Một đêm bình thường như mọi đêm, hắn là tiểu an tử, thái giám tâm phúc chuyên hầu hạ mọi việc từ ăn uống, đi ngoài, thị tẩm của hoàng thượng. Hiện tại hắn đang đứng bên cạnh hoàng thượng, hầu hạ hoàng thượng phê duyệt tấu chương. Bỗng có một tiếng la thất thanh của cung nữ "Có thích khách, mau bắt thích khách" Tiếng la hốt hoảng cùng đèn đốt chạy loạn bên ngoài ngự thư phòng. Cửa ngự thư phòng bị người ta đạp mở. Một người mặc đồ đen trùm kín mặt cầm một cây kiếm dài đang hướng thẳng về phí hoàng thượng đang ngồi sau thư án. Hắn mang thân phận là tên hầu cận trung thành, bất chấp tính mạng ra chắn phía trước, hắn chỉ hận là tại sao trước kia không học võ công. Kiếm của tên thích khách không chút lưu tình đâm thẳng vào hắn. Hắn ngả xuống đất thì thị vệ hộ giá cũng vừa kịp đến tóm lấy tên thích thách. Hoàng thượng lớn tiếng gọi "Truyền thái y, nếu như hắn chết trẫm sẽ lấy đầu các ngươi" Thật xui xẻo cho hắn, thái y vừa ba chân bốn cẳng chạy tới, hắn đã trút hơi thở cuối cùng về đoàn tụ…
Chương 46: Say rượu loạn tính (H)
Hậu Cung Của Tiểu Thái GiámTác giả: nyannyan142Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngMột đêm bình thường như mọi đêm, hắn là tiểu an tử, thái giám tâm phúc chuyên hầu hạ mọi việc từ ăn uống, đi ngoài, thị tẩm của hoàng thượng. Hiện tại hắn đang đứng bên cạnh hoàng thượng, hầu hạ hoàng thượng phê duyệt tấu chương. Bỗng có một tiếng la thất thanh của cung nữ "Có thích khách, mau bắt thích khách" Tiếng la hốt hoảng cùng đèn đốt chạy loạn bên ngoài ngự thư phòng. Cửa ngự thư phòng bị người ta đạp mở. Một người mặc đồ đen trùm kín mặt cầm một cây kiếm dài đang hướng thẳng về phí hoàng thượng đang ngồi sau thư án. Hắn mang thân phận là tên hầu cận trung thành, bất chấp tính mạng ra chắn phía trước, hắn chỉ hận là tại sao trước kia không học võ công. Kiếm của tên thích khách không chút lưu tình đâm thẳng vào hắn. Hắn ngả xuống đất thì thị vệ hộ giá cũng vừa kịp đến tóm lấy tên thích thách. Hoàng thượng lớn tiếng gọi "Truyền thái y, nếu như hắn chết trẫm sẽ lấy đầu các ngươi" Thật xui xẻo cho hắn, thái y vừa ba chân bốn cẳng chạy tới, hắn đã trút hơi thở cuối cùng về đoàn tụ… "Từ Khâm em còn muốn uống tiếp, mau đưa rượu cho em""Từ Khâm em nóng, em khát...""Bảo bối nè, sao em say rượu lại có thể đáng yêu thế chứ, chỉ muốn nuốt em ngay vào bụng"Bàn tay to sờ khuôn mặt trắng nõn, đỏ ửng vì men rượu, tiếng hít thở khe khẽ, một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước đáp xuống cánh môi hồng đầy đặn.Từ Khâm ngậm lấy cánh môi quyến rũ của ai đó, m*t nhẹ rồi mạnh dần, đầu lưỡi l**m vẽ hình dáng đôi môi. Chiếc lưỡi nghịch ngợm lại trượt xuống phần cổ nhạy cảm, vừa l**m vừa ngửi hương thơm tự nhiên của thỏ nhỏ, mùi trên người cậu không giống mùi sữa tắm, mùi này thật đặc biệt, cũng rất k*ch th*ch và hình như chỉ có tác dụng với đàn ông.Bàn tay hư hỏng lần mò cởi từng nút trên áo pijama, luồn tay vào bên trong khuôn ngực trắng mịn, vân vê n*m v* đỏ hồng. Cơ thể Bối An uốn éo theo từng cái v**t v* của Từ Khâm, tiếng r*n r* khe khẽ bật ra từ miệng Bối An càng k*ch th*ch h*m m**n của Từ Khâm."Bảo bối, anh xin phép ăn em suốt đêm nhé"Bối An nằm trên giường, rượu ngày một ngấm vào cơ thể, bên trong cơ thể có một luồng nhiệt nóng muốn bùng nổ, cậu mơ màng muốn tìm đến nguồn suối mát, bất chợt có một thứ mềm mềm và ướt ướt chui vào miệng cậu. Cơn khát vẫn chưa kịp làm dịu thì cái thứ kia đã biến đi đâu mất, cậu thật sự rất bất mãn "Ưm khát... muốn nữa..."Mặc dù làm bác sĩ sẽ rất bận rộn không có thời gian luyện tập thân thể nhiều, nhưng cơ thể của Từ Khâm lại cực kì rắn chắc, Từ Khâm nằm đè lên người Bối An, bộ phận nhạy cảm của hai người cọ xát vào nhau, không có mảnh vải che chắn nó lại càng nóng bỏng hơn. Hai ngón tay thon dài trượt ra sau mông của Bối An giúp cậu mở rộng hậu huyệt."Ưm ngứa..."Ngón tay thon dài đâm sâu vào trong k*ch th*ch điểm mẫn cảm của Bối An, về phía Từ Khâm thì phần h* th*n đã sớm c**ng c*ng chọc thẳng vào phần bụng phẳng của Bối An. Từ Khâm đã sớm không chịu nổi nhưng vẫn cố kiềm nén, anh sợ sẽ làm đau thỏ nhỏ, anh phải mở rộng phía sau hơn nữa cho đến khi nó đủ chỗ để anh chen cây gậy cứng nóng vào trong.Bối An bất ngờ vùng vẫy khỏi lòng của Từ Khâm, Từ Khâm cũng giật mình không hiểu cậu muốn gì. Chuyện thú vị là Bối An lại dùng tay của mình đi tìm kiếm cây gậy của Từ Khâm v**t v* "Thật to và nóng"Khi nghe được lời khen của Bối An, Từ Khâm cảm thấy còn hơn uống mười lọ thuốc tăng lực, cảm giác hưng phấn tột cùng "Có muốn anh dùng nó để làm em thoải mái?""Ưm"Từ Khâm giành lại quyền chủ động nhắm thẳng cây gậy của mình vào hậu huyệt xinh đẹp. Bối An than nhẹ "Thật trướng, khó chịu...""Ngoan, bảo bối ráng chịu một chút sẽ thoải mái"Từng cú nhấp liên tục tấn công Bối An "Nhanh quá, không nổi...chậm chút"Từ Khâm nào còn nghe Bối An nói gì, hắn đã hoàn toàn thành sói, một con sói đói khát không phải thức ăn mà là t*nh d*c cái t*nh d*c kèm theo tình yêu vừa giày vò vừa ngọt ngào.Những hành động rút ra đưa vào tuần hoàn lặp lại suốt buổi tối, Bối An không còn sức để lên tiếng, cậu lúc này thật như một con búp bê mất sức sống. Còn cái người gây tội kia thì tinh thần cực kì sảng khoái, giống như nạp pin năng lượng vẫn còn cực sung mãn nhưng vì thương cho thân thể Bối An nên đành buông tha cậu.______///______Cuộc nói chuyện của hai nhân cách"Anh dậy đi""Tiểu Khâm, sao xong nhanh vậy anh nghĩ phải đến sáng""Cũng hơn 1 h sáng rồi còn chưa đến sáng sao""Em có hài lòng với điều hôm nay anh giúp em ?""Em cảm thấy rất hạnh phúc khi ở cùng bảo bối, nhưng em lo lắng sáng mai thức dậy, em phải làm sao đối mặt với bảo bối""Đồ ngốc, em nghĩ có anh trai để làm gì, không phải để bỏ vô tủ kính rồi nhìn ngắm đâu, anh trai là người yêu thương em, bảo vệ em lúc em yếu đuối và khó khăn nhất""Anh...em thương anh""Mau ngủ đi, mọi việc cứ để anh lo"
"Từ Khâm em còn muốn uống tiếp, mau đưa rượu cho em"
"Từ Khâm em nóng, em khát..."
