Tác giả:

Một đêm bình thường như mọi đêm, hắn là tiểu an tử, thái giám tâm phúc chuyên hầu hạ mọi việc từ ăn uống, đi ngoài, thị tẩm của hoàng thượng. Hiện tại hắn đang đứng bên cạnh hoàng thượng, hầu hạ hoàng thượng phê duyệt tấu chương. Bỗng có một tiếng la thất thanh của cung nữ "Có thích khách, mau bắt thích khách" Tiếng la hốt hoảng cùng đèn đốt chạy loạn bên ngoài ngự thư phòng. Cửa ngự thư phòng bị người ta đạp mở. Một người mặc đồ đen trùm kín mặt cầm một cây kiếm dài đang hướng thẳng về phí hoàng thượng đang ngồi sau thư án. Hắn mang thân phận là tên hầu cận trung thành, bất chấp tính mạng ra chắn phía trước, hắn chỉ hận là tại sao trước kia không học võ công. Kiếm của tên thích khách không chút lưu tình đâm thẳng vào hắn. Hắn ngả xuống đất thì thị vệ hộ giá cũng vừa kịp đến tóm lấy tên thích thách. Hoàng thượng lớn tiếng gọi "Truyền thái y, nếu như hắn chết trẫm sẽ lấy đầu các ngươi" Thật xui xẻo cho hắn, thái y vừa ba chân bốn cẳng chạy tới, hắn đã trút hơi thở cuối cùng về đoàn tụ…

Chương 7: Tắm uyên ương (H)

