Tác giả:

 Lăng Thanh phát hiện mình xuyên việt. Đây thật ra cũng không phải chuyện lớn gì, dù sao thì cũng là thanh niên ở thế kỉ 21, ai mà chưa từng nghe qua xuyên việt đâu chứ. Nhưng mà sau đó, hắn phát hiện, bản thân đang xuyên vào một quyển sách. Ờ này thì cũng chẳng sao, xuyên thư với xuyên việt cũng là một dạng thôi, mấy năm nay cũng khá là thịnh hành. Hẳn hắn không phải người đầu tiên cũng chẳng phải người cuối cùng. Lăng Thanh trước sau vẫn rất là bình tĩnh. Nhưng mà nhanh thôi, hắn cũng hết bình tĩnh nổi. Bởi vì hắn phát hiện, cái thứ sách này không phải cùng loại với mấy quyển sách hắn thường đọc. Cẩu huyết tra công tiện thụ thì thôi đi, con mẹ nó cẩu huyết tra công tiện thụ mà còn sinh tử là cái thể loại gì thế? Bình thường một chút đi được không?! Lăng Thanh hoài nghi nhân sinh, hắn đang xuyên vào cái thứ cặn bã gì vậy ? Cúi xuống nhìn bụng mình một cái, đừng có nói là hắn xuyên vào cái vai thụ chính phải sinh con đẻ cái nha nha nha?!!! Không nên! Hắn chỉ có thể đè người khác,…

Chương 26

Ảnh Đế Mỗi Ngày Đều Muốn Ly HônTác giả: Lâm Áng TưTruyện Đam Mỹ Lăng Thanh phát hiện mình xuyên việt. Đây thật ra cũng không phải chuyện lớn gì, dù sao thì cũng là thanh niên ở thế kỉ 21, ai mà chưa từng nghe qua xuyên việt đâu chứ. Nhưng mà sau đó, hắn phát hiện, bản thân đang xuyên vào một quyển sách. Ờ này thì cũng chẳng sao, xuyên thư với xuyên việt cũng là một dạng thôi, mấy năm nay cũng khá là thịnh hành. Hẳn hắn không phải người đầu tiên cũng chẳng phải người cuối cùng. Lăng Thanh trước sau vẫn rất là bình tĩnh. Nhưng mà nhanh thôi, hắn cũng hết bình tĩnh nổi. Bởi vì hắn phát hiện, cái thứ sách này không phải cùng loại với mấy quyển sách hắn thường đọc. Cẩu huyết tra công tiện thụ thì thôi đi, con mẹ nó cẩu huyết tra công tiện thụ mà còn sinh tử là cái thể loại gì thế? Bình thường một chút đi được không?! Lăng Thanh hoài nghi nhân sinh, hắn đang xuyên vào cái thứ cặn bã gì vậy ? Cúi xuống nhìn bụng mình một cái, đừng có nói là hắn xuyên vào cái vai thụ chính phải sinh con đẻ cái nha nha nha?!!! Không nên! Hắn chỉ có thể đè người khác,… "Được rồi, không cãi nhau với cậu nữa." Vu Thần duỗi tay cầm lấy kịch bản bên cạnh đưa hắn: "Cho cậu."Lăng Thanh cầm lấy lật ra xem, khẽ kinh ngạc, hỏi: "Kịch bản?""Ừ, không phải cậu nói là cậu muốn làm diễn viên nhưng lại không có vé vào cửa hay sao? Bây giờ tôi cho cậu vé vào, nên không nhất thiết phải tham gia show tuyển tú nữa.""Anh đồng ý để tôi đi làm diễn viên?"Vu Thần thở dài: "Tôi cũng không thể ngăn cản cậu muốn đi tìm việc làm mãi được."Lăng Thanh cảm thấy con người này thật ra còn khá dễ thương lượng hơn mình nghĩ.Tối hôm qua còn không quá nguyện ý, đến hôm nay lại đem kịch bản chuẩn bị sẵn cho hắn.Ngoan quá đi~Lăng Thanh đưa tay xoa xoa đầu Vu Thần, đem tóc của anh xoa thành một mớ lộn xộn.Vu Thần bất mãn lui về sau: "Đừng nghịch."Lăng Thanh cười nói: "Vu tổng đây là muốn nâng tôi sao?"Vu Thần nhướng mày nhìn hắn: "Nâng thì sao? Mà không nâng thì sao?"Lăng Thanh cười cười, vòng tay câu cổ anh: "Nếu mà ngài nâng tôi, đương nhiên tôi sẽ trở thành người của ngài, chăm sóc ngài đến tận giường; còn nếu không, sau này hẳn là Vu tổng sẽ phải chịu tịch mịch một mình một phòng, lẻ loi cô độc nha."Vu Thần: . . . ."Cậu hiện tại đã ở trên giường của tôi rồi." Vu Thần nhắc nhở hắn.Lăng Thanh bất mãn liếc anh: "Vu tổng, anh đúng là có bệnh hay quên nhỉ, đến đây là phòng ai cũng không nhớ, không phải tôi đang ở trên giường của anh, mà là anh hiện tại đang ngồi trên giường của tôi."Vu Thần: . . . .Vu Thần đột nhiên không muốn giao lưu với Lăng Thanh nữa.Vì sao mỗi lần đều là anh bị cậu ta dỗi đến nỗi không nói nên lời như vậy!Đúng là không có một chút ý thức tự giác nào của việc làm vợ mình mà!(Chú thích: Ý là ổng kêu sao Lăng Thanh không chịu nhường nhịn ổng như vợ người khác á >

