Một đêm bình thường như mọi đêm, hắn là tiểu an tử, thái giám tâm phúc chuyên hầu hạ mọi việc từ ăn uống, đi ngoài, thị tẩm của hoàng thượng. Hiện tại hắn đang đứng bên cạnh hoàng thượng, hầu hạ hoàng thượng phê duyệt tấu chương. Bỗng có một tiếng la thất thanh của cung nữ "Có thích khách, mau bắt thích khách" Tiếng la hốt hoảng cùng đèn đốt chạy loạn bên ngoài ngự thư phòng. Cửa ngự thư phòng bị người ta đạp mở. Một người mặc đồ đen trùm kín mặt cầm một cây kiếm dài đang hướng thẳng về phí hoàng thượng đang ngồi sau thư án. Hắn mang thân phận là tên hầu cận trung thành, bất chấp tính mạng ra chắn phía trước, hắn chỉ hận là tại sao trước kia không học võ công. Kiếm của tên thích khách không chút lưu tình đâm thẳng vào hắn. Hắn ngả xuống đất thì thị vệ hộ giá cũng vừa kịp đến tóm lấy tên thích thách. Hoàng thượng lớn tiếng gọi "Truyền thái y, nếu như hắn chết trẫm sẽ lấy đầu các ngươi" Thật xui xẻo cho hắn, thái y vừa ba chân bốn cẳng chạy tới, hắn đã trút hơi thở cuối cùng về đoàn tụ…
Chương 52: Thăng hoa (H nhẹ)
Hậu Cung Của Tiểu Thái GiámTác giả: nyannyan142Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngMột đêm bình thường như mọi đêm, hắn là tiểu an tử, thái giám tâm phúc chuyên hầu hạ mọi việc từ ăn uống, đi ngoài, thị tẩm của hoàng thượng. Hiện tại hắn đang đứng bên cạnh hoàng thượng, hầu hạ hoàng thượng phê duyệt tấu chương. Bỗng có một tiếng la thất thanh của cung nữ "Có thích khách, mau bắt thích khách" Tiếng la hốt hoảng cùng đèn đốt chạy loạn bên ngoài ngự thư phòng. Cửa ngự thư phòng bị người ta đạp mở. Một người mặc đồ đen trùm kín mặt cầm một cây kiếm dài đang hướng thẳng về phí hoàng thượng đang ngồi sau thư án. Hắn mang thân phận là tên hầu cận trung thành, bất chấp tính mạng ra chắn phía trước, hắn chỉ hận là tại sao trước kia không học võ công. Kiếm của tên thích khách không chút lưu tình đâm thẳng vào hắn. Hắn ngả xuống đất thì thị vệ hộ giá cũng vừa kịp đến tóm lấy tên thích thách. Hoàng thượng lớn tiếng gọi "Truyền thái y, nếu như hắn chết trẫm sẽ lấy đầu các ngươi" Thật xui xẻo cho hắn, thái y vừa ba chân bốn cẳng chạy tới, hắn đã trút hơi thở cuối cùng về đoàn tụ… "Đạo diễn, trời đã sáng rồi nhưng mưa vẫn chưa tạnh" Trợ lý lo lắng nói với đạo diễn"Đừng quá lo, Lục ảnh đế sẽ biết làm thế nào nếu bây giờ chúng ta đi tìm họ sẽ không được cảm kích đâu" Đạo diễn bình tĩnh trả lời"Ý ông là sao, tại sao không cảm kích?""Cậu chỉ cần biết vậy là được, hỏi nhiều làm cái gì"_______///_______Một hang động nào đó trên đảo, nơi hai nhân vật của chúng ta đang trú ẩn, Bối An vẫn lơ mơ mà ngủ, LNP thì ôm cậu vào lòng.Trút bỏ vướng bận quần áo trên người hai họ chỉ còn vỏn vẹn chiếc q**n l*t nhỏ, hơi ấm da thịt