Tác giả:

Mùa này, gió ấm làm say lòng người, mồ hôi ngầy ngậy hương ướt tà áo mỏng, ve sầu còn chưa im tiếng, các thuyền hái sen đã giục nhau xuất phát. Năm nay mưa thuận gió hòa nên được mùa sen, tất cả các thuyền trong làng, từ thuyền chạm khắc tinh xảo của nhà Liễu viên ngoại cho đến thuyền thúng loe miệng của nhà Diêu Nhị trọc đầu, đều túa ra cái hồ trải dài hai dặm ấy. Ngọc Liên cảm thấy bất công cũng phải. Các thiếu nữ cùng tuổi hay khác tuổi Liên đều bơi thuyền đi hái sen, chỉ có cô – nhất là tên cô lại có “sen”[1] – phải đứng nhìn hàng trăm con thuyền đua nhau lên đường, và ngẩn ngơ nghe tiếng cười đùa, tiếng hát của chúng bạn. [1] “Liên” có nghĩa là “hoa sen”. Liên không thể đi, chỉ vì một điều cấm kỵ - một lời nguyền. Tiếng hát ngọt lịm là của Xảo Vân con gái ông tú tài họ Ngô, vẫn bài quen thuộc ấy: “… Mùa thu hái sen hồ Nam, Sen cao quá đầu người, cúi xuống đùa với sen, Sen sáng trong xanh mượt, Em ôm sen vào lòng, Sen hồng sao hồng thắm, Nhớ chàng không đến, em ngẩng nhìn chim…

