Một đêm bình thường như mọi đêm, hắn là tiểu an tử, thái giám tâm phúc chuyên hầu hạ mọi việc từ ăn uống, đi ngoài, thị tẩm của hoàng thượng. Hiện tại hắn đang đứng bên cạnh hoàng thượng, hầu hạ hoàng thượng phê duyệt tấu chương. Bỗng có một tiếng la thất thanh của cung nữ "Có thích khách, mau bắt thích khách" Tiếng la hốt hoảng cùng đèn đốt chạy loạn bên ngoài ngự thư phòng. Cửa ngự thư phòng bị người ta đạp mở. Một người mặc đồ đen trùm kín mặt cầm một cây kiếm dài đang hướng thẳng về phí hoàng thượng đang ngồi sau thư án. Hắn mang thân phận là tên hầu cận trung thành, bất chấp tính mạng ra chắn phía trước, hắn chỉ hận là tại sao trước kia không học võ công. Kiếm của tên thích khách không chút lưu tình đâm thẳng vào hắn. Hắn ngả xuống đất thì thị vệ hộ giá cũng vừa kịp đến tóm lấy tên thích thách. Hoàng thượng lớn tiếng gọi "Truyền thái y, nếu như hắn chết trẫm sẽ lấy đầu các ngươi" Thật xui xẻo cho hắn, thái y vừa ba chân bốn cẳng chạy tới, hắn đã trút hơi thở cuối cùng về đoàn tụ…
Chương 12: Hối hận
Hậu Cung Của Tiểu Thái GiámTác giả: nyannyan142Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngMột đêm bình thường như mọi đêm, hắn là tiểu an tử, thái giám tâm phúc chuyên hầu hạ mọi việc từ ăn uống, đi ngoài, thị tẩm của hoàng thượng. Hiện tại hắn đang đứng bên cạnh hoàng thượng, hầu hạ hoàng thượng phê duyệt tấu chương. Bỗng có một tiếng la thất thanh của cung nữ "Có thích khách, mau bắt thích khách" Tiếng la hốt hoảng cùng đèn đốt chạy loạn bên ngoài ngự thư phòng. Cửa ngự thư phòng bị người ta đạp mở. Một người mặc đồ đen trùm kín mặt cầm một cây kiếm dài đang hướng thẳng về phí hoàng thượng đang ngồi sau thư án. Hắn mang thân phận là tên hầu cận trung thành, bất chấp tính mạng ra chắn phía trước, hắn chỉ hận là tại sao trước kia không học võ công. Kiếm của tên thích khách không chút lưu tình đâm thẳng vào hắn. Hắn ngả xuống đất thì thị vệ hộ giá cũng vừa kịp đến tóm lấy tên thích thách. Hoàng thượng lớn tiếng gọi "Truyền thái y, nếu như hắn chết trẫm sẽ lấy đầu các ngươi" Thật xui xẻo cho hắn, thái y vừa ba chân bốn cẳng chạy tới, hắn đã trút hơi thở cuối cùng về đoàn tụ… Từ Khâm đêm nay không có phiên trực, hắn vẫn còn đang chăn êm nệm ấm ở nhà mình, thì có tiếng chuông điện thoại "Mẹ nó phải trực suốt mấy đêm không ngủ, ai quấy rầy ông vào lúc này"Hắn nhập nhèm chộp lấy điện thoại thì đầu bên kia là tiếng hét của Diệp Hoành "Tôi cho cậu 10 phút lặp tức đến bệnh cho tôi"Từ Khâm giật mình té xuống giường, cũng không dám nghỉ ngơi nhiều nhanh chóng thay quần áo phi thân đến bệnh viện. Hắn vừa lú mặt qua cửa Diệp Hoành đã kéo hắn thẳng vào phòng mà Bối An đang nằm, Bối An nằm trên giường với hơi thở yếu ớt như ngọn đèn treo trước gió, chỉ lo sơ sảy một chút sẽ tắt mất.Từ Khâm cũng không chần chừ được mấy giây đã nhanh chóng bật mode bác sĩ lên, kiểm tra từ đầu đến chân, và cả chỗ khó nói của Bối An, xong tất cả mọi công đoạn hắn đưa ra kết luận "Cơ thể bị bạo hành nghiêm trọng, hậu huyệt bị xuất huyết, tâm lý có thể sẽ bị ảnh hưởng, nhưng phải chờ cậu ấy tỉnh lại xem mức độ"Diệp Hoành nhìn khuôn mặt trắng nõn đang an tĩnh ngủ, cảm thấy một giờ trước mình thật đáng hận, một người đang vui tươi bị mình làm ra nông nỗi này. Hắn nắm tay thật chặt, nắm tay hằn lên từng đường gân xanh dữ tợn, cho thấy sự hối hận của hắn đã cao đến mức nào."Cậu về trước