Tác giả:

- Mình chia tay đi ! Đó là một lời nói hết sức lạnh lùng của một người con trai nói với một người con gái. - Lý do ! - Tôi hết yêu em từ lâu rồi. Mà nói vậy cũng không đúng , chính xác hơn là tôi chưa từng yêu em. Đối với tôi em là một món đồ chơi đã hết hạn nên phải vứt đi thôi. Tạm biết nhé ! Bye cưng ! Cô gái dường như không muốn tin vào những điều mình vừa nghe thấy. Cô đau lòng và đôi chân như muốn ngã khuỵ xuống. Cô nhìn thằng vào mắt anh và hét lên: - Anh tồi tệ đến vậy sao?? Coi tình cảm của tôi như một món đồ chơi như vậy hả. Chết tiệt. Dứt câu cô chạy vụt mất. Nước mắt lăn dài. Người con trai đứng cười nhếch mép. Làm sao đây khi cô quá yêu anh.. Những ngày dài cô không ngừng gào thét tên anh trong giấc mơ. Ngày ngày giam mình trong căn phòng lạnh lẽo mặc anh trai khuyên bảo hết lời. Cô cứ như người điên suốt gần một năm....cho đến bây giờ...cô hoàn toàn giữ được bĩnh tĩnh, gạt bỏ nỗi đau và sống bình thường. Cô luôn cười và thân thiết với mọi người. Không phải vì cô giả tạo…

