“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 535: Anh bận quá nên quên mất.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Anh nói đi!" "Cô gái ban nãy khá ổn đó! Không những xinh xắn mà còn dịu dàng, hài hước hóm hỉnh, mấu chốt là vóc dáng của cô ấy, dựa trên kinh nghiệm nhiều năm của tôi, tôi đoán rằng cô ấy nhất định có thể sinh con trai! Lấy cô ấy đi!" Tần Kiệt: "..." Tài xế thời đại ngày nay có thể bói đường tình duyên sao? Đến cả chuyện sinh con trai hay con gái cũng có thể nhìn ra? Có cần tinh thông như vậy không? "Bác tài, anh đùa tôi sao?", Tần Kiệt không tin, còn tưởng rằng lái xe đang nói đùa. "Này, người anh em, chuyện hôn nhân đại sự, tôi không đùa đâu! Tôi cảm thấy hai người có tướng phu thê! Là thật đó! Hai người ở bên nhau, 100% sinh được con trai! Nếu cậu không tin, hôm khác có thời gian rảnh đến chùa Quy Nguyên, tìm một ông thầy hỏi xem sao, tôi bảo đảm rằng ông ấy nói giống hệt tôi!" Lái xe vỗ ngực cam đoan. Tần Kiệt mơ hồ. Chắc chắn 100%. Thật hay giả vậy? Xem ra để trở thành một tài xế không hề đơn giản. Để tạo ra đề tài nói chuyện, để cho bầu không khí không ngột ngạt buồn tẻ, còn phải học xem tướng và cách mua vui, thậm chí tấu hài và kể chuyện cười. Giỏi. Học rộng tài cao. Két két~ Chiếc xe nhanh chóng đến trước cửa ký túc xá nam. "Bao nhiêu tiền?" "30 tệ!" "Tôi đưa anh 50 tệ, không cần trả lại!" "Vậy sao được?" "Cho thì anh nhận đi! Tần Kiệt xuống xe. "Cảm ơn nhé!" Tài xế nhanh chóng rời đi. Nhìn tài xế lướt qua, Tần Kiệt trầm ngâm suy nghĩ. Taxi là lái xe, đội xe vận chuyển cũng là lái xe. Đều là lái xe. Lái xe vận chuyển hàng hóa cũng cần tăng cường học tập để trở thành người biết nhiều kiến thức như bác tài kia? Nếu không, khi chạy đường dài, sẽ rất dễ bị nhàm chán buồn tẻ. Ừm, chuyện này, anh phải cân nhắc kĩ lưỡng mới được, phải cho các tài xế trong bộ phận vận chuyển tăng cường tham gia các hoạt động ngoại khóa và nâng cao kiến thức của họ. Tần Kiệt vừa đi vừa suy nghĩ, cân nhắc. Khi anh đi đến ký túc xá. Chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên. Là Khương Tiểu Nha. "A lô, Tiểu Nha à, có chuyện gì vậy?" "Cậu đang ở đâu?" "Tôi vừa về đến kí túc xá, sao thế?" "Tôi tìm cậu cả ngày nay rồi đó, rốt cuộc cậu đi đâu vậy!" "Tôi ở bên ngoài xử lý chút chuyện, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nói thẳng ra xem nào! Đừng thừa nước đục thả câu nữa!" "Chuyện của Lâu béo giải quyết xong rồi!" "Ồ, thật sao?", lúc này, Tần Kiệt mới nhớ tới chuyện của Lâu béo và Dương Liễu hôm nay sẽ có kết quả. Anh bận quá nên quên mất. "Kết quả thế nào?", Tần Kiệt hỏi. "Đại đoàn viên!", Khương Tiểu Nha nói. "Là sao?", Tần Kiệt muốn nghe cụ thể hơn. "Bố mẹ của Lâu béo đi thẳng vào vấn đề muốn Dương Liễu làm con dâu! Họ còn nói sẽ xử lý lo liệu mọi chuyện! Không cần nhà Dương Liễu phải bận tâm..." "Cuối cùng, phụ huynh hai bên nói chuyện rất hòa hợp, sau đó đi tới chuyện hôn sự!”