"Được rồi, không cãi nhau với cậu nữa." Vu Thần duỗi tay cầm lấy kịch bản bên cạnh đưa hắn: "Cho cậu."

Lăng Thanh cầm lấy lật ra xem, khẽ kinh ngạc, hỏi: "Kịch bản?"

"Ừ, không phải cậu nói là cậu muốn làm diễn viên nhưng lại không có vé vào cửa hay sao? Bây giờ tôi cho cậu vé vào, nên không nhất thiết phải tham gia show tuyển tú nữa."

"Anh đồng ý để tôi đi làm diễn viên?"

Vu Thần thở dài: "Tôi cũng không thể ngăn cản cậu muốn đi tìm việc làm mãi được."

Lăng Thanh cảm thấy con người này thật ra còn khá dễ thương lượng hơn mình nghĩ.

Tối hôm qua còn không quá nguyện ý, đến hôm nay lại đem kịch bản chuẩn bị sẵn cho hắn.

Ngoan quá đi~

Lăng Thanh đưa tay xoa xoa đầu Vu Thần, đem tóc của anh xoa thành một mớ lộn xộn.

Vu Thần bất mãn lui về sau: "Đừng nghịch."

Lăng Thanh cười nói: "Vu tổng đây là muốn nâng tôi sao?"

Vu Thần nhướng mày nhìn hắn: "Nâng thì sao? Mà không nâng thì sao?"

Lăng Thanh cười cười, vòng tay câu cổ anh: "Nếu mà ngài nâng tôi, đương nhiên tôi sẽ trở thành người của ngài, chăm sóc ngài đến tận giường; còn nếu không, sau này hẳn là Vu tổng sẽ phải chịu tịch mịch một mình một phòng, lẻ loi cô độc nha."

Vu Thần: . . . .

"Cậu hiện tại đã ở trên giường của tôi rồi." Vu Thần nhắc nhở hắn.

Lăng Thanh bất mãn liếc anh: "Vu tổng, anh đúng là có bệnh hay quên nhỉ, đến đây là phòng ai cũng không nhớ, không phải tôi đang ở trên giường của anh, mà là anh hiện tại đang ngồi trên giường của tôi."

Vu Thần: . . . .

Vu Thần đột nhiên không muốn giao lưu với Lăng Thanh nữa.

Vì sao mỗi lần đều là anh bị cậu ta dỗi đến nỗi không nói nên lời như vậy!

Đúng là không có một chút ý thức tự giác nào của việc làm vợ mình mà!

