Tác giả:

"Anh Phương." Trần Ô Lâm dùng vẻ mặt trang trọng nhìn về phía người bạn, một chân quỳ xuống rồi mở ra chiếc hộp đựng nhẫn màu bạc lấp lánh "Chúng ta đã quen biết nhau 2 năm, anh và em đều cùng chung một sở thích, có chung một tiếng nói, khi ở bên cạnh em, anh luôn cảm thấy vui vẻ và sống chân thật với chính mình. Tình cảm của anh đối với em không thể diễn tả hết bằng lời, nhưng ước nguyện lớn nhất của cuộc đời anh chính là mang lại hạnh phúc cho em, cùng em sống tới đầu bạc răng long. Em có nguyện ý lấy anh làm chồng không?" "..." Anh Phương đơ mặt ra nhìn Trần Ô Lâm, biểu cảm quái dị hỏi "Cậu copy từ trên google xuống hả?" "..." Trần Ô Lâm xấu hổ thành thật đáp "Chính là như vậy, cậu thấy không tệ chứ?" Khóe miệng của Anh Phương run run, cố gắng nén nhịn cười "Không tệ, nhưng... *phụt* ...ha ha, không ngờ cậu lại cầu hôn tớ ở địa điểm đặc biệt thế này... ha ha... cười bể bụng mất!!!" Trần Ô Lâm đảo mắt nhìn qua, vẻ mặt mê man khó hiểu, địa điểm có chỗ nào bất thường? "Còn dùng vẻ mặt…

Chương 31: Rời đi.