Hậu Cung Của Tiểu Thái GiámTác giả: nyannyan142Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngMột đêm bình thường như mọi đêm, hắn là tiểu an tử, thái giám tâm phúc chuyên hầu hạ mọi việc từ ăn uống, đi ngoài, thị tẩm của hoàng thượng. Hiện tại hắn đang đứng bên cạnh hoàng thượng, hầu hạ hoàng thượng phê duyệt tấu chương. Bỗng có một tiếng la thất thanh của cung nữ "Có thích khách, mau bắt thích khách" Tiếng la hốt hoảng cùng đèn đốt chạy loạn bên ngoài ngự thư phòng. Cửa ngự thư phòng bị người ta đạp mở. Một người mặc đồ đen trùm kín mặt cầm một cây kiếm dài đang hướng thẳng về phí hoàng thượng đang ngồi sau thư án. Hắn mang thân phận là tên hầu cận trung thành, bất chấp tính mạng ra chắn phía trước, hắn chỉ hận là tại sao trước kia không học võ công. Kiếm của tên thích khách không chút lưu tình đâm thẳng vào hắn. Hắn ngả xuống đất thì thị vệ hộ giá cũng vừa kịp đến tóm lấy tên thích thách. Hoàng thượng lớn tiếng gọi "Truyền thái y, nếu như hắn chết trẫm sẽ lấy đầu các ngươi" Thật xui xẻo cho hắn, thái y vừa ba chân bốn cẳng chạy tới, hắn đã trút hơi thở cuối cùng về đoàn tụ… Vừa nghĩ Bối An ngoan ngoãn nuốt canh, nhưng không phải vậy hắn phun ra, làm dơ áo của Diệp Hoành và bản thân hắn. Diệp Hoành bắt đắt dĩ phải bế hắn vào nhà tắm. c** đ* bị dơ ra, xả nước ấm ngâm Bối An vào bồn tắm, hơi nước hun đỏ khuôn mặt của Bối An.Diệp Hoành cũng trút bỏ quần áo trên người mình ngồi vào bồn tắm cùng với Bối An. Hai người đàn ông một cao lớn, một mảnh mai ngồi vào bồn tắm. Hơi nước lượn lờ giữa hai người, ai mà bắt gặp cảnh này chắc cũng không kìm được máu mũi phun trào.Bối An bất tri bất giác lại hừ..hừ Diệp Hoành liền kiểm tra xem hắn có chỗ nào khó chịu không, thì lại nhìn thấy hai điểm đỏ trước ngực Bối An. Hầu kết của Diệp Hoành trượt lên trượt xuống mấy lần muốn kiềm chế d*c v*ng của bản thân. Nhưng Bối An không an phận, cánh mông trắng noãn lại cọ cọ vào tiểu diệp hoành bên dưới. Tiểu diệp hoành liền hùng dũng đứng thẳng lên, Diệp Hoành cũng không có cách nào, chỉ thầm trách mình không có khả năng chống lại sắc đẹp. Phút chốc Diệp Hoành hóa sói, môi thì dằn xéo đôi môi ướt át của Bối An, tay x** n*n điểm đỏ trước ngực Bối An, Bối An như là thoải mái rên rĩ.Diệp Hoành cảm thấy mình được cổ vũ càng thao tác nhanh hơn, tay khác của Diệp Hoành lại x** n*n tiểu bối an, nó không được oai phong như tiểu diệp hoành, nhưng màu sắc hồng nhạt, không có lông, trơn bóng nộn nộn. Với kĩ xảo x** n*n của mình chỉ một lát Bối An đã b*n r*.Diệp Hoành lại tiếp tục trêu đùa cúc huyệt nhỏ xinh của Bối An. Hắn biết Bối An là lần đầu phải làm nhiều bước chuẩn bị, hắn lấy lọ gel bôi trơn thoa vào tay, sau đó ra vào cúc huyệt để nới rộng nó ra. Bối An bất mãn muốn kéo tay hắn, nhưng hắn nào cho Bối An như ý, cánh tay khác kiềm tay Bối An lại. Bối An chỉ có thể khóc lóc van xin " Xin anh đừng mà, trướng quá, đau quá"Hắn cũng nghe được lời van xin của Bối An, nhưng thịt đã tới tay làm sao có thể bỏ vào lúc này. Hắn tiếp tục an ủi dụ dỗ Bối An, Bối An không ngờ mình lại d*m đ*ng đến thế. Bị trêu đùa cúc huyệt mà đã b*n r* lần 2. Diệp Hoành khẽ cười "Bảo bối thoải mái đúng không? Anh sẽ cho em càng thoải mái hơn"Hắn nhắc chân Bối An ra, cho Bối An tư thế ngồi đối mặt với hắn, tiểu diệp hoành chờ đợi đã lâu cuối cùng cũng được chui vào nơi thương nhớ. "Thả lỏng bảo bối, em muốn kẹp anh gãy sao"Hắn không ngừng v**t v* để cho cúc huyệt thả lõng, sau đó hắn ra vào trong người Bối An, ban đầu thì nhẹ nhàng, nhưng không được bao lâu hắn lại mạnh bạo. Điên cuồng luật động Bối An cảm giác rất đau, rồi từ từ có một cảm giác đê mê. Bối An rối tinh rối mù không hiểu cơ thể mình làm sao bị c**ng b*c mà có thể thoải mái thế này. Tiếng rên rĩ từ miệng lại chui ra, âm thanh nỉ non làm giật dậy thú tính của Diệp Hoành.

Vừa nghĩ Bối An ngoan ngoãn nuốt canh, nhưng không phải vậy hắn phun ra, làm dơ áo của Diệp Hoành và bản thân hắn. Diệp Hoành bắt đắt dĩ phải bế hắn vào nhà tắm. c** đ* bị dơ ra, xả nước ấm ngâm Bối An vào bồn tắm, hơi nước hun đỏ khuôn mặt của Bối An.

Diệp Hoành cũng trút bỏ quần áo trên người mình ngồi vào bồn tắm cùng với Bối An. Hai người đàn ông một cao lớn, một mảnh mai ngồi vào bồn tắm. Hơi nước lượn lờ giữa hai người, ai mà bắt gặp cảnh này chắc cũng không kìm được máu mũi phun trào.

Bối An bất tri bất giác lại hừ..hừ Diệp Hoành liền kiểm tra xem hắn có chỗ nào khó chịu không, thì lại nhìn thấy hai điểm đỏ trước ngực Bối An. Hầu kết của Diệp Hoành trượt lên trượt xuống mấy lần muốn kiềm chế d*c v*ng của bản thân. Nhưng Bối An không an phận, cánh mông trắng noãn lại cọ cọ vào tiểu diệp hoành bên dưới. Tiểu diệp hoành liền hùng dũng đứng thẳng lên, Diệp Hoành cũng không có cách nào, chỉ thầm trách mình không có khả năng chống lại sắc đẹp. Phút chốc Diệp Hoành hóa sói, môi thì dằn xéo đôi môi ướt át của Bối An, tay x** n*n điểm đỏ trước ngực Bối An, Bối An như là thoải mái rên rĩ.