(Chú thích: Ý là ổng kêu sao Lăng Thanh không chịu nhường nhịn ổng như vợ người khác á >

Ảnh Đế Mỗi Ngày Đều Muốn Ly HônTác giả: Lâm Áng TưTruyện Đam Mỹ Lăng Thanh phát hiện mình xuyên việt. Đây thật ra cũng không phải chuyện lớn gì, dù sao thì cũng là thanh niên ở thế kỉ 21, ai mà chưa từng nghe qua xuyên việt đâu chứ. Nhưng mà sau đó, hắn phát hiện, bản thân đang xuyên vào một quyển sách. Ờ này thì cũng chẳng sao, xuyên thư với xuyên việt cũng là một dạng thôi, mấy năm nay cũng khá là thịnh hành. Hẳn hắn không phải người đầu tiên cũng chẳng phải người cuối cùng. Lăng Thanh trước sau vẫn rất là bình tĩnh. Nhưng mà nhanh thôi, hắn cũng hết bình tĩnh nổi. Bởi vì hắn phát hiện, cái thứ sách này không phải cùng loại với mấy quyển sách hắn thường đọc. Cẩu huyết tra công tiện thụ thì thôi đi, con mẹ nó cẩu huyết tra công tiện thụ mà còn sinh tử là cái thể loại gì thế? Bình thường một chút đi được không?! Lăng Thanh hoài nghi nhân sinh, hắn đang xuyên vào cái thứ cặn bã gì vậy ? Cúi xuống nhìn bụng mình một cái, đừng có nói là hắn xuyên vào cái vai thụ chính phải sinh con đẻ cái nha nha nha?!!! Không nên! Hắn chỉ có thể đè người khác,… "Được rồi, không cãi nhau với cậu nữa." Vu Thần duỗi tay cầm lấy kịch bản bên cạnh đưa hắn: "Cho cậu."Lăng Thanh cầm lấy lật ra xem, khẽ kinh ngạc, hỏi: "Kịch bản?""Ừ, không phải cậu nói là cậu muốn làm diễn viên nhưng lại không có vé vào cửa hay sao? Bây giờ tôi cho cậu vé vào, nên không nhất thiết phải tham gia show tuyển tú nữa.""Anh đồng ý để tôi đi làm diễn viên?"Vu Thần thở dài: "Tôi cũng không thể ngăn cản cậu muốn đi tìm việc làm mãi được."Lăng Thanh cảm thấy con người này thật ra còn khá dễ thương lượng hơn mình nghĩ.Tối hôm qua còn không quá nguyện ý, đến hôm nay lại đem kịch bản chuẩn bị sẵn cho hắn.Ngoan quá đi~Lăng Thanh đưa tay xoa xoa đầu Vu Thần, đem tóc của anh xoa thành một mớ lộn xộn.Vu Thần bất mãn lui về sau: "Đừng nghịch."Lăng Thanh cười nói: "Vu tổng đây là muốn nâng tôi sao?"Vu Thần nhướng mày nhìn hắn: "Nâng thì sao? Mà không nâng thì sao?"Lăng Thanh cười cười, vòng tay câu cổ anh: "Nếu mà ngài nâng tôi, đương nhiên tôi sẽ trở thành người của ngài, chăm sóc ngài đến tận giường; còn nếu không, sau này hẳn là Vu tổng sẽ phải chịu tịch mịch một mình một phòng, lẻ loi cô độc nha."Vu Thần: . . . ."Cậu hiện tại đã ở trên giường của tôi rồi." Vu Thần nhắc nhở hắn.Lăng Thanh bất mãn liếc anh: "Vu tổng, anh đúng là có bệnh hay quên nhỉ, đến đây là phòng ai cũng không nhớ, không phải tôi đang ở trên giường của anh, mà là anh hiện tại đang ngồi trên giường của tôi."Vu Thần: . . . .Vu Thần đột nhiên không muốn giao lưu với Lăng Thanh nữa.Vì sao mỗi lần đều là anh bị cậu ta dỗi đến nỗi không nói nên lời như vậy!Đúng là không có một chút ý thức tự giác nào của việc làm vợ mình mà!(Chú thích: Ý là ổng kêu sao Lăng Thanh không chịu nhường nhịn ổng như vợ người khác á >

Chương 26