Xuyên Qua Lộ Tuyến Đặc BiệtTác giả: Tô RiTruyện Đam Mỹ, Truyện Hệ Thống"Anh Phương." Trần Ô Lâm dùng vẻ mặt trang trọng nhìn về phía người bạn, một chân quỳ xuống rồi mở ra chiếc hộp đựng nhẫn màu bạc lấp lánh "Chúng ta đã quen biết nhau 2 năm, anh và em đều cùng chung một sở thích, có chung một tiếng nói, khi ở bên cạnh em, anh luôn cảm thấy vui vẻ và sống chân thật với chính mình. Tình cảm của anh đối với em không thể diễn tả hết bằng lời, nhưng ước nguyện lớn nhất của cuộc đời anh chính là mang lại hạnh phúc cho em, cùng em sống tới đầu bạc răng long. Em có nguyện ý lấy anh làm chồng không?" "..." Anh Phương đơ mặt ra nhìn Trần Ô Lâm, biểu cảm quái dị hỏi "Cậu copy từ trên google xuống hả?" "..." Trần Ô Lâm xấu hổ thành thật đáp "Chính là như vậy, cậu thấy không tệ chứ?" Khóe miệng của Anh Phương run run, cố gắng nén nhịn cười "Không tệ, nhưng... *phụt* ...ha ha, không ngờ cậu lại cầu hôn tớ ở địa điểm đặc biệt thế này... ha ha... cười bể bụng mất!!!" Trần Ô Lâm đảo mắt nhìn qua, vẻ mặt mê man khó hiểu, địa điểm có chỗ nào bất thường? "Còn dùng vẻ mặt… "Green, anh phải đi xa một thời gian..." Trần Ô Lâm ngập ngừng lên tiếng, đối diện với ánh mắt u ám của Green thì nghẹn họng im lặng, trong lòng có chút sợ hãi.Hắnliệucólàm gì quá khíchkhôngta? Tựanhưtùcấmhayănthịtluôngiống trongmấybộđammỹkinhdịvậy?"Vì sao?" Green vẻ mặt âm trầm hỏi, che dấu dưới đáy mắt cuồng bạo không rõ."Vì anh đã trở thành quân nhân, đương nhiên phải ra chiến trường phục vụ đất nước." Trần Ô Lâm có chút khó xử đáp "Cuộc sống đôi khi xảy ra những chuyện mà anh không thể tự quyết định được, cho nên... em không cần cố chấp bên cạnh anh nữa."Quyết định giữ Green lại có đúng đắn không? Trần Ô Lâm bắt đầu cảm thấy hối hận rồi."..." Green bỗng nhiên nở nụ cười "Lâm, anh cảm thấy em rất phiền phức sao?""!!!" Trần Ô Lâm sửng sốt trước câu hỏi của Green, nhưng nếu nói hắn không phiền phức cả thì chính là nói dối "Ừ, em đã làm quấy nhiễu cuộc sống của anh.""Vậy tại sao anh lại cứu em? Tại sao anh không bỏ mặc em chết trong ống cống đó luôn đi?" Green trừng lớn mắt la lớn, bàn tay siết lấy cánh tay của Trần Ô Lâm chất vấn.Trần Ô Lâm nhíu mày, kết cục không ngoài dự đoán của cậu, nhưng cậu không thể không nói thật với Green. Càng kéo dài thì chỉ càng khiến Green hận cậu. Có lẽ Green cảm giác như bản thân chẳng khác nào thú cưng của Trần Ô Lâm, ngày ngày chờ đợi ở nhà và nghe theo mọi mệnh lệnh của cậu. Nếu đổi lại Trần Ô Lâm là Green, cậu chắc chắn không thể chấp nhận cuộc sống tù túng đầy ràng buộc này."Lúc đó anh chỉ nhất thời động lòng thương hại mà thôi. Nhưng con người vốn ích kỷ, lòng thương hại của anh cũng có giới hạn, anh không thể ràng buộc cuộc sống của mình với kẻ xa lạ như em. Green, em không biết gì về anh, mà anh cũng chẳng biết về em, không phải sao?"Green ngẩn ngơ nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Trần Ô Lâm, trong lòng không rõ tư vị gì.Từđầutớicuối, bọn họ chỉ là ngườidưngthôisao?Mặc dùrấttànnhẫn,nhưngnólạilàsựthật...Green buông tay, đôi mắt trở nên vô hồn mất đi sức sống, miệng lẩm bẩm nói cho chính bản thân nghe "Không quan hệ...""Green?" Trần Ô Lâm có chút lo lắng với tình trạng hiện tại của của Green, cậu nói như vậy có quá tuyệt tình không?"Tốt thôi, Lâm, em sẽ rời đi." Green đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ tươi màu máu nhìn thẳng về phía Trần Ô Lâm."