"Hôm nay, tôi đã chết". Mở bìa sổ màu nâu ra, đập vào mắt không ngờ là tự bạch quỷ dị như thế. Tôi nhíu mày, không biết nên làm ra vẻ mặt gì đối với những lời này. Sở dĩ có mâu thuẫn như vậy, là vì cầm trên tay tôi cũng không phải tiểu thuyết thể loại ma quái hay huyễn hoặc gì, mà là một cuốn nhật ký tôi nhặt được ở bên cạnh đường. Bìa sổ cứng màu nâu, hơi dày, nét bút xinh xắn, không đề tên. Lúc ấy đang mưa phùn bay bay, một cô gái xa lạ dáng người cao gầy đột nhiên dừng lại ở cạnh đường cái, nàng xoay đầu lại nhìn thoáng qua, sau đó dừng tầm mắt ở trên mặt tôi, nàng hỏi: "Cô... gọi tôi?" Khoảnh khắc cùng nàng bốn mắt nhìn nhau, gương mặt xinh đẹp kia khiến tôi sửng sốt một chút, nhưng ngay sau đó lắc đầu với nàng - miệng tôi vẫn luôn ngậm chặt, từ lúc nãy tới tận bây giờ. Có lẽ nàng đã nghe nhầm, bởi vì tôi cũng thường gặp tình huống như vậy. Một chiếc xe tải phóng nhanh qua, gió kéo theo trong nháy mắt thổi mái tóc đen dài của cô gái lạ phất lên, tôi vội đưa tay lên che mũi, để…

Chương 71

Nhật Ký Sau Khi ChếtTác giả: Hổ Đầu Miêu DiệnTruyện Linh Dị"Hôm nay, tôi đã chết". Mở bìa sổ màu nâu ra, đập vào mắt không ngờ là tự bạch quỷ dị như thế. Tôi nhíu mày, không biết nên làm ra vẻ mặt gì đối với những lời này. Sở dĩ có mâu thuẫn như vậy, là vì cầm trên tay tôi cũng không phải tiểu thuyết thể loại ma quái hay huyễn hoặc gì, mà là một cuốn nhật ký tôi nhặt được ở bên cạnh đường. Bìa sổ cứng màu nâu, hơi dày, nét bút xinh xắn, không đề tên. Lúc ấy đang mưa phùn bay bay, một cô gái xa lạ dáng người cao gầy đột nhiên dừng lại ở cạnh đường cái, nàng xoay đầu lại nhìn thoáng qua, sau đó dừng tầm mắt ở trên mặt tôi, nàng hỏi: "Cô... gọi tôi?" Khoảnh khắc cùng nàng bốn mắt nhìn nhau, gương mặt xinh đẹp kia khiến tôi sửng sốt một chút, nhưng ngay sau đó lắc đầu với nàng - miệng tôi vẫn luôn ngậm chặt, từ lúc nãy tới tận bây giờ. Có lẽ nàng đã nghe nhầm, bởi vì tôi cũng thường gặp tình huống như vậy. Một chiếc xe tải phóng nhanh qua, gió kéo theo trong nháy mắt thổi mái tóc đen dài của cô gái lạ phất lên, tôi vội đưa tay lên che mũi, để… Người này....chỉ cần muốn cười, đôi mi liền như vậy khẽ nhếch, con ngươi cũng sẽ ánh lên niềm vui. Gần trong gang tấc....ngày thường không dám nhìn kỹ ngũ quan, giờ phút này lại tựu ngay trước mặt, còn có....nốt ruồi con khéo léo điểm hạ nơi góc mắt, hết thảy làm cho tôi có chút khẩn trương không dám mở miệng. Có điều, chỉ mới ngây ngốc đối mặt vài giây, một kẻ đã sớm từ biệt dương thế như tôi, lại có cảm giác như vừa sống dậy...., tựa như.....có một luồng nước ấm từ từ chảy vào trong tim.....Ấm áp..... Không phải nhu nhiệt của da thịt cọ xát, mà là hơi ấm phảng phất trong tận tâm can.....Cảm giác chưa từng có từ trước đến nay, dù là lúc sinh thời, hay đã chết về sau. Theo cái động tác khẽ v**t v* của nàng, lòng tôi ngày càng gấp, nói không rõ là hưng phấn hay là sợ hãi.Hoa Tiện Lạc tiếu dung có chút nhạt đi, chỉ nghe nàng sâu kín nói: "...Tôi còn tưởng rằng.....cô sẽ biến mất...."Còn tưởng rằng tôi sẽ biến mất? Lời của nàng trong nháy mắt liền đem ta kéo lại cái vựng huyễn cảm giác kia. Từ choáng váng, muốn nôn mửa, cho đến tràn ngập thống khổ giãy dụa, thoáng cái, toàn bộ cảm thụ kinh khủng đó, theo trong trí nhớ của tôi, một lần nữa nhảy bổ ra. Chẳng lẽ đó là những gì tôi sẽ phải trải qua lúc sắp vĩnh viễn tan biến? Phải chịu đựng những cái đó sao? So với bị xe húc lên giữa không trung rồi rơi xuống mặt đất, còn khổ sở hơn. Rõ ràng đã chết rồi, còn phải đối mặt với kiểu tra tấn đó ư? =,.=_"Cô đang nghĩ gì?" Hoa Tiện Lạc đột nhiên hỏi, đôi mày nhỏ nhắn khẽ chau, vẻ mặt lo lắng nhìn tôi. Tay vẫn dán tại gương mặt không buông, đầu ngón tay đã đình chỉ v**t v*, chỉ lẳng lặng dừng lại bên cạnh khóe miệng của tôi. Nhìn nàng, đột nhiên cảm thấy tình huống thế này thật quỷ dị, mập mờ đến phi thường quỷ dị. >,.

