“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 540: Cái này không phải là vẽ rắn thêm chân à?
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Được rồi! Cậu đến đây chúng ta nói chuyện!", Tần Kiệt thần bí như vậy khiến cho Triệu Chí Tân rất tò mò, ông ta không biết Tần Kiệt đang định làm trò gì. "Ok, mai gặp nhé! Chúc chú ngủ ngon!" "Ngủ ngon!" Sau khi kết thúc cuộc gọi, Triệu Chí Tân xoa lông mày. Thằng nhóc Tần Kiệt này lẽ nào lại có chiêu trò mới sao? Nếu không, cậu ta đặc biệt đến thăm mình để làm gì? Khá thú vị. Tên này đã kiếm được rất nhiều tiền cho ông ta. Ngày mai mời cậu ta ăn bữa cơm. Triệu Chí Tân đã có chủ ý. Tần Kiệt cúp điện thoại xong liền đi tắm. Anh đang chuẩn bị lên giường đi ngủ. Chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên. Anh cầm lên xem, là Tần Tuyết. Vẻ mặt anh vô cùng ngạc nhiên, có chút không dám tin. Kể từ khi từ Hỗ Hải trở về, anh và Tần Tuyết luôn trong trạng thái chiến tranh lạnh. Nhiều lần anh gọi cho Tần Tuyết, nếu không phải là tắt máy thì là không nằm trong vùng dịch vụ. Anh rất phiền muộn. Không ngờ hôm nay Tần Tuyết lại chủ động gọi điện cho anh. Anh đương nhiên rất kích động. Anh bình tĩnh lại rồi kết nối điện thoại. "A lô, Tuyết Nhi!" "Anh ngủ chưa?" "Chưa!" "Tắm chưa?" "Vừa tắm xong!" "Anh có rảnh không?" "Có! Sao vậy?" "Nếu có anh ra ngoài một chuyến nhé! Em đang ở ngoài kí túc xá!" "Hả?" Tần Kiệt có chút mông lung. Tình huống gì vậy? Đang yên đang lành, tại sao Tần Tuyết lại chạy đến kí túc xá của anh. Lẽ nào đã xảy ra chuyện gì sao? "Được! Em đợi anh! Anh ra ngoài tìm em ngay đây!" "Ừm!" Cúp điện thoại xong, Tần Kiệt vẫn không dám tin là thật, anh cẩn thận nhìn vào điện thoại. Quả thực là Tần Tuyết gọi đến. Cuối cùng anh cũng tin. Thay quần áo, đeo giày thể thao, anh đi thẳng ra ngoài... “Tuyết Nhi!”, sau khi về ký túc xá, quả nhiên Tần Kiệt trông thấy Tần Tuyết đang đứng bên ngoài. “Kiệt Tử!” Tần Tuyết nhào vào lòng Tần Kiệt, bật khóc. “Cô bé ngốc nghếch, em khóc cái gì? Ai làm em không vui?”, Tần Kiệt vỗ nhẹ vào lưng Tần Tuyết, trấn an cô. “Còn có thể là ai được hả? Đương nhiên là anh rồi!” Tần Kiệt: “…” Cái này không phải là vẽ rắn thêm chân à? Trong lúc nhất thời, anh cũng không biết nên nói gì cho phải, chỉ đành để cho Tần Tuyết khóc cho thỏa thích. Cô khóc suốt một phút, mới dừng lại.
"Được rồi! Cậu đến đây chúng ta nói chuyện!", Tần Kiệt thần bí như vậy khiến cho Triệu Chí Tân rất tò mò, ông ta không biết Tần Kiệt đang định làm trò gì.
"Ok, mai gặp nhé! Chúc chú ngủ ngon!"
"Ngủ ngon!"
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Triệu Chí Tân xoa lông mày.
Thằng nhóc Tần Kiệt này lẽ nào lại có chiêu trò mới sao?
Nếu không, cậu ta đặc biệt đến thăm mình để làm gì?
Khá thú vị.
Tên này đã kiếm được rất nhiều tiền cho ông ta.
Ngày mai mời cậu ta ăn bữa cơm.
Triệu Chí Tân đã có chủ ý.
Tần Kiệt cúp điện thoại xong liền đi tắm.
Anh đang chuẩn bị lên giường đi ngủ.
Chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên.
Anh cầm lên xem, là Tần Tuyết.
Vẻ mặt anh vô cùng ngạc nhiên, có chút không dám tin.
Kể từ khi từ Hỗ Hải trở về, anh và Tần Tuyết luôn trong trạng thái chiến tranh lạnh.
Nhiều lần anh gọi cho Tần Tuyết, nếu không phải là tắt máy thì là không nằm trong vùng dịch vụ.
Anh rất phiền muộn.
Không ngờ hôm nay Tần Tuyết lại chủ động gọi điện cho anh.
Anh đương nhiên rất kích động.
Anh bình tĩnh lại rồi kết nối điện thoại.
"A lô, Tuyết Nhi!"
"Anh ngủ chưa?"
"Chưa!"