"Bảo bối nè, sao em say rượu lại có thể đáng yêu thế chứ, chỉ muốn nuốt em ngay vào bụng"
Bàn tay to sờ khuôn mặt trắng nõn, đỏ ửng vì men rượu, tiếng hít thở khe khẽ, một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước đáp xuống cánh môi hồng đầy đặn.
Từ Khâm ngậm lấy cánh môi quyến rũ của ai đó, m*t nhẹ rồi mạnh dần, đầu lưỡi l**m vẽ hình dáng đôi môi.
Chiếc lưỡi nghịch ngợm lại trượt xuống phần cổ nhạy cảm, vừa l**m vừa ngửi hương thơm tự nhiên của thỏ nhỏ, mùi trên người cậu không giống mùi sữa tắm, mùi này thật đặc biệt, cũng rất k*ch th*ch và hình như chỉ có tác dụng với đàn ông.
Bàn tay hư hỏng lần mò cởi từng nút trên áo pijama, luồn tay vào bên trong khuôn ngực trắng mịn, vân vê n*m v* đỏ hồng. Cơ thể Bối An uốn éo theo từng cái v**t v* của Từ Khâm, tiếng r*n r* khe khẽ bật ra từ miệng Bối An càng k*ch th*ch h*m m**n của Từ Khâm.
"Bảo bối, anh xin phép ăn em suốt đêm nhé"
Bối An nằm trên giường, rượu ngày một ngấm vào cơ thể, bên trong cơ thể có một luồng nhiệt nóng muốn bùng nổ, cậu mơ màng muốn tìm đến nguồn suối mát, bất chợt có một thứ mềm mềm và ướt ướt chui vào miệng cậu. Cơn khát vẫn chưa kịp làm dịu thì cái thứ kia đã biến đi đâu mất, cậu thật sự rất bất mãn "Ưm khát... muốn nữa..."
Mặc dù làm bác sĩ sẽ rất bận rộn không có thời gian luyện tập thân thể nhiều, nhưng cơ thể của Từ Khâm lại cực kì rắn chắc, Từ Khâm nằm đè lên người Bối An, bộ phận nhạy cảm của hai người cọ xát vào nhau, không có mảnh vải che chắn nó lại càng nóng bỏng hơn. Hai ngón tay thon dài trượt ra sau mông của Bối An giúp cậu mở rộng hậu huyệt.
"Ưm ngứa..."
Ngón tay thon dài đâm sâu vào trong k*ch th*ch điểm mẫn cảm của Bối An, về phía Từ Khâm thì phần h* th*n đã sớm c**ng c*ng chọc thẳng vào phần bụng phẳng của Bối An.
Từ Khâm đã sớm không chịu nổi nhưng vẫn cố kiềm nén, anh sợ sẽ làm đau thỏ nhỏ, anh phải mở rộng phía sau hơn nữa cho đến khi nó đủ chỗ để anh chen cây gậy cứng nóng vào trong.
Bối An bất ngờ vùng vẫy khỏi lòng của Từ Khâm, Từ Khâm cũng giật mình không hiểu cậu muốn gì. Chuyện thú vị là Bối An lại dùng tay của mình đi tìm kiếm cây gậy của Từ Khâm v**t v* "Thật to và nóng"
Khi nghe được lời khen của Bối An, Từ Khâm cảm thấy còn hơn uống mười lọ thuốc tăng lực, cảm giác hưng phấn tột cùng "Có muốn anh dùng nó để làm em thoải mái?"
"Ưm"
Từ Khâm giành lại quyền chủ động nhắm thẳng cây gậy của mình vào hậu huyệt xinh đẹp. Bối An than nhẹ "Thật trướng, khó chịu..."
"Ngoan, bảo bối ráng chịu một chút sẽ thoải mái"
Từng cú nhấp liên tục tấn công Bối An "Nhanh quá, không nổi...chậm chút"
Từ Khâm nào còn nghe Bối An nói gì, hắn đã hoàn toàn thành sói, một con sói đói khát không phải thức ăn mà là t*nh d*c cái t*nh d*c kèm theo tình yêu vừa giày vò vừa ngọt ngào.