Chương 24

Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất EmTác giả: Kevin Rz- Mình chia tay đi ! Đó là một lời nói hết sức lạnh lùng của một người con trai nói với một người con gái. - Lý do ! - Tôi hết yêu em từ lâu rồi. Mà nói vậy cũng không đúng , chính xác hơn là tôi chưa từng yêu em. Đối với tôi em là một món đồ chơi đã hết hạn nên phải vứt đi thôi. Tạm biết nhé ! Bye cưng ! Cô gái dường như không muốn tin vào những điều mình vừa nghe thấy. Cô đau lòng và đôi chân như muốn ngã khuỵ xuống. Cô nhìn thằng vào mắt anh và hét lên: - Anh tồi tệ đến vậy sao?? Coi tình cảm của tôi như một món đồ chơi như vậy hả. Chết tiệt. Dứt câu cô chạy vụt mất. Nước mắt lăn dài. Người con trai đứng cười nhếch mép. Làm sao đây khi cô quá yêu anh.. Những ngày dài cô không ngừng gào thét tên anh trong giấc mơ. Ngày ngày giam mình trong căn phòng lạnh lẽo mặc anh trai khuyên bảo hết lời. Cô cứ như người điên suốt gần một năm....cho đến bây giờ...cô hoàn toàn giữ được bĩnh tĩnh, gạt bỏ nỗi đau và sống bình thường. Cô luôn cười và thân thiết với mọi người. Không phải vì cô giả tạo… Ko gian đang yên lặng thì tiếng chuông điện thoại của Thiên Anh vang lên phá tan vái yên lặng đó.- Em ra ngoài nghe - Thiên Anh hơi cúi người rồi lặng lẽ ra ngoài nghe điện thoại- Alo anh Kỳ bảo j em?- Em để sợi dây chuyền màu đồng hình bọ cạp của anh ở đâu rồi - Thiên Kỳ- Em để ở giường anh ý ạ- Anh ko thấy. Em về tìm hộ anh cái đi. Mất nó là ko xong với anh đâu đấy - Thiên Kỳ quát. Đây là lần đầu tiên anh to tiếng như vậy qua điện thoại với Thiên Anh, Thiên Anh vội vâng lời rồi cúp máy, trong lòng cô có j đó bất an hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy lạ vì giọng nói gay gắt của Thiên Kỳ hôm nay...Thiên Anh vào trong phòng bệnh để chào mọi người 1 tiếng rồi cô mới ra về- Đường Vy và hai anh ở lại nhé. Em có việc phải đi gấp. Bao giờ chị Tuyết tỉnh báo với em được ko ạ?- Thiên Em cứ đi đi, mà em có xe ko. - Nhất Nam- Dạ em đi taxi - Thiên Anh- Khánh Anh chở Thiên Em về đi, đi taxi giờ nguy hiểm lắm - Nhất Nam nhìn sang tảng băng đã nghịch điện thoại ở phía ghế sofa gần cửa sổ- Thôi em ko phiền tới anh ấy. Em tự về được - Thiên Anh nói rồi chạy đi. Cô biét có vẻ Khánh Anh ko thích điều này và cô cũng ko muốn làm cho ai khó xử- Tôi đưa em về được - Khánh Anh chộp lấy tay của Thiên Anh lại và lạnh lùng nóiThiên Anh ngớ người vì hành động của anh.- Thôi về đi - Nhất NamNãy giờ ko thấy Đường Vy lên tiếng thì ra cô nàng đang ngủ. Chắc lo lắng đến nỗi phát mệtĐi theo bóng dáng cao lớn của Khánh Anh. Thiên Anh có cảm giác lạ vô cùng, như mình đang được che chở và bảo vệ vậy...vừa mới nghĩ đến đây thì lập tức anh lôi ngay cô ra khỏi suy nghĩ đó- Em đi đâu?- Dạ...dạ anh cho em đến đường....( địa chỉ nhà Thiên Kỳ )Bất giác Khánh Anh nhíu mày, anh cảm thấy địa chỉ này quen quen- Nhà em ở đó ?- Dạ ko. chỗ đó là nhà anh trai em.- Tên?- Anh ý tên Thiên KỳKhánh Anh ko hỏi nữa. Anh nghĩ có lẽ mình đã nhầm với tên nào đó....Khi Thiên Anh đọc số địa chỉ đó. Khánh Anh đã nghĩ ngay đến Thiên Bảo rồi...nhưng khi nghe Thiên Anh nói người đó tên Thiên Kỳ thì anh mới ko tưởng tượng trong đầu nữa( Khánh Anh có biết Thiên Bảo tên thật là Thiên Kỳ đâu)Ra đến chỗ để xe...- Anh....em ko đi đâu. Thôi em đi taxi cũng đượcVừa nhìn thấy Khánh Anh dắt xe máy ra. Thiên Anh đã hoảng hốt lên và ko muốn đi nữa- Sao? - Khánh Anh hơi khó hiểu- Em ko...em ko đi xe máy đâu - Thiên Anh xua tay- Em muốn làm cao? - Khánh Anh lạnh lùng, lời nói đó của anh khiến cô bất giác khó chịu. Khánh Anh nghĩ Thiên Anh thích đi ô tô chứ ko muốn đi xe máy nhưng anh nào đâu biết lý do thật sự- Ko phải vậy. Em sợ xe máy. Em ko đi được xe máy. Em ko....- Em làm tôi khó chịu - Khánh Anh cướp lời của Thiên Anh. Thiên Anh thấy mình thật phiền phức đối với anhKhánh Anh cất xe máy đi và lấy ô tô ra. Chiếc ô tô có hình con bọ cạp to bản ở 4 cánh cửa và có sọc đen trắngThiên Anh lặng lẽ vào trong xe. Suốt chặng đường cả hai đều im lặng ko nói 1 câu nào. Thiên Anh thì bồn chồn còn Khánh Anh thì lạnh như băngĐến đúng địa điểm Thiên Anh nói...nhưng chỉ dừng ở đầu ngõ vào vì Thiên Anh bảo vậy- Cảm ơn anh đưa em đến đây. Em vào trong đây.- Thiên Anh cúi nhẹ ngườiKhánh Anh ko nói j đạp thắng xe và cho xe quay đi. Đúng lúc đó Thiên Kỳ bước ra- Sao thằng Kevin lại đến đâyVừa nhìn thoáng qua thấy chiếc xe huyền thoại của Khánh Anh. Thiên Kỳ nhận ra luôn chủ nhân- Thiên Anh...em quen thằng Kevin sao? - Thiên Kỳ hỏi- Đâu ạ...Kevin nào cơ anh...?Thấy Thiên Anh nói ko ngập ngừng mà thằng tuột, Thiên Kỳ chắc chắn cô nói thật nên ko muốn hỏi nhiều nữa mà vào luôn đề tài chính- Em vào tìm lại chiếc vòng đó cho anh.