Diệp Hoành cảm thấy mình được cổ vũ càng thao tác nhanh hơn, tay khác của Diệp Hoành lại x** n*n tiểu bối an, nó không được oai phong như tiểu diệp hoành, nhưng màu sắc hồng nhạt, không có lông, trơn bóng nộn nộn. Với kĩ xảo x** n*n của mình chỉ một lát Bối An đã b*n r*.

Diệp Hoành lại tiếp tục trêu đùa cúc huyệt nhỏ xinh của Bối An. Hắn biết Bối An là lần đầu phải làm nhiều bước chuẩn bị, hắn lấy lọ gel bôi trơn thoa vào tay, sau đó ra vào cúc huyệt để nới rộng nó ra. Bối An bất mãn muốn kéo tay hắn, nhưng hắn nào cho Bối An như ý, cánh tay khác kiềm tay Bối An lại. Bối An chỉ có thể khóc lóc van xin " Xin anh đừng mà, trướng quá, đau quá"

Hắn cũng nghe được lời van xin của Bối An, nhưng thịt đã tới tay làm sao có thể bỏ vào lúc này. Hắn tiếp tục an ủi dụ dỗ Bối An, Bối An không ngờ mình lại d*m đ*ng đến thế. Bị trêu đùa cúc huyệt mà đã b*n r* lần 2. Diệp Hoành khẽ cười "Bảo bối thoải mái đúng không? Anh sẽ cho em càng thoải mái hơn"

Hắn nhắc chân Bối An ra, cho Bối An tư thế ngồi đối mặt với hắn, tiểu diệp hoành chờ đợi đã lâu cuối cùng cũng được chui vào nơi thương nhớ. "Thả lỏng bảo bối, em muốn kẹp anh gãy sao"

Hắn không ngừng v**t v* để cho cúc huyệt thả lõng, sau đó hắn ra vào trong người Bối An, ban đầu thì nhẹ nhàng, nhưng không được bao lâu hắn lại mạnh bạo. Điên cuồng luật động Bối An cảm giác rất đau, rồi từ từ có một cảm giác đê mê. Bối An rối tinh rối mù không hiểu cơ thể mình làm sao bị c**ng b*c mà có thể thoải mái thế này. Tiếng rên rĩ từ miệng lại chui ra, âm thanh nỉ non làm giật dậy thú tính của Diệp Hoành.