Chương 52: Vĩ thanh 2

Tuyết Đoạt HồnTác giả: Quỷ Cổ NữTruyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámMùa này, gió ấm làm say lòng người, mồ hôi ngầy ngậy hương ướt tà áo mỏng, ve sầu còn chưa im tiếng, các thuyền hái sen đã giục nhau xuất phát. Năm nay mưa thuận gió hòa nên được mùa sen, tất cả các thuyền trong làng, từ thuyền chạm khắc tinh xảo của nhà Liễu viên ngoại cho đến thuyền thúng loe miệng của nhà Diêu Nhị trọc đầu, đều túa ra cái hồ trải dài hai dặm ấy. Ngọc Liên cảm thấy bất công cũng phải. Các thiếu nữ cùng tuổi hay khác tuổi Liên đều bơi thuyền đi hái sen, chỉ có cô – nhất là tên cô lại có “sen”[1] – phải đứng nhìn hàng trăm con thuyền đua nhau lên đường, và ngẩn ngơ nghe tiếng cười đùa, tiếng hát của chúng bạn. [1] “Liên” có nghĩa là “hoa sen”. Liên không thể đi, chỉ vì một điều cấm kỵ - một lời nguyền. Tiếng hát ngọt lịm là của Xảo Vân con gái ông tú tài họ Ngô, vẫn bài quen thuộc ấy: “… Mùa thu hái sen hồ Nam, Sen cao quá đầu người, cúi xuống đùa với sen, Sen sáng trong xanh mượt, Em ôm sen vào lòng, Sen hồng sao hồng thắm, Nhớ chàng không đến, em ngẩng nhìn chim… Có một người đứng nhìn Na Lan từ Sở Công an Giang Kinh bước ra. Người ấy mỉm cười hài lòng. Hoan nghênh sinh viên Na Lan đã trở về!Quá dễ nhận ra, Na Lan rất thiểu não. Người ta vẫn bảo sau mùa đông thì dễ phổng phao, nhưng Na Lan thì gầy rộc đi. Người ấy bỗng nhận ra mình đang ái ngại tiếc ngọc thương hoa, có lẽ vì quá chú ý đến Na Lan, mình sắp tẩu hỏa nhập ma rồi. Người ấy hiểu rõ tẩu hỏa nhập ma nguy hại ra sao, người ấy từng chứng kiến những kẻ quá đắm đuối có kết cục như thế nào, cho nên người ấy luôn nhắc nhở mình phải giữ được tâm thái cân bằng. Tay đang đút túi áo khoác, ngón tay mân mê lưỡi dao găm đã rút ra một nấc, lạnh buốt; tâm trạng người ấy cũng lắng xuống rất nhiều.Người ấy đã nghe nói Na Lan đi đông bắc, suýt nữa bỏ mạng, gần đây thỉnh thoảng lại ra vào Sở Công an, chắc là hỗ trợ cảnh sát hai nơi kết thúc vụ án.Kết thúc là cách nói tương đối thôi. Người ấy hiểu rõ hơn ai hết, trong cái xã hội ngày càng phức tạp này, những vụ án có thể kết thúc thật sự, hiếm như tìm vàng trong sa mạc!Người ấy cũng mừng vì Na Lan đã an toàn thoát nạn, người ấy không phải thất vọng. Vì Na Lan cuối cùng sẽ thuộc về người ấy.Cũng như hầu hết mọi lần, lập luận của người ấy lại chính xác.Không lâu sau khi người ấy mất hút trong dòng người vô tận, thì ở phía dưới cây cầu vượt bên đường Lao Sơn cách Sở Công an vài con phố, một cô gái mặc áo gió màu đỏ nhạt, đi ủng da hươu, đang đứng đối diện với tấm biển gỗ đen mốc lem nhem. Tấm biển viết mấy dòng nguệch ngoạc: “Nhận chế tác in ấn các loại thẻ: làm lại chứng minh thư, thẻ công tác, thẻ sinh viên, hộ chiếu; công nghệ tiên tiến, bảo đảm chính xác không sai sót; giá rẻ nhất Giang Kinh. Chi tiết xin liên hệ: 18645393162.Phía sau tấm biển là chiếc chăn bông cũ rách, không thấy người. Cô gái nhìn quanh, dân chúng rảo bước ngược xuôi, mải lo nghĩ việc của mình. Cô rút di động ra. Màn hình phản chiếu khuôn mặt vốn xinh xắn ưa nhìn có đôi nét phong sương và những vết nẻ do giá lạnh. Cô rất tự tin ở làn da của mình, biết rằng trước khi xuân về, làn da sẽ lại mịn màng, mình sẽ lại xinh đẹp. Cô nhập số điện thoại kia vào máy.“A lô, cứ nói đi, thẻ Toàn Mỹ xin nghe!” Một giọng nam hơi “thái giám”.“Tôi biết anh ở gần đây thôi, ra đây chúng ta nói chuyện. Tôi cần một chứng minh thư và một hộ chiếu. Ảnh, tôi đã cầm theo. Anh ra đây hai bên bàn về giá cả. Tôi cần nhất là chất lượng. Nếu chất lượng và độ tin cậy không đạt thì đừng ra nói chuyện làm gì!” Cô tỏ ra rất phong độ, kẻ cả.“Thẻ Toàn Mỹ” ở đầu kia bình tĩnh nói: “Tiền nào của nấy, chất lượng tùy thuộc giá cả. Tôi phát một giá, dành cho sản phẩm hạng bét để lòe đối phương thôi; nếu muốn qua mặt các cơ quan chính quyền thì phải trả giá cao bọn tôi mới làm!”“Tiền không thành vấn đề, nhưng tôi không vươn cổ ra cho các người chặt chém đâu, tôi biết giá thị trường, đừng hòng lừa tôi. Tôi không tin bất cứ ai!” Cô dõng dạc nói.“Yên tâm đi, chữ tín trên hết, là nguyên tắc của bọn tôi.”Nghĩ đến “chữ tín”, cô thở dài. Thời buổi này còn có ai giữ chữ tín? Cô nói: “Sau một giờ nữa, ta gặp nhau ở quán Starbucks ngã tư đường Giao Đông - Thông Hóa. Tôi mặc áo gió màu vàng chanh.”“OK, nhất định sẽ đến!”Cô gái thở phào nhẹ nhõm, sải bước ra khỏi gầm cầu vượt, cởi áo gió đỏ nhạt, lộn trái, mặt này là màu vàng chanh.Ở một góc khác của thành phố, trong “Câu lạc bộ Kính Hoa Duyên” thuộc top 5 hàng đầu thành phố Giang Kinh, một vị khách thường xuyên có mặt, vẻ như ngẫu hứng hỏi một vị rất đẳng cấp: “Có biết nghệ nhân nào tẩy hình xăm không, ông mách tôi với?”Vị này trên người đang có ba hình xăm không lớn, cười nói: “Đương nhiên tôi biết, nếu ông rỗi thì mai tôi dẫn ông đến một nơi.” Rồi vị này nhìn lại con người ngồi đối diện rất “tay chơi”, tuổi đã trung niên, nhưng trông chỉ như mới ngoài ba chục, có gia sản triệu đô, chả trách gái đẹp bám theo hàng đàn, nhưng thường rất cẩn trọng điềm tĩnh, không rõ người có xăm trổ gì không.“Không cần. Cho tôi số di động và địa chỉ là được!” Giọng ông “tay chơi” chắc nịch, có một sức mạnh khiến người khác không thể không nghe.Lấy số di động và địa chỉ xong, ông “tay chơi” dẫn hai người đẹp rời câu lạc bộ, đi sang khách sạn Cao Đăng đối diện với quảng trường Đằng Long. Trong phòng “tổng thống”, cả ba người cởi hết trang phục, tận hưởng lạc thú. về sau hai người đẹp mới nhận ra chân phải “sếp” này vẫn đi chiếc bít-tất kéo lên tận đầu gối, từ đầu đến cuối cuộc vui không hề tháo ra.---HẾT---