Ko gian đang yên lặng thì tiếng chuông điện thoại của Thiên Anh vang lên phá tan vái yên lặng đó.

- Em ra ngoài nghe - Thiên Anh hơi cúi người rồi lặng lẽ ra ngoài nghe điện thoại

- Alo anh Kỳ bảo j em?

- Em để sợi dây chuyền màu đồng hình bọ cạp của anh ở đâu rồi - Thiên Kỳ

- Em để ở giường anh ý ạ

- Anh ko thấy. Em về tìm hộ anh cái đi. Mất nó là ko xong với anh đâu đấy - Thiên Kỳ quát. Đây là lần đầu tiên anh to tiếng như vậy qua điện thoại với Thiên Anh, Thiên Anh vội vâng lời rồi cúp máy, trong lòng cô có j đó bất an hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy lạ vì giọng nói gay gắt của Thiên Kỳ hôm nay...

Thiên Anh vào trong phòng bệnh để chào mọi người 1 tiếng rồi cô mới ra về

- Đường Vy và hai anh ở lại nhé. Em có việc phải đi gấp. Bao giờ chị Tuyết tỉnh báo với em được ko ạ?

- Thiên Em cứ đi đi, mà em có xe ko. - Nhất Nam

- Dạ em đi taxi - Thiên Anh

- Khánh Anh chở Thiên Em về đi, đi taxi giờ nguy hiểm lắm - Nhất Nam nhìn sang tảng băng đã nghịch điện thoại ở phía ghế sofa gần cửa sổ

- Thôi em ko phiền tới anh ấy. Em tự về được - Thiên Anh nói rồi chạy đi. Cô biét có vẻ Khánh Anh ko thích điều này và cô cũng ko muốn làm cho ai khó xử

- Tôi đưa em về được - Khánh Anh chộp lấy tay của Thiên Anh lại và lạnh lùng nói

Thiên Anh ngớ người vì hành động của anh.

- Thôi về đi - Nhất Nam

Nãy giờ ko thấy Đường Vy lên tiếng thì ra cô nàng đang ngủ. Chắc lo lắng đến nỗi phát mệt

Đi theo bóng dáng cao lớn của Khánh Anh. Thiên Anh có cảm giác lạ vô cùng, như mình đang được che chở và bảo vệ vậy...vừa mới nghĩ đến đây thì lập tức anh lôi ngay cô ra khỏi suy nghĩ đó

- Em đi đâu?

- Dạ...dạ anh cho em đến đường....( địa chỉ nhà Thiên Kỳ )

Bất giác Khánh Anh nhíu mày, anh cảm thấy địa chỉ này quen quen

- Nhà em ở đó ?

- Dạ ko. chỗ đó là nhà anh trai em.

- Tên?

- Anh ý tên Thiên Kỳ

Khánh Anh ko hỏi nữa. Anh nghĩ có lẽ mình đã nhầm với tên nào đó....

Khi Thiên Anh đọc số địa chỉ đó. Khánh Anh đã nghĩ ngay đến Thiên Bảo rồi...nhưng khi nghe Thiên Anh nói người đó tên Thiên Kỳ thì anh mới ko tưởng tượng trong đầu nữa

( Khánh Anh có biết Thiên Bảo tên thật là Thiên Kỳ đâu)

Ra đến chỗ để xe...

- Anh....em ko đi đâu. Thôi em đi taxi cũng được

Vừa nhìn thấy Khánh Anh dắt xe máy ra. Thiên Anh đã hoảng hốt lên và ko muốn đi nữa

- Sao? - Khánh Anh hơi khó hiểu

- Em ko...em ko đi xe máy đâu - Thiên Anh xua tay

- Em muốn làm cao? - Khánh Anh lạnh lùng, lời nói đó của anh khiến cô bất giác khó chịu. Khánh Anh nghĩ Thiên Anh thích đi ô tô chứ ko muốn đi xe máy nhưng anh nào đâu biết lý do thật sự

- Ko phải vậy. Em sợ xe máy. Em ko đi được xe máy. Em ko....

