Tác giả:

Có một tiệm chơi mạt chược nằm phía sau khách sạn Lệ Đô, ẩn mình trong con hẻm ở cửa phụ của khách sạn.   Hôm nay vận may của Biên Đình tốt đến bất ngờ. Cậu vừa ngồi chơi hai ván cho khách quen là chị Lý thì bốc được lá Thiên Hà, thắng liền một mạch hơn 500 tệ.   Sau khi đi vệ sinh, chị Lý quay lại bàn chơi bài thì thấy một chồng phỉnh dày cộp. Chị mừng rỡ đến nỗi vỗ vai Biên Đình: "Đừng lo, cứ chơi thêm vài ván nữa cho chị."   Biên Đình liếc nhìn màn mưa đen kịt ngoài cửa sổ.   Trời đã mưa ba ngày hai đêm rồi. Kể từ đầu mùa đông đến giờ chưa bao giờ mưa to như thế.   Cậu dụi tắt điếu thuốc giữa các ngón tay, gom số tiền thắng được lại và nhét vào dưới cốc nước dùng một lần rồi đứng dậy nhường chỗ. "Hôm khác chơi tiếp nhé. Tôi phải tan làm rồi."   Ông chủ đang gục đầu ngủ gật trên quầy bar, Biên Đình không chào hỏi ai, khoác áo vào rồi rời khỏi căn hầm ẩm thấp và chật chội. Cánh cửa sắt màu đỏ hoen gỉ từ từ khép dần, làn khói thuốc lá nồng nặc len lỏi khắp nơi cùng tiếng va chạm quân…

Chương 115: Lời cuối

Danh Khuyển - Ngô Bách VạnTác giả: Ngô Bách VạnTruyện Đam MỹCó một tiệm chơi mạt chược nằm phía sau khách sạn Lệ Đô, ẩn mình trong con hẻm ở cửa phụ của khách sạn.   Hôm nay vận may của Biên Đình tốt đến bất ngờ. Cậu vừa ngồi chơi hai ván cho khách quen là chị Lý thì bốc được lá Thiên Hà, thắng liền một mạch hơn 500 tệ.   Sau khi đi vệ sinh, chị Lý quay lại bàn chơi bài thì thấy một chồng phỉnh dày cộp. Chị mừng rỡ đến nỗi vỗ vai Biên Đình: "Đừng lo, cứ chơi thêm vài ván nữa cho chị."   Biên Đình liếc nhìn màn mưa đen kịt ngoài cửa sổ.   Trời đã mưa ba ngày hai đêm rồi. Kể từ đầu mùa đông đến giờ chưa bao giờ mưa to như thế.   Cậu dụi tắt điếu thuốc giữa các ngón tay, gom số tiền thắng được lại và nhét vào dưới cốc nước dùng một lần rồi đứng dậy nhường chỗ. "Hôm khác chơi tiếp nhé. Tôi phải tan làm rồi."   Ông chủ đang gục đầu ngủ gật trên quầy bar, Biên Đình không chào hỏi ai, khoác áo vào rồi rời khỏi căn hầm ẩm thấp và chật chội. Cánh cửa sắt màu đỏ hoen gỉ từ từ khép dần, làn khói thuốc lá nồng nặc len lỏi khắp nơi cùng tiếng va chạm quân… Cảm ơn tất cả mọi người trong thời gian qua đã đồng hành cùng mình xuyên suốt bộ truyện này. Tới đây tuy là đã kết thúc truyện nhưng hành trình của Cận Dĩ Ninh và Biên Đình vẫn sẽ còn tiếp tục, tội ác cũng đã phải trả giá, chính nghĩa vẫn mãi vững bền dù có qua bao nhiêu năm tháng đi nữa.  Đây là truyện đầu tiên mà cá nhân mình edit nên vẫn còn khá nhiều lỗi sai. Vậy nên sau khi ngoại truyện được đăng lên, mình sẽ beta dần dần những lỗi sai đó để truyện có hình thức chỉn chu nhất có thể.  Mọi người cũng có thể để lại ý kiến của mọi người dưới phần bình luận nhé. Mãi iuuuuu

Cảm ơn tất cả mọi người trong thời gian qua đã đồng hành cùng mình xuyên suốt bộ truyện này. Tới đây tuy là đã kết thúc truyện nhưng hành trình của Cận Dĩ Ninh và Biên Đình vẫn sẽ còn tiếp tục, tội ác cũng đã phải trả giá, chính nghĩa vẫn mãi vững bền dù có qua bao nhiêu năm tháng đi nữa. 

 

Đây là truyện đầu tiên mà cá nhân mình edit nên vẫn còn khá nhiều lỗi sai. Vậy nên sau khi ngoại truyện được đăng lên, mình sẽ beta dần dần những lỗi sai đó để truyện có hình thức chỉn chu nhất có thể. 

 

Mọi người cũng có thể để lại ý kiến của mọi người dưới phần bình luận nhé. Mãi iuuuuu

Danh Khuyển - Ngô Bách VạnTác giả: Ngô Bách VạnTruyện Đam MỹCó một tiệm chơi mạt chược nằm phía sau khách sạn Lệ Đô, ẩn mình trong con hẻm ở cửa phụ của khách sạn.   Hôm nay vận may của Biên Đình tốt đến bất ngờ. Cậu vừa ngồi chơi hai ván cho khách quen là chị Lý thì bốc được lá Thiên Hà, thắng liền một mạch hơn 500 tệ.   Sau khi đi vệ sinh, chị Lý quay lại bàn chơi bài thì thấy một chồng phỉnh dày cộp. Chị mừng rỡ đến nỗi vỗ vai Biên Đình: "Đừng lo, cứ chơi thêm vài ván nữa cho chị."   Biên Đình liếc nhìn màn mưa đen kịt ngoài cửa sổ.   Trời đã mưa ba ngày hai đêm rồi. Kể từ đầu mùa đông đến giờ chưa bao giờ mưa to như thế.   Cậu dụi tắt điếu thuốc giữa các ngón tay, gom số tiền thắng được lại và nhét vào dưới cốc nước dùng một lần rồi đứng dậy nhường chỗ. "Hôm khác chơi tiếp nhé. Tôi phải tan làm rồi."   Ông chủ đang gục đầu ngủ gật trên quầy bar, Biên Đình không chào hỏi ai, khoác áo vào rồi rời khỏi căn hầm ẩm thấp và chật chội. Cánh cửa sắt màu đỏ hoen gỉ từ từ khép dần, làn khói thuốc lá nồng nặc len lỏi khắp nơi cùng tiếng va chạm quân… Cảm ơn tất cả mọi người trong thời gian qua đã đồng hành cùng mình xuyên suốt bộ truyện này. Tới đây tuy là đã kết thúc truyện nhưng hành trình của Cận Dĩ Ninh và Biên Đình vẫn sẽ còn tiếp tục, tội ác cũng đã phải trả giá, chính nghĩa vẫn mãi vững bền dù có qua bao nhiêu năm tháng đi nữa.  Đây là truyện đầu tiên mà cá nhân mình edit nên vẫn còn khá nhiều lỗi sai. Vậy nên sau khi ngoại truyện được đăng lên, mình sẽ beta dần dần những lỗi sai đó để truyện có hình thức chỉn chu nhất có thể.  Mọi người cũng có thể để lại ý kiến của mọi người dưới phần bình luận nhé. Mãi iuuuuu

Chương 115: Lời cuối