!!!" Trần Ô Lâm kinh ngạc nhìn bộ dạng không chút do dự quay lưng bỏ đi của Green, gãi đầu phiền não.Xemranhiệmvụkhó mà thànhcôngđượcrồi...Green ngoảnh mặt nhìn ngôi nhà đã từng mang lại cho hắn những ký ức hạnh phục nhất, bàn tay khẽ siết chặt, gương mặt càng thêm kiên định và quyết tâm."Nếu thế giới này điều khiển cuộc sống của anh, vậy em sẽ phá hủy nó." Green nở nụ cười tàn nhẫn "Lúc đó anh chỉ có thể ở bên cạnh em."••Chiếm hạm 18E- Rinus."Tổ đội của chúng ta cùng với 9 tổ đội khác sẽ làm quân tiên phong cho cuộc chiến lần này, mong mọi người đừng phạm sai lầm." Corleo lên tiếng nhắc nhở thành viên trong tổ đội, đôi mắt khẽ liếc sang nhìn Trần Ô Lâm."Hửm? Nhìn tôi làm gì?" Trần Ô Lâm nhíu mày, bộ năng lực của cậu kém cỏi tới mức Corleo không tin tưởng được hay sao?"Không có gì." Corleo nhàn nhạt đáp "Tôi chỉ mong người nào cũng phải ở đúng vị trí của mình. Sashaitos, ngươi bây giờ là thiết kế giả, tuyệt đối phải luôn ở trong doanh trại dưới sự quản lý của quân đội. Đừng vì lo lắng cho Otta mà chạy ra bên ngoài.""Hừ, ta không cần ngươi nhắc nhở!" Sasha bĩu môi, vẻ mặt đầy chán ghét khi phải nghe lệnh tên kiêu ngạo này.NếukhôngphảiOttacó trongtổđộithìhắnsaocóthể gia nhậpchungvớithiênđịchchứ?"Ha ha..." Devin dường như quá quen thuộc với cảnh tượng đối đầu với nhau của hai người này. Với tư cách là một người bạn thân, hiển nhiên hắn chỉ đứng một bên xem kịch vui. Devin có chút thích thú nhìn đầu sỏ của vụ đánh ghen này vẫn ung dung ngồi bấm bấm quang não viết truyện, rõ ràng dung mạo rất tầm thường nhưng lại khiến hai đại thiên tài của học viện Rinus đối chọi lẫn nhau.Và còn... ừm... Blom Mavol phải không? Hắn ta đã là chủ tịch trẻ tập đoàn Mavol rồisaolại chạyrađâythànhquânnhânlàmgì?Đúnglà những thứxungquanhthiếu niênOttanàyđềurấtthúvịa...Nhưngphiềnphứccũngkhôngkém,Devinvẫnanphậnlàmnhânvậtphụhọathìhơn."Otta." Blom đột nhiên lên tiếng, mọi ngày thì hắn cũng rất kiệm lời và lạnh nhạt, ngoại trừ chủ đề liên quan tới cơ giáp thì Blom rất ít khi nói chuyện với Trần Ô Lâm."Hửm?" Trần Ô Lâm dời chú ý sang bên cạnh Blom, phát hiện ra hắn lấy từ trong túi áo một chiếc vòng làm bằng chỉ đỏ đính thêm một viên đá màu xanh vô cùng tinh xảo."Đây là bùa hộ mệnh gia truyền của nhà Mavol, nhà tôi có rất nhiều nên cho cậu một cái này."Trần Ô Lâm đột nhiên rất muốn hỏi,saocậulại chotôimàkhôngphảingười khác?Nhưng nghĩ tới hậu quả khó lường sẽ xảy ra, Trần Ô Lâm quyết định ậm ừ cảm ơn rồi đeo chiếc vòng vào tay.MặcdùIQcủaTrầnÔLâmkhôngcao,nhưngcậucóEQrấtcaođó!!!ĐừngcócoithườngEQcủahủnamchứ?Cậu cái gì cũng không giỏi, chỉ được cái rất hay ảo tưởng và nhạy cảm với tình yêu hồng phấn.Chậc chậc,chẳnglẽmụcđíchcủacậuxuyênkhôngtớiđâylàlậpdàn haremsao?Khôngthểđâu,cậurấtchungthủyvớitìnhyêu1×1.Trần Ô Lâm tự vỗ mặt, bây giờ không phải lúc não bổ nữa, sắp đi đánh trận tới nơi rồi.