Những hành động rút ra đưa vào tuần hoàn lặp lại suốt buổi tối, Bối An không còn sức để lên tiếng, cậu lúc này thật như một con búp bê mất sức sống. Còn cái người gây tội kia thì tinh thần cực kì sảng khoái, giống như nạp pin năng lượng vẫn còn cực sung mãn nhưng vì thương cho thân thể Bối An nên đành buông tha cậu.
______///______
Cuộc nói chuyện của hai nhân cách
"Anh dậy đi"
"Tiểu Khâm, sao xong nhanh vậy anh nghĩ phải đến sáng"
"Cũng hơn 1 h sáng rồi còn chưa đến sáng sao"
"Em có hài lòng với điều hôm nay anh giúp em ?"
"Em cảm thấy rất hạnh phúc khi ở cùng bảo bối, nhưng em lo lắng sáng mai thức dậy, em phải làm sao đối mặt với bảo bối"
"Đồ ngốc, em nghĩ có anh trai để làm gì, không phải để bỏ vô tủ kính rồi nhìn ngắm đâu, anh trai là người yêu thương em, bảo vệ em lúc em yếu đuối và khó khăn nhất"
"Anh...em thương anh"
"Mau ngủ đi, mọi việc cứ để anh lo"
Hậu Cung Của Tiểu Thái GiámTác giả: nyannyan142Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngMột đêm bình thường như mọi đêm, hắn là tiểu an tử, thái giám tâm phúc chuyên hầu hạ mọi việc từ ăn uống, đi ngoài, thị tẩm của hoàng thượng. Hiện tại hắn đang đứng bên cạnh hoàng thượng, hầu hạ hoàng thượng phê duyệt tấu chương. Bỗng có một tiếng la thất thanh của cung nữ "Có thích khách, mau bắt thích khách" Tiếng la hốt hoảng cùng đèn đốt chạy loạn bên ngoài ngự thư phòng. Cửa ngự thư phòng bị người ta đạp mở. Một người mặc đồ đen trùm kín mặt cầm một cây kiếm dài đang hướng thẳng về phí hoàng thượng đang ngồi sau thư án. Hắn mang thân phận là tên hầu cận trung thành, bất chấp tính mạng ra chắn phía trước, hắn chỉ hận là tại sao trước kia không học võ công. Kiếm của tên thích khách không chút lưu tình đâm thẳng vào hắn. Hắn ngả xuống đất thì thị vệ hộ giá cũng vừa kịp đến tóm lấy tên thích thách. Hoàng thượng lớn tiếng gọi "Truyền thái y, nếu như hắn chết trẫm sẽ lấy đầu các ngươi" Thật xui xẻo cho hắn, thái y vừa ba chân bốn cẳng chạy tới, hắn đã trút hơi thở cuối cùng về đoàn tụ… "Từ Khâm em còn muốn uống tiếp, mau đưa rượu cho em""Từ Khâm em nóng, em khát...""Bảo bối nè, sao em say rượu lại có thể đáng yêu thế chứ, chỉ muốn nuốt em ngay vào bụng"Bàn tay to sờ khuôn mặt trắng nõn, đỏ ửng vì men rượu, tiếng hít thở khe khẽ, một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước đáp xuống cánh môi hồng đầy đặn.Từ Khâm ngậm lấy cánh môi quyến rũ của ai đó, m*t nhẹ rồi mạnh dần, đầu lưỡi l**m vẽ hình dáng đôi môi. Chiếc lưỡi nghịch ngợm lại trượt xuống phần cổ nhạy cảm, vừa l**m vừa ngửi hương thơm tự nhiên của thỏ nhỏ, mùi trên người cậu không giống mùi sữa tắm, mùi này thật đặc biệt, cũng rất k*ch th*ch và hình như chỉ có tác dụng với đàn ông.Bàn tay hư hỏng lần mò cởi từng nút trên áo pijama, luồn tay vào bên trong khuôn ngực trắng mịn, vân vê n*m v* đỏ hồng. Cơ thể Bối An uốn éo theo từng