Mùa này, gió ấm làm say lòng người, mồ hôi ngầy ngậy hương ướt tà áo mỏng, ve sầu còn chưa im tiếng, các thuyền hái sen đã giục nhau xuất phát. Năm nay mưa thuận gió hòa nên được mùa sen, tất cả các thuyền trong làng, từ thuyền chạm khắc tinh xảo của nhà Liễu viên ngoại cho đến thuyền thúng loe miệng của nhà Diêu Nhị trọc đầu, đều túa ra cái hồ trải dài hai dặm ấy. Ngọc Liên cảm thấy bất công cũng phải. Các thiếu nữ cùng tuổi hay khác tuổi Liên đều bơi thuyền đi hái sen, chỉ có cô – nhất là tên cô lại có “sen”[1] – phải đứng nhìn hàng trăm con thuyền đua nhau lên đường, và ngẩn ngơ nghe tiếng cười đùa, tiếng hát của chúng bạn. [1] “Liên” có nghĩa là “hoa sen”. Liên không thể đi, chỉ vì một điều cấm kỵ - một lời nguyền. Tiếng hát ngọt lịm là của Xảo Vân con gái ông tú tài họ Ngô, vẫn bài quen thuộc ấy: “… Mùa thu hái sen hồ Nam, Sen cao quá đầu người, cúi xuống đùa với sen, Sen sáng trong xanh mượt, Em ôm sen vào lòng, Sen hồng sao hồng thắm, Nhớ chàng không đến, em ngẩng nhìn chim…
Chương 6: Thiếu một
Tuyết Đoạt HồnTác giả: Quỷ Cổ NữTruyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámMùa này, gió ấm làm say lòng người, mồ hôi ngầy ngậy hương ướt tà áo mỏng, ve sầu còn chưa im tiếng, các thuyền hái sen đã giục nhau xuất phát. Năm nay mưa thuận gió hòa nên được mùa sen, tất cả các thuyền trong làng, từ thuyền chạm khắc tinh xảo của nhà Liễu viên ngoại cho đến thuyền thúng loe miệng của nhà Diêu Nhị trọc đầu, đều túa ra cái hồ trải dài hai dặm ấy. Ngọc Liên cảm thấy bất công cũng phải. Các thiếu nữ cùng tuổi hay khác tuổi Liên đều bơi thuyền đi hái sen, chỉ có cô – nhất là tên cô lại có “sen”[1] – phải đứng nhìn hàng trăm con thuyền đua nhau lên đường, và ngẩn ngơ nghe tiếng cười đùa, tiếng hát của chúng bạn. [1] “Liên” có nghĩa là “hoa sen”. Liên không thể đi, chỉ vì một điều cấm kỵ - một lời nguyền. Tiếng hát ngọt lịm là của Xảo Vân con gái ông tú tài họ Ngô, vẫn bài quen thuộc ấy: “… Mùa thu hái sen hồ Nam, Sen cao quá đầu người, cúi xuống đùa với sen, Sen sáng trong xanh mượt, Em ôm sen vào lòng, Sen hồng sao hồng thắm, Nhớ chàng không đến, em ngẩng nhìn chim… Chương 6: Thiếu mộtBên ngoài gió rít điên cuồng. Tôi lên đến ngôi nhà trên núi này rồi, lần đầu tiên trong đời mới thật sự biết thế nào là “gió thét gào”. Gió lạnh mùa đông ở quê tôi và ở Giang Kinh cũng rất khủng khiếp, mùa xuân cũng có cuồng phong cuốn tung đất bụi, nhưng hiếm khi nghe thấy tiếng gió rít ghê rợn như thế này. Cứ như tiếng dã thú phát điên trong rừng thẳm.La Lập Phàm nói: “Tuyết lớn gió to thế này, chúng ta dù đi cũng không đi nổi mấy bước, quá mạo hiểm. Tôi nghĩ ta nên nhẫn nại chờ vậy. Đâu có chuyện gió tuyết kéo dài mãi? Cứ lạc quan lên nào!”Giản Tự Viễn cười nhạt: “Trước hết anh nên khuyên vợ mình lạc quan đã!”La Lập Phàm nhướng mày độp lại: “Anh bao đồng quá đấy!”Cốc Y Dương nói: “Hiện giờ đúng là không thể ra khỏi cửa, nhưng ta vẫn nên thu xếp hành lý thiết yếu, sẵn sàng rời khỏi đây bất cứ lúc nào.Chờ khi gió tuyết dịu bớt hoặc khu nghỉ dưỡng có cách đón ta xuống núi, thì xuất phát ngay.” Anh nhìn mọi người khắp lượt, rồi bỗng cau mày: “Sao lại thiếu một người nhỉ?”Tôi biết anh nói đến Hân Nghi.