Tần tiên sinh và Kim tiên sinh quen nhau trong một hội sở cao cấp. Người giới thiệu là ông chủ Trịnh đứng lên nghênh đón Kim tiên sinh, cười tươi như hoa, trông rất thích thú, lôi kéo Kim tiên sinh đến trước mặt Tần tiên sinh, giới thiệu một cách cung kính: – Đến đây nào, Tần tiên sinh, đây là Kim Hoài An, chính là nam số 3 mà cậu thích đó, vai sư phụ do Kim Hoài An đóng đấy! Năm nay Tần tiên sinh 31 tuổi nhưng vì được sống trong nhung lụa đồng thời bảo dưỡng tốt nên không mấy ai nhìn ra được tuổi thật, trông cứ như mấy gã trai mới 20 tuổi đầu, đẹp trai anh tuấn khiến người khác phải thán phục, đặc biệt là đôi mắt pleiku ấy mỗi khi nhìn người ta đều tràn ngập ẩn ý kỳ dị, giống như một con dao sắc bén mổ xẻ giải phẫu họ từ đầu đến chân một lần, sau đó lại dịu dàng ráp nối lại như cũ. Kim Hoài An nhìn người này, lòng thầm cảm thấy bị sỉ nhục. Nhưng anh không còn trẻ nữa, qua năm nay anh đã là người đầu 4 rồi, trước đây qua lại với tay phú nhị đại* kia mấy năm mà chẳng đạt được thành…

Chương 31: Chương 31

Phủng Sát Chim Hoàng YếnTác giả: Phồn Tang Tam ThiênTruyện Đam MỹTần tiên sinh và Kim tiên sinh quen nhau trong một hội sở cao cấp. Người giới thiệu là ông chủ Trịnh đứng lên nghênh đón Kim tiên sinh, cười tươi như hoa, trông rất thích thú, lôi kéo Kim tiên sinh đến trước mặt Tần tiên sinh, giới thiệu một cách cung kính: – Đến đây nào, Tần tiên sinh, đây là Kim Hoài An, chính là nam số 3 mà cậu thích đó, vai sư phụ do Kim Hoài An đóng đấy! Năm nay Tần tiên sinh 31 tuổi nhưng vì được sống trong nhung lụa đồng thời bảo dưỡng tốt nên không mấy ai nhìn ra được tuổi thật, trông cứ như mấy gã trai mới 20 tuổi đầu, đẹp trai anh tuấn khiến người khác phải thán phục, đặc biệt là đôi mắt pleiku ấy mỗi khi nhìn người ta đều tràn ngập ẩn ý kỳ dị, giống như một con dao sắc bén mổ xẻ giải phẫu họ từ đầu đến chân một lần, sau đó lại dịu dàng ráp nối lại như cũ. Kim Hoài An nhìn người này, lòng thầm cảm thấy bị sỉ nhục. Nhưng anh không còn trẻ nữa, qua năm nay anh đã là người đầu 4 rồi, trước đây qua lại với tay phú nhị đại* kia mấy năm mà chẳng đạt được thành… Sự không tín nhiệm của Kim Hoài An với Tần Hước lập tức tan thành mây khói ngay sau khi nhìn thấy gã mở phòng làm việc cho anh.Tần tiên sinh quả thực đã sắp xếp cho anh như thể anh là ngôi sao hạng A vậy, toàn bộ staff chỉ phục vụ một mình anh, thậm chí mang theo mười kịch bản cho anh chọn chán thì thôi.Kim Hoài An đã từng được đãi ngộ như vầy bao giờ đâu?Từ trước đến nay lịch trình của anh đều bị quản lý an bài hết, chỉ cần lo đóng phim thôi; bây giờ được tự chọn vai diễn cho bản thân, anh không tự cao, rất rụt tè chọn một vai diễn mà anh tự cảm thấy mình có thể diễn tốt, chọn vai khác sợ mình không gánh được.Buổi tối sau khi làm một nháy với Tần tiên sinh, Kim Hoài An xách cặp đào bủn rủn nằm nghiêng cầm kịch bản tiếp tục xem, Tần tiên sinh vừa chợp mắt bên cạnh đã lười biếng mở mắt ra ngay lập tức, rồi dịu dàng hỏi:– Sao lại chọn vai nam 2, lại còn là nhân vật phản diện?Kịch bản lần này được Kim Hoài An chọn là một kịch bản phim hiện đại, anh đóng phim cổ trang ngán đến tận cổ rồi, rất muốn đổi sang thể loại phim khác nhưng phải thay đổi trên cơ sở không thể tiến hành cải cách quá lớn, anh ngàn chọn vạn tuyển mới lựa được một nhân vật phản diện xấu thuần túy xấu có cá tính xấu có chính kiến, nghe Tần tiên sinh hỏi chuyện bèn mượn bản thảo che khuất nửa khuôn mặt mình, chỉ chừa một đôi mắt đen láy xinh đẹp nhìn Tần tiên sinh, hỏi:– Không thể sao?Tần tiên sinh lắc đầu:– Có thể, tôi định hỏi mình có thể đến thăm ban em không?Kim Hoài An nghĩ nghĩ, đáp:– Đó là quyền tự do của anh, tôi chỉ hi vọng khi anh thới thăm ban đừng quá huênh hoang.Tần Hước gật đầu:– Còn có gì cần chú ý không?– Tại sao lại hỏi vậy? – Kim Hoài An hơi khó hiểu.– Tùy tiện hỏi thôi.– Ồ…… – Thật là một kim chủ kỳ quái..

