Phần mở đầu Mấy chiếc lá vừa rơi bị một trận gió âm u và nhẹ nhàng thổi tới, bay lả tả, vẫn chưa có chiếc nào rơi thêm nữa, thì lại bị một bóng người loạng choạng va phải làm cho mất phương hướng. Lại một trận gió từ mặt hồ Chiêu Dương cách đó ko xa từ từ thổi tới, mấy chiếc lá phát ra tiếng xào xạc, dường như đang thảo luận về một màn hiếm thấy: một đêm giữa mùa thu khuya khoắt như vậy, một bóng người lầm lũi bước đi, kéo theo một bao dài dài, đi trên con đường đá nhỏ của nghĩa trang Vạn Quốc. Người đó mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, mái tóc dài bạc trắng hiện ra dưới quầng tối của ánh trăng. Y dường như nhìn thấy ánh trăng rọi xuống mình thành một cái bóng méo mó và mờ mờ, ngẩng đầu lên, thở dài. Đầu tiên là thổi tới hai trận gió, hướng gió bất định, sau đó sẽ mưa, một cơn mưa ko to ko nhỏ làm người ta sốt ruột. Đây là kiểu thời tiết điển hình ở Giang Kinh, y đã quá hiểu. Lúc đó, một trận gió thổi tới, mạnh dần lên làm áo khoác y bay phần phật, cũng chính ngay lúc đó, thân hình…
Chương 29
Nỗi Đau Của Đom ĐómTác giả: Quỷ Cổ NữTruyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámPhần mở đầu Mấy chiếc lá vừa rơi bị một trận gió âm u và nhẹ nhàng thổi tới, bay lả tả, vẫn chưa có chiếc nào rơi thêm nữa, thì lại bị một bóng người loạng choạng va phải làm cho mất phương hướng. Lại một trận gió từ mặt hồ Chiêu Dương cách đó ko xa từ từ thổi tới, mấy chiếc lá phát ra tiếng xào xạc, dường như đang thảo luận về một màn hiếm thấy: một đêm giữa mùa thu khuya khoắt như vậy, một bóng người lầm lũi bước đi, kéo theo một bao dài dài, đi trên con đường đá nhỏ của nghĩa trang Vạn Quốc. Người đó mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, mái tóc dài bạc trắng hiện ra dưới quầng tối của ánh trăng. Y dường như nhìn thấy ánh trăng rọi xuống mình thành một cái bóng méo mó và mờ mờ, ngẩng đầu lên, thở dài. Đầu tiên là thổi tới hai trận gió, hướng gió bất định, sau đó sẽ mưa, một cơn mưa ko to ko nhỏ làm người ta sốt ruột. Đây là kiểu thời tiết điển hình ở Giang Kinh, y đã quá hiểu. Lúc đó, một trận gió thổi tới, mạnh dần lên làm áo khoác y bay phần phật, cũng chính ngay lúc đó, thân hình… Phượng hoàng đài thượng ức xuy tiêuLần đầu gặp hòa viêm ngọc tử (Linh tử)Ngọc vỡ trời sươngThu thủy băng phongHàn sơn nhìn xa buồn đứt ruộtHươu kêu buồn thươngCõi phật trống trảiGiận đằng lục vô tận kiaCó đủ bảy màuSao nơi đây chỉ còn tê táiMột mình lủi thủiChẳng vì hết bạnVì tri kỷ không cònÁo đỏRực rỡ đứng kia,U hoài, xen nét cườiTay ngà khẽ đưa lênMặc tuyết rơi, gió thổiPhủ đầy khuôn mặtMay có khăn thơm cỏ nonTa có thể gượng cườiMà gìn giữ tình dàiTình liệu có dài chăngMuôn nỗi nhớ nhung,Đêm ngày bàng hoàng.
Phượng hoàng đài thượng ức xuy tiêu
Lần đầu gặp hòa viêm ngọc tử (Linh tử)
Ngọc vỡ trời sương
Thu thủy băng phong
Hàn sơn nhìn xa buồn đứt ruột
Hươu kêu buồn thương
Cõi phật trống trải
Giận đằng lục vô tận kia
Có đủ bảy màu
Sao nơi đây chỉ còn tê tái
Một mình lủi thủi
Chẳng vì hết bạn
Vì tri kỷ không còn
Áo đỏ
Rực rỡ đứng kia,
U hoài, xen nét cười
Tay ngà khẽ đưa lên
Mặc tuyết rơi, gió thổi
Phủ đầy khuôn mặt
May có khăn thơm cỏ non
Ta có thể gượng cười
Mà gìn giữ tình dài
Tình liệu có dài chăng
Muôn nỗi nhớ nhung,
Đêm ngày bàng hoàng.
Nỗi Đau Của Đom ĐómTác giả: Quỷ Cổ NữTruyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámPhần mở đầu Mấy chiếc lá vừa rơi bị một trận gió âm u và nhẹ nhàng thổi tới, bay lả tả, vẫn chưa có chiếc nào rơi thêm nữa, thì lại bị một bóng người loạng choạng va phải làm cho mất phương hướng. Lại một trận gió từ mặt hồ Chiêu Dương cách đó ko xa từ từ thổi tới, mấy chiếc lá phát ra tiếng xào xạc, dường như đang thảo luận về một màn hiếm thấy: một đêm giữa mùa thu khuya khoắt như vậy, một bóng người lầm lũi bước đi, kéo theo một bao dài dài, đi trên con đường đá nhỏ của nghĩa trang Vạn Quốc. Người đó mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, mái tóc dài bạc trắng hiện ra dưới quầng tối của ánh trăng. Y dường như nhìn thấy ánh trăng rọi xuống mình thành một cái bóng méo mó và mờ mờ, ngẩng đầu lên, thở dài. Đầu tiên là thổi tới hai trận gió, hướng gió bất định, sau đó sẽ mưa, một cơn mưa ko to ko nhỏ làm người ta sốt ruột. Đây là kiểu thời tiết điển hình ở Giang Kinh, y đã quá hiểu. Lúc đó, một trận gió thổi tới, mạnh dần lên làm áo khoác y bay phần phật, cũng chính ngay lúc đó, thân hình… Phượng hoàng đài thượng ức xuy tiêuLần đầu gặp hòa viêm ngọc tử (Linh tử)Ngọc vỡ trời sươngThu thủy băng phongHàn sơn nhìn xa buồn đứt ruộtHươu kêu buồn thươngCõi phật trống trảiGiận đằng lục vô tận kiaCó đủ bảy màuSao nơi đây chỉ còn tê táiMột mình lủi thủiChẳng vì hết bạnVì tri kỷ không cònÁo đỏRực rỡ đứng kia,U hoài, xen nét cườiTay ngà khẽ đưa lênMặc tuyết rơi, gió thổiPhủ đầy khuôn mặtMay có khăn thơm cỏ nonTa có thể gượng cườiMà gìn giữ tình dàiTình liệu có dài chăngMuôn nỗi nhớ nhung,Đêm ngày bàng hoàng.