- Mình chia tay đi ! Đó là một lời nói hết sức lạnh lùng của một người con trai nói với một người con gái. - Lý do ! - Tôi hết yêu em từ lâu rồi. Mà nói vậy cũng không đúng , chính xác hơn là tôi chưa từng yêu em. Đối với tôi em là một món đồ chơi đã hết hạn nên phải vứt đi thôi. Tạm biết nhé ! Bye cưng ! Cô gái dường như không muốn tin vào những điều mình vừa nghe thấy. Cô đau lòng và đôi chân như muốn ngã khuỵ xuống. Cô nhìn thằng vào mắt anh và hét lên: - Anh tồi tệ đến vậy sao?? Coi tình cảm của tôi như một món đồ chơi như vậy hả. Chết tiệt. Dứt câu cô chạy vụt mất. Nước mắt lăn dài. Người con trai đứng cười nhếch mép. Làm sao đây khi cô quá yêu anh.. Những ngày dài cô không ngừng gào thét tên anh trong giấc mơ. Ngày ngày giam mình trong căn phòng lạnh lẽo mặc anh trai khuyên bảo hết lời. Cô cứ như người điên suốt gần một năm....cho đến bây giờ...cô hoàn toàn giữ được bĩnh tĩnh, gạt bỏ nỗi đau và sống bình thường. Cô luôn cười và thân thiết với mọi người. Không phải vì cô giả tạo…
Chương 19: Đánh nhau
Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất EmTác giả: Kevin Rz- Mình chia tay đi ! Đó là một lời nói hết sức lạnh lùng của một người con trai nói với một người con gái. - Lý do ! - Tôi hết yêu em từ lâu rồi. Mà nói vậy cũng không đúng , chính xác hơn là tôi chưa từng yêu em. Đối với tôi em là một món đồ chơi đã hết hạn nên phải vứt đi thôi. Tạm biết nhé ! Bye cưng ! Cô gái dường như không muốn tin vào những điều mình vừa nghe thấy. Cô đau lòng và đôi chân như muốn ngã khuỵ xuống. Cô nhìn thằng vào mắt anh và hét lên: - Anh tồi tệ đến vậy sao?? Coi tình cảm của tôi như một món đồ chơi như vậy hả. Chết tiệt. Dứt câu cô chạy vụt mất. Nước mắt lăn dài. Người con trai đứng cười nhếch mép. Làm sao đây khi cô quá yêu anh.. Những ngày dài cô không ngừng gào thét tên anh trong giấc mơ. Ngày ngày giam mình trong căn phòng lạnh lẽo mặc anh trai khuyên bảo hết lời. Cô cứ như người điên suốt gần một năm....cho đến bây giờ...cô hoàn toàn giữ được bĩnh tĩnh, gạt bỏ nỗi đau và sống bình thường. Cô luôn cười và thân thiết với mọi người. Không phải vì cô giả tạo… - Im hết lại. Giờ đến bar cùng tao - Thiên Kỳ nạc lớn rồi thay áo sơ mi trắng thành áo sơ mi màu đen và ra gara ô tô lấy xe khác.Lũ đàn em sau 1 hồi nhốn nháo cũng ra gara lấy xe rồi tất cả theo sau Thiên Kỳ đến barCon đường mập mờ trong ánh đèn vàng đổ xuống lòng đường bóng đen, tiếng bánh xe ma sát với đường tạo ra 1 tiếng động ghê tợn trong 1 đêm khuya thanh tĩnh.Tại barBên ngoài là 1 không gian yên tĩnh tuyệt đối nhưng khi vào đến trong bar thì tiếng nhạc và tiếng hò hét vang lên dữ dội khác hoàn toàn so với khôg gian ngoài kiaVương Khang đứng kiaThiên Kỳ đứng đây....- Chào anh Bảo...sao bây giờ mới đến....- Vương Khang cười nhìn Thiên Kỳ rồi liếc mắt sang lũ đàn em - Ồ lại còn đem theo nhiều người của Bạch Long vậy...anh định đánh nhau à???