Sự không tín nhiệm của Kim Hoài An với Tần Hước lập tức tan thành mây khói ngay sau khi nhìn thấy gã mở phòng làm việc cho anh.

Tần tiên sinh quả thực đã sắp xếp cho anh như thể anh là ngôi sao hạng A vậy, toàn bộ staff chỉ phục vụ một mình anh, thậm chí mang theo mười kịch bản cho anh chọn chán thì thôi.

Kim Hoài An đã từng được đãi ngộ như vầy bao giờ đâu?

Từ trước đến nay lịch trình của anh đều bị quản lý an bài hết, chỉ cần lo đóng phim thôi; bây giờ được tự chọn vai diễn cho bản thân, anh không tự cao, rất rụt tè chọn một vai diễn mà anh tự cảm thấy mình có thể diễn tốt, chọn vai khác sợ mình không gánh được.

Buổi tối sau khi làm một nháy với Tần tiên sinh, Kim Hoài An xách cặp đào bủn rủn nằm nghiêng cầm kịch bản tiếp tục xem, Tần tiên sinh vừa chợp mắt bên cạnh đã lười biếng mở mắt ra ngay lập tức, rồi dịu dàng hỏi:

– Sao lại chọn vai nam 2, lại còn là nhân vật phản diện?

Kịch bản lần này được Kim Hoài An chọn là một kịch bản phim hiện đại, anh đóng phim cổ trang ngán đến tận cổ rồi, rất muốn đổi sang thể loại phim khác nhưng phải thay đổi trên cơ sở không thể tiến hành cải cách quá lớn, anh ngàn chọn vạn tuyển mới lựa được một nhân vật phản diện xấu thuần túy xấu có cá tính xấu có chính kiến, nghe Tần tiên sinh hỏi chuyện bèn mượn bản thảo che khuất nửa khuôn mặt mình, chỉ chừa một đôi mắt đen láy xinh đẹp nhìn Tần tiên sinh, hỏi:

– Không thể sao?

Tần tiên sinh lắc đầu:

– Có thể, tôi định hỏi mình có thể đến thăm ban em không?

Kim Hoài An nghĩ nghĩ, đáp:

– Đó là quyền tự do của anh, tôi chỉ hi vọng khi anh thới thăm ban đừng quá huênh hoang.

Tần Hước gật đầu:

– Còn có gì cần chú ý không?

– Tại sao lại hỏi vậy? – Kim Hoài An hơi khó hiểu.

– Tùy tiện hỏi thôi.

– Ồ…… – Thật là một kim chủ kỳ quái.

.

