Tác giả:

- Mình chia tay đi ! Đó là một lời nói hết sức lạnh lùng của một người con trai nói với một người con gái. - Lý do ! - Tôi hết yêu em từ lâu rồi. Mà nói vậy cũng không đúng , chính xác hơn là tôi chưa từng yêu em. Đối với tôi em là một món đồ chơi đã hết hạn nên phải vứt đi thôi. Tạm biết nhé ! Bye cưng ! Cô gái dường như không muốn tin vào những điều mình vừa nghe thấy. Cô đau lòng và đôi chân như muốn ngã khuỵ xuống. Cô nhìn thằng vào mắt anh và hét lên: - Anh tồi tệ đến vậy sao?? Coi tình cảm của tôi như một món đồ chơi như vậy hả. Chết tiệt. Dứt câu cô chạy vụt mất. Nước mắt lăn dài. Người con trai đứng cười nhếch mép. Làm sao đây khi cô quá yêu anh.. Những ngày dài cô không ngừng gào thét tên anh trong giấc mơ. Ngày ngày giam mình trong căn phòng lạnh lẽo mặc anh trai khuyên bảo hết lời. Cô cứ như người điên suốt gần một năm....cho đến bây giờ...cô hoàn toàn giữ được bĩnh tĩnh, gạt bỏ nỗi đau và sống bình thường. Cô luôn cười và thân thiết với mọi người. Không phải vì cô giả tạo…

Chương 7: Kẻ thù của Khánh Anh ( Kevin )

Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất EmTác giả: Kevin Rz- Mình chia tay đi ! Đó là một lời nói hết sức lạnh lùng của một người con trai nói với một người con gái. - Lý do ! - Tôi hết yêu em từ lâu rồi. Mà nói vậy cũng không đúng , chính xác hơn là tôi chưa từng yêu em. Đối với tôi em là một món đồ chơi đã hết hạn nên phải vứt đi thôi. Tạm biết nhé ! Bye cưng ! Cô gái dường như không muốn tin vào những điều mình vừa nghe thấy. Cô đau lòng và đôi chân như muốn ngã khuỵ xuống. Cô nhìn thằng vào mắt anh và hét lên: - Anh tồi tệ đến vậy sao?? Coi tình cảm của tôi như một món đồ chơi như vậy hả. Chết tiệt. Dứt câu cô chạy vụt mất. Nước mắt lăn dài. Người con trai đứng cười nhếch mép. Làm sao đây khi cô quá yêu anh.. Những ngày dài cô không ngừng gào thét tên anh trong giấc mơ. Ngày ngày giam mình trong căn phòng lạnh lẽo mặc anh trai khuyên bảo hết lời. Cô cứ như người điên suốt gần một năm....cho đến bây giờ...cô hoàn toàn giữ được bĩnh tĩnh, gạt bỏ nỗi đau và sống bình thường. Cô luôn cười và thân thiết với mọi người. Không phải vì cô giả tạo… King...koong...king...koong....Thiên Anh bấm chuông một lúc lâu mới có người ra mở cổng- Tiểu thư Thiên Anh đến chơi ạ - Một người giúp việc lễ phép mở cổng rồi cúi đầu chào Thiên Anh- Vâng...anh Thiên Kì có trong không chị - Thiên Anh cũng lễ phép không kém. Cô chưa bao giờ phân biệt đối xử với người làm. Cô quan tâm họ cứ như là chị em trong nhà vậy...nên người làm của nhà anh Thiên Kì và người làm ở nhà cô đều quý cô hết mực.- À thiếu gia ra ngoài từ sáng chưa về , thiếu gia không nói là sẽ đi đâu.- Vậy thôi em về đây. Mọi người làm việc vui vẻ nhé...- Vâng...tiểu thư về...Trên đường. Thiên Anh không dứt ra khỏi được những dòng suy nghĩ mông lungAnh Thiên Kì đi đâu chứ. Ảnh nói không thích ra ngoài đường vì gương mặt mà..Giờ gần tối rồi mà vẫn chưa về...lạ quá...Ở một nơi khác....nói chính xác là một quán bar.- Thiên Bảo...mới một năm không gặp mà anh đã bí ẩn đến nỗi che mặt nạ thế kia cơ đấy - Vương Khang cười nhếch mép- Mày cũng biết lý do. Không phải này nọ - Thiên Kì lạnh lùngP.s : Thiên Bảo là tên trong giang hồ của Thiên Kì đó ạ. Giới thiệu rồi mà.- Vậy nên. Anh với em cùng chung một kẻ thù. Đúng chứ ? - Vương Khang chỉnh giọng. Thay vào đó là một chất giọng giang hồ- Thì sao? - Thiên Kì biết rõ Vương Khang có ý gì nhưng anh vẫn thử hỏi- Nếu anh muốn trả thù cho gương mặt mình thì cùng em tiêu diệt thằng Kevin là được. Một mình anh thì không bao giờ đấu lại được thằng đó đâu. Anh cũng biết hắn là người đứng đầu và xưng bá mọi tổ chức mà. Và tất nhiên một mình em cũng không phải đối thủ của hắn. Nhưng hai anh em mình kết hợp thì chưa chắc hắn sẽ thắng.P.s : Kevin = Khánh Anh.- Tuỳ mày thôi...nhưng mày cũng là kẻ thù của tao đấy !- Kẻ thù. Vì sao?? - Vương Khang không hiểu ý của Thiên Kì- Mày là thằng làm em tao đau khổ suốt năm trời. Đừng nói là mày quên rồi - Thiên Kì gằn giọng- Em nào? - Vương Khang vẫn chưa hiểu- Vĩnh Thiên Anh. Mày nhiều em đến thế cơ à?- Thiên Anh...Thiên Anh là em của anh sao??? Sao không nghe Thiên Anh nhắc đến anh bao giờ. Thiên Anh chỉ nói cô ta có anh tên Thiên Kì chứ đâu có anh nào tên Thiên Bảo- Đúng vậy, Thiên Kì là tao. Thiên Bảo cũng là tao....Vương Khang định tiếp lời thì có tiếng chuông điện thoại làm ngắt quãng- Hữu Tuệ gọi anh- Anh hai. Về đi, anh đang ở đâu mà ồn thế. Mẹ vừa mới bên Italy đáp máy bay xuống đấy, anh mau về bái kiến mẹ đi- Ừ, anh đang ở bar, anh về liền- Rồi. Nhanh nhé- Em có chuyện nên về trước - Vương Khang nói với Thiên Kì rồi vớ lấy cái áo khoác đen trên bàn về luôn.

King...koong...king...koong....

Thiên Anh bấm chuông một lúc lâu mới có người ra mở cổng

- Tiểu thư Thiên Anh đến chơi ạ - Một người giúp việc lễ phép mở cổng rồi cúi đầu chào Thiên Anh

- Vâng...anh Thiên Kì có trong không chị - Thiên Anh cũng lễ phép không kém. Cô chưa bao giờ phân biệt đối xử với người làm. Cô quan tâm họ cứ như là chị em trong nhà vậy...nên người làm của nhà anh Thiên Kì và người làm ở nhà cô đều quý cô hết mực.

- À thiếu gia ra ngoài từ sáng chưa về , thiếu gia không nói là sẽ đi đâu.

- Vậy thôi em về đây. Mọi người làm việc vui vẻ nhé...

- Vâng...tiểu thư về...

Trên đường. Thiên Anh không dứt ra khỏi được những dòng suy nghĩ mông lung

Anh Thiên Kì đi đâu chứ. Ảnh nói không thích ra ngoài đường vì gương mặt mà..Giờ gần tối rồi mà vẫn chưa về...lạ quá...

Ở một nơi khác....nói chính xác là một quán bar.