Người này....chỉ cần muốn cười, đôi mi liền như vậy khẽ nhếch, con ngươi cũng sẽ ánh lên niềm vui. Gần trong gang tấc....ngày thường không dám nhìn kỹ ngũ quan, giờ phút này lại tựu ngay trước mặt, còn có....nốt ruồi con khéo léo điểm hạ nơi góc mắt, hết thảy làm cho tôi có chút khẩn trương không dám mở miệng. Có điều, chỉ mới ngây ngốc đối mặt vài giây, một kẻ đã sớm từ biệt dương thế như tôi, lại có cảm giác như vừa sống dậy...., tựa như.....có một luồng nước ấm từ từ chảy vào trong tim.....

Ấm áp..... Không phải nhu nhiệt của da thịt cọ xát, mà là hơi ấm phảng phất trong tận tâm can.....Cảm giác chưa từng có từ trước đến nay, dù là lúc sinh thời, hay đã chết về sau. Theo cái động tác khẽ v**t v* của nàng, lòng tôi ngày càng gấp, nói không rõ là hưng phấn hay là sợ hãi.

Hoa Tiện Lạc tiếu dung có chút nhạt đi, chỉ nghe nàng sâu kín nói: "...Tôi còn tưởng rằng.....cô sẽ biến mất...."

Còn tưởng rằng tôi sẽ biến mất? Lời của nàng trong nháy mắt liền đem ta kéo lại cái vựng huyễn cảm giác kia. Từ choáng váng, muốn nôn mửa, cho đến tràn ngập thống khổ giãy dụa, thoáng cái, toàn bộ cảm thụ kinh khủng đó, theo trong trí nhớ của tôi, một lần nữa nhảy bổ ra. Chẳng lẽ đó là những gì tôi sẽ phải trải qua lúc sắp vĩnh viễn tan biến? Phải chịu đựng những cái đó sao? So với bị xe húc lên giữa không trung rồi rơi xuống mặt đất, còn khổ sở hơn. Rõ ràng đã chết rồi, còn phải đối mặt với kiểu tra tấn đó ư? =,.=

_"Cô đang nghĩ gì?" Hoa Tiện Lạc đột nhiên hỏi, đôi mày nhỏ nhắn khẽ chau, vẻ mặt lo lắng nhìn tôi. Tay vẫn dán tại gương mặt không buông, đầu ngón tay đã đình chỉ v**t v*, chỉ lẳng lặng dừng lại bên cạnh khóe miệng của tôi. Nhìn nàng, đột nhiên cảm thấy tình huống thế này thật quỷ dị, mập mờ đến phi thường quỷ dị. >,.