Hậu Cung Của Tiểu Thái GiámTác giả: nyannyan142Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngMột đêm bình thường như mọi đêm, hắn là tiểu an tử, thái giám tâm phúc chuyên hầu hạ mọi việc từ ăn uống, đi ngoài, thị tẩm của hoàng thượng. Hiện tại hắn đang đứng bên cạnh hoàng thượng, hầu hạ hoàng thượng phê duyệt tấu chương. Bỗng có một tiếng la thất thanh của cung nữ "Có thích khách, mau bắt thích khách" Tiếng la hốt hoảng cùng đèn đốt chạy loạn bên ngoài ngự thư phòng. Cửa ngự thư phòng bị người ta đạp mở. Một người mặc đồ đen trùm kín mặt cầm một cây kiếm dài đang hướng thẳng về phí hoàng thượng đang ngồi sau thư án. Hắn mang thân phận là tên hầu cận trung thành, bất chấp tính mạng ra chắn phía trước, hắn chỉ hận là tại sao trước kia không học võ công. Kiếm của tên thích khách không chút lưu tình đâm thẳng vào hắn. Hắn ngả xuống đất thì thị vệ hộ giá cũng vừa kịp đến tóm lấy tên thích thách. Hoàng thượng lớn tiếng gọi "Truyền thái y, nếu như hắn chết trẫm sẽ lấy đầu các ngươi" Thật xui xẻo cho hắn, thái y vừa ba chân bốn cẳng chạy tới, hắn đã trút hơi thở cuối cùng về đoàn tụ… Vừa nghĩ Bối An ngoan ngoãn nuốt canh, nhưng không phải vậy hắn phun ra, làm dơ áo của Diệp Hoành và bản thân hắn. Diệp Hoành bắt đắt dĩ phải bế hắn vào nhà tắm. c** đ* bị dơ ra, xả nước ấm ngâm Bối An vào bồn tắm, hơi nước hun đỏ khuôn mặt của Bối An.Diệp Hoành cũng trút bỏ quần áo trên người mình ngồi vào bồn tắm cùng với Bối An. Hai người đàn ông một cao lớn, một mảnh mai ngồi vào bồn tắm. Hơi nước lượn lờ giữa hai người, ai mà bắt gặp cảnh này chắc cũng không kìm được máu mũi phun trào.Bối An bất tri bất giác lại hừ..hừ Diệp Hoành liền kiểm tra xem hắn có chỗ nào khó chịu không, thì lại nhìn thấy hai điểm đỏ trước ngực Bối An. Hầu kết của Diệp Hoành trượt lên trượt xuống mấy lần muốn kiềm chế d*c v*ng của bản thân. Nhưng Bối An không an phận, cánh mông trắng noãn lại cọ cọ vào tiểu diệp hoành bên dưới. Tiểu diệp hoành liền hùng dũng đứng thẳng lên, Diệp Hoành cũng không có cách nào, chỉ thầm trách mình không có khả năng chống lại sắc đẹp. Phút chốc Diệp Hoành hóa sói, môi thì dằn xéo đôi môi ướt át của Bối An, tay x** n*n điểm đỏ trước ngực Bối An, Bối An như là thoải mái rên rĩ.Diệp Hoành cảm thấy mình được cổ vũ càng thao tác nhanh hơn, tay khác của Diệp Hoành lại x** n*n tiểu bối an, nó không được oai phong như tiểu diệp hoành, nhưng màu sắc hồng nhạt, không có lông, trơn bóng nộn nộn. Với kĩ xảo x** n*n của mình chỉ một lát Bối An đã b*n r*.Diệp Hoành lại tiếp tục trêu đùa cúc huyệt nhỏ xinh của Bối An. Hắn biết Bối An là lần đầu phải làm nhiều bước chuẩn bị, hắn lấy lọ gel bôi trơn thoa vào tay, sau đó ra vào cúc huyệt để nới rộng nó ra. Bối An bất mãn muốn kéo tay hắn, nhưng hắn nào cho Bối An như ý, cánh tay khác kiềm tay Bối An lại. Bối An chỉ có thể khóc lóc van xin " Xin anh đừng mà, trướng quá, đau quá"Hắn cũng nghe được lời van xin của Bối An, nhưng thịt đã tới tay làm sao có thể bỏ vào lúc này. Hắn tiếp tục an ủi dụ dỗ Bối An, Bối An không ngờ mình lại d*m đ*ng đến thế. Bị trêu đùa cúc huyệt mà đã b*n r* lần 2. Diệp Hoành khẽ cười "Bảo bối thoải mái đúng không? Anh sẽ cho em càng thoải mái hơn"Hắn nhắc chân Bối An ra, cho Bối An tư thế ngồi đối mặt với hắn, tiểu diệp hoành chờ đợi đã lâu cuối cùng cũng được chui vào nơi thương nhớ. "Thả lỏng bảo bối, em muốn kẹp anh gãy sao"Hắn không ngừng v**t v* để cho cúc huyệt thả lõng, sau đó hắn ra vào trong người Bối An, ban đầu thì nhẹ nhàng, nhưng không được bao lâu hắn lại mạnh bạo. Điên cuồng luật động Bối An cảm giác rất đau, rồi từ từ có một cảm giác đê mê. Bối An rối tinh rối mù không hiểu cơ thể mình làm sao bị c**ng b*c mà có thể thoải mái thế này. Tiếng rên rĩ từ miệng lại chui ra, âm thanh nỉ non làm giật dậy thú tính của Diệp Hoành.

Chương 7: Tắm uyên ương (H)