Ở đây ai cũng nhận ra Lê Vận Chi rất mặn mà với Cốc Y Dương; thực ra Lê Vận Chi có mặt là vì Cốc Y Dương có mặt. Nhưng tôi biết một người nữa cũng đang khát khao Cốc Y Dương, đó là Hân Nghi.Vì mấy hôm nay ở cùng phòng với Hân Nghi, chúng tôi đã dần trở nên thân thiết.Lúc đầu Thành Lộ nói “Cốc Y Dương lại muốn tiếp cận cô” thì tôi nửa tin nửa ngờ. Tôi cho rằng mình tương đối hiểu về tình cảm con người: một người đã nhạt tình rồi, thì không thể sau nửa năm bỗng dưng được trời ban phúc, và tình cảm lại ấm lên được! Việc Cốc Y Dương nhờ Thành Lộ mời tôi tham gia chuyến đi, e rằng anh ta còn có những ý nghĩ phức tạp hơn. Nếu không vì nể Thành Lộ thì tôi nhất định không bước vào con đường mờ mịt này.Chiếc ô tô việt dã do La Lập Phàm lái chạy đến đỗ ở sân ký túc xá trường tôi, khi chui đầu vào xe, tôi đã nhận ra phán đoán của mình lúc trước là sai. Vì, đến đón tôi¸ ngoài vợ chồng Thành Lộ ra, còn có Cốc Y Dương đang ngồi hàng ghế sau với đôi mắt không hề che giấu sự đợi chờ cháy bỏng và khát vọng mãnh liệt.Ánh mắt thiêu đốt ấy khiến tôi đâm ngượng nghịu. Tôi thầm nghĩ: chúc giấc mơ của anh sẽ thành hiện thực.
Chương 6: Thiếu một
Bên ngoài gió rít điên cuồng. Tôi lên đến ngôi nhà trên núi này rồi, lần đầu tiên trong đời mới thật sự biết thế nào là “gió thét gào”. Gió lạnh mùa đông ở quê tôi và ở Giang Kinh cũng rất khủng khiếp, mùa xuân cũng có cuồng phong cuốn tung đất bụi, nhưng hiếm khi nghe thấy tiếng gió rít ghê rợn như thế này. Cứ như tiếng dã thú phát điên trong rừng thẳm.
La Lập Phàm nói: “Tuyết lớn gió to thế này, chúng ta dù đi cũng không đi nổi mấy bước, quá mạo hiểm. Tôi nghĩ ta nên nhẫn nại chờ vậy. Đâu có chuyện gió tuyết kéo dài mãi? Cứ lạc quan lên nào!”
Giản Tự Viễn cười nhạt: “Trước hết anh nên khuyên vợ mình lạc quan đã!”
La Lập Phàm nhướng mày độp lại: “Anh bao đồng quá đấy!”
Cốc Y Dương nói: “Hiện giờ đúng là không thể ra khỏi cửa, nhưng ta vẫn nên thu xếp hành lý thiết yếu, sẵn sàng rời khỏi đây bất cứ lúc nào.Chờ khi gió tuyết dịu bớt hoặc khu nghỉ dưỡng có cách đón ta xuống núi, thì xuất phát ngay.” Anh nhìn mọi người khắp lượt, rồi bỗng cau mày: “Sao lại thiếu một người nhỉ?”
Tôi biết anh nói đến Hân Nghi.
Ở đây ai cũng nhận ra Lê Vận Chi rất mặn mà với Cốc Y Dương; thực ra Lê Vận Chi có mặt là vì Cốc Y Dương có mặt. Nhưng tôi biết một người nữa cũng đang khát khao Cốc Y Dương, đó là Hân Nghi.
Vì mấy hôm nay ở cùng phòng với Hân Nghi, chúng tôi đã dần trở nên thân thiết.
Lúc đầu Thành Lộ nói “Cốc Y Dương lại muốn tiếp cận cô” thì tôi nửa tin nửa ngờ. Tôi cho rằng mình tương đối hiểu về tình cảm con người: một người đã nhạt tình rồi, thì không thể sau nửa năm bỗng dưng được trời ban phúc, và tình cảm lại ấm lên được! Việc Cốc Y Dương nhờ Thành Lộ mời tôi tham gia chuyến đi, e rằng anh ta còn có những ý nghĩ phức tạp hơn. Nếu không vì nể Thành Lộ thì tôi nhất định không bước vào con đường mờ mịt này.
Chiếc ô tô việt dã do La Lập Phàm lái chạy đến đỗ ở sân ký túc xá trường tôi, khi chui đầu vào xe, tôi đã nhận ra phán đoán của mình lúc trước là sai. Vì, đến đón tôi¸ ngoài vợ chồng Thành Lộ ra, còn có Cốc Y Dương đang ngồi hàng ghế sau với đôi mắt không hề che giấu sự đợi chờ cháy bỏng và khát vọng mãnh liệt.
Ánh mắt thiêu đốt ấy khiến tôi đâm ngượng nghịu. Tôi thầm nghĩ: chúc giấc mơ của anh sẽ thành hiện thực.