Nhật Ký Sau Khi ChếtTác giả: Hổ Đầu Miêu DiệnTruyện Linh Dị"Hôm nay, tôi đã chết". Mở bìa sổ màu nâu ra, đập vào mắt không ngờ là tự bạch quỷ dị như thế. Tôi nhíu mày, không biết nên làm ra vẻ mặt gì đối với những lời này. Sở dĩ có mâu thuẫn như vậy, là vì cầm trên tay tôi cũng không phải tiểu thuyết thể loại ma quái hay huyễn hoặc gì, mà là một cuốn nhật ký tôi nhặt được ở bên cạnh đường. Bìa sổ cứng màu nâu, hơi dày, nét bút xinh xắn, không đề tên. Lúc ấy đang mưa phùn bay bay, một cô gái xa lạ dáng người cao gầy đột nhiên dừng lại ở cạnh đường cái, nàng xoay đầu lại nhìn thoáng qua, sau đó dừng tầm mắt ở trên mặt tôi, nàng hỏi: "Cô... gọi tôi?" Khoảnh khắc cùng nàng bốn mắt nhìn nhau, gương mặt xinh đẹp kia khiến tôi sửng sốt một chút, nhưng ngay sau đó lắc đầu với nàng - miệng tôi vẫn luôn ngậm chặt, từ lúc nãy tới tận bây giờ. Có lẽ nàng đã nghe nhầm, bởi vì tôi cũng thường gặp tình huống như vậy. Một chiếc xe tải phóng nhanh qua, gió kéo theo trong nháy mắt thổi mái tóc đen dài của cô gái lạ phất lên, tôi vội đưa tay lên che mũi, để… Người này....chỉ cần muốn cười, đôi mi liền như vậy khẽ nhếch, con ngươi cũng sẽ ánh lên niềm vui. Gần trong gang tấc....ngày thường không dám nhìn kỹ ngũ quan, giờ phút này lại tựu ngay trước mặt, còn có....nốt ruồi con khéo léo điểm hạ nơi góc mắt, hết thảy làm cho tôi có chút khẩn trương không dám mở miệng. Có điều, chỉ mới ngây ngốc đối mặt vài giây, một kẻ đã sớm từ biệt dương thế như tôi, lại có cảm giác như vừa sống dậy...., tựa như.....có một luồng nước ấm từ từ chảy vào trong tim.....Ấm áp..... Không phải nhu nhiệt của da thịt cọ xát, mà là hơi ấm phảng phất trong tận tâm can.....Cảm giác chưa từng có từ trước đến nay, dù là lúc sinh thời, hay đã chết về sau. Theo cái động tác khẽ v**t v* của nàng, lòng tôi ngày càng gấp, nói không rõ là hưng phấn hay là sợ hãi.Hoa Tiện Lạc tiếu dung có chút nhạt đi, chỉ nghe nàng sâu kín nói: "...Tôi còn tưởng rằng.....cô sẽ biến mất...."Còn tưởng rằng tôi sẽ biến mất? Lời của nàng trong nháy mắt liền đem ta kéo lại cái vựng huyễn cảm giác kia. Từ choáng váng, muốn nôn mửa, cho đến tràn ngập thống khổ giãy dụa, thoáng cái, toàn bộ cảm thụ kinh khủng đó, theo trong trí nhớ của tôi, một lần nữa nhảy bổ ra. Chẳng lẽ đó là những gì tôi sẽ phải trải qua lúc sắp vĩnh viễn tan biến? Phải chịu đựng những cái đó sao? So với bị xe húc lên giữa không trung rồi rơi xuống mặt đất, còn khổ sở hơn. Rõ ràng đã chết rồi, còn phải đối mặt với kiểu tra tấn đó ư? =,.=_"Cô đang nghĩ gì?" Hoa Tiện Lạc đột nhiên hỏi, đôi mày nhỏ nhắn khẽ chau, vẻ mặt lo lắng nhìn tôi. Tay vẫn dán tại gương mặt không buông, đầu ngón tay đã đình chỉ v**t v*, chỉ lẳng lặng dừng lại bên cạnh khóe miệng của tôi. Nhìn nàng, đột nhiên cảm thấy tình huống thế này thật quỷ dị, mập mờ đến phi thường quỷ dị. >,.

Chương 71