cái v**t v* của Từ Khâm, tiếng r*n r* khe khẽ bật ra từ miệng Bối An càng k*ch th*ch h*m m**n của Từ Khâm."Bảo bối, anh xin phép ăn em suốt đêm nhé"Bối An nằm trên giường, rượu ngày một ngấm vào cơ thể, bên trong cơ thể có một luồng nhiệt nóng muốn bùng nổ, cậu mơ màng muốn tìm đến nguồn suối mát, bất chợt có một thứ mềm mềm và ướt ướt chui vào miệng cậu. Cơn khát vẫn chưa kịp làm dịu thì cái thứ kia đã biến đi đâu mất, cậu thật sự rất bất mãn "Ưm khát... muốn nữa..."Mặc dù làm bác sĩ sẽ rất bận rộn không có thời gian luyện tập thân thể nhiều, nhưng cơ thể của Từ Khâm lại cực kì rắn chắc, Từ Khâm nằm đè lên người Bối An, bộ phận nhạy cảm của hai người cọ xát vào nhau, không có mảnh vải che chắn nó lại càng nóng bỏng hơn. Hai ngón tay thon dài trượt ra sau mông của Bối An giúp cậu mở rộng hậu huyệt."Ưm ngứa..."Ngón tay thon dài đâm sâu vào trong k*ch th*ch điểm mẫn cảm của Bối An, về phía Từ Khâm thì phần h* th*n đã sớm c**ng c*ng chọc thẳng vào phần bụng phẳng của Bối An. Từ Khâm đã sớm không chịu nổi nhưng vẫn cố kiềm nén, anh sợ sẽ làm đau thỏ nhỏ, anh phải mở rộng phía sau hơn nữa cho đến khi nó đủ chỗ để anh chen cây gậy cứng nóng vào trong.Bối An bất ngờ vùng vẫy khỏi lòng của Từ Khâm, Từ Khâm cũng giật mình không hiểu cậu muốn gì. Chuyện thú vị là Bối An lại dùng tay của mình đi tìm kiếm cây gậy của Từ Khâm v**t v* "Thật to và nóng"Khi nghe được lời khen của Bối An, Từ Khâm cảm thấy còn hơn uống mười lọ thuốc tăng lực, cảm giác hưng phấn tột cùng "Có muốn anh dùng nó để làm em thoải mái?""Ưm"Từ Khâm giành lại quyền chủ động nhắm thẳng cây gậy của mình vào hậu huyệt xinh đẹp. Bối An than nhẹ "Thật trướng, khó chịu...""Ngoan, bảo bối ráng chịu một chút sẽ thoải mái"Từng cú nhấp liên tục tấn công Bối An "Nhanh quá, không nổi...chậm chút"Từ Khâm nào còn nghe Bối An nói gì, hắn đã hoàn toàn thành sói, một con sói đói khát không phải thức ăn mà là t*nh d*c cái t*nh d*c kèm theo tình yêu vừa giày vò vừa ngọt ngào.Những hành động rút ra đưa vào tuần hoàn lặp lại suốt buổi tối, Bối An không còn sức để lên tiếng, cậu lúc này thật như một con búp bê mất sức sống. Còn cái người gây tội kia thì tinh thần cực kì sảng khoái, giống như nạp pin năng lượng vẫn còn cực sung mãn nhưng vì thương cho thân thể Bối An nên đành buông tha cậu.______///______Cuộc nói chuyện của hai nhân cách"Anh dậy đi""Tiểu Khâm, sao xong nhanh vậy anh nghĩ phải đến sáng""Cũng hơn 1 h sáng rồi còn chưa đến sáng sao""Em có hài lòng với điều hôm nay anh giúp em ?""Em cảm thấy rất hạnh phúc khi ở cùng bảo bối, nhưng em lo lắng sáng mai thức dậy, em phải làm sao đối mặt với bảo bối""Đồ ngốc, em nghĩ có anh trai để làm gì, không phải để bỏ vô tủ kính rồi nhìn ngắm đâu, anh trai là người yêu thương em, bảo vệ em lúc em yếu đuối và khó khăn nhất""Anh...em thương anh""Mau ngủ đi, mọi việc cứ để anh lo"