Tuyết Đoạt HồnTác giả: Quỷ Cổ NữTruyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámMùa này, gió ấm làm say lòng người, mồ hôi ngầy ngậy hương ướt tà áo mỏng, ve sầu còn chưa im tiếng, các thuyền hái sen đã giục nhau xuất phát. Năm nay mưa thuận gió hòa nên được mùa sen, tất cả các thuyền trong làng, từ thuyền chạm khắc tinh xảo của nhà Liễu viên ngoại cho đến thuyền thúng loe miệng của nhà Diêu Nhị trọc đầu, đều túa ra cái hồ trải dài hai dặm ấy. Ngọc Liên cảm thấy bất công cũng phải. Các thiếu nữ cùng tuổi hay khác tuổi Liên đều bơi thuyền đi hái sen, chỉ có cô – nhất là tên cô lại có “sen”[1] – phải đứng nhìn hàng trăm con thuyền đua nhau lên đường, và ngẩn ngơ nghe tiếng cười đùa, tiếng hát của chúng bạn. [1] “Liên” có nghĩa là “hoa sen”. Liên không thể đi, chỉ vì một điều cấm kỵ - một lời nguyền. Tiếng hát ngọt lịm là của Xảo Vân con gái ông tú tài họ Ngô, vẫn bài quen thuộc ấy: “… Mùa thu hái sen hồ Nam, Sen cao quá đầu người, cúi xuống đùa với sen, Sen sáng trong xanh mượt, Em ôm sen vào lòng, Sen hồng sao hồng thắm, Nhớ chàng không đến, em ngẩng nhìn chim… Chương 6: Thiếu mộtBên ngoài gió rít điên cuồng. Tôi lên đến ngôi nhà trên núi này rồi, lần đầu tiên trong đời mới thật sự biết thế nào là “gió thét gào”. Gió lạnh mùa đông ở quê tôi và ở Giang Kinh cũng rất khủng khiếp, mùa xuân cũng có cuồng phong cuốn tung đất bụi, nhưng hiếm khi nghe thấy tiếng gió rít ghê rợn như thế này. Cứ như tiếng dã thú phát điên trong rừng thẳm.La Lập Phàm nói: “Tuyết lớn gió to thế này, chúng ta dù đi cũng không đi nổi mấy bước, quá mạo hiểm. Tôi nghĩ ta nên nhẫn nại chờ vậy. Đâu có chuyện gió tuyết kéo dài mãi? Cứ lạc quan lên nào!”Giản Tự Viễn cười nhạt: “Trước hết anh nên khuyên vợ mình lạc quan đã!”La Lập Phàm nhướng mày độp lại: “Anh bao đồng quá đấy!”Cốc Y Dương nói: “Hiện giờ đúng là không thể ra khỏi cửa, nhưng ta vẫn nên thu xếp hành lý thiết yếu, sẵn sàng rời khỏi đây bất cứ lúc nào.Chờ khi gió tuyết dịu bớt hoặc khu nghỉ dưỡng có cách đón ta xuống núi, thì xuất phát ngay.” Anh nhìn mọi người khắp lượt, rồi bỗng cau mày: “Sao lại thiếu một người nhỉ?”Tôi biết anh nói đến Hân Nghi.Ở đây ai cũng nhận ra Lê Vận Chi rất mặn mà với Cốc Y Dương; thực ra Lê Vận Chi có mặt là vì Cốc Y Dương có mặt. Nhưng tôi biết một người nữa cũng đang khát khao Cốc Y Dương, đó là Hân Nghi.Vì mấy hôm nay ở cùng phòng với Hân Nghi, chúng tôi đã dần trở nên thân thiết.Lúc đầu Thành Lộ nói “Cốc Y Dương lại muốn tiếp cận cô” thì tôi nửa tin nửa ngờ. Tôi cho rằng mình tương đối hiểu về tình cảm con người: một người đã nhạt tình rồi, thì không thể sau nửa năm bỗng dưng được trời ban phúc, và tình cảm lại ấm lên được! Việc Cốc Y Dương nhờ Thành Lộ mời tôi tham gia chuyến đi, e rằng anh ta còn có những ý nghĩ phức tạp hơn. Nếu không vì nể Thành Lộ thì tôi nhất định không bước vào con đường mờ mịt này.Chiếc ô tô việt dã do La Lập Phàm lái chạy đến đỗ ở sân ký túc xá trường tôi, khi chui đầu vào xe, tôi đã nhận ra phán đoán của mình lúc trước là sai. Vì, đến đón tôi¸ ngoài vợ chồng Thành Lộ ra, còn có Cốc Y Dương đang ngồi hàng ghế sau với đôi mắt không hề che giấu sự đợi chờ cháy bỏng và khát vọng mãnh liệt.Ánh mắt thiêu đốt ấy khiến tôi đâm ngượng nghịu. Tôi thầm nghĩ: chúc giấc mơ của anh sẽ thành hiện thực.