chia sẻ lẫn nhau.Người được ôm thỏa mãn dụi đầu vào lòng ngực rắn chắc của LNP, LNP đưa bàn tay với các ngón tay thon dài v**t v* nhẹ nhàng làn da nhẵn mịn của Bối An.Chỉ cần chạm nhẹ từng sợi lông tơ đã dựng lên làm cho trên làn da của cậu xuất hiện một tầng da gà, người trong lòng cảm thấy khó chịu ngọ nguậy muốn đánh bay cái tay hư hỏng.Bàn tay hư hỏng của ai đó đã nhanh chóng chạy trốn vào vùng cấm địa "Ngoan bảo bối, anh chỉ muốn làm em thoải mái" LNP thủ thỉ bên tai cậu như đang ra ma chúLNP đặt tay lên q**n l*t của Bối An xoa nhẹ rồi từ từ tăng lực đạo, v**t v* dọc theo hình dáng tiểu An nhỏ bên dưới q**n l*t."Đừng...ngứa" Bối An mơ màng muốn đẩy tay của LNP đi, LNP nắm tay cậu rồi kéo đưa lên miệng hôn.Tay còn lại tiếp tục x** n*n bên dưới Bối An rồi luồn luôn tay vào bên trong quần cậu, kéo tiểu An nhỏ đang mềm nhũn ra ngoài.Tiểu An nhỏ cực đáng yêu màu sắc hồng hồng, không có gân guốc tím đậm như người đang giúp cậu an ủi. Thật muốn hôn và cưng chiều nó, LNP vừa nghỉ đã hành động ngay, bản thân hắn cũng không phải trai tơ , nhưng hắn chưa từng làm việc này cho ai, chỉ có người khác muốn câu dẫn hắn.Hắn cúi đầu ngậm lấy vật hồng hồng xinh đẹp, dù chưa làm nhưng hắn học hỏi rất nhanh, bày hết những kỹ xảo hắn biết ra với cậu, rất nhanh sau đó Bối An đã ra bên trong miệng hắn.Hắn l**m mép hưởng thụ hương vị t*nh d*ch còn đọng lại trong miệng, hắn cũng không ngờ mình lại cảm thấy mùi vị nó thật tuyệt, hắn muốn nhiều hơn loại chất lỏng đặc sệt đó. Hắn cảm thấy bản thân mình giống như masochism rồi, yêu cậu một người con trai, yêu tất cả mọi thứ của cậu, giờ lại thêm vụ b**n th** này.Bối An thoải mái sau khi vừa xuất ra liền rên hừ hừ như mèo nhỏ được vuốt lông, cái người vừa giúp cậu ra thì lại khó chịu vì hung khí dưới thân đã dựng đứng.Thật sự không thể khen nổi nết ngủ của Bối An, mỗi lần cậu buồn ngủ là ai làm gì mình cũng không biết, bị ăn lúc nào cũng không hay, hôm nay cũng không ngoại lệ, con dê béo sắp bị ăn.
"Đạo diễn, trời đã sáng rồi nhưng mưa vẫn chưa tạnh" Trợ lý lo lắng nói với đạo diễn
"Đừng quá lo, Lục ảnh đế sẽ biết làm thế nào nếu bây giờ chúng ta đi tìm họ sẽ không được cảm kích đâu" Đạo diễn bình tĩnh trả lời
"Ý ông là sao, tại sao không cảm kích?"
"Cậu chỉ cần biết vậy là được, hỏi nhiều làm cái gì"
_______///_______
Một hang động nào đó trên đảo, nơi hai nhân vật của chúng ta đang trú ẩn, Bối An vẫn lơ mơ mà ngủ, LNP thì ôm cậu vào lòng.
Trút bỏ vướng bận quần áo trên người hai họ chỉ còn vỏn vẹn chiếc q**n l*t nhỏ, hơi ấm da thịt chia sẻ lẫn nhau.
Người được ôm thỏa mãn dụi đầu vào lòng ngực rắn chắc của LNP, LNP đưa bàn tay với các ngón tay thon dài v**t v* nhẹ nhàng làn da nhẵn mịn của Bối An.