Có một người đứng nhìn Na Lan từ Sở Công an Giang Kinh bước ra. Người ấy mỉm cười hài lòng. Hoan nghênh sinh viên Na Lan đã trở về!

Quá dễ nhận ra, Na Lan rất thiểu não. Người ta vẫn bảo sau mùa đông thì dễ phổng phao, nhưng Na Lan thì gầy rộc đi. Người ấy bỗng nhận ra mình đang ái ngại tiếc ngọc thương hoa, có lẽ vì quá chú ý đến Na Lan, mình sắp tẩu hỏa nhập ma rồi. Người ấy hiểu rõ tẩu hỏa nhập ma nguy hại ra sao, người ấy từng chứng kiến những kẻ quá đắm đuối có kết cục như thế nào, cho nên người ấy luôn nhắc nhở mình phải giữ được tâm thái cân bằng. Tay đang đút túi áo khoác, ngón tay mân mê lưỡi dao găm đã rút ra một nấc, lạnh buốt; tâm trạng người ấy cũng lắng xuống rất nhiều.

Người ấy đã nghe nói Na Lan đi đông bắc, suýt nữa bỏ mạng, gần đây thỉnh thoảng lại ra vào Sở Công an, chắc là hỗ trợ cảnh sát hai nơi kết thúc vụ án.

Kết thúc là cách nói tương đối thôi. Người ấy hiểu rõ hơn ai hết, trong cái xã hội ngày càng phức tạp này, những vụ án có thể kết thúc thật sự, hiếm như tìm vàng trong sa mạc!

Người ấy cũng mừng vì Na Lan đã an toàn thoát nạn, người ấy không phải thất vọng. Vì Na Lan cuối cùng sẽ thuộc về người ấy.

Cũng như hầu hết mọi lần, lập luận của người ấy lại chính xác.

Không lâu sau khi người ấy mất hút trong dòng người vô tận, thì ở phía dưới cây cầu vượt bên đường Lao Sơn cách Sở Công an vài con phố, một cô gái mặc áo gió màu đỏ nhạt, đi ủng da hươu, đang đứng đối diện với tấm biển gỗ đen mốc lem nhem. Tấm biển viết mấy dòng nguệch ngoạc: “Nhận chế tác in ấn các loại thẻ: làm lại chứng minh thư, thẻ công tác, thẻ sinh viên, hộ chiếu; công nghệ tiên tiến, bảo đảm chính xác không sai sót; giá rẻ nhất Giang Kinh. Chi tiết xin liên hệ: 18645393162.