"Anh nói đi!"
"Cô gái ban nãy khá ổn đó! Không những xinh xắn mà còn dịu dàng, hài hước hóm hỉnh, mấu chốt là vóc dáng của cô ấy, dựa trên kinh nghiệm nhiều năm của tôi, tôi đoán rằng cô ấy nhất định có thể sinh con trai! Lấy cô ấy đi!"
Tần Kiệt: "..."
Tài xế thời đại ngày nay có thể bói đường tình duyên sao?
Đến cả chuyện sinh con trai hay con gái cũng có thể nhìn ra?
Có cần tinh thông như vậy không?
"Bác tài, anh đùa tôi sao?", Tần Kiệt không tin, còn tưởng rằng lái xe đang nói đùa.
"Này, người anh em, chuyện hôn nhân đại sự, tôi không đùa đâu! Tôi cảm thấy hai người có tướng phu thê! Là thật đó! Hai người ở bên nhau, 100% sinh được con trai! Nếu cậu không tin, hôm khác có thời gian rảnh đến chùa Quy Nguyên, tìm một ông thầy hỏi xem sao, tôi bảo đảm rằng ông ấy nói giống hệt tôi!"
Lái xe vỗ ngực cam đoan.
Tần Kiệt mơ hồ.
Chắc chắn 100%.
Thật hay giả vậy?
Xem ra để trở thành một tài xế không hề đơn giản.
Để tạo ra đề tài nói chuyện, để cho bầu không khí không ngột ngạt buồn tẻ, còn phải học xem tướng và cách mua vui, thậm chí tấu hài và kể chuyện cười.
Giỏi.
Học rộng tài cao.
Két két~
Chiếc xe nhanh chóng đến trước cửa ký túc xá nam.
"Bao nhiêu tiền?"
"30 tệ!"
"Tôi đưa anh 50 tệ, không cần trả lại!"
"Vậy sao được?"
"Cho thì anh nhận đi!
Tần Kiệt xuống xe.
"Cảm ơn nhé!"
Tài xế nhanh chóng rời đi.
Nhìn tài xế lướt qua, Tần Kiệt trầm ngâm suy nghĩ.
Taxi là lái xe, đội xe vận chuyển cũng là lái xe.
Đều là lái xe.
Lái xe vận chuyển hàng hóa cũng cần tăng cường học tập để trở thành người biết nhiều kiến thức như bác tài kia?
Nếu không, khi chạy đường dài, sẽ rất dễ bị nhàm chán buồn tẻ.
Ừm, chuyện này, anh phải cân nhắc kĩ lưỡng mới được, phải cho các tài xế trong bộ phận vận chuyển tăng cường tham gia các hoạt động ngoại khóa và nâng cao kiến thức của họ.
Tần Kiệt vừa đi vừa suy nghĩ, cân nhắc.
Khi anh đi đến ký túc xá.
Chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên.
Là Khương Tiểu Nha.
"A lô, Tiểu Nha à, có chuyện gì vậy?"
"Cậu đang ở đâu?"
"Tôi vừa về đến kí túc xá, sao thế?"
"Tôi tìm cậu cả ngày nay rồi đó, rốt cuộc cậu đi đâu vậy!"
"Tôi ở bên ngoài xử lý chút chuyện, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nói thẳng ra xem nào! Đừng thừa nước đục thả câu nữa!"
"Chuyện của Lâu béo giải quyết xong rồi!"
"Ồ, thật sao?", lúc này, Tần Kiệt mới nhớ tới chuyện của Lâu béo và Dương Liễu hôm nay sẽ có kết quả.
Anh bận quá nên quên mất.
"Kết quả thế nào?", Tần Kiệt hỏi.
"Đại đoàn viên!", Khương Tiểu Nha nói.
"Là sao?", Tần Kiệt muốn nghe cụ thể hơn.
"Bố mẹ của Lâu béo đi thẳng vào vấn đề muốn Dương Liễu làm con dâu! Họ còn nói sẽ xử lý lo liệu mọi chuyện! Không cần nhà Dương Liễu phải bận tâm..."
"Cuối cùng, phụ huynh hai bên nói chuyện rất hòa hợp, sau đó đi tới chuyện hôn sự!”