Chỉ cần chạm nhẹ từng sợi lông tơ đã dựng lên làm cho trên làn da của cậu xuất hiện một tầng da gà, người trong lòng cảm thấy khó chịu ngọ nguậy muốn đánh bay cái tay hư hỏng.
Bàn tay hư hỏng của ai đó đã nhanh chóng chạy trốn vào vùng cấm địa "Ngoan bảo bối, anh chỉ muốn làm em thoải mái" LNP thủ thỉ bên tai cậu như đang ra ma chú
LNP đặt tay lên q**n l*t của Bối An xoa nhẹ rồi từ từ tăng lực đạo, v**t v* dọc theo hình dáng tiểu An nhỏ bên dưới q**n l*t.
"Đừng...ngứa" Bối An mơ màng muốn đẩy tay của LNP đi, LNP nắm tay cậu rồi kéo đưa lên miệng hôn.
Tay còn lại tiếp tục x** n*n bên dưới Bối An rồi luồn luôn tay vào bên trong quần cậu, kéo tiểu An nhỏ đang mềm nhũn ra ngoài.
Tiểu An nhỏ cực đáng yêu màu sắc hồng hồng, không có gân guốc tím đậm như người đang giúp cậu an ủi. Thật muốn hôn và cưng chiều nó, LNP vừa nghỉ đã hành động ngay, bản thân hắn cũng không phải trai tơ , nhưng hắn chưa từng làm việc này cho ai, chỉ có người khác muốn câu dẫn hắn.
Hắn cúi đầu ngậm lấy vật hồng hồng xinh đẹp, dù chưa làm nhưng hắn học hỏi rất nhanh, bày hết những kỹ xảo hắn biết ra với cậu, rất nhanh sau đó Bối An đã ra bên trong miệng hắn.
Hắn l**m mép hưởng thụ hương vị t*nh d*ch còn đọng lại trong miệng, hắn cũng không ngờ mình lại cảm thấy mùi vị nó thật tuyệt, hắn muốn nhiều hơn loại chất lỏng đặc sệt đó. Hắn cảm thấy bản thân mình giống như masochism rồi, yêu cậu một người con trai, yêu tất cả mọi thứ của cậu, giờ lại thêm vụ b**n th** này.
Bối An thoải mái sau khi vừa xuất ra liền rên hừ hừ như mèo nhỏ được vuốt lông, cái người vừa giúp cậu ra thì lại khó chịu vì hung khí dưới thân đã dựng đứng.
Thật sự không thể khen nổi nết ngủ của Bối An, mỗi lần cậu buồn ngủ là ai làm gì mình cũng không biết, bị ăn lúc nào cũng không hay, hôm nay cũng không ngoại lệ, con dê béo sắp bị ăn.
Hậu Cung Của Tiểu Thái GiámTác giả: nyannyan142Truyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngMột đêm bình thường như mọi đêm, hắn là tiểu an tử, thái giám tâm phúc chuyên hầu hạ mọi việc từ ăn uống, đi ngoài, thị tẩm của hoàng thượng. Hiện tại hắn đang đứng bên cạnh hoàng thượng, hầu hạ hoàng thượng phê duyệt tấu chương. Bỗng có một tiếng la thất thanh của cung nữ "Có thích khách, mau bắt thích khách" Tiếng la hốt hoảng cùng đèn đốt chạy loạn bên ngoài ngự thư phòng. Cửa ngự thư phòng bị người ta đạp mở. Một người mặc đồ đen trùm kín mặt cầm một cây kiếm dài đang hướng thẳng về phí hoàng thượng đang ngồi sau thư án. Hắn mang thân phận là tên hầu cận trung thành, bất chấp tính mạng ra chắn phía trước, hắn chỉ hận là tại sao trước kia không học võ công. Kiếm của tên thích khách không chút lưu tình đâm thẳng vào hắn. Hắn ngả xuống đất thì thị vệ hộ giá cũng vừa kịp đến tóm lấy