- Thiên Bảo...mới một năm không gặp mà anh đã bí ẩn đến nỗi che mặt nạ thế kia cơ đấy - Vương Khang cười nhếch mép

- Mày cũng biết lý do. Không phải này nọ - Thiên Kì lạnh lùng

P.s : Thiên Bảo là tên trong giang hồ của Thiên Kì đó ạ. Giới thiệu rồi mà.

- Vậy nên. Anh với em cùng chung một kẻ thù. Đúng chứ ? - Vương Khang chỉnh giọng. Thay vào đó là một chất giọng giang hồ

- Thì sao? - Thiên Kì biết rõ Vương Khang có ý gì nhưng anh vẫn thử hỏi

- Nếu anh muốn trả thù cho gương mặt mình thì cùng em tiêu diệt thằng Kevin là được. Một mình anh thì không bao giờ đấu lại được thằng đó đâu. Anh cũng biết hắn là người đứng đầu và xưng bá mọi tổ chức mà. Và tất nhiên một mình em cũng không phải đối thủ của hắn. Nhưng hai anh em mình kết hợp thì chưa chắc hắn sẽ thắng.

P.s : Kevin = Khánh Anh.

- Tuỳ mày thôi...nhưng mày cũng là kẻ thù của tao đấy !

- Kẻ thù. Vì sao?? - Vương Khang không hiểu ý của Thiên Kì

- Mày là thằng làm em tao đau khổ suốt năm trời. Đừng nói là mày quên rồi - Thiên Kì gằn giọng

- Em nào? - Vương Khang vẫn chưa hiểu

- Vĩnh Thiên Anh. Mày nhiều em đến thế cơ à?

- Thiên Anh...Thiên Anh là em của anh sao??? Sao không nghe Thiên Anh nhắc đến anh bao giờ. Thiên Anh chỉ nói cô ta có anh tên Thiên Kì chứ đâu có anh nào tên Thiên Bảo

- Đúng vậy, Thiên Kì là tao. Thiên Bảo cũng là tao....

Vương Khang định tiếp lời thì có tiếng chuông điện thoại làm ngắt quãng

- Hữu Tuệ gọi anh

- Anh hai. Về đi, anh đang ở đâu mà ồn thế. Mẹ vừa mới bên Italy đáp máy bay xuống đấy, anh mau về bái kiến mẹ đi

- Ừ, anh đang ở bar, anh về liền

- Rồi. Nhanh nhé

- Em có chuyện nên về trước - Vương Khang nói với Thiên Kì rồi vớ lấy cái áo khoác đen trên bàn về luôn.

Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất EmTác giả: Kevin Rz- Mình chia tay đi ! Đó là một lời nói hết sức lạnh lùng của một người con trai nói với một người con gái. - Lý do ! - Tôi hết yêu em từ lâu rồi. Mà nói vậy cũng không đúng , chính xác hơn là tôi chưa từng yêu em. Đối với tôi em là một món đồ chơi đã hết hạn nên phải vứt đi thôi. Tạm biết nhé ! Bye cưng ! Cô gái dường như không muốn tin vào những điều mình vừa nghe thấy. Cô đau lòng và đôi chân như muốn ngã khuỵ xuống. Cô nhìn thằng vào mắt anh và hét lên: - Anh tồi tệ đến vậy sao?? Coi tình cảm của tôi như một món đồ chơi như vậy hả. Chết tiệt. Dứt câu cô chạy vụt mất. Nước mắt lăn dài. Người con trai đứng cười nhếch mép. Làm sao đây khi cô quá yêu anh.. Những ngày dài cô không ngừng gào thét tên anh trong giấc mơ. Ngày ngày giam mình trong căn phòng lạnh lẽo mặc anh trai khuyên bảo hết lời. Cô cứ như người điên suốt gần một năm....cho đến bây giờ...cô hoàn toàn giữ được bĩnh tĩnh, gạt bỏ nỗi đau và sống bình thường. Cô luôn cười và thân thiết với mọi người. Không phải vì cô giả tạo… King...koong...king...koong....Thiên Anh bấm chuông một lúc lâu mới có người ra mở cổng- Tiểu thư Thiên Anh đến chơi ạ - Một người giúp việc lễ phép mở cổng rồi cúi đầu chào Thiên Anh- Vâng...anh Thiên Kì có trong không chị - Thiên Anh cũng lễ phép không kém. Cô chưa bao giờ phân biệt đối xử với người làm. Cô quan tâm họ cứ như là chị em trong nhà vậy...nên người làm của nhà anh Thiên Kì và người làm ở nhà cô đều quý cô hết mực.- À thiếu gia ra ngoài từ sáng chưa về , thiếu gia không nói là sẽ đi đâu.- Vậy thôi em về đây. Mọi người làm việc vui vẻ nhé...- Vâng...tiểu thư về...Trên đường. Thiên Anh không dứt ra khỏi được những dòng suy nghĩ mông lungAnh Thiên Kì đi đâu chứ. Ảnh nói không thích ra ngoài đường vì gương mặt mà..Giờ gần tối rồi mà vẫn chưa về...lạ quá...Ở một nơi khác....nói chính xác là một quán bar.- Thiên Bảo...mới một năm không gặp mà anh đã bí ẩn đến nỗi che mặt nạ thế kia cơ đấy - Vương Khang cười nhếch mép- Mày cũng biết lý do. Không phải này nọ - Thiên Kì lạnh lùngP.s : Thiên Bảo là tên trong giang hồ của Thiên Kì đó ạ. Giới thiệu rồi mà.- Vậy nên. Anh với em cùng chung một kẻ thù. Đúng chứ ? - Vương Khang chỉnh giọng. Thay vào đó là một chất giọng giang hồ- Thì sao? - Thiên Kì biết rõ Vương Khang có ý gì nhưng anh vẫn thử hỏi- Nếu anh muốn trả thù cho gương mặt mình thì cùng em tiêu diệt thằng Kevin là được. Một mình anh thì không bao giờ đấu lại được thằng đó đâu. Anh cũng biết hắn là người đứng đầu và xưng bá mọi tổ chức mà. Và tất nhiên một mình em cũng không phải đối thủ của hắn. Nhưng hai anh em mình kết hợp thì chưa chắc hắn sẽ thắng.P.s : Kevin = Khánh Anh.- Tuỳ mày thôi...nhưng mày cũng là kẻ thù của tao đấy !- Kẻ thù. Vì sao?? - Vương Khang không hiểu ý của Thiên Kì- Mày là thằng làm em tao đau khổ suốt năm trời. Đừng nói là mày quên rồi - Thiên Kì gằn giọng- Em nào? - Vương Khang vẫn chưa hiểu- Vĩnh Thiên Anh. Mày nhiều em đến thế cơ à?- Thiên Anh...Thiên Anh là em của anh sao??? Sao không nghe Thiên Anh nhắc đến anh bao giờ. Thiên Anh chỉ nói cô ta có anh tên Thiên Kì chứ đâu có anh nào tên Thiên Bảo- Đúng vậy, Thiên Kì là tao. Thiên Bảo cũng là tao....Vương Khang định tiếp lời thì có tiếng chuông điện thoại làm ngắt quãng- Hữu Tuệ gọi anh- Anh hai. Về đi, anh đang ở đâu mà ồn thế. Mẹ vừa mới bên Italy đáp máy bay xuống đấy, anh mau về bái kiến mẹ đi- Ừ, anh đang ở bar, anh về liền- Rồi. Nhanh nhé- Em có chuyện nên về trước - Vương Khang nói với Thiên Kì rồi vớ lấy cái áo khoác đen trên bàn về luôn.

Chương 7: Kẻ thù của Khánh Anh ( Kevin )