- Ko liên quan - Thiên Kỳ hừ lạnh rồi đi thẳng. Vương Khang né người để nhường chỗ anh đi. Vương Khang cười thích thú khi nhìn Thiên Kỳ có vẻ tức giận.Thiên Kỳ đang đi về phía nhóm Khánh Anh ( Kevin ), Tử Tuyết và Nhất Nam ngồiMột góc khác. Vương Khang ngồi 1 mình, 1 tay nâng ly rượu và 1 tay cầm 1 điếu thuốc đang hút rở. Hắn cười nham nhở như đoán được việc j sắp xảy ra* Rầm *Thiên Kỳ đập mạnh tay vào mặt bàn chỗ ngồi của Khánh Anh. Khánh Anh bất giác hơi nhíu mày còn Tử Tuyết và Nhất Nam thì đang uống rượu suýt sặc- Kevin..giang hồ chơi kiểu bỉ ổi mày cũng chơi được à? Cho đàn em đi ám sát tao mày có thấy nhục ko? - Thiên Kỳ hét lớn. Nguời nghe rõ nhất là Khánh Anh. Tử Tuyết. Nhất Nam và đàn em của Thiên Kỳ phía sau còn những người có mặt trong bar cũng nghe thấy nhưng vì tiếng nhạc đập mạnh và to quá lên họ nghe ko được rõ cho lắm nhưng tất cả đều quay về phía Thiên Kỳ với ánh mắt tò mò và hơi có sự rùng mình khi Thiên Kỳ quát người mà họ đều phải sợ như thần chết- Muốn j? - Khánh Anh vẫn bình thản ngồi nhâm nhi ly rượu trên tay và buông ra 1 câu bất cầnThiên Kỳ ko nói thêm j nữa vì Thiên Kỳ nghĩ Khánh Anh sẽ hiểu tất cả những điều mà mình nói nhưng với Khánh Anh thì anh hoàn toàn ko biết Thiên Kỳ đang muốn nói đến chuyện j?Thiên Kỳ chĩa nắm đấm thẳng vào khuôn mặt đẹp ko tì vết của Khánh Anh 1 lực mạnh làm Khánh Anh suýt ngã ra phía sau. Khánh Anh đưa tay lên sờ nhẹ chỗ vừa bị đấm. Anh cũng ko nhường nhịn mà đấm lạiVà rồi....Đàn em của Khánh Anh đánh đàn em của Thiên Kỳ còn hai đạik đánh nhauTử Tuyết và Nhất Nam chỉ ngồi xem mà ko hề muốn động chạm vào bởi vì nếu hai người họ ko hiểu hết lý do họ sẽ ko muốn làm người thừa trong trận đấuMột lúc sau...Đàn em của hai bên lũ lụợt la liệt dưới đất nhưng còn hai đạik vẫn dư sức và đánh nhau như liên minhKo bên nào chịu thua. Tuy Khánh Anh võ rất giỏi nhưng Thiên Kỳ cũng giỏi ko kémThiên Kỳ cảm nhận được có thứ j đó đang bay về phía mình lên đang đánh nhau với Khánh Anh thì lập tức Thiên Kỳ né sang 1 bên. Khánh Anh cũng thấy lạ nên hơi né người nhưng ko kịp nhát dao bay đếnTất cả đều ồ lên rồi im lặng như nín thở vì thấy con dao xuyên qua áo Khánh Anh nhưng 1 điều lạ là anh ko chảy máuKhánh Anh gạt nhẹ con dao và rơi tách xuống đất, 1 tiếng kêu nhát người. Khánh Anh ko bị sao cả. Con dao chỉ xuyên qua áo chứ chưa động đến da thịt. Áo Khánh Anh rất 1 miếng nhỏ nhưng anh đã xé toạc ra và vứt xuống đất. Thế là 1 chiếc áo hàng hiệu qua đời. Hành động này Khánh Anh muốn nhắc nhở tên phi dao là cuộc đời hắn sẽ có lúc như chiếc áo này khi mà Khánh Anh tìm ra thủ phạmChiếc áo tan tành nằm một góc dưới chân bàn. Cơ thể của Khánh Anh hiện lên với cơ bụng 6 múi rắn chắc và hình tatoo ( xăm ) bọ cạp to bản ở phía sau lưng 1 cách tinh xảo ra đẹp kinh người, ai nhìn thấy cũng ngưỡng mộ một kiệt tác đẹp hơn in. Gương