏi.    “Chuyện giữa tôi và Tuyết Nhi, cậu không hiểu nên đừng vội đưa ra kết luận! Tôi chỉ hỏi cậu tại sao Tuyết Nhi không tới?”, Tần Kiệt nói.   “Cậu ấy không muốn thấy cậu đó, tôi còn có thể làm gì?”, Triệu Phần lườm Tần Kiệt.   Tần Kiệt: “…”   “Được rồi! Cô ấy đang tức giận! Tôi có thể hiểu được! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chuyện của Dương Liễu và Lâu béo, chắc chỗ kí túc xá nữ các cậu không có mấy ai biết đúng không?”, Tần Kiệt hỏi thăm nghe ngóng.   “Chuyện này, chúng tôi dám nói bừa bãi sao? Nếu những người khác biết, họ sẽ nghĩ gì về Dương Liễu?”, Triệu Phần hỏi ngược lại Tần Kiệt.   “Ừm, cũng đúng!”, Tần Kiệt cảm thấy có lý.   “Tìm cơ hội dỗ dành Tuyết Nhi đi! Đừng chiến tranh lạnh nữa! Cậu ấy là một cô gái tốt!”, Triệu Phần trầm giọng khuyên nhủ.   “Tôi biết mà! Tôi sẽ làm vậy!”, Tần Kiệt gật đầu nói.   “Thế còn tạm được!”, sắc mặt Triệu Phần có chút cải thiện: “Nhưng cậu phải nói thật cho tôi biết, rốt cuộc Trương Lâu nghĩ như thế nào?”   “Ý định ban đầu của cậu ta là muốn chịu trách nhiệm, còn phải xem Dương Liễu nghĩ như thế nào đã!”, Tần Kiệt nói.   “Coi như Lâu béo chết tiệt cũng có chút lương tâm! Nếu cậu ta không chịu trách nhiệm, tôi nhất định sẽ tìm người thiến cậu ta! Xem sau này cậu ta có béo được nữa không!”, Triệu Phần nói xong, trong mắt hiện lên một tia dữ tợn.   Thấy vậy, sau lưng Tần Kiệt nổi hết da gà lên cả rồi.   Cũng may, anh không phải là người tạo ra đứa trẻ, nếu không sẽ gặp phải rắc rối lớn mất.   “Còn có chuyện này tôi muốn bàn với cậu!”, đột nhiên, Triệu Phần mở miệng nói.   “Chuyện gì?”   “Giữa tháng này, trường chúng ta sẽ tổ chức một trận bóng đá ở từng khoa trong trường! Trong khoa kinh tế chúng ta, cậu đã giành được chức vô địch kép trong hội thao toàn trường, tôi muốn cậu đăng ký tham gia!”   “Cái gì? Tôi á?”, Tần Kiệt có chút kinh ngạc.   “Ừm, chính là cậu! Chuyện này, cậu không thể từ chối! Lớp chúng ta đã hứa với hội sinh viên trong khoa! Cậu không thể để lớp chúng ta thất hứa trở thành trò cười cho thiên hạ được!”, Triệu Phần nói.    Tần Kiệt: “…”   Anh không nói nên lời.   “Các cậu đã sắp xếp xong, còn bàn bạc với tôi để làm gì!”   “Ha ha, dù sao thì cũng phải nói thuận tai một chút, cậu nói đúng không?”, Triệu Phần mỉm cười.   Thấy Tần Kiệt kinh ngạc, cô ấy có chút vui mừng.   “Ok! Các cậu đã quyết định rồi, tôi còn có thể nói gì nữa? Nếu từ chối, sau này, nói không chừng các cậu sẽ gây khó dễ cho tôi! Tôi đăng ký là được chứ gì!”   “Vậy mới đúng chứ! Dễ người dễ ta! Cậu giúp tôi, sau này chúng tôi sẽ giúp cậu! Hợp tác đôi bên cùng có lợi!”   “Ha ha, đôi bên cùng có lợi, cùng có lợi!”   Trong lòng Tần Kiệt lại đang thầm nghĩ.   Cậu thực sự cho rằng tôi đăng ký tham gia là vì hội sinh viên các cậu sao?   Tôi là muốn nhân cơ hội để quảng cáo, OK! Một giờ đồng hồ sau.  Lâu béo và Dương Liễu dường như đã bàn bạc ổn thỏa.   “Thế nào, nói sao?”, Tần Kiệt kéo Lâu béo qua một bên hỏi.   “Người nào gọi điện thoại cho bố mẹ của người nấy! Xem phản ứng của bọn họ như thế nào đã rồi nói tiếp!”, Lâu béo trả lời. 

Chương 518: “Chuyện gì?”