"Green, anh phải đi xa một thời gian..." Trần Ô Lâm ngập ngừng lên tiếng, đối diện với ánh mắt u ám của Green thì nghẹn họng im lặng, trong lòng có chút sợ hãi.

Hắn

liệu

làm gì quá khích

không

ta

? Tựa

như

cấm

hay

ăn

thịt

luôn

giống trong

mấy

bộ

đam

mỹ

kinh

dị

vậy

?

"Vì sao?" Green vẻ mặt âm trầm hỏi, che dấu dưới đáy mắt cuồng bạo không rõ.

"Vì anh đã trở thành quân nhân, đương nhiên phải ra chiến trường phục vụ đất nước." Trần Ô Lâm có chút khó xử đáp "Cuộc sống đôi khi xảy ra những chuyện mà anh không thể tự quyết định được, cho nên... em không cần cố chấp bên cạnh anh nữa."

Quyết định giữ Green lại có đúng đắn không? Trần Ô Lâm bắt đầu cảm thấy hối hận rồi.

"..." Green bỗng nhiên nở nụ cười "Lâm, anh cảm thấy em rất phiền phức sao?"

"!!!" Trần Ô Lâm sửng sốt trước câu hỏi của Green, nhưng nếu nói hắn không phiền phức cả thì chính là nói dối "Ừ, em đã làm quấy nhiễu cuộc sống của anh."

"Vậy tại sao anh lại cứu em? Tại sao anh không bỏ mặc em chết trong ống cống đó luôn đi?" Green trừng lớn mắt la lớn, bàn tay siết lấy cánh tay của Trần Ô Lâm chất vấn.

Trần Ô Lâm nhíu mày, kết cục không ngoài dự đoán của cậu, nhưng cậu không thể không nói thật với Green. Càng kéo dài thì chỉ càng khiến Green hận cậu. Có lẽ Green cảm giác như bản thân chẳng khác nào thú cưng của Trần Ô Lâm, ngày ngày chờ đợi ở nhà và nghe theo mọi mệnh lệnh của cậu. Nếu đổi lại Trần Ô Lâm là Green, cậu chắc chắn không thể chấp nhận cuộc sống tù túng đầy ràng buộc này.

"Lúc đó anh chỉ nhất thời động lòng thương hại mà thôi. Nhưng con người vốn ích kỷ, lòng thương hại của anh cũng có giới hạn, anh không thể ràng buộc cuộc sống của mình với kẻ xa lạ như em. Green, em không biết gì về anh, mà anh cũng chẳng biết về em, không phải sao?"

Green ngẩn ngơ nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Trần Ô Lâm, trong lòng không rõ tư vị gì.

Từ

đầu

tới

cuối

, bọn họ chỉ là người

dưng

thôi

sao

?

Mặc dù

rất

tàn

nhẫn

,

nhưng

lại

sự

thật

...

Green buông tay, đôi mắt trở nên vô hồn mất đi sức sống, miệng lẩm bẩm nói cho chính bản thân nghe "Không quan hệ..."

"Green?" Trần Ô Lâm có chút lo lắng với tình trạng hiện tại của của Green, cậu nói như vậy có quá tuyệt tình không?

"Tốt thôi, Lâm, em sẽ rời đi." Green đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ tươi màu máu nhìn thẳng về phía Trần Ô Lâm.

"!!!" Trần Ô Lâm kinh ngạc nhìn bộ dạng không chút do dự quay lưng bỏ đi của Green, gãi đầu phiền não.

Xem

ra

nhiệm

vụ

khó mà thành

công

được

rồi

...

Green ngoảnh mặt nhìn ngôi nhà đã từng mang lại cho hắn những ký ức hạnh phục nhất, bàn tay khẽ siết chặt, gương mặt càng thêm kiên định và quyết tâm.

"Nếu thế giới này điều khiển cuộc sống của anh, vậy em sẽ phá hủy nó." Green nở nụ cười tàn nhẫn "Lúc đó anh chỉ có thể ở bên cạnh em."

Chiếm hạm 18E- Rinus.

"Tổ đội của chúng ta cùng với 9 tổ đội khác sẽ làm quân tiên phong cho cuộc chiến lần này, mong mọi người đừng phạm sai lầm." Corleo lên tiếng nhắc nhở thành viên trong tổ đội, đôi mắt khẽ liếc sang nhìn Trần Ô Lâm.

"Hửm? Nhìn tôi làm gì?" Trần Ô Lâm nhíu mày, bộ năng lực của cậu kém cỏi tới mức Corleo không tin tưởng được hay sao?

"Không có gì." Corleo nhàn nhạt đáp "Tôi chỉ mong người nào cũng phải ở đúng vị trí của mình. Sashaitos, ngươi bây giờ là thiết kế giả, tuyệt đối phải luôn ở trong doanh trại dưới sự quản lý của quân đội. Đừng vì lo lắng cho Otta mà chạy ra bên ngoài."

"Hừ, ta không cần ngươi nhắc nhở!" Sasha bĩu môi, vẻ mặt đầy chán ghét khi phải nghe lệnh tên kiêu ngạo này.

Nếu

không

phải

Otta

có trong

tổ

đội

thì

hắn

sao

thể gia nhập

chung

với

thiên

địch

chứ

?