mặt Khánh Anh giờ có vài vết xước và bầm tím nhưng ko thể nào làm giảm bớt được sự quyến rũ mê hoặc từ khuôn mặt đẹp ấyBấy giờ cả Khánh Anh và Thiên Kỳ ngưng lại việc đánh nhau. Thiên Kỳ bị đánh thương nhiều hơn Khánh Anh nhưng Thiên Kỳ ko cảm thấy đau đớn. Thiên Kỳ rời khỏi bar được 1 lúc thì người của Khánh Anh bắt được 1 tên mặt mày bặm trợn và gốc là người Italy đến quỳ gối trước mặt Khánh Anh- Khai mau. Ai sai mày làm chuyện đó ( chuyện phi dao đó ạ ) - Giọng nói của 1 tên đàn em trong Hắc Long vang lên- Ko ai sai. Là tao tự phi - Tên quỳ gối dù ăn cước nhiều đến nỗi mặt toàn máu nhưng vẫn ngang nhiên trả lời như ko sợ ai* Rắc *....* AAAAAAA*Khánh Anh trừng mắt và bẻ tay tên đó về phía sau với 1 lực mạnh như muốn cướp đi sinh mạnh ấy ngay tức khắc. tên đó chỉ biết la hét trong đau đớn chứ ko thể cầu xin Khánh Anh tha thứ được- Nói mau - Khánh Anh lên tiếng, một tay anh buông thõng trong không trung. một tay siết chặt cổ tay của tên đó- Là....*pằng**ựa*Một viên đạn xuyên qua bụng tên đó khi hắn chưa kịp nói xong câu. Có thể nói đây là hành vi giết người diệt khẩuKhánh Anh buông tay hắn ra và hừ lạnhLập tức cả quán bar tán loạn lên và đàn em Hắc Long chia nhau ra tìm tay súng vừa rồi.Ở một nơi khác- Đúng là một lũ ăn hại mà. Dám khai tao ra thì chỉ có cái chết mới xứng với kẻ đó - Một tên con trai vừa tháo găng tay đen ra vừa vứt khẩu súng đi và lẩm bẩm- Đạik, thằng Paark chết rồi - Đàn em Mãnh Long hớt hải nói với người mà hắn gọi là đạik. Ko sai...đó chính là Vương Khang- Là tao giết !- Nhưng...sao...???- Nó định khai tao ra.- Vâng. ĐạikRa khỏi quán bar- Có chuyện j vậy? - Tử Tuyết và Nhất Nam ko hẹn mà cùng đồng thanh- Chưa biết? - Khánh Anh lau nhẹ mồ hôi ở mặt rồi lạnh lùng nhìn vào trong bar 1 lần nữa.- Chuyện Thiên Kỳ là sao. Sao lại ám sát - Nhất Nam- Có người giả mạo tao. - Khánh Anh cười nhếch mépNhất Nam và Tử Tuyết cùng nhìn nhau rồi lắc đầu và cả hai đi lấy xe.
- Im hết lại. Giờ đến bar cùng tao - Thiên Kỳ nạc lớn rồi thay áo sơ mi trắng thành áo sơ mi màu đen và ra gara ô tô lấy xe khác.
Lũ đàn em sau 1 hồi nhốn nháo cũng ra gara lấy xe rồi tất cả theo sau Thiên Kỳ đến bar
Con đường mập mờ trong ánh đèn vàng đổ xuống lòng đường bóng đen, tiếng bánh xe ma sát với đường tạo ra 1 tiếng động ghê tợn trong 1 đêm khuya thanh tĩnh.
Tại bar
Bên ngoài là 1 không gian yên tĩnh tuyệt đối nhưng khi vào đến trong bar thì tiếng nhạc và tiếng hò hét vang lên dữ dội khác hoàn toàn so với khôg gian ngoài kia
Vương Khang đứng kia
Thiên Kỳ đứng đây....
- Chào anh Bảo...sao bây giờ mới đến....- Vương Khang cười nhìn Thiên Kỳ rồi liếc mắt sang lũ đàn em - Ồ lại còn đem theo nhiều người của Bạch Long vậy...anh định đánh nhau à???
- Ko liên quan - Thiên Kỳ hừ lạnh rồi đi thẳng. Vương Khang né người để nhường chỗ anh đi. Vương Khang cười thích thú khi nhìn Thiên Kỳ có vẻ tức giận.