Phía sau tấm biển là chiếc chăn bông cũ rách, không thấy người. Cô gái nhìn quanh, dân chúng rảo bước ngược xuôi, mải lo nghĩ việc của mình. Cô rút di động ra. Màn hình phản chiếu khuôn mặt vốn xinh xắn ưa nhìn có đôi nét phong sương và những vết nẻ do giá lạnh. Cô rất tự tin ở làn da của mình, biết rằng trước khi xuân về, làn da sẽ lại mịn màng, mình sẽ lại xinh đẹp. Cô nhập số điện thoại kia vào máy.

“A lô, cứ nói đi, thẻ Toàn Mỹ xin nghe!” Một giọng nam hơi “thái giám”.

“Tôi biết anh ở gần đây thôi, ra đây chúng ta nói chuyện. Tôi cần một chứng minh thư và một hộ chiếu. Ảnh, tôi đã cầm theo. Anh ra đây hai bên bàn về giá cả. Tôi cần nhất là chất lượng. Nếu chất lượng và độ tin cậy không đạt thì đừng ra nói chuyện làm gì!” Cô tỏ ra rất phong độ, kẻ cả.

“Thẻ Toàn Mỹ” ở đầu kia bình tĩnh nói: “Tiền nào của nấy, chất lượng tùy thuộc giá cả. Tôi phát một giá, dành cho sản phẩm hạng bét để lòe đối phương thôi; nếu muốn qua mặt các cơ quan chính quyền thì phải trả giá cao bọn tôi mới làm!”

“Tiền không thành vấn đề, nhưng tôi không vươn cổ ra cho các người chặt chém đâu, tôi biết giá thị trường, đừng hòng lừa tôi. Tôi không tin bất cứ ai!” Cô dõng dạc nói.

“Yên tâm đi, chữ tín trên hết, là nguyên tắc của bọn tôi.”

Nghĩ đến “chữ tín”, cô thở dài. Thời buổi này còn có ai giữ chữ tín? Cô nói: “Sau một giờ nữa, ta gặp nhau ở quán Starbucks ngã tư đường Giao Đông - Thông Hóa. Tôi mặc áo gió màu vàng chanh.”

“OK, nhất định sẽ đến!”

Cô gái thở phào nhẹ nhõm, sải bước ra khỏi gầm cầu vượt, cởi áo gió đỏ nhạt, lộn trái, mặt này là màu vàng chanh.

Ở một góc khác của thành phố, trong “Câu lạc bộ Kính Hoa Duyên” thuộc top 5 hàng đầu thành phố Giang Kinh, một vị khách thường xuyên có mặt, vẻ như ngẫu hứng hỏi một vị rất đẳng cấp: “Có biết nghệ nhân nào tẩy hình xăm không, ông mách tôi với?”

Vị này trên người đang có ba hình xăm không lớn, cười nói: “Đương nhiên tôi biết, nếu ông rỗi thì mai tôi dẫn ông đến một nơi.” Rồi vị này nhìn lại con người ngồi đối diện rất “tay chơi”, tuổi đã trung niên, nhưng trông chỉ như mới ngoài ba chục, có gia sản triệu đô, chả trách gái đẹp bám theo hàng đàn, nhưng thường rất cẩn trọng điềm tĩnh, không rõ người có xăm trổ gì không.

“Không cần. Cho tôi số di động và địa chỉ là được!” Giọng ông “tay chơi” chắc nịch, có một sức mạnh khiến người khác không thể không nghe.

Lấy số di động và địa chỉ xong, ông “tay chơi” dẫn hai người đẹp rời câu lạc bộ, đi sang khách sạn Cao Đăng đối diện với quảng trường Đằng Long. Trong phòng “tổng thống”, cả ba người cởi hết trang phục, tận hưởng lạc thú. về sau hai người đẹp mới nhận ra chân phải “sếp” này vẫn đi chiếc bít-tất kéo lên tận đầu gối, từ đầu đến cuối cuộc vui không hề tháo ra.