"Ha ha..." Devin dường như quá quen thuộc với cảnh tượng đối đầu với nhau của hai người này. Với tư cách là một người bạn thân, hiển nhiên hắn chỉ đứng một bên xem kịch vui. Devin có chút thích thú nhìn đầu sỏ của vụ đánh ghen này vẫn ung dung ngồi bấm bấm quang não viết truyện, rõ ràng dung mạo rất tầm thường nhưng lại khiến hai đại thiên tài của học viện Rinus đối chọi lẫn nhau.

Và còn... ừm... Blom Mavol phải không? Hắn ta đã là chủ tịch trẻ tập đoàn Mavol rồi

sao

lại chạy

ra

đây

thành

quân

nhân

làm

?

Đúng

là những thứ

xung

quanh

thiếu niên

Otta

này

đều

rất

thú

vị

a...

Nhưng

phiền

phức

cũng

không

kém

,

Devin

vẫn

an

phận

làm

nhân

vật

phụ

họa

thì

hơn

.

"Otta." Blom đột nhiên lên tiếng, mọi ngày thì hắn cũng rất kiệm lời và lạnh nhạt, ngoại trừ chủ đề liên quan tới cơ giáp thì Blom rất ít khi nói chuyện với Trần Ô Lâm.

"Hửm?" Trần Ô Lâm dời chú ý sang bên cạnh Blom, phát hiện ra hắn lấy từ trong túi áo một chiếc vòng làm bằng chỉ đỏ đính thêm một viên đá màu xanh vô cùng tinh xảo.

"Đây là bùa hộ mệnh gia truyền của nhà Mavol, nhà tôi có rất nhiều nên cho cậu một cái này."

Trần Ô Lâm đột nhiên rất muốn hỏi,

sao

cậu

lại cho

tôi

không

phải

người khác?

Nhưng nghĩ tới hậu quả khó lường sẽ xảy ra, Trần Ô Lâm quyết định ậm ừ cảm ơn rồi đeo chiếc vòng vào tay.

Mặc

IQ

của

Trần

Ô

Lâm

không

cao

,

nhưng

cậu

EQ

rất

cao

đó

!!!

Đừng

coi

thường

EQ

của

hủ

nam

chứ

?

Cậu cái gì cũng không giỏi, chỉ được cái rất hay ảo tưởng và nhạy cảm với tình yêu hồng phấn.

Chậc chậc,

chẳng

lẽ

mục

đích

của

cậu

xuyên

không

tới

đây

lập

dàn harem

sao

?

Không

thể

đâu

,

cậu

rất

chung

thủy

với

tình

yêu

1×1.

Trần Ô Lâm tự vỗ mặt, bây giờ không phải lúc não bổ nữa, sắp đi đánh trận tới nơi rồi.