Thiên Kỳ đang đi về phía nhóm Khánh Anh ( Kevin ), Tử Tuyết và Nhất Nam ngồi
Một góc khác. Vương Khang ngồi 1 mình, 1 tay nâng ly rượu và 1 tay cầm 1 điếu thuốc đang hút rở. Hắn cười nham nhở như đoán được việc j sắp xảy ra
* Rầm *
Thiên Kỳ đập mạnh tay vào mặt bàn chỗ ngồi của Khánh Anh. Khánh Anh bất giác hơi nhíu mày còn Tử Tuyết và Nhất Nam thì đang uống rượu suýt sặc
- Kevin..giang hồ chơi kiểu bỉ ổi mày cũng chơi được à? Cho đàn em đi ám sát tao mày có thấy nhục ko? - Thiên Kỳ hét lớn. Nguời nghe rõ nhất là Khánh Anh. Tử Tuyết. Nhất Nam và đàn em của Thiên Kỳ phía sau còn những người có mặt trong bar cũng nghe thấy nhưng vì tiếng nhạc đập mạnh và to quá lên họ nghe ko được rõ cho lắm nhưng tất cả đều quay về phía Thiên Kỳ với ánh mắt tò mò và hơi có sự rùng mình khi Thiên Kỳ quát người mà họ đều phải sợ như thần chết
- Muốn j? - Khánh Anh vẫn bình thản ngồi nhâm nhi ly rượu trên tay và buông ra 1 câu bất cần
Thiên Kỳ ko nói thêm j nữa vì Thiên Kỳ nghĩ Khánh Anh sẽ hiểu tất cả những điều mà mình nói nhưng với Khánh Anh thì anh hoàn toàn ko biết Thiên Kỳ đang muốn nói đến chuyện j?
Thiên Kỳ chĩa nắm đấm thẳng vào khuôn mặt đẹp ko tì vết của Khánh Anh 1 lực mạnh làm Khánh Anh suýt ngã ra phía sau. Khánh Anh đưa tay lên sờ nhẹ chỗ vừa bị đấm. Anh cũng ko nhường nhịn mà đấm lại
Và rồi....
Đàn em của Khánh Anh đánh đàn em của Thiên Kỳ còn hai đạik đánh nhau
Tử Tuyết và Nhất Nam chỉ ngồi xem mà ko hề muốn động chạm vào bởi vì nếu hai người họ ko hiểu hết lý do họ sẽ ko muốn làm người thừa trong trận đấu
Một lúc sau...
Đàn em của hai bên lũ lụợt la liệt dưới đất nhưng còn hai đạik vẫn dư sức và đánh nhau như liên minh
Ko bên nào chịu thua. Tuy Khánh Anh võ rất giỏi nhưng Thiên Kỳ cũng giỏi ko kém
Thiên Kỳ cảm nhận được có thứ j đó đang bay về phía mình lên đang đánh nhau với Khánh Anh thì lập tức Thiên Kỳ né sang 1 bên. Khánh Anh cũng thấy lạ nên hơi né người nhưng ko kịp nhát dao bay đến
Tất cả đều ồ lên rồi im lặng như nín thở vì thấy con dao xuyên qua áo Khánh Anh nhưng 1 điều lạ là anh ko chảy máu
Khánh Anh gạt nhẹ con dao và rơi tách xuống đất, 1 tiếng kêu nhát người. Khánh Anh ko bị sao cả. Con dao chỉ xuyên qua áo chứ chưa động đến da thịt. Áo Khánh Anh rất 1 miếng nhỏ nhưng anh đã xé toạc ra và vứt xuống đất. Thế là 1 chiếc áo hàng hiệu qua đời. Hành động này Khánh Anh muốn nhắc nhở tên phi dao là cuộc đời hắn sẽ có lúc như chiếc áo này khi mà Khánh Anh tìm ra thủ phạm
Chiếc áo tan tành nằm một góc dưới chân bàn. Cơ thể của Khánh Anh hiện lên với cơ bụng 6 múi rắn chắc và hình tatoo ( xăm ) bọ cạp to bản ở phía sau lưng 1 cách tinh xảo ra đẹp kinh người, ai nhìn thấy cũng ngưỡng mộ một kiệt tác đẹp hơn in. Gương mặt Khánh Anh giờ có vài vết xước và bầm tím nhưng ko thể nào làm giảm bớt được sự quyến rũ mê hoặc từ khuôn mặt đẹp ấy