---HẾT---

Tuyết Đoạt HồnTác giả: Quỷ Cổ NữTruyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámMùa này, gió ấm làm say lòng người, mồ hôi ngầy ngậy hương ướt tà áo mỏng, ve sầu còn chưa im tiếng, các thuyền hái sen đã giục nhau xuất phát. Năm nay mưa thuận gió hòa nên được mùa sen, tất cả các thuyền trong làng, từ thuyền chạm khắc tinh xảo của nhà Liễu viên ngoại cho đến thuyền thúng loe miệng của nhà Diêu Nhị trọc đầu, đều túa ra cái hồ trải dài hai dặm ấy. Ngọc Liên cảm thấy bất công cũng phải. Các thiếu nữ cùng tuổi hay khác tuổi Liên đều bơi thuyền đi hái sen, chỉ có cô – nhất là tên cô lại có “sen”[1] – phải đứng nhìn hàng trăm con thuyền đua nhau lên đường, và ngẩn ngơ nghe tiếng cười đùa, tiếng hát của chúng bạn. [1] “Liên” có nghĩa là “hoa sen”. Liên không thể đi, chỉ vì một điều cấm kỵ - một lời nguyền. Tiếng hát ngọt lịm là của Xảo Vân con gái ông tú tài họ Ngô, vẫn bài quen thuộc ấy: “… Mùa thu hái sen hồ Nam, Sen cao quá đầu người, cúi xuống đùa với sen, Sen sáng trong xanh mượt, Em ôm sen vào lòng, Sen hồng sao hồng thắm, Nhớ chàng không đến, em ngẩng nhìn chim… Có một người đứng nhìn Na Lan từ Sở Công an Giang Kinh bước ra. Người ấy mỉm cười hài lòng. Hoan nghênh sinh viên Na Lan đã trở về!Quá dễ nhận ra, Na Lan rất thiểu não. Người ta vẫn bảo sau mùa đông thì dễ phổng phao, nhưng Na Lan thì gầy rộc đi. Người ấy bỗng nhận ra mình đang ái ngại tiếc ngọc thương hoa, có lẽ vì quá chú ý đến Na Lan, mình sắp tẩu hỏa nhập ma rồi. Người ấy hiểu rõ tẩu hỏa nhập ma nguy hại ra sao, người ấy từng chứng kiến những kẻ quá đắm đuối có kết cục như thế nào, cho nên người ấy luôn nhắc nhở mình phải giữ được tâm thái cân bằng. Tay đang đút túi áo khoác, ngón tay mân mê lưỡi dao găm đã rút ra một nấc, lạnh buốt; tâm trạng người ấy cũng lắng xuống rất nhiều.Người ấy đã nghe nói Na Lan đi đông bắc, suýt nữa bỏ mạng, gần đây thỉnh thoảng lại ra vào Sở Công an, chắc là hỗ trợ cảnh sát hai nơi kết thúc vụ án.Kết thúc là cách nói tương đối thôi. Người ấy hiểu rõ hơn ai hết, trong cái xã hội ngày càng phức tạp này, những vụ án có thể kết thúc thật sự, hiếm như tìm vàng trong sa mạc!Người ấy cũng mừng vì Na Lan đã an toàn thoát nạn, người ấy không phải thất vọng. Vì Na Lan cuối cùng sẽ thuộc về người ấy.Cũng như hầu hết mọi lần, lập luận của người ấy lại chính xác.Không lâu sau khi người ấy mất hút trong dòng người vô tận, thì ở phía dưới cây cầu vượt bên đường Lao Sơn cách Sở Công an vài con phố, một cô gái mặc áo gió màu đỏ nhạt, đi ủng da hươu, đang đứng đối diện với tấm biển gỗ đen mốc lem nhem. Tấm biển viết mấy dòng nguệch ngoạc: “Nhận chế tác in ấn các loại thẻ: làm lại chứng minh thư, thẻ công tác, thẻ sinh viên, hộ chiếu; công nghệ tiên tiến, bảo đảm chính xác không sai sót; giá rẻ nhất Giang