Xuyên Qua Lộ Tuyến Đặc BiệtTác giả: Tô RiTruyện Đam Mỹ, Truyện Hệ Thống"Anh Phương." Trần Ô Lâm dùng vẻ mặt trang trọng nhìn về phía người bạn, một chân quỳ xuống rồi mở ra chiếc hộp đựng nhẫn màu bạc lấp lánh "Chúng ta đã quen biết nhau 2 năm, anh và em đều cùng chung một sở thích, có chung một tiếng nói, khi ở bên cạnh em, anh luôn cảm thấy vui vẻ và sống chân thật với chính mình. Tình cảm của anh đối với em không thể diễn tả hết bằng lời, nhưng ước nguyện lớn nhất của cuộc đời anh chính là mang lại hạnh phúc cho em, cùng em sống tới đầu bạc răng long. Em có nguyện ý lấy anh làm chồng không?" "..." Anh Phương đơ mặt ra nhìn Trần Ô Lâm, biểu cảm quái dị hỏi "Cậu copy từ trên google xuống hả?" "..." Trần Ô Lâm xấu hổ thành thật đáp "Chính là như vậy, cậu thấy không tệ chứ?" Khóe miệng của Anh Phương run run, cố gắng nén nhịn cười "Không tệ, nhưng... *phụt* ...ha ha, không ngờ cậu lại cầu hôn tớ ở địa điểm đặc biệt thế này... ha ha... cười bể bụng mất!!!" Trần Ô Lâm đảo mắt nhìn qua, vẻ mặt mê man khó hiểu, địa điểm có chỗ nào bất thường? "Còn dùng vẻ mặt… "Green, anh phải đi xa một thời gian..." Trần Ô Lâm ngập ngừng lên tiếng, đối diện với ánh mắt u ám của Green thì nghẹn họng im lặng, trong lòng có chút sợ hãi.Hắnliệucólàm gì quá khíchkhôngta? Tựanhưtùcấmhayănthịtluôngiống trongmấybộđammỹkinhdịvậy?"Vì sao?" Green vẻ mặt âm trầm hỏi, che dấu dưới đáy mắt cuồng bạo không rõ."Vì anh đã trở thành quân nhân, đương nhiên phải ra chiến trường phục vụ đất nước." Trần Ô Lâm có chút khó xử đáp "Cuộc sống đôi khi xảy ra những chuyện mà anh không thể tự quyết định được, cho nên... em không cần cố chấp bên cạnh anh nữa."Quyết định giữ Green lại có đúng đắn không? Trần Ô Lâm bắt đầu cảm thấy hối hận rồi."..." Green bỗng nhiên nở nụ cười "Lâm, anh cảm thấy em rất phiền phức sao?""!!!" Trần Ô Lâm sửng sốt trước câu hỏi của Green, nhưng nếu nói hắn không phiền phức cả thì chính là nói dối "Ừ, em đã làm quấy nhiễu cuộc sống của anh.""Vậy tại sao anh lại cứu em? Tại sao anh không bỏ mặc em chết trong ống cống đó luôn đi?" Green trừng lớn mắt la lớn, bàn tay siết lấy cánh tay của Trần Ô Lâm chất vấn.Trần Ô Lâm nhíu mày, kết cục không ngoài dự đoán của cậu, nhưng cậu không thể không nói thật với Green. Càng kéo dài thì chỉ càng khiến Green hận cậu. Có lẽ Green cảm giác như bản thân chẳng khác nào thú cưng của Trần Ô Lâm, ngày ngày chờ đợi ở nhà và nghe theo mọi mệnh lệnh của cậu. Nếu đổi lại Trần Ô Lâm là Green, cậu chắc chắn không thể chấp nhận cuộc sống tù túng đầy ràng buộc này."Lúc đó anh chỉ nhất thời động lòng thương hại mà thôi. Nhưng con người vốn ích kỷ, lòng thương hại của anh cũng có giới hạn, anh không thể ràng buộc cuộc sống của mình với kẻ xa lạ như em. Green, em không biết gì về anh, mà anh cũng chẳng biết về em, không phải sao?"Green ngẩn ngơ nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Trần Ô Lâm, trong lòng không rõ tư vị gì.Từđầutớicuối, bọn họ chỉ là ngườidưngthôisao?Mặc dùrấttànnhẫn,nhưngnólạilàsựthật...Green buông tay, đôi mắt trở nên vô hồn mất đi sức sống, miệng lẩm bẩm nói cho chính bản thân nghe "Không quan hệ...""Green?" Trần Ô Lâm có chút lo lắng với tình trạng hiện tại của của Green, cậu nói như vậy có quá tuyệt tình không?"Tốt thôi, Lâm, em sẽ rời đi." Green đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ tươi màu máu nhìn thẳng về phía Trần Ô Lâm."