“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 524: Tần Kiệt cũng phải cạn lời.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Bố mẹ cô không tức giận, áp lực trong lòng cô cũng đã giảm đi rất nhiều rồi. Có điều cô vẫn có chút lo lắng, không biết ngày mai bố mẹ đến sẽ trao đổi với bố mẹ Trương Lâu thế nào, cuộc đối thoại sẽ ra sao. Có rất nhiều điều phải lo nghĩ, cô vẫn không thể nhẹ lòng được. “Triệu Phần, Kiệt Tử, Bốn Mắt, Tinh Tử, cảm ơn mọi người! Tôi đưa Dương Liễu về trước đây!” “Ừm, về cẩn thận!”, Tần Kiệt nhắc nhở. “Tôi biết rồi!” Mắt thấy Lâu béo đỡ Dương Liễu nhẹ nhàng cẩn thận đi từng bước một. Tần Kiệt cũng có chút cảm khái. “Nói thật, Lâu béo cũng không tồi nha!”, Triệu Phần bỗng nhiên thốt ra một câu. “Giờ cậu mới biết à?”, Tần Kiệt nói. “Tôi cũng không phải bạn gái cậu ta, cũng không giao lưu nhiều thì làm sao biết cậu ta rốt cuộc như thế nào chứ?”, Triệu Phần nói. Tần Kiệt: “...” Lời này cũng đúng. “Chuyện báo danh đã định xong rồi, không được thay đổi, chờ tin tức của tôi! Tôi về trước đây!”, Triệu Phần nói xong liền rời đi. Khương Tiểu Nha và Vương Tinh tiến lại gần. “Cậu lại bận gì hả!” “Sớm biết như vậy lúc trước đã không đồng ý tham gia cuộc thi chạy ở trường rồi!”, Tần Kiệt có hơi hối hận. “Bỏ đi! Tôi và Vương Tinh muốn báo danh cũng chưa có tư cách đây này! Cậu đấy đừng có mà khoe mẽ!”, Khương Tiểu Nha khinh thường đáp. “Haha, hôm nay ba anh em chúng ta hội ngộ, đi uống vài chén không?”, Tần Kiệt lôi kéo Vương Tinh và Khương Tiểu Nha. “Buông ra đi! Tôi không phải là Long Dương Quân (một nhân vật trong lịch sử quyến rũ khéo léo như phụ nữ được vua Ngụy yêu thích, ở đây ý chỉ đồng tính luyến ái)”, Khương Tiểu Nha hất cái ‘tay đàn ông’ của Tần Kiệt ra. Tần Kiệt: “...” Tên này có biết nói chuyện không vậy. Tần Kiệt cũng phải cạn lời. “Haha uống rượu cũng được, nhưng đừng lấy cớ làm loạn đấy!”, Khương Tiểu Nha nói. “Cút!”, Tần Kiệt nâng chân lên đá khiến Khương Tiểu Nha phải lùi lại sau. Vương Tinh lắc đầu cười. Có điều ba người vẫn ôm vai bá cổ cùng nhau đi ra ngoài phố. Rất nhanh liền đã đến quán lẩu Tứ Xuyên. Ba người cùng ăn. “Khương Tiểu Nha, chuyện thi nghiên cứu sinh của cậu thế nào rồi?’, Tần Kiệt hỏi. “Tôi đã quyết định rồi!”, Khương Tiểu Nha ăn một hạt đậu phộng: “Tôi dự định đến Đại học Phúc Đán ở Hỗ Hải!” “Phúc Đán sao! Khá lắm Khương Tiểu Nha, đó là một trường rất có tiếng đấy!”, Vương Tinh cầm lấy ly rượu huých vào Khương Tiểu Nha một cái. “Haha không cố gắng không được! Có điều tôi đến chỗ đó, việc làm ăn với Kiệt Tử có thể sẽ...” “Không sao đâu! Cậu đến Hỗ Hải cũng tốt mà!”, Tần Kiệt không để ý lắm. “Hả?”, Khương Tiểu Nha cũng có chút kinh ngạc.