Kinh. Chi tiết xin liên hệ: 18645393162.Phía sau tấm biển là chiếc chăn bông cũ rách, không thấy người. Cô gái nhìn quanh, dân chúng rảo bước ngược xuôi, mải lo nghĩ việc của mình. Cô rút di động ra. Màn hình phản chiếu khuôn mặt vốn xinh xắn ưa nhìn có đôi nét phong sương và những vết nẻ do giá lạnh. Cô rất tự tin ở làn da của mình, biết rằng trước khi xuân về, làn da sẽ lại mịn màng, mình sẽ lại xinh đẹp. Cô nhập số điện thoại kia vào máy.“A lô, cứ nói đi, thẻ Toàn Mỹ xin nghe!” Một giọng nam hơi “thái giám”.“Tôi biết anh ở gần đây thôi, ra đây chúng ta nói chuyện. Tôi cần một chứng minh thư và một hộ chiếu. Ảnh, tôi đã cầm theo. Anh ra đây hai bên bàn về giá cả. Tôi cần nhất là chất lượng. Nếu chất lượng và độ tin cậy không đạt thì đừng ra nói chuyện làm gì!” Cô tỏ ra rất phong độ, kẻ cả.“Thẻ Toàn Mỹ” ở đầu kia bình tĩnh nói: “Tiền nào của nấy, chất lượng tùy thuộc giá cả. Tôi phát một giá, dành cho sản phẩm hạng bét để lòe đối phương thôi; nếu muốn qua mặt các cơ quan chính quyền thì phải trả giá cao bọn tôi mới làm!”“Tiền không thành vấn đề, nhưng tôi không vươn cổ ra cho các người chặt chém đâu, tôi biết giá thị trường, đừng hòng lừa tôi. Tôi không tin bất cứ ai!” Cô dõng dạc nói.“Yên tâm đi, chữ tín trên hết, là nguyên tắc của bọn tôi.”Nghĩ đến “chữ tín”, cô thở dài. Thời buổi này còn có ai giữ chữ tín? Cô nói: “Sau một giờ nữa, ta gặp nhau ở quán Starbucks ngã tư đường Giao Đông - Thông Hóa. Tôi mặc áo gió màu vàng chanh.”“OK, nhất định sẽ đến!”Cô gái thở phào nhẹ nhõm, sải bước ra khỏi gầm cầu vượt, cởi áo gió đỏ nhạt, lộn trái, mặt này là màu vàng chanh.Ở một góc khác của thành phố, trong “Câu lạc bộ Kính Hoa Duyên” thuộc top 5 hàng đầu thành phố Giang Kinh, một vị khách thường xuyên có mặt, vẻ như ngẫu hứng hỏi một vị rất đẳng cấp: “Có biết nghệ nhân nào tẩy hình xăm không, ông mách tôi với?”Vị này trên người đang có ba hình xăm không lớn, cười nói: “Đương nhiên tôi biết, nếu ông rỗi thì mai tôi dẫn ông đến một nơi.” Rồi vị này nhìn lại con người ngồi đối diện rất “tay chơi”, tuổi đã trung niên, nhưng trông chỉ như mới ngoài ba chục, có gia sản triệu đô, chả trách gái đẹp bám theo hàng đàn, nhưng thường rất cẩn trọng điềm tĩnh, không rõ người có xăm trổ gì không.“Không cần. Cho tôi số di động và địa chỉ là được!” Giọng ông “tay chơi” chắc nịch, có một sức mạnh khiến người khác không thể không nghe.Lấy số di động và địa chỉ xong, ông “tay chơi” dẫn hai người đẹp rời câu lạc bộ, đi sang khách sạn Cao Đăng đối diện với quảng trường Đằng Long. Trong phòng “tổng thống”, cả ba người cởi hết trang phục, tận hưởng lạc thú. về sau hai người đẹp mới nhận ra chân phải “sếp” này vẫn đi chiếc bít-tất kéo lên tận đầu gối, từ đầu đến cuối cuộc vui không hề tháo ra.---HẾT---

Chương 52: Vĩ thanh 2