tên thích thách. Hoàng thượng lớn tiếng gọi "Truyền thái y, nếu như hắn chết trẫm sẽ lấy đầu các ngươi" Thật xui xẻo cho hắn, thái y vừa ba chân bốn cẳng chạy tới, hắn đã trút hơi thở cuối cùng về đoàn tụ… "Đạo diễn, trời đã sáng rồi nhưng mưa vẫn chưa tạnh" Trợ lý lo lắng nói với đạo diễn"Đừng quá lo, Lục ảnh đế sẽ biết làm thế nào nếu bây giờ chúng ta đi tìm họ sẽ không được cảm kích đâu" Đạo diễn bình tĩnh trả lời"Ý ông là sao, tại sao không cảm kích?""Cậu chỉ cần biết vậy là được, hỏi nhiều làm cái gì"_______///_______Một hang động nào đó trên đảo, nơi hai nhân vật của chúng ta đang trú ẩn, Bối An vẫn lơ mơ mà ngủ, LNP thì ôm cậu vào lòng.Trút bỏ vướng bận quần áo trên người hai họ chỉ còn vỏn vẹn chiếc q**n l*t nhỏ, hơi ấm da thịt chia sẻ lẫn nhau.Người được ôm thỏa mãn dụi đầu vào lòng ngực rắn chắc của LNP, LNP đưa bàn tay với các ngón tay thon dài v**t v* nhẹ nhàng làn da nhẵn mịn của Bối An.Chỉ cần chạm nhẹ từng sợi lông tơ đã dựng lên làm cho trên làn da của cậu xuất hiện một tầng da gà, người trong lòng cảm thấy khó chịu ngọ nguậy muốn đánh bay cái tay hư hỏng.Bàn tay hư hỏng của ai đó đã nhanh chóng chạy trốn vào vùng cấm địa "Ngoan bảo bối, anh chỉ muốn làm em thoải mái" LNP thủ thỉ bên tai cậu như đang ra ma chúLNP đặt tay lên q**n l*t của Bối An xoa nhẹ rồi từ từ tăng lực đạo, v**t v* dọc theo hình dáng tiểu An nhỏ bên dưới q**n l*t."Đừng...ngứa" Bối An mơ màng muốn đẩy tay của LNP đi, LNP nắm tay cậu rồi kéo đưa lên miệng hôn.Tay còn lại tiếp tục x** n*n bên dưới Bối An rồi luồn luôn tay vào bên trong quần cậu, kéo tiểu An nhỏ đang mềm nhũn ra ngoài.Tiểu An nhỏ cực đáng yêu màu sắc hồng hồng, không có gân guốc tím đậm như người đang giúp cậu an ủi. Thật muốn hôn và cưng chiều nó, LNP vừa nghỉ đã hành động ngay, bản thân hắn cũng không phải trai tơ , nhưng hắn chưa từng làm việc này cho ai, chỉ có người khác muốn câu dẫn hắn.Hắn cúi đầu ngậm lấy vật hồng hồng xinh đẹp, dù chưa làm nhưng hắn học hỏi rất nhanh, bày hết những kỹ xảo hắn biết ra với cậu, rất nhanh sau đó Bối An đã ra bên trong miệng hắn.Hắn l**m mép hưởng thụ hương vị t*nh d*ch còn đọng lại trong miệng, hắn cũng không ngờ mình lại cảm thấy mùi vị nó thật tuyệt, hắn muốn nhiều hơn loại chất lỏng đặc sệt đó. Hắn cảm thấy bản thân mình giống như masochism rồi, yêu cậu một người con trai, yêu tất cả mọi thứ của cậu, giờ lại thêm vụ b**n th** này.Bối An thoải mái sau khi vừa xuất ra liền rên hừ hừ như mèo nhỏ được vuốt lông, cái người vừa giúp cậu ra thì lại khó chịu vì hung khí dưới thân đã dựng đứng.Thật sự không thể khen nổi nết ngủ của Bối An, mỗi lần cậu buồn ngủ là ai làm gì mình cũng không biết, bị ăn lúc nào cũng không hay, hôm nay cũng không ngoại lệ, con dê béo sắp bị ăn.