Phủng Sát Chim Hoàng YếnTác giả: Phồn Tang Tam ThiênTruyện Đam MỹTần tiên sinh và Kim tiên sinh quen nhau trong một hội sở cao cấp. Người giới thiệu là ông chủ Trịnh đứng lên nghênh đón Kim tiên sinh, cười tươi như hoa, trông rất thích thú, lôi kéo Kim tiên sinh đến trước mặt Tần tiên sinh, giới thiệu một cách cung kính: – Đến đây nào, Tần tiên sinh, đây là Kim Hoài An, chính là nam số 3 mà cậu thích đó, vai sư phụ do Kim Hoài An đóng đấy! Năm nay Tần tiên sinh 31 tuổi nhưng vì được sống trong nhung lụa đồng thời bảo dưỡng tốt nên không mấy ai nhìn ra được tuổi thật, trông cứ như mấy gã trai mới 20 tuổi đầu, đẹp trai anh tuấn khiến người khác phải thán phục, đặc biệt là đôi mắt pleiku ấy mỗi khi nhìn người ta đều tràn ngập ẩn ý kỳ dị, giống như một con dao sắc bén mổ xẻ giải phẫu họ từ đầu đến chân một lần, sau đó lại dịu dàng ráp nối lại như cũ. Kim Hoài An nhìn người này, lòng thầm cảm thấy bị sỉ nhục. Nhưng anh không còn trẻ nữa, qua năm nay anh đã là người đầu 4 rồi, trước đây qua lại với tay phú nhị đại* kia mấy năm mà chẳng đạt được thành… Sự không tín nhiệm của Kim Hoài An với Tần Hước lập tức tan thành mây khói ngay sau khi nhìn thấy gã mở phòng làm việc cho anh.Tần tiên sinh quả thực đã sắp xếp cho anh như thể anh là ngôi sao hạng A vậy, toàn bộ staff chỉ phục vụ một mình anh, thậm chí mang theo mười kịch bản cho anh chọn chán thì thôi.Kim Hoài An đã từng được đãi ngộ như vầy bao giờ đâu?Từ trước đến nay lịch trình của anh đều bị quản lý an bài hết, chỉ cần lo đóng phim thôi; bây giờ được tự chọn vai diễn cho bản thân, anh không tự cao, rất rụt tè chọn một vai diễn mà anh tự cảm thấy mình có thể diễn tốt, chọn vai khác sợ mình không gánh được.Buổi tối sau khi làm một nháy với Tần tiên sinh, Kim Hoài An xách cặp đào bủn rủn nằm nghiêng cầm kịch bản tiếp tục xem, Tần tiên sinh vừa chợp mắt bên cạnh đã lười biếng mở mắt ra ngay lập tức, rồi dịu dàng hỏi:– Sao lại chọn vai nam 2, lại còn là nhân vật phản diện?Kịch bản lần này được Kim Hoài An chọn là một kịch bản phim hiện đại, anh đóng phim cổ trang ngán đến tận cổ rồi, rất muốn đổi sang thể loại phim khác nhưng phải thay đổi trên cơ sở không thể tiến hành cải cách quá lớn, anh ngàn chọn vạn tuyển mới lựa được một nhân vật phản diện xấu thuần túy xấu có cá tính xấu có chính kiến, nghe Tần tiên sinh hỏi chuyện bèn mượn bản thảo che khuất nửa khuôn mặt mình, chỉ chừa một đôi mắt đen láy xinh đẹp nhìn Tần tiên sinh, hỏi:– Không thể sao?Tần tiên sinh lắc đầu:– Có thể, tôi định hỏi mình có thể đến thăm ban em không?Kim Hoài An nghĩ nghĩ, đáp:– Đó là quyền tự do của anh, tôi chỉ hi vọng khi anh thới thăm ban đừng quá huênh hoang.Tần Hước gật đầu:– Còn có gì cần chú ý không?– Tại sao lại hỏi vậy? – Kim Hoài An hơi khó hiểu.– Tùy tiện hỏi thôi.– Ồ…… – Thật là một kim chủ kỳ quái..

Chương 31: Chương 31