đi, tôi sẽ chăm sóc em ấy"Từ Khâm thấy hắn như thế cũng không khuyên ngăn làm chi cho tốn hơi, Diệp Hoành cứng đầu tới mức nào hắn còn không hiểu sao.Căn phòng giờ chỉ còn lại mình Diệp Hoành và một người đang nằm trên giường truyền nước. Hắn khóc vị thiếu gia cao cao tại thượng, coi trời bằng vung như hắn lại khóc vì gã nam nhân, vì hắn tổn thương cậu, vì cậu không yêu hắn, hắn rất đau, hắn ước mọi thứ có thể quay lại, hắn thề sẽ không bao giờ làm cậu đau nữa. Nhưng người trên giường vẫn ngủ và không thấy được bộ mặt đáng thương của hắn, vị chúa tể cao ngạo đang tự l**m lấy vết thương.Diệp Hoành chỉ vừa chộp mắt được chừng 30 phút thì đã nghe thấy tiếng hét của Bối An "Tránh ra đừng đến gần tôi, van xin anh"Nghe thấy Bối An nói vậy , hắn liền hiểu ra đó là trong cơn mê, Bối An nhớ lại chuyện hắn giày vò cậu, hắn cầm chặt tay Bối An an ủi "Bảo bối ngoan không còn chuyện gì nữa, mọi việc đã qua rồi"Trong mơ không chắc Bối An có nghe được lời nói của Diệp Hoành không, nhưng vô thức hắn đã an tĩnh trở lại, dần dần là những tiếng hít thở đều đều.
Từ Khâm đêm nay không có phiên trực, hắn vẫn còn đang chăn êm nệm ấm ở nhà mình, thì có tiếng chuông điện thoại "Mẹ nó phải trực suốt mấy đêm không ngủ, ai quấy rầy ông vào lúc này"
Hắn nhập nhèm chộp lấy điện thoại thì đầu bên kia là tiếng hét của Diệp Hoành "Tôi cho cậu 10 phút lặp tức đến bệnh cho tôi"
Từ Khâm giật mình té xuống giường, cũng không dám nghỉ ngơi nhiều nhanh chóng thay quần áo phi thân đến bệnh viện. Hắn vừa lú mặt qua cửa Diệp Hoành đã kéo hắn thẳng vào phòng mà Bối An đang nằm, Bối An nằm trên giường với hơi thở yếu ớt như ngọn đèn treo trước gió, chỉ lo sơ sảy một chút sẽ tắt mất.
Từ Khâm cũng không chần chừ được mấy giây đã nhanh chóng bật mode bác sĩ lên, kiểm tra từ đầu đến chân, và cả chỗ khó nói của Bối An, xong tất cả mọi công đoạn hắn đưa ra kết luận "Cơ thể bị bạo hành nghiêm trọng, hậu huyệt bị xuất huyết, tâm lý có thể sẽ bị ảnh hưởng, nhưng phải chờ cậu ấy tỉnh lại xem mức độ"
Diệp Hoành nhìn khuôn mặt trắng nõn đang an tĩnh ngủ, cảm thấy một giờ trước mình thật đáng hận, một người đang vui tươi bị mình làm ra nông nỗi này. Hắn nắm tay thật chặt, nắm tay hằn lên từng đường gân xanh dữ tợn, cho thấy sự hối hận của hắn đã cao đến mức nào.
"Cậu về trước đi, tôi sẽ chăm sóc em ấy"
Từ Khâm thấy hắn như thế cũng không khuyên ngăn làm chi cho tốn hơi, Diệp Hoành cứng đầu tới mức nào hắn còn không hiểu sao.
Căn phòng giờ chỉ còn lại mình Diệp Hoành và một người đang nằm trên giường truyền nước. Hắn khóc vị thiếu gia cao cao tại thượng, coi trời bằng vung như hắn lại khóc vì gã nam nhân, vì hắn tổn thương cậu, vì cậu không yêu hắn, hắn rất đau, hắn ước mọi thứ có thể quay lại, hắn thề sẽ không bao giờ làm cậu đau nữa. Nhưng người trên giường vẫn ngủ và không thấy được bộ mặt đáng thương của hắn, vị chúa tể cao ngạo đang tự l**m lấy vết thương.
Diệp Hoành chỉ vừa chộp mắt được chừng 30 phút thì đã nghe thấy tiếng hét của Bối An "Tránh ra đừng đến gần tôi, van xin anh"
Nghe thấy Bối An nói vậy , hắn liền hiểu ra đó là trong cơn mê, Bối An nhớ lại chuyện hắn giày vò cậu, hắn cầm chặt tay Bối An an ủi "Bảo bối ngoan không còn chuyện gì nữa, mọi việc đã qua rồi"
Trong mơ không chắc Bối An có nghe được lời nói của Diệp Hoành không, nhưng vô thức hắn đã an tĩnh trở lại, dần dần là những tiếng hít thở đều đều.