Bố mẹ cô không tức giận, áp lực trong lòng cô cũng đã giảm đi rất nhiều rồi.
Có điều cô vẫn có chút lo lắng, không biết ngày mai bố mẹ đến sẽ trao đổi với bố mẹ Trương Lâu thế nào, cuộc đối thoại sẽ ra sao.
Có rất nhiều điều phải lo nghĩ, cô vẫn không thể nhẹ lòng được.
“Triệu Phần, Kiệt Tử, Bốn Mắt, Tinh Tử, cảm ơn mọi người! Tôi đưa Dương Liễu về trước đây!”
“Ừm, về cẩn thận!”, Tần Kiệt nhắc nhở.
“Tôi biết rồi!”
Mắt thấy Lâu béo đỡ Dương Liễu nhẹ nhàng cẩn thận đi từng bước một.
Tần Kiệt cũng có chút cảm khái.
“Nói thật, Lâu béo cũng không tồi nha!”, Triệu Phần bỗng nhiên thốt ra một câu.
“Giờ cậu mới biết à?”, Tần Kiệt nói.
“Tôi cũng không phải bạn gái cậu ta, cũng không giao lưu nhiều thì làm sao biết cậu ta rốt cuộc như thế nào chứ?”, Triệu Phần nói.
Tần Kiệt: “...”
Lời này cũng đúng.
“Chuyện báo danh đã định xong rồi, không được thay đổi, chờ tin tức của tôi! Tôi về trước đây!”, Triệu Phần nói xong liền rời đi.
Khương Tiểu Nha và Vương Tinh tiến lại gần.
“Cậu lại bận gì hả!”
“Sớm biết như vậy lúc trước đã không đồng ý tham gia cuộc thi chạy ở trường rồi!”, Tần Kiệt có hơi hối hận.
“Bỏ đi! Tôi và Vương Tinh muốn báo danh cũng chưa có tư cách đây này! Cậu đấy đừng có mà khoe mẽ!”, Khương Tiểu Nha khinh thường đáp.
“Haha, hôm nay ba anh em chúng ta hội ngộ, đi uống vài chén không?”, Tần Kiệt lôi kéo Vương Tinh và Khương Tiểu Nha.
“Buông ra đi! Tôi không phải là Long Dương Quân (một nhân vật trong lịch sử quyến rũ khéo léo như phụ nữ được vua Ngụy yêu thích, ở đây ý chỉ đồng tính luyến ái)”, Khương Tiểu Nha hất cái ‘tay đàn ông’ của Tần Kiệt ra.
Tần Kiệt: “...”
Tên này có biết nói chuyện không vậy.
Tần Kiệt cũng phải cạn lời.
“Haha uống rượu cũng được, nhưng đừng lấy cớ làm loạn đấy!”, Khương Tiểu Nha nói.
“Cút!”, Tần Kiệt nâng chân lên đá khiến Khương Tiểu Nha phải lùi lại sau.
Vương Tinh lắc đầu cười.
Có điều ba người vẫn ôm vai bá cổ cùng nhau đi ra ngoài phố.
Rất nhanh liền đã đến quán lẩu Tứ Xuyên.
Ba người cùng ăn.
“Khương Tiểu Nha, chuyện thi nghiên cứu sinh của cậu thế nào rồi?’, Tần Kiệt hỏi.
“Tôi đã quyết định rồi!”, Khương Tiểu Nha ăn một hạt đậu phộng: “Tôi dự định đến Đại học Phúc Đán ở Hỗ Hải!”
“Phúc Đán sao! Khá lắm Khương Tiểu Nha, đó là một trường rất có tiếng đấy!”, Vương Tinh cầm lấy ly rượu huých vào Khương Tiểu Nha một cái.
“Haha không cố gắng không được! Có điều tôi đến chỗ đó, việc làm ăn với Kiệt Tử có thể sẽ...”
“Không sao đâu! Cậu đến Hỗ Hải cũng tốt mà!”, Tần Kiệt không để ý lắm.