Bấy giờ cả Khánh Anh và Thiên Kỳ ngưng lại việc đánh nhau. Thiên Kỳ bị đánh thương nhiều hơn Khánh Anh nhưng Thiên Kỳ ko cảm thấy đau đớn. Thiên Kỳ rời khỏi bar được 1 lúc thì người của Khánh Anh bắt được 1 tên mặt mày bặm trợn và gốc là người Italy đến quỳ gối trước mặt Khánh Anh
- Khai mau. Ai sai mày làm chuyện đó ( chuyện phi dao đó ạ ) - Giọng nói của 1 tên đàn em trong Hắc Long vang lên
- Ko ai sai. Là tao tự phi - Tên quỳ gối dù ăn cước nhiều đến nỗi mặt toàn máu nhưng vẫn ngang nhiên trả lời như ko sợ ai
* Rắc *....* AAAAAAA*
Khánh Anh trừng mắt và bẻ tay tên đó về phía sau với 1 lực mạnh như muốn cướp đi sinh mạnh ấy ngay tức khắc. tên đó chỉ biết la hét trong đau đớn chứ ko thể cầu xin Khánh Anh tha thứ được
- Nói mau - Khánh Anh lên tiếng, một tay anh buông thõng trong không trung. một tay siết chặt cổ tay của tên đó
- Là....*pằng**ựa*
Một viên đạn xuyên qua bụng tên đó khi hắn chưa kịp nói xong câu. Có thể nói đây là hành vi giết người diệt khẩu
Khánh Anh buông tay hắn ra và hừ lạnh
Lập tức cả quán bar tán loạn lên và đàn em Hắc Long chia nhau ra tìm tay súng vừa rồi.
Ở một nơi khác
- Đúng là một lũ ăn hại mà. Dám khai tao ra thì chỉ có cái chết mới xứng với kẻ đó - Một tên con trai vừa tháo găng tay đen ra vừa vứt khẩu súng đi và lẩm bẩm
- Đạik, thằng Paark chết rồi - Đàn em Mãnh Long hớt hải nói với người mà hắn gọi là đạik. Ko sai...đó chính là Vương Khang
- Là tao giết !
- Nhưng...sao...???
- Nó định khai tao ra.
- Vâng. Đạik
Ra khỏi quán bar
- Có chuyện j vậy? - Tử Tuyết và Nhất Nam ko hẹn mà cùng đồng thanh
- Chưa biết? - Khánh Anh lau nhẹ mồ hôi ở mặt rồi lạnh lùng nhìn vào trong bar 1 lần nữa.
- Chuyện Thiên Kỳ là sao. Sao lại ám sát - Nhất Nam
- Có người giả mạo tao. - Khánh Anh cười nhếch mép
Nhất Nam và Tử Tuyết cùng nhìn nhau rồi lắc đầu và cả hai đi lấy xe.
Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất EmTác giả: Kevin Rz- Mình chia tay đi ! Đó là một lời nói hết sức lạnh lùng của một người con trai nói với một người con gái. - Lý do ! - Tôi hết yêu em từ lâu rồi. Mà nói vậy cũng không đúng , chính xác hơn là tôi chưa từng yêu em. Đối với tôi em là một món đồ chơi đã hết hạn nên phải vứt đi thôi. Tạm biết nhé ! Bye cưng ! Cô gái dường như không muốn tin vào những điều mình vừa nghe thấy. Cô đau lòng và đôi chân như muốn ngã khuỵ xuống. Cô nhìn thằng vào mắt anh và hét lên: - Anh tồi tệ đến vậy sao?? Coi tình cảm của tôi như một món đồ chơi như vậy hả. Chết tiệt. Dứt câu cô chạy vụt mất. Nước mắt lăn dài. Người con trai đứng cười nhếch mép. Làm sao đây khi cô quá yêu anh.. Những ngày dài cô không ngừng gào thét tên anh trong giấc mơ. Ngày ngày giam mình trong căn phòng lạnh lẽo mặc anh trai khuyên bảo hết lời. Cô cứ như người điên suốt gần một năm....cho đến bây giờ...cô hoàn toàn giữ được bĩnh