"Tắm chưa?"
"Vừa tắm xong!"
"Anh có rảnh không?"
"Có! Sao vậy?"
"Nếu có anh ra ngoài một chuyến nhé! Em đang ở ngoài kí túc xá!"
"Hả?"
Tần Kiệt có chút mông lung.
Tình huống gì vậy?
Đang yên đang lành, tại sao Tần Tuyết lại chạy đến kí túc xá của anh.
Lẽ nào đã xảy ra chuyện gì sao?
"Được! Em đợi anh! Anh ra ngoài tìm em ngay đây!"
"Ừm!"
Cúp điện thoại xong, Tần Kiệt vẫn không dám tin là thật, anh cẩn thận nhìn vào điện thoại.
Quả thực là Tần Tuyết gọi đến.
Cuối cùng anh cũng tin.
Thay quần áo, đeo giày thể thao, anh đi thẳng ra ngoài...
“Tuyết Nhi!”, sau khi về ký túc xá, quả nhiên Tần Kiệt trông thấy Tần Tuyết đang đứng bên ngoài.
“Kiệt Tử!”
Tần Tuyết nhào vào lòng Tần Kiệt, bật khóc.
“Cô bé ngốc nghếch, em khóc cái gì? Ai làm em không vui?”, Tần Kiệt vỗ nhẹ vào lưng Tần Tuyết, trấn an cô.
“Còn có thể là ai được hả? Đương nhiên là anh rồi!”
Tần Kiệt: “…”
Cái này không phải là vẽ rắn thêm chân à?
Trong lúc nhất thời, anh cũng không biết nên nói gì cho phải, chỉ đành để cho Tần Tuyết khóc cho thỏa thích.
Cô khóc suốt một phút, mới dừng lại.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Được rồi! Cậu đến đây chúng ta nói chuyện!", Tần Kiệt thần bí như vậy khiến cho Triệu Chí Tân rất tò mò, ông ta không biết Tần Kiệt đang định làm trò gì. "Ok, mai gặp nhé! Chúc chú ngủ ngon!" "Ngủ ngon!" Sau khi kết thúc cuộc gọi, Triệu Chí Tân xoa lông mày. Thằng nhóc Tần Kiệt này lẽ nào lại có chiêu trò mới sao? Nếu không, cậu ta đặc biệt đến thăm mình để làm gì? Khá thú vị. Tên này đã kiếm được rất nhiều tiền cho ông ta. Ngày mai mời cậu ta ăn bữa cơm. Triệu Chí Tân đã có chủ ý. Tần Kiệt cúp điện thoại xong liền đi tắm. Anh đang chuẩn bị lên giường đi ngủ. Chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên. Anh cầm lên xem, là Tần Tuyết. Vẻ mặt anh vô cùng ngạc nhiên, có chút không dám tin. Kể từ khi từ Hỗ Hải trở về, anh và Tần Tuyết luôn trong trạng thái chiến tranh lạnh. Nhiều lần anh gọi cho Tần Tuyết, nếu không phải là tắt máy thì là không nằm trong vùng dịch vụ. Anh rất phiền muộn. Không ngờ hôm nay Tần Tuyết lại chủ động gọi điện cho anh. Anh đương nhiên rất kích động. Anh bình tĩnh lại rồi kết nối điện thoại. "A lô, Tuyết Nhi!" "Anh ngủ chưa?" "Chưa!" "Tắm chưa?" "Vừa tắm xong!" "Anh có rảnh không?" "Có! Sao vậy?" "Nếu có anh ra ngoài một chuyến nhé! Em đang ở ngoài kí túc xá!" "Hả?" Tần Kiệt có chút mông lung. Tình huống gì vậy? Đang yên đang lành, tại sao Tần Tuyết lại chạy đến kí túc xá của anh. Lẽ nào đã xảy ra chuyện gì sao? "Được! Em đợi anh! Anh ra ngoài tìm em ngay đây!" "Ừm!" Cúp điện thoại xong, Tần Kiệt vẫn không dám tin là thật, anh cẩn thận nhìn vào điện thoại. Quả thực là Tần Tuyết gọi đến. Cuối cùng anh cũng tin. Thay quần áo, đeo giày thể thao, anh đi thẳng ra ngoài... “Tuyết Nhi!”, sau khi về ký túc xá, quả nhiên Tần Kiệt trông thấy Tần Tuyết đang đứng bên ngoài. “Kiệt Tử!” Tần Tuyết nhào vào lòng Tần Kiệt, bật khóc. “Cô bé ngốc nghếch, em khóc cái gì? Ai làm em không vui?”, Tần Kiệt vỗ nhẹ vào lưng Tần Tuyết, trấn an cô. “Còn có thể là ai được hả? Đương nhiên là anh rồi!” Tần Kiệt: “…” Cái này không phải là vẽ rắn thêm chân à? Trong lúc nhất thời, anh cũng không biết nên nói gì cho phải, chỉ đành để cho Tần Tuyết khóc cho thỏa thích. Cô khóc suốt một phút, mới dừng lại.