!!!" Trần Ô Lâm kinh ngạc nhìn bộ dạng không chút do dự quay lưng bỏ đi của Green, gãi đầu phiền não.Xemranhiệmvụkhó mà thànhcôngđượcrồi...Green ngoảnh mặt nhìn ngôi nhà đã từng mang lại cho hắn những ký ức hạnh phục nhất, bàn tay khẽ siết chặt, gương mặt càng thêm kiên định và quyết tâm."Nếu thế giới này điều khiển cuộc sống của anh, vậy em sẽ phá hủy nó." Green nở nụ cười tàn nhẫn "Lúc đó anh chỉ có thể ở bên cạnh em."••Chiếm hạm 18E- Rinus."Tổ đội của chúng ta cùng với 9 tổ đội khác sẽ làm quân tiên phong cho cuộc chiến lần này, mong mọi người đừng phạm sai lầm." Corleo lên tiếng nhắc nhở thành viên trong tổ đội, đôi mắt khẽ liếc sang nhìn Trần Ô Lâm."Hửm? Nhìn tôi làm gì?" Trần Ô Lâm nhíu mày, bộ năng lực của cậu kém cỏi tới mức Corleo không tin tưởng được hay sao?"Không có gì." Corleo nhàn nhạt đáp "Tôi chỉ mong người nào cũng phải ở đúng vị trí của mình. Sashaitos, ngươi bây giờ là thiết kế giả, tuyệt đối phải luôn ở trong doanh trại dưới sự quản lý của quân đội. Đừng vì lo lắng cho Otta mà chạy ra bên ngoài.""Hừ, ta không cần ngươi nhắc nhở!" Sasha bĩu môi, vẻ mặt đầy chán ghét khi phải nghe lệnh tên kiêu ngạo này.NếukhôngphảiOttacó trongtổđộithìhắnsaocóthể gia nhậpchungvớithiênđịchchứ?"Ha ha..." Devin dường như quá quen thuộc với cảnh tượng đối đầu với nhau của hai người này. Với tư cách là một người bạn thân, hiển nhiên hắn chỉ đứng một bên xem kịch vui. Devin có chút thích thú nhìn đầu sỏ của vụ đánh ghen này vẫn ung dung ngồi bấm bấm quang não viết truyện, rõ ràng dung mạo rất tầm thường nhưng lại khiến hai đại thiên tài của học viện Rinus đối chọi lẫn nhau.Và còn... ừm... Blom Mavol phải không? Hắn ta đã là chủ tịch trẻ tập đoàn Mavol rồisaolại chạyrađâythànhquânnhânlàmgì?Đúnglà những thứxungquanhthiếu niênOttanàyđềurấtthúvịa...Nhưngphiềnphứccũngkhôngkém,Devinvẫnanphậnlàmnhânvậtphụhọathìhơn."Otta." Blom đột nhiên lên tiếng, mọi ngày thì hắn cũng rất kiệm lời và lạnh nhạt, ngoại trừ chủ đề liên quan tới cơ giáp thì Blom rất ít khi nói chuyện với Trần Ô Lâm."Hửm?" Trần Ô Lâm dời chú ý sang bên cạnh Blom, phát hiện ra hắn lấy từ trong túi áo một chiếc vòng làm bằng chỉ đỏ đính thêm một viên đá màu xanh vô cùng tinh xảo."Đây là bùa hộ mệnh gia truyền của nhà Mavol, nhà tôi có rất nhiều nên cho cậu một cái này."Trần Ô Lâm đột nhiên rất muốn hỏi,saocậulại chotôimàkhôngphảingười khác?Nhưng nghĩ tới hậu quả khó lường sẽ xảy ra, Trần Ô Lâm quyết định ậm ừ cảm ơn rồi đeo chiếc vòng vào tay.MặcdùIQcủaTrầnÔLâmkhôngcao,nhưngcậucóEQrấtcaođó!!!ĐừngcócoithườngEQcủahủnamchứ?Cậu cái gì cũng không giỏi, chỉ được cái rất hay ảo tưởng và nhạy cảm với tình yêu hồng phấn.Chậc chậc,chẳnglẽmụcđíchcủacậuxuyênkhôngtớiđâylàlậpdàn haremsao?Khôngthểđâu,cậurấtchungthủyvớitìnhyêu1×1.Trần Ô Lâm tự vỗ mặt, bây giờ không phải lúc não bổ nữa, sắp đi đánh trận tới nơi rồi.

Chương 31: Rời đi.