- Em làm tôi khó chịu - Khánh Anh cướp lời của Thiên Anh. Thiên Anh thấy mình thật phiền phức đối với anh

Khánh Anh cất xe máy đi và lấy ô tô ra. Chiếc ô tô có hình con bọ cạp to bản ở 4 cánh cửa và có sọc đen trắng

Thiên Anh lặng lẽ vào trong xe. Suốt chặng đường cả hai đều im lặng ko nói 1 câu nào. Thiên Anh thì bồn chồn còn Khánh Anh thì lạnh như băng

Đến đúng địa điểm Thiên Anh nói...nhưng chỉ dừng ở đầu ngõ vào vì Thiên Anh bảo vậy

- Cảm ơn anh đưa em đến đây. Em vào trong đây.- Thiên Anh cúi nhẹ người

Khánh Anh ko nói j đạp thắng xe và cho xe quay đi. Đúng lúc đó Thiên Kỳ bước ra

- Sao thằng Kevin lại đến đây

Vừa nhìn thoáng qua thấy chiếc xe huyền thoại của Khánh Anh. Thiên Kỳ nhận ra luôn chủ nhân

- Thiên Anh...em quen thằng Kevin sao? - Thiên Kỳ hỏi

- Đâu ạ...Kevin nào cơ anh...?

Thấy Thiên Anh nói ko ngập ngừng mà thằng tuột, Thiên Kỳ chắc chắn cô nói thật nên ko muốn hỏi nhiều nữa mà vào luôn đề tài chính

- Em vào tìm lại chiếc vòng đó cho anh.

Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất EmTác giả: Kevin Rz- Mình chia tay đi ! Đó là một lời nói hết sức lạnh lùng của một người con trai nói với một người con gái. - Lý do ! - Tôi hết yêu em từ lâu rồi. Mà nói vậy cũng không đúng , chính xác hơn là tôi chưa từng yêu em. Đối với tôi em là một món đồ chơi đã hết hạn nên phải vứt đi thôi. Tạm biết nhé ! Bye cưng ! Cô gái dường như không muốn tin vào những điều mình vừa nghe thấy. Cô đau lòng và đôi chân như muốn ngã khuỵ xuống. Cô nhìn thằng vào mắt anh và hét lên: - Anh tồi tệ đến vậy sao?? Coi tình cảm của tôi như một món đồ chơi như vậy hả. Chết tiệt. Dứt câu cô chạy vụt mất. Nước mắt lăn dài. Người con trai đứng cười nhếch mép. Làm sao đây khi cô quá yêu anh.. Những ngày dài cô không ngừng gào thét tên anh trong giấc mơ. Ngày ngày giam mình trong căn phòng lạnh lẽo mặc anh trai khuyên bảo hết lời. Cô cứ như người điên suốt gần một năm....cho đến bây giờ...cô hoàn toàn giữ được bĩnh tĩnh, gạt bỏ nỗi đau và sống bình thường. Cô luôn cười và thân thiết với mọi người. Không phải vì cô giả tạo… Ko gian đang yên lặng thì tiếng chuông điện thoại của Thiên Anh vang lên phá tan vái yên lặng đó.- Em ra ngoài nghe - Thiên Anh hơi cúi người rồi lặng lẽ ra ngoài nghe điện thoại- Alo anh Kỳ bảo j em?- Em để sợi dây chuyền màu đồng hình bọ cạp của anh ở đâu rồi - Thiên Kỳ- Em để ở giường anh ý ạ- Anh ko thấy. Em về tìm hộ anh cái đi. Mất nó là ko xong với anh đâu đấy - Thiên Kỳ quát. Đây là lần đầu tiên anh to tiếng như vậy qua điện thoại với Thiên Anh, Thiên Anh vội vâng lời rồi cúp máy, trong lòng cô có j đó bất an hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy lạ vì giọng nói gay gắt của Thiên Kỳ hôm nay...Thiên Anh vào trong phòng bệnh để chào mọi người 1 tiếng rồi cô mới ra về- Đường Vy và hai anh ở lại nhé. Em có việc phải đi gấp. Bao giờ chị Tuyết tỉnh báo với em được ko ạ?- Thiên Em cứ đi đi, mà em có xe ko. - Nhất Nam- Dạ em đi taxi - Thiên Anh- Khánh Anh chở Thiên Em về đi, đi taxi giờ nguy hiểm lắm - Nhất Nam nhìn sang tảng băng đã nghịch điện thoại ở phía ghế sofa gần cửa sổ- Thôi em ko phiền tới anh ấy. Em tự về được - Thiên Anh nói rồi chạy đi. Cô biét có vẻ Khánh Anh ko thích điều này và cô cũng ko muốn làm cho ai khó xử- Tôi đưa em về được - Khánh Anh chộp lấy tay của Thiên Anh lại và lạnh lùng nóiThiên Anh ngớ người vì hành động của anh.- Thôi về đi - Nhất NamNãy giờ ko thấy Đường Vy lên tiếng thì ra cô nàng đang ngủ. Chắc lo lắng đến nỗi phát mệtĐi theo bóng dáng cao lớn của Khánh Anh. Thiên Anh có cảm giác lạ vô cùng, như mình đang được che chở và bảo vệ vậy...vừa mới nghĩ đến đây thì lập tức anh lôi ngay cô ra khỏi suy nghĩ đó- Em đi đâu?- Dạ...dạ anh cho em đến đường....( địa chỉ nhà Thiên Kỳ )Bất giác Khánh Anh nhíu mày, anh cảm thấy địa chỉ này quen quen- Nhà em ở đó ?- Dạ ko. chỗ đó là nhà anh trai em.- Tên?- Anh ý tên Thiên KỳKhánh Anh ko hỏi nữa. Anh nghĩ có lẽ mình đã nhầm với tên nào đó....Khi Thiên Anh đọc số địa chỉ đó. Khánh Anh đã nghĩ ngay đến Thiên Bảo rồi...nhưng khi nghe Thiên Anh nói người đó tên Thiên Kỳ thì anh mới ko tưởng tượng trong đầu nữa( Khánh Anh có biết Thiên Bảo tên thật là Thiên Kỳ đâu)Ra đến chỗ để xe...- Anh....em ko đi đâu. Thôi em đi taxi cũng đượcVừa nhìn thấy Khánh Anh dắt xe máy ra. Thiên Anh đã hoảng hốt lên và ko muốn đi nữa- Sao? - Khánh Anh hơi khó hiểu- Em ko...em ko đi xe máy đâu - Thiên Anh xua tay- Em muốn làm cao? - Khánh Anh lạnh lùng, lời nói đó của anh khiến cô bất giác khó chịu. Khánh Anh nghĩ Thiên Anh thích đi ô tô chứ ko muốn đi xe máy nhưng anh nào đâu biết lý do thật sự- Ko phải vậy. Em sợ xe máy. Em ko đi được xe máy. Em ko....- Em làm tôi khó chịu - Khánh Anh cướp lời của Thiên Anh. Thiên Anh thấy mình thật phiền phức đối với anhKhánh Anh cất xe máy đi và lấy ô tô ra. Chiếc ô tô có hình con bọ cạp to bản ở 4 cánh cửa và có sọc đen trắngThiên Anh lặng lẽ vào trong xe. Suốt chặng đường cả hai đều im lặng ko nói 1 câu nào. Thiên Anh thì bồn chồn còn Khánh Anh thì lạnh như băngĐến đúng địa điểm Thiên Anh nói...nhưng chỉ dừng ở đầu ngõ vào vì Thiên Anh bảo vậy- Cảm ơn anh đưa em đến đây. Em vào trong đây.- Thiên Anh cúi nhẹ ngườiKhánh Anh ko nói j đạp thắng xe và cho xe quay đi. Đúng lúc đó Thiên Kỳ bước ra- Sao thằng Kevin lại đến đâyVừa nhìn thoáng qua thấy chiếc xe huyền thoại của Khánh Anh. Thiên Kỳ nhận ra luôn chủ nhân- Thiên Anh...em quen thằng Kevin sao? - Thiên Kỳ hỏi- Đâu ạ...Kevin nào cơ anh...?Thấy Thiên Anh nói ko ngập ngừng mà thằng tuột, Thiên Kỳ chắc chắn cô nói thật nên ko muốn hỏi nhiều nữa mà vào luôn đề tài chính- Em vào tìm lại chiếc vòng đó cho anh.

Chương 24