Hậu Cung Của Tiểu Thái GiámTác giả: nyannyan142Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngMột đêm bình thường như mọi đêm, hắn là tiểu an tử, thái giám tâm phúc chuyên hầu hạ mọi việc từ ăn uống, đi ngoài, thị tẩm của hoàng thượng. Hiện tại hắn đang đứng bên cạnh hoàng thượng, hầu hạ hoàng thượng phê duyệt tấu chương. Bỗng có một tiếng la thất thanh của cung nữ "Có thích khách, mau bắt thích khách" Tiếng la hốt hoảng cùng đèn đốt chạy loạn bên ngoài ngự thư phòng. Cửa ngự thư phòng bị người ta đạp mở. Một người mặc đồ đen trùm kín mặt cầm một cây kiếm dài đang hướng thẳng về phí hoàng thượng đang ngồi sau thư án. Hắn mang thân phận là tên hầu cận trung thành, bất chấp tính mạng ra chắn phía trước, hắn chỉ hận là tại sao trước kia không học võ công. Kiếm của tên thích khách không chút lưu tình đâm thẳng vào hắn. Hắn ngả xuống đất thì thị vệ hộ giá cũng vừa kịp đến tóm lấy tên thích thách. Hoàng thượng lớn tiếng gọi "Truyền thái y, nếu như hắn chết trẫm sẽ lấy đầu các ngươi" Thật xui xẻo cho hắn, thái y vừa ba chân bốn cẳng chạy tới, hắn đã trút hơi thở cuối cùng về đoàn tụ… Từ Khâm đêm nay không có phiên trực, hắn vẫn còn đang chăn êm nệm ấm ở nhà mình, thì có tiếng chuông điện thoại "Mẹ nó phải trực suốt mấy đêm không ngủ, ai quấy rầy ông vào lúc này"Hắn nhập nhèm chộp lấy điện thoại thì đầu bên kia là tiếng hét của Diệp Hoành "Tôi cho cậu 10 phút lặp tức đến bệnh cho tôi"Từ Khâm giật mình té xuống giường, cũng không dám nghỉ ngơi nhiều nhanh chóng thay quần áo phi thân đến bệnh viện. Hắn vừa lú mặt qua cửa Diệp Hoành đã kéo hắn thẳng vào phòng mà Bối An đang nằm, Bối An nằm trên giường với hơi thở yếu ớt như ngọn đèn treo trước gió, chỉ lo sơ sảy một chút sẽ tắt mất.Từ Khâm cũng không chần chừ được mấy giây đã nhanh chóng bật mode bác sĩ lên, kiểm tra từ đầu đến chân, và cả chỗ khó nói của Bối An, xong tất cả mọi công đoạn hắn đưa ra kết luận "Cơ thể bị bạo hành nghiêm trọng, hậu huyệt bị xuất huyết, tâm lý có thể sẽ bị ảnh hưởng, nhưng phải chờ cậu ấy tỉnh lại xem mức độ"Diệp Hoành nhìn khuôn mặt trắng nõn đang an tĩnh ngủ, cảm thấy một giờ trước mình thật đáng hận, một người đang vui tươi bị mình làm ra nông nỗi này. Hắn nắm tay thật chặt, nắm tay hằn lên từng đường gân xanh dữ tợn, cho thấy sự hối hận của hắn đã cao đến mức nào."Cậu về trước đi, tôi sẽ chăm sóc em ấy"Từ Khâm thấy hắn như thế cũng không khuyên ngăn làm chi cho tốn hơi, Diệp Hoành cứng đầu tới mức nào hắn còn không hiểu sao.Căn phòng giờ chỉ còn lại mình Diệp Hoành và một người đang nằm trên giường truyền nước. Hắn khóc vị thiếu gia cao cao tại thượng, coi trời bằng vung như hắn lại khóc vì gã nam nhân, vì hắn tổn thương cậu, vì cậu không yêu hắn, hắn rất đau, hắn ước mọi thứ có thể quay lại, hắn thề sẽ không bao giờ làm cậu đau nữa. Nhưng người trên giường vẫn ngủ và không thấy được bộ mặt đáng thương của hắn, vị chúa tể cao ngạo đang tự l**m lấy vết thương.Diệp Hoành chỉ vừa chộp mắt được chừng 30 phút thì đã nghe thấy tiếng hét của Bối An "Tránh ra đừng đến gần tôi, van xin anh"Nghe thấy Bối An nói vậy , hắn liền hiểu ra đó là trong cơn mê, Bối An nhớ lại chuyện hắn giày vò cậu, hắn cầm chặt tay Bối An an ủi "Bảo bối ngoan không còn chuyện gì nữa, mọi việc đã qua rồi"Trong mơ không chắc Bối An có nghe được lời nói của Diệp Hoành không, nhưng vô thức hắn đã an tĩnh trở lại, dần dần là những tiếng hít thở đều đều.