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Anh nói đi!" "Cô gái ban nãy khá ổn đó! Không những xinh xắn mà còn dịu dàng, hài hước hóm hỉnh, mấu chốt là vóc dáng của cô ấy, dựa trên kinh nghiệm nhiều năm của tôi, tôi đoán rằng cô ấy nhất định có thể sinh con trai! Lấy cô ấy đi!" Tần Kiệt: "..." Tài xế thời đại ngày nay có thể bói đường tình duyên sao? Đến cả chuyện sinh con trai hay con gái cũng có thể nhìn ra? Có cần tinh thông như vậy không? "Bác tài, anh đùa tôi sao?", Tần Kiệt không tin, còn tưởng rằng lái xe đang nói đùa. "Này, người anh em, chuyện hôn nhân đại sự, tôi không đùa đâu! Tôi cảm thấy hai người có tướng phu thê! Là thật đó! Hai người ở bên nhau, 100% sinh được con trai! Nếu cậu không tin, hôm khác có thời gian rảnh đến chùa Quy Nguyên, tìm một ông thầy hỏi xem sao, tôi bảo đảm rằng ông ấy nói giống hệt tôi!" Lái xe vỗ ngực cam đoan. Tần Kiệt mơ hồ. Chắc chắn 100%. Thật hay giả vậy? Xem ra để trở thành một tài xế không hề đơn giản. Để tạo ra đề tài nói chuyện, để cho bầu không khí không ngột ngạt buồn tẻ, còn phải học xem tướng và cách mua vui, thậm chí tấu hài và kể chuyện cười. Giỏi. Học rộng tài cao. Két két~ Chiếc xe nhanh chóng đến trước cửa ký túc xá nam. "Bao nhiêu tiền?" "30 tệ!" "Tôi đưa anh 50 tệ, không cần trả lại!" "Vậy sao được?" "Cho thì anh nhận đi! Tần Kiệt xuống xe. "Cảm ơn nhé!" Tài xế nhanh chóng rời đi. Nhìn tài xế lướt qua, Tần Kiệt trầm ngâm suy nghĩ. Taxi là lái xe, đội xe vận chuyển cũng là lái xe. Đều là lái xe. Lái xe vận chuyển hàng hóa cũng cần tăng cường học tập để trở thành người biết nhiều kiến thức như bác tài kia? Nếu không, khi chạy đường dài, sẽ rất dễ bị nhàm chán buồn tẻ. Ừm, chuyện này, anh phải cân nhắc kĩ lưỡng mới được, phải cho các tài xế trong bộ phận vận chuyển tăng cường tham gia các hoạt động ngoại khóa và nâng cao kiến thức của họ. Tần Kiệt vừa đi vừa suy nghĩ, cân nhắc. Khi anh đi đến ký túc xá. Chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên. Là Khương Tiểu Nha. "A lô, Tiểu Nha à, có chuyện gì vậy?" "Cậu đang ở đâu?" "Tôi vừa về đến kí túc xá, sao thế?" "Tôi tìm cậu cả ngày nay rồi đó, rốt cuộc cậu đi đâu vậy!" "Tôi ở bên ngoài xử lý chút chuyện, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nói thẳng ra xem nào! Đừng thừa nước đục thả câu nữa!" "Chuyện của Lâu béo giải quyết xong rồi!" "Ồ, thật sao?", lúc này, Tần Kiệt mới nhớ tới chuyện của Lâu béo và Dương Liễu hôm nay sẽ có kết quả. Anh bận quá nên quên mất. "Kết quả thế nào?", Tần Kiệt hỏi. "Đại đoàn viên!", Khương Tiểu Nha nói. "Là sao?", Tần Kiệt muốn nghe cụ thể hơn. "Bố mẹ của Lâu béo đi thẳng vào vấn đề muốn Dương Liễu làm con dâu! Họ còn nói sẽ xử lý lo liệu mọi chuyện! Không cần nhà Dương Liễu phải bận tâm..." "Cuối cùng, phụ huynh hai bên nói chuyện rất hòa hợp, sau đó đi tới chuyện hôn sự!”