tĩnh, gạt bỏ nỗi đau và sống bình thường. Cô luôn cười và thân thiết với mọi người. Không phải vì cô giả tạo… - Im hết lại. Giờ đến bar cùng tao - Thiên Kỳ nạc lớn rồi thay áo sơ mi trắng thành áo sơ mi màu đen và ra gara ô tô lấy xe khác.Lũ đàn em sau 1 hồi nhốn nháo cũng ra gara lấy xe rồi tất cả theo sau Thiên Kỳ đến barCon đường mập mờ trong ánh đèn vàng đổ xuống lòng đường bóng đen, tiếng bánh xe ma sát với đường tạo ra 1 tiếng động ghê tợn trong 1 đêm khuya thanh tĩnh.Tại barBên ngoài là 1 không gian yên tĩnh tuyệt đối nhưng khi vào đến trong bar thì tiếng nhạc và tiếng hò hét vang lên dữ dội khác hoàn toàn so với khôg gian ngoài kiaVương Khang đứng kiaThiên Kỳ đứng đây....- Chào anh Bảo...sao bây giờ mới đến....- Vương Khang cười nhìn Thiên Kỳ rồi liếc mắt sang lũ đàn em - Ồ lại còn đem theo nhiều người của Bạch Long vậy...anh định đánh nhau à???- Ko liên quan - Thiên Kỳ hừ lạnh rồi đi thẳng. Vương Khang né người để nhường chỗ anh đi. Vương Khang cười thích thú khi nhìn Thiên Kỳ có vẻ tức giận.Thiên Kỳ đang đi về phía nhóm Khánh Anh ( Kevin ), Tử Tuyết và Nhất Nam ngồiMột góc khác. Vương Khang ngồi 1 mình, 1 tay nâng ly rượu và 1 tay cầm 1 điếu thuốc đang hút rở. Hắn cười nham nhở như đoán được việc j sắp xảy ra* Rầm *Thiên Kỳ đập mạnh tay vào mặt bàn chỗ ngồi của Khánh Anh. Khánh Anh bất giác hơi nhíu mày còn Tử Tuyết và Nhất Nam thì đang uống rượu suýt sặc- Kevin..giang hồ chơi kiểu bỉ ổi mày cũng chơi được à? Cho đàn em đi ám sát tao mày có thấy nhục ko? - Thiên Kỳ hét lớn. Nguời nghe rõ nhất là Khánh Anh. Tử Tuyết. Nhất Nam và đàn em của Thiên Kỳ phía sau còn những người có mặt trong bar cũng nghe thấy nhưng vì tiếng nhạc đập mạnh và to quá lên họ nghe ko được rõ cho lắm nhưng tất cả đều quay về phía Thiên Kỳ với ánh mắt tò mò và hơi có sự rùng mình khi Thiên Kỳ quát người mà họ đều phải sợ như thần chết- Muốn j? - Khánh Anh vẫn bình thản ngồi nhâm nhi ly rượu trên tay và buông ra 1 câu bất cầnThiên Kỳ ko nói thêm j nữa vì Thiên Kỳ nghĩ Khánh Anh sẽ hiểu tất cả những điều mà mình nói nhưng với Khánh Anh thì anh hoàn toàn ko biết Thiên Kỳ đang muốn nói đến chuyện j?Thiên Kỳ chĩa nắm đấm thẳng vào khuôn mặt đẹp ko tì vết của Khánh Anh 1 lực mạnh làm Khánh Anh suýt ngã ra phía sau. Khánh Anh đưa tay lên sờ nhẹ chỗ vừa bị đấm. Anh cũng ko nhường nhịn mà đấm lạiVà rồi....Đàn em của Khánh Anh đánh đàn em của Thiên Kỳ còn hai đạik đánh nhauTử Tuyết và Nhất Nam chỉ ngồi xem mà ko hề muốn động chạm vào bởi vì nếu hai người họ ko hiểu hết lý do họ sẽ ko muốn làm người thừa trong trận đấuMột lúc sau...