“Hả?”, Khương Tiểu Nha cũng có chút kinh ngạc.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Bố mẹ cô không tức giận, áp lực trong lòng cô cũng đã giảm đi rất nhiều rồi. Có điều cô vẫn có chút lo lắng, không biết ngày mai bố mẹ đến sẽ trao đổi với bố mẹ Trương Lâu thế nào, cuộc đối thoại sẽ ra sao. Có rất nhiều điều phải lo nghĩ, cô vẫn không thể nhẹ lòng được. “Triệu Phần, Kiệt Tử, Bốn Mắt, Tinh Tử, cảm ơn mọi người! Tôi đưa Dương Liễu về trước đây!” “Ừm, về cẩn thận!”, Tần Kiệt nhắc nhở. “Tôi biết rồi!” Mắt thấy Lâu béo đỡ Dương Liễu nhẹ nhàng cẩn thận đi từng bước một. Tần Kiệt cũng có chút cảm khái. “Nói thật, Lâu béo cũng không tồi nha!”, Triệu Phần bỗng nhiên thốt ra một câu. “Giờ cậu mới biết à?”, Tần Kiệt nói. “Tôi cũng không phải bạn gái cậu ta, cũng không giao lưu nhiều thì làm sao biết cậu ta rốt cuộc như thế nào chứ?”, Triệu Phần nói. Tần Kiệt: “...” Lời này cũng đúng. “Chuyện báo danh đã định xong rồi, không được thay đổi, chờ tin tức của tôi! Tôi về trước đây!”, Triệu Phần nói xong liền rời đi. Khương Tiểu Nha và Vương Tinh tiến lại gần. “Cậu lại bận gì hả!” “Sớm biết như vậy lúc trước đã không đồng ý tham gia cuộc thi chạy ở trường rồi!”, Tần Kiệt có hơi hối hận. “Bỏ đi! Tôi và Vương Tinh muốn báo danh cũng chưa có tư cách đây này! Cậu đấy đừng có mà khoe mẽ!”, Khương Tiểu Nha khinh thường đáp. “Haha, hôm nay ba anh em chúng ta hội ngộ, đi uống vài chén không?”, Tần Kiệt lôi kéo Vương Tinh và Khương Tiểu Nha. “Buông ra đi! Tôi không phải là Long Dương Quân (một nhân vật trong lịch sử quyến rũ khéo léo như phụ nữ được vua Ngụy yêu thích, ở đây ý chỉ đồng tính luyến ái)”, Khương Tiểu Nha hất cái ‘tay đàn ông’ của Tần Kiệt ra. Tần Kiệt: “...” Tên này có biết nói chuyện không vậy. Tần Kiệt cũng phải cạn lời. “Haha uống rượu cũng được, nhưng đừng lấy cớ làm loạn đấy!”, Khương Tiểu Nha nói. “Cút!”, Tần Kiệt nâng chân lên đá khiến Khương Tiểu Nha phải lùi lại sau. Vương Tinh lắc đầu cười. Có điều ba người vẫn ôm vai bá cổ cùng nhau đi ra ngoài phố. Rất nhanh liền đã đến quán lẩu Tứ Xuyên. Ba người cùng ăn. “Khương Tiểu Nha, chuyện thi nghiên cứu sinh của cậu thế nào rồi?’, Tần Kiệt hỏi. “Tôi đã quyết định rồi!”, Khương Tiểu Nha ăn một hạt đậu phộng: “Tôi dự định đến Đại học Phúc Đán ở Hỗ Hải!” “Phúc Đán sao! Khá lắm Khương Tiểu Nha, đó là một trường rất có tiếng đấy!”, Vương Tinh cầm lấy ly rượu huých vào Khương Tiểu Nha một cái. “Haha không cố gắng không được! Có điều tôi đến chỗ đó, việc làm ăn với Kiệt Tử có thể sẽ...” “Không sao đâu! Cậu đến Hỗ Hải cũng tốt mà!”, Tần Kiệt không để ý lắm. “Hả?”, Khương Tiểu Nha cũng có chút kinh ngạc.