Đàn em của hai bên lũ lụợt la liệt dưới đất nhưng còn hai đạik vẫn dư sức và đánh nhau như liên minhKo bên nào chịu thua. Tuy Khánh Anh võ rất giỏi nhưng Thiên Kỳ cũng giỏi ko kémThiên Kỳ cảm nhận được có thứ j đó đang bay về phía mình lên đang đánh nhau với Khánh Anh thì lập tức Thiên Kỳ né sang 1 bên. Khánh Anh cũng thấy lạ nên hơi né người nhưng ko kịp nhát dao bay đếnTất cả đều ồ lên rồi im lặng như nín thở vì thấy con dao xuyên qua áo Khánh Anh nhưng 1 điều lạ là anh ko chảy máuKhánh Anh gạt nhẹ con dao và rơi tách xuống đất, 1 tiếng kêu nhát người. Khánh Anh ko bị sao cả. Con dao chỉ xuyên qua áo chứ chưa động đến da thịt. Áo Khánh Anh rất 1 miếng nhỏ nhưng anh đã xé toạc ra và vứt xuống đất. Thế là 1 chiếc áo hàng hiệu qua đời. Hành động này Khánh Anh muốn nhắc nhở tên phi dao là cuộc đời hắn sẽ có lúc như chiếc áo này khi mà Khánh Anh tìm ra thủ phạmChiếc áo tan tành nằm một góc dưới chân bàn. Cơ thể của Khánh Anh hiện lên với cơ bụng 6 múi rắn chắc và hình tatoo ( xăm ) bọ cạp to bản ở phía sau lưng 1 cách tinh xảo ra đẹp kinh người, ai nhìn thấy cũng ngưỡng mộ một kiệt tác đẹp hơn in. Gương mặt Khánh Anh giờ có vài vết xước và bầm tím nhưng ko thể nào làm giảm bớt được sự quyến rũ mê hoặc từ khuôn mặt đẹp ấyBấy giờ cả Khánh Anh và Thiên Kỳ ngưng lại việc đánh nhau. Thiên Kỳ bị đánh thương nhiều hơn Khánh Anh nhưng Thiên Kỳ ko cảm thấy đau đớn. Thiên Kỳ rời khỏi bar được 1 lúc thì người của Khánh Anh bắt được 1 tên mặt mày bặm trợn và gốc là người Italy đến quỳ gối trước mặt Khánh Anh- Khai mau. Ai sai mày làm chuyện đó ( chuyện phi dao đó ạ ) - Giọng nói của 1 tên đàn em trong Hắc Long vang lên- Ko ai sai. Là tao tự phi - Tên quỳ gối dù ăn cước nhiều đến nỗi mặt toàn máu nhưng vẫn ngang nhiên trả lời như ko sợ ai* Rắc *....* AAAAAAA*Khánh Anh trừng mắt và bẻ tay tên đó về phía sau với 1 lực mạnh như muốn cướp đi sinh mạnh ấy ngay tức khắc. tên đó chỉ biết la hét trong đau đớn chứ ko thể cầu xin Khánh Anh tha thứ được- Nói mau - Khánh Anh lên tiếng, một tay anh buông thõng trong không trung. một tay siết chặt cổ tay của tên đó- Là....*pằng**ựa*Một viên đạn xuyên qua bụng tên đó khi hắn chưa kịp nói xong câu. Có thể nói đây là hành vi giết người diệt khẩuKhánh Anh buông tay hắn ra và hừ lạnhLập tức cả quán bar tán loạn lên và đàn em Hắc Long chia nhau ra tìm tay súng vừa rồi.Ở một nơi khác- Đúng là một lũ ăn hại mà. Dám khai tao ra thì chỉ có cái chết mới xứng với kẻ đó - Một tên con trai vừa tháo găng tay đen ra vừa vứt khẩu súng đi và lẩm bẩm- Đạik, thằng Paark chết rồi - Đàn em Mãnh Long hớt hải nói với người mà hắn gọi là đạik. Ko sai...đó chính là Vương Khang- Là tao giết !- Nhưng...sao...???- Nó định khai tao ra.- Vâng. ĐạikRa khỏi quán bar- Có chuyện j vậy? - Tử Tuyết và Nhất Nam ko hẹn mà cùng đồng thanh- Chưa biết? - Khánh Anh lau nhẹ mồ hôi ở mặt rồi lạnh lùng nhìn vào trong bar 1 lần nữa.- Chuyện Thiên Kỳ là sao. Sao lại ám sát - Nhất Nam- Có người giả mạo tao. - Khánh Anh cười nhếch mépNhất Nam và Tử Tuyết cùng nhìn nhau